Sở Môn Lang

Lượt đọc: 5389 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 159
Thần Công Đại Thành (Thượng)

❊ ❊ ❊

Tiêu Hàn Tuyết đi tới một trấn nhỏ gần đó, sau đó hắn tiến vào một trạch viện ở phía bắc trấn.

Trạch viện này là sản nghiệp của Nam Cung Bỉnh, sau khi Lương Huỳnh Tuyết bị dời khỏi Nam Cung phủ liền được an trí tại đây.

Nam Cung Bỉnh còn phái phó quản sự trong phủ tới đây chăm sóc.

Tiêu Hàn Tuyết gõ vang cửa phòng Lương Huỳnh Tuyết, Lương Huỳnh Tuyết đang say ngủ liền tỉnh lại. Biết người gõ cửa là tình lang, Lương Huỳnh Tuyết hưng phấn xuống giường mở cửa cho Tiêu Hàn Tuyết.

Nam Cung Bỉnh đưa Lương Huỳnh Tuyết tới mật thất trước, sau đó lại chuyển ra khỏi phủ an trí tại đây, Lương Huỳnh Tuyết tự nhiên không hiểu rõ.

Nam Cung Bỉnh liền nói với Lương Huỳnh Tuyết, gần đây có lẽ có kẻ thù tới phủ gây chuyện, hiện tại Tầm Tuyết không có ở đây, hắn tuyệt đối không thể để nàng xảy ra chuyện.

Dù sao cũng là vì suy nghĩ cho an toàn của bản thân, Lương Huỳnh Tuyết cũng không suy nghĩ nhiều nữa.

Hiện nay Lương Huỳnh Tuyết hoàn toàn bị Tiêu Hàn Tuyết mê hoặc đến thần hồn điên đảo, vài ngày không gặp Tiêu Hàn Tuyết, nàng cảm thấy thật sự như độ ngày như năm.

Hiện tại Tiêu Hàn Tuyết trở về, nàng vui vẻ như một chú chim hạnh phúc nhào vào lòng hắn. Đem thân mình mạn diệu nóng ấm dán lên người Tiêu Hàn Tuyết, đôi môi thơm dùng sức hôn lên mặt Tiêu Hàn Tuyết.

Nhưng nàng lập tức phát hiện Tiêu Hàn Tuyết một bộ dáng tang hồn lạc phách, trong mắt còn có nước mắt.

Lương Huỳnh Tuyết vội hỏi: "Tầm Tuyết, chàng sao vậy? Xảy ra chuyện gì rồi?"

Tiêu Hàn Tuyết nghẹn ngào nói: "Đêm nay Sở Lang dẫn người xông vào Nam Cung phủ, ép chú ta giao nàng ra. Chú ta nói căn bản chưa từng gặp nàng. Kết quả Sở Lang liền đại khai sát giới. Một nửa người trong phủ bị bọn họ giết. Cuối cùng còn một mồi lửa thiêu rụi cả phủ. Thím may mắn thoát được một kiếp, bà ấy nói với ta... chú ta là bị Sở Lang tự tay cắt đứt cổ, chết thảm quá..."

Lương Huỳnh Tuyết nghe xong trước là chấn động, sau đó nàng hận giọng nói: "Ta tính kế tiểu tiện nhân Vong Sinh kia, hắn nhất định ghi hận trong lòng. Sở Lang và tiện nhân đó là có thù tất báo, ta đã biết bọn chúng sẽ không bỏ qua đâu. Ở Sở Môn có cha mẹ ta che chở, bọn họ không tiện xé rách mặt. Bây giờ bắt đầu âm thầm truy sát ta rồi!"

Lương Huỳnh Tuyết hiện tại cũng thật sự thấy sợ hãi.

May mắn là mình đã trốn ở đây, nếu thật sự bị Sở Lang tìm thấy, người bị cắt đứt cổ họng không phải là Nam Cung Bỉnh, mà chính là nàng.

Thủ đoạn tàn nhẫn của Sở Lang, Lương Huỳnh Tuyết là hiểu rõ hơn ai hết.

Nghĩ đến đây, sống lưng Lương Huỳnh Tuyết đều phát lạnh, thậm chí không nhịn được đưa tay sờ sờ cổ mình.

Tiêu Hàn Tuyết bi phẫn nói: "Hắn quả nhiên như nàng nói tâm tàn thủ độc, quả thực cầm thú không bằng! Ta thật không nên đưa nàng tới nhà chú, hiện tại hại bọn họ rồi. Chú cả đời hành thiện tích đức, cuối cùng lại rơi vào kết cục như vậy. Ta... ta nhất định sẽ không tha cho Sở Lang, ta và hắn không đội trời chung..."

Nói đoạn, Tiêu Hàn Tuyết khóc không thành tiếng.

Lương Huỳnh Tuyết nói: "Tầm Tuyết, đều tại ta liên lụy chú của chàng. Nhưng võ công Sở Lang quá cao, hơn nữa hắn lại là chủ Sở Môn, phóng mắt giang hồ ngoài Thập Nhị Cung ra không còn môn phái nào có thể lay chuyển Sở Môn. Chàng không được lỗ mãng. Muốn báo thù, chúng ta từ từ tìm cơ hội. Ta nhất định sẽ không để đôi cẩu nam nữ kia được yên."

Tiêu Hàn Tuyết vẫn đau lòng khóc thút thít, tựa như một đứa trẻ đáng thương bị bắt nạt đủ đường mà không có sức phản kích.

Điều này càng làm cho Lương Huỳnh Tuyết vừa đau lòng vừa yêu thương.

Lương Huỳnh Tuyết vừa lau nước mắt cho Tiêu Hàn Tuyết vừa nói: "Tầm Tuyết, đừng khóc nữa. Chàng khóc khiến người ta đau lòng quá... Võ công chàng lại kém, bây giờ ta lo lắng nhất là chàng. Đừng nói Sở Lang, cao thủ nhị tam lưu của Sở Môn chàng cũng không đánh lại. Như vậy đi, hay là ta dạy chàng thần công. Ít nhất gặp phải cao thủ bình thường chàng có thể ứng phó. Nhưng muốn đại thành, thì cần phải có thời gian."

Thiên Tôn khi truyền Tàn Nguyệt Lục cho Lương Huỳnh Tuyết đã dặn đi dặn lại, Tàn Nguyệt Lục không được tiết lộ cho bất kỳ ai. Ngay cả dưỡng phụ mẫu cũng không được nói cho biết.

Hiện nay Lương Huỳnh Tuyết si mê Tiêu Hàn Tuyết, vì người yêu, nàng đem lời Thiên Tôn dặn dò vứt ra sau chín tầng mây.

Tiêu Hàn Tuyết hỏi: "Nàng tu luyện thần công gì vậy?"

Lương Huỳnh Tuyết hạ thấp giọng nói: "Chàng từng nghe qua Tàn Nguyệt Lục chưa?"

Tiêu Hàn Tuyết đẫm lệ lắc đầu nói: "Chưa từng nghe qua."

Lương Huỳnh Tuyết nói: "Tàn Nguyệt Lục này là một trong ba đại thần công của Đại Ngu ta. Nhiều năm trước sinh phụ ta đã tốn bao tâm huyết mới có được Tàn Nguyệt Lục. Ta là cốt nhục duy nhất của ông ấy, nên ông ấy đã truyền Tàn Nguyệt Lục cho ta. Chàng tuy căn cơ kém, nhưng chàng rất thông minh, sau này có thời gian chàng cứ tu luyện. Quân tử báo thù mười năm chưa muộn. Chờ sau này chàng thần công đại thành, có thể báo thù cho chú rồi. Chàng cũng sẽ trở thành cái thế cao thủ đương thời."

Lương Huỳnh Tuyết cứ tưởng Tiêu Hàn Tuyết chỉ là thân thủ tam tứ lưu. Nàng nằm mơ cũng không thể ngờ tới, Tiêu Hàn Tuyết là đứng đầu Huyết Nguyệt Tứ Ma.

Một người mà ngay cả Tiểu Chủ và Tuyết Quý Nhân nhắc tới cũng đều cảm thấy sợ hãi.

Thực ra Tiêu Hàn Tuyết đối với thần công của Lương Huỳnh Tuyết cũng không có hứng thú.

Tiêu Hàn Tuyết tu luyện là "Thiên Tà Linh Giám", môn kỳ công này đến từ quốc gia thần bí, không kém cạnh ba đại kỳ công của Đại Ngu. Tiêu Hàn Tuyết còn nhờ vào thiên phú hơn người của mình mà cải biên "Thiên Tà Linh Giám", loại bỏ cặn bã, nâng cao tinh hoa. Làm cho môn công phu này trở nên càng đáng sợ hơn.

Đối với Tiêu Hàn Tuyết mà nói, kỳ học một môn là đủ rồi.

Bởi vì hắn còn có chỗ kỳ dị không ai hay biết.

Chỗ kỳ dị kết hợp với "Thiên Tà Bảo Giám", cộng thêm trí tuệ siêu phàm của hắn, đủ để khiến Tiêu Hàn Tuyết không sợ bất kỳ cao thủ nào trong thiên hạ.

Cho nên Tiêu Hàn Tuyết đối với võ học Đại Ngu, dù cho là ba đại kỳ công, cũng không có hứng thú gì lớn.

Nhưng hắn vẫn kích động nói với Lương Huỳnh Tuyết: "Ta học! Ta nhất định sẽ khắc khổ tu luyện, sau này thần công thành ta nhất định phải giết Sở Lang báo thù cho chú. Nhưng hiện tại không thể lưu lại nơi này lâu được. Chúng ta rời khỏi đây trước đã."

Lương Huỳnh Tuyết cũng không dám nán lại trấn này nữa.

Dù sao trấn này cách Ngọc Lan Thành quá gần.

Nếu bị thám tử Sở Môn phát hiện hành tung, Sở Lang sẽ đuổi tới.

Lương Huỳnh Tuyết lập tức mặc quần áo tử tế, sau đó cùng Tiêu Hàn Tuyết rời khỏi trấn.

Hai người rời đi sau, Ma Sơn Lão Tổ tiến vào trạch viện, đem phó quản sự và những người khác trong trạch viện giết sạch diệt khẩu.

Không ai biết Tiêu Hàn Tuyết và Lương Huỳnh Tuyết từng tới nơi này.

Tiêu Hàn Tuyết dẫn Lương Huỳnh Tuyết ra khỏi trấn, bên ngoài trấn có một chiếc xe ngựa đang chờ.

Người đánh xe là Khưu Vô Nha.

Tiêu Hàn Tuyết nói với Lương Huỳnh Tuyết: "Đây là một nô bộc trung thành của chú ta. Để tránh tai mắt Sở Môn, nàng ngồi xe ngựa đi."

Lương Huỳnh Tuyết hỏi: "Vậy còn chàng thì sao?"

Tiêu Hàn Tuyết nói: "Ta phải an trí thím xong đã, các nàng đi trước đi. An trí xong, ta sẽ hội hợp với các nàng."

Lương Huỳnh Tuyết nói: "Vậy chàng nhất định phải cẩn thận."

Tiêu Hàn Tuyết nói: "Nàng yên tâm đi. Ta cũng đâu phải người giang hồ Đại Ngu, không ai nhận ra ta cả. Ngược lại là nàng phải cẩn thận hơn nhiều."

Lương Huỳnh Tuyết lên toa xe, Khưu Vô Nha đánh xe ngựa rời đi trước.

Nhìn chiếc xe ngựa dần dần đi xa trong màn đêm, trên mặt Tiêu Hàn Tuyết lại lộ ra nét cười vô tà của hắn.

Tiêu Hàn Tuyết xoay người đi về hướng ngược lại.

Xung quanh không người, Tiêu Hàn Tuyết cũng bắt đầu thi triển khinh công cao tuyệt. Hắn phi lướt trên cánh đồng hoang trong màn đêm, đồng thời không ngừng gia tốc, càng lúc càng nhanh, bóng dáng trở nên như quỷ ảnh tựa huyễn tượng, cuối cùng khó mà nhìn thấy bóng dáng hắn nữa.

Không biết đã qua bao lâu, Tiêu Hàn Tuyết đi tới dưới một ngọn thạch cương.

Dưới chân núi có một gian nhà nhỏ.

Cửa sổ gian nhà nhỏ này bị chặn kín mít, không lọt ra một tia sáng.

Thân hình Tiêu Hàn Tuyết như lông vũ nhẹ nhàng rơi xuống trước căn nhà.

Trước nhà cũng hiện ra một bóng người, chính là Ám Dạ Miêu.

Ám Dạ Miêu dùng giọng điệu kích động nói: "Công tử, chuẩn bị xong rồi."

Tiêu Hàn Tuyết lúc này tâm tình cũng rất kích động, hắn hỏi: "Nơi này an toàn chứ?"

Ám Dạ Miêu nói: "Công tử cứ yên tâm, phương viên mấy dặm, không còn nhà dân. Nơi đây cũng cực kỳ hẻo lánh, hiếm dấu chân người."

Tiêu Hàn Tuyết gật gật đầu, đúng thật, trên đường hắn tới không gặp một ai.

Tiêu Hàn Tuyết liền đẩy cửa gian nhà nhỏ rồi đi vào trong.

[Dịch từ bản vi] ChuongId:703
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 8 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Thiên Vũ Hàn

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.