Mike Rilling đã thất nghiệp được mười hai tiếng. Anh, cùng với mọi người ở ACG, đã bị cho thôi việc qua thư điện tử vào lúc 11 giờ tối thứ Năm. Không cảnh báo trước. Không trao đổi trước thôi việc. Không gì cả. Một cuộc thảm sát - cả công ty bị cho nghỉ không báo trước. Các đồng nghiệp của anh đều đã nhận được cùng một thư điện tử có nội dung như nhau, giải thích rằng những khó khăn tài chính không thể lường trước đã buộc ACG phải đóng cửa vĩnh viễn.
Đó là một sự phản bội. Không phải là với công ty - Mike chẳng quan tâm gì tới họ - nhưng là với cá nhân anh. Còn những cuộc nói chuyện như đàn ông với nhau về sự chính trực, về việc làm điều đúng đắn thì sao? Để rồi bị đá đít như thế này sao? Điều đó chỉ chứng tỏ rằng George Abe cũng là một kẻ đạo đức giả tồi tệ như mọi kẻ đạo đức giả.
Điều đó biện minh cho quyết định của Mike, tuồn thông tin cho ngài phó tổng thống. Rốt cuộc, đó là con gái ông ấy. Trong suy nghĩ của Mike, Benjamin Lombard có quyền được biết. Anh không thấy có gì phải bí mật. Tìm ra gã khốn đã bắt con gái ông ấy là chuyện tốt. Ngài phó tổng thống sẽ thấy biết ơn.
Jenn Charles sẽ nổi cáu. Cô ta sẽ phải đợi tới lượt của mình. Anh có đôi điều mà tự anh muốn nói với George Abe.
Sự dữ tợn trong cảm xúc của mình cũng khiến anh ngạc nhiên. Mike sẽ không thừa nhận điều đó, ngay cả với chính anh, nhưng anh vẫn cảm thấy sự biết ơn và trung thành nhất định với George. Anh ngưỡng mộ George. Nên sau bảy tám ly bia, anh đã vượt qua nỗi sợ và gọi cho George, định tâm sự. George đã không trả lời lần đó hay bất cứ lần nào Mike gọi sau đó nữa.
Hèn nhát.
George sẽ không thể thoát dễ dàng như thế. Mike đánh giá cao khoản tiền đền bù, thật hào phóng, nhưng chuyện này không phải là về tiền bạc. Đó là vấn đề nguyên tắc. Anh đã ở đây từ đầu, và người ta không sa thải một người sau bảy năm làm việc như thế, mà không có một lời giải thích nào.
Mike đi thang máy lên tầng của công ty, quyết tâm của anh đang lung lay. Tối hôm qua, anh còn có một bài thuyết giảng như lửa địa ngục được chuẩn bị cho Thánh George Abe, nhưng giờ ý tưởng đối mặt với sếp cũ làm anh lo lắng. George có sự trầm tĩnh không thể lay chuyển gần như mang tính khoa học, điều thường khiến Mike nhanh chóng nao núng.
Mike bước ra khỏi thang máy, vào sảnh của Tập đoàn Tư vấn Abe. Những cánh cửa mở ra và được chẹn lại, điều này thật khác thường.
Quầy lễ tân vắng tanh. Mike dừng lại giữa đường. Không phải vắng tanh vì không có người. Vắng tanh còn vì trống trơn. Mọi thứ đã biến mất: ghế đệm, bàn ghế, đèn, tranh ảnh… mọi thứ. Ngay cả những cây đinh cố định thảm và bảng tên cũng biến mất. Mike đi qua từng phòng nhưng thấy mọi thứ giống hệt nhau. Ngay cả văn phòng của George cũng trơ trụi. Thật không thể tin được. Anh ra về tối hôm qua lúc 7 giờ tối và mọi thứ còn bình thường. Và giờ Tập đoàn Tư vấn Abe, như thể một đoàn du mục, đã nhổ trại và rời đi trong đêm, không để lại dấu vết gì cho thấy họ từng ở đó.
Điện thoại di động của Mike reo lên. Anh kiểm tra số nhưng không có số hiện ra. Không phải là số bị chặn, mà đơn giản là màn hình trống trơn. Những cuộc gọi này khiến anh hơi sợ. Như thể chúng chẳng tới từ đâu. Một giọng quen thuộc ở bên kia đầu dây, cứng rắn và lạnh lẽo.
“Tôi không biết.” Mike nói. “Tôi không biết. Đi mất rồi… Phải, tôi đang đứng ngay đây. Nơi này hoàn toàn trống vắng… Tôi không biết! Tôi có thể nói gì đây? Ông ấy có tâm sự với tôi đâu.”
Đầu dây bên kia im lặng. Khi giọng nói đó trở lại, nó rổn rảng những chỉ thị. Mike gác máy và nhận ra anh đang đổ mồ hôi. Anh sợ không dám nói không và không chắc điều gì sẽ xảy ra nếu anh từ chối.
Anh ước gì George ở đây để nói cho anh biết phải làm gì.