Sở Môn Lang

Lượt đọc: 5389 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 171
Yêu Cùng Một Người (Thượng)

❊ ❊ ❊

Lễ kế vị hoàn tất, Huyết Minh mở tiệc lớn ăn mừng.

Minh Nhai vốn mang khí lạnh u ám, lần đầu tiên trở nên náo nhiệt và tràn ngập không khí vui mừng.

Tiêu Hàn Tuyết trở thành chủ của Huyết Minh, bước đầu tiên trong kế hoạch của hắn đã thành công mỹ mãn.

Tiêu Hàn Tuyết cũng cố gắng hết sức giấu mình trước mặt mọi người, hơn nữa đối đãi với người khác ôn hòa rộng lượng, trong mắt mọi người, Tiêu Hàn Tuyết quả thực là một con cừu non hiền lành nhu mì.

Tiêu Hàn Tuyết trở thành minh chủ Huyết Minh, Bạch Vũ Nhân còn đặc biệt gọi Tiêu Hàn Tuyết ra nói chuyện riêng. Bàn bạc về việc Huyết Minh làm sao phát triển lớn mạnh, làm sao đấu tranh với Huyết Nguyệt.

Thực ra Bạch Vũ Nhân là đang thăm dò xem đứa cháu ngoại này có dã tâm lớn đến mức nào.

Bạch Vũ Nhân còn kể cho Tiêu Hàn Tuyết nghe chuyện ngầm liên minh với Sở Lang.

Thế nhưng Bạch Vũ Nhân lại khẳng định rõ ràng rằng, Sở Lang không thể tin được, còn miêu tả Sở Lang như một kẻ tiểu nhân lòng dạ nham hiểm, tham lợi ích, độc ác. Hơn nữa còn khẳng định chắc nịch, Sở Lang sớm muộn gì cũng sẽ xé bỏ minh ước để gây khó dễ cho Huyết Minh.

Tiêu Hàn Tuyết nghe xong tỏ vẻ hơi ngơ ngác, giống như hắn hoàn toàn không giỏi xử lý những việc này vậy.

Tiêu Hàn Tuyết nói: "Cữu phụ, con tuy kế thừa vị trí minh chủ Huyết Minh, nhưng bàn về võ công, con cùng lắm chỉ là thân thủ hạng hai. Bàn về trí mưu con cũng không sở trường. Con thích cầm kỳ thi họa hơn. Cho nên đại sự vẫn phải nhờ cữu phụ làm chủ thay con. Con cũng sẽ nghe lời cữu phụ. Người nói sao, con làm vậy."

Lời của Tiêu Hàn Tuyết đúng ý Bạch Vũ Nhân.

Bạch Vũ Nhân hiện tại càng khẳng định đứa cháu ngoại tuy có vẻ ngoài tốt mã, nhưng lại giống hệt cha hắn là Đoan Mộc Thanh Vân, không có năng lực hay dã tâm, chỉ ham mê phong lưu thi tửu, căn bản không thích hợp lãnh đạo quần hùng tranh bá giang hồ.

Cháu ngoại bất kham như vậy, chính là điều Bạch Vũ Nhân mong đợi.

Như thế, hắn mới có thể mượn danh nghĩa phò tá để khống chế Huyết Minh.

Điều này cũng làm Bạch Vũ Nhân an tâm hơn với đứa cháu ngoại này.

Bạch Vũ Nhân an tâm với Tiêu Hàn Tuyết, nhưng Quỳnh Vương và mấy người kia lại bắt đầu lo lắng.

Họ cần một người lãnh đạo mạnh mẽ, như vậy mới có thể khiến Huyết Minh thoát khỏi sự kiểm soát của Bạch Vũ Nhân. Mới có thể dẫn dắt Huyết Minh đấu tranh với Huyết Nguyệt Vương Thành đáng sợ.

Hiện tại ngoài phe Minh Nhai hoàn toàn thần phục Bạch Vũ Nhân ra, những phe còn lại như bộ hạ Quỳnh Vương, Nghịch Phong Uyên, phe Phong Trung Ức tự nhiên sẽ không để mặc Bạch Vũ Nhân thao túng sự vụ Huyết Minh.

Quỳnh Vương, Phong Trung Ức, và thủ tọa Nghịch Phong Uyên là Hàn Phong Lão Quái, ba người đã tiến hành một cuộc mật nghị riêng tư.

Quỳnh Vương nói: "Ai, Thiếu chủ mọi thứ đều tốt. Đáng tiếc quá lương thiện ôn thuận. Không có lợi cho việc lãnh đạo Huyết Minh đối kháng Ma Vực. Cũng khó thoát khỏi sự khống chế của Vũ Chủ."

Hàn Phong Lão Quái nói: "Phải đó. Chúng ta bây giờ cần là một con sói, không phải một con cừu. Minh chủ võ công không được, mọi người có thể chung sức chung lòng giúp hắn nâng cao. Nhưng cá tính minh chủ như vậy, thật sự không cách nào thay đổi. Cái gọi là giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời."

Phong Trung Ức lạnh giọng nói: "Dù thế nào đi nữa, chủ nhân Huyết Minh là Đoan Mộc Tương, không phải Vũ Chủ! Minh chủ yếu, thì chúng ta phải mạnh. Chúng ta phải giúp minh chủ giành lại đại quyền. Khiến Vũ Chủ và Minh Nhai thần phục minh chủ. Như vậy Huyết Minh mới có thể trở nên lớn mạnh."

Quỳnh Vương ngâm mình trong quan trường nhiều năm, chuyện tranh quyền đoạt lợi đấu đá lẫn nhau thấy quá nhiều, cho nên ông nhìn nhận những chuyện này có chỗ độc đáo.

Quỳnh Vương nói: "E là không dễ dàng như vậy. Dù sao Vũ Chủ cũng là cữu phụ của minh chủ. Hiện tại minh chủ như chim non chưa đủ lông cánh, hắn phải dựa dẫm vào Vũ Chủ mọi việc. Vũ Chủ cũng lấy đó làm cái cớ để ép minh chủ ra lệnh cho chúng ta."

Nói đến đây, Quỳnh Vương nghĩ tới Sở Lang.

Sở Lang thực ra là minh chủ Huyết Minh hoàn mỹ trong lòng Quỳnh Vương.

Quỳnh Vương không khỏi phát ra một tiếng thở dài.

Ba người thương lượng kết quả là, để Phong Trung Ức nói chuyện với minh chủ, phải để minh chủ nhận thức được tính nghiêm trọng của cục diện, không thể để mặc Vũ Chủ xoay chuyển. Phải lấy ra uy nghiêm của chủ nhân Huyết Minh.

Phong Trung Ức bèn tìm một cơ hội, nói chuyện với Tiêu Hàn Tuyết trên sườn núi phía đông Minh Nhai.

Vũ Văn Nhạc, Hồ Bát Đạo mấy người cảnh giới xung quanh.

Phong Trung Ức trước tiên trình bày lợi hại với Tiêu Hàn Tuyết, sau đó hắn lại nói: "Minh chủ, tuy Vũ Chủ là cữu phụ của ngài. Nhưng thuộc hạ cũng phải cả gan tiến ngôn, ngài mới là chủ nhân Huyết Minh, không thể để mặc Vũ Chủ nắm giữ sự vụ Huyết Minh. Cứ tiếp tục thế này, Huyết Minh cuối cùng sẽ tan rã. Ngài đã kế thừa vị trí minh chủ, thì nên chủ trì đại cục. Ta và Quỳnh Vương, Hàn Phong Lão Quái, bao gồm cả chủ mẫu, đều sẽ hết lòng giúp ngài."

Tiêu Hàn Tuyết nghe xong vẻ mặt khó xử, hắn hạ giọng nói: "Phong huynh, ngươi và ta vừa gặp đã thân. Ta cũng biết ngươi trung thành tận tâm. Cho nên ta không giấu ngươi. Mẹ ta từng nói với ta, cữu phụ ta quá bá đạo, dã tâm cũng lớn. Những năm nay, bà ấy cũng chịu không ít uất ức. Nhưng võ công ta không tốt, năng lực lại có hạn, cho dù là học tập cũng cần thời gian. Cho nên hiện tại ta đành nhường nhịn cữu phụ, đợi thời cơ chín muồi, ta sẽ thu hồi quyền lực của cữu phụ. Hơn nữa cục diện hiện tại đang căng thẳng như thế, nếu xung đột với cữu phụ, chỉ có thể khiến người thân đau lòng, kẻ thù hả hê."

Phong Trung Ức nói: "Nhưng cũng không thể kéo dài quá lâu, lâu ngày ắt sẽ sinh loạn."

Tiêu Hàn Tuyết nói: "Được."

Phong Trung Ức nói: "Còn nữa, minh chủ ngài nên lập uy trước mặt thuộc hạ, cho nên ngày sau không cần xưng hô ta là Phong huynh. Có thể gọi thẳng tên ta."

Tiêu Hàn Tuyết nói: "Nhưng trong lòng ta, ngươi chính là huynh trưởng của ta mà. Hay là thế này, lúc chỉ có hai chúng ta, ta xưng hô ngươi là Phong huynh. Trước mặt người khác ta sẽ gọi thẳng tên ngươi."

Phong Trung Ức gật đầu.

Sau đó Tiêu Hàn Tuyết chuyển chủ đề, hắn hiện tại tràn đầy hứng thú với Phong Trung Ức.

Tiêu Hàn Tuyết nói: "Phong huynh, nghe nói trước kia ngươi không phải dáng vẻ này, mà là cả ngày tràn đầy u sầu, tinh thần hoảng hốt, còn có một chiếc rương hình bóng không rời. Hiện tại u sầu biến thành lạnh lùng, rương cũng không thấy đâu, đây là vì sao?"

Nhắc tới những chuyện này, trong đầu Phong Trung Ức lập tức hiện lên dáng vẻ Hương Nhi khi chết.

Đối diện với chủ nhân của mình, Phong Trung Ức cũng không giấu giếm, hắn nói: "Ta có một người yêu thanh mai trúc mã, nàng tên là Hương Nhi. Mười mấy năm trước, có một ngày nàng gặp một họa sĩ anh tuấn..."

Tiêu Hàn Tuyết nghe lời này, trong lòng chấn động mạnh.

Trong mắt hắn cũng lóe lên một tia sáng vi diệu khó ai phát hiện ra.

Khoảnh khắc này, trong lòng Tiêu Hàn Tuyết ngũ vị tạp trần.

Hắn hiện tại đã hiểu ra, người phụ nữ mà cả đời này hắn yêu nhất là Đường Yêu, từng là người yêu thanh mai trúc mã của Phong Trung Ức. Cũng là chí ái của Phong Trung Ức đời này.

Trước kia, Tiêu Hàn Tuyết thực sự không biết lai lịch của Đường Yêu.

Tiêu Hàn Tuyết chỉ biết Họa Sĩ Du Du của Ma Vực mỗi cách mấy năm sẽ du ngoạn các nước, tìm kiếm những nữ tử tài mạo song toàn cho Vương Thành. Những nữ tử bị nhắm trúng, sẽ bị họa sĩ lợi dụng thủ đoạn bắt cóc về Huyết Nguyệt, trước hết xóa đi ký ức, sau đó tiến hành bồi dưỡng, cuối cùng do Đế Thần luận công ban thưởng, ban cho những nhân vật quan trọng trong Vương Thành và những dị loại cấp cao.

Để tránh nảy sinh rắc rối ngoài ý muốn, lai lịch của những nữ tử này, chỉ có Họa Sĩ Du Du và một số ít người biết.

Mà bối cảnh và lai lịch của những nữ tử này cũng trở thành bí mật của Vương Thành.

Hồ sơ thân phận thật sự của họ đều được lưu trữ trong Thần Điện.

Tiêu Hàn Tuyết từng tò mò về lai lịch của Đường Yêu. Hắn từng lén lút bói một quẻ cho Đường Yêu.

Nhưng quẻ đó không được xem là thành công, hình ảnh chỉ hiển hiện ra một sơn cốc nở đầy hoa tươi, đặc biệt là hoa hải đường nhiều nhất. Đường Yêu đi dạo trong biển hoa rực rỡ, trong sơn cốc còn có bóng dáng một lão giả. Không còn manh mối nào khác nữa.

Quẻ Tiêu Hàn Tuyết bói cho Đường Yêu, chưa bao giờ kể cho Đường Yêu nghe.

Hiện tại, Tiêu Hàn Tuyết lặng lẽ nghe Phong Trung Ức kể lại. Nghe Phong Trung Ức kể, trong đầu Tiêu Hàn Tuyết không ngừng hiện lên những cảnh tượng Đường Yêu năm xưa và Phong Trung Ức tâm đầu ý hợp.

Phong Trung Ức cuối cùng kể đến đêm Đường Yêu chết.

Phong Trung Ức tràn đầy hận ý nói: "Là Vô Ảnh Sát Thần Ngu Tù Hoàng đã giết Hương Nhi, ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho hắn!"

Tiêu Hàn Tuyết đột nhiên nói: "Hắn chết chắc rồi!"

[Dịch từ bản vi] ChuongId:703
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 8 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Thiên Vũ Hàn

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.