Sợi Dây Thừng Nghiệt Ngã

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 122 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 37
Chương 37

❊ ❊ ❊

Khi George Abe mười bốn tuổi, cha ông bắt đầu đưa ông tới các cuộc họp làm ăn. Ông ngồi đó im lặng ở góc phòng và lắng nghe. Sau đấy, cha ông sẽ đố ông những câu cụ thể. George được phép hỏi và cha ông sẽ giải thích chiến thuật của ông. Theo cách đó, George đã học được những nguyên tắc đàm phán và nghệ thuật đọc tình huống. Một trong những nguyên tắc của cha ông là không bao giờ đặt câu hỏi, trừ khi tuyệt đối cần thiết.

“Đợi đã.” Cha ông đã cảnh báo. “Đừng bao giờ đặt câu hỏi khi bị bất ngờ. Con sẽ luôn làm lộ mình. Hãy đợi. Hãy suy nghĩ. Thường thì câu trả lời sẽ tự đến với con.”

George nhìn Calista, cố nghĩ xem sự có mặt của bà ta ở đây có nghĩa gì. Nghĩ xem sự phản bội của bà ta lớn tới đâu. Che giấu cả sự giận dữ và nỗi lo của ông cho người của mình, mà ông biết giờ đang ở trong tình trạng cực kì hiểm nghèo.

Ông sẽ không để sự lo lắng đó khiến việc hăm dọa ông trở nên dễ dàng hơn.

“Ôi, George, bỏ qua đoạn làm dáng trầm tư kiểu samurai[1] đi. Chúng ta không có nhiều thời gian.”

“Chúng ta có đủ thời gian cho những gì?”

“Vài câu hỏi thôi, có lẽ thế.”

“Vậy thì hỏi đi.”

Calista mỉm cười. “Đó chính là điều tôi ngưỡng mộ ở anh. Anh giữ sự bí hiểm rất châu Á của mình và coi đó như một huân chương danh dự.”

“Rõ ràng là tôi còn quá nhiều điều phải tìm hiểu từ bà.” “Phải, tôi cũng nghĩ thế.”

“Ít ra giờ tôi biết điều gì xảy ra với văn phòng của tôi.” “Phải, về chuyện đó. Sau khi tham vấn các luật sư của tôi, chúng tôi cảm thấy khôn ngoan hơn cả là đóng cửa Tập đoàn Tư vấn Abe và coi đó như một khoản thua lỗ. Để tính thuế thôi, anh biết đấy.”

“Tôi hiểu. Và tôi rất ấn tượng. Phải có kế hoạch sẵn thì mới làm được thế.”

“Nhiều năm ấy chứ.” Bà ta nói.

Nhiều năm? Sao lại có thể như thế? Chính xác thì Calista đang toan tính chuyện gì?

“Vậy, Benjamin giờ ra sao?” Ông hỏi.

Mặt bà ta sáng lên như một nữ diễn viên đã quên lời thoại của mình và vừa nhận được lời nhắc vở. “Trong vài giờ qua, Benjamin và tôi đã đạt được một thỏa thuận.”

“Về Suzanne?”

“Về rất nhiều thứ.” Bà ta nói.

“Và bà nghĩ như thế là khôn ngoan?”

“Lần này mọi chuyện đã khác. Anh ta và tôi giờ đã hiểu nhau.”

George thăm dò bà ta. “Bà muốn gì?” “Muốn Benjamin thành tổng thống.” “Và bà được gì từ chuyện đó?”

“Mọi thứ mà gia đình tôi đã gây dựng được.”

“Còn tôi? Liệu tôi có kết cục giống như Michael không? Đó có phải là những gì được gây dựng cho tôi?”

“Michael là kẻ quái nào thế?”

“Gã nằm ở đó đó!” George nhổ nước bọt, cơn giận của ông vượt ra khỏi sự kiềm chế. “Kẻ mà những đối tác mới của bà vừa sát hại.”

Calista nhìn xuống cái xác như thể có để mắt tới người đàn ông đã chết trong giây lát. “Điều đó là không thể tránh khỏi.”

“Và Jenn Charles? Dan Hendricks? Gibson Vaughn? Tất cả những vụ giết người đó đều là ‘không thể tránh khỏi’ sao?” “Thế giới này không hoàn hảo, George. Evelyn hiểu điều đó.”

Evelyn Furst? Bà ta ác độc được đến thế sao? “Bà đã làm gì?”

Calista ngoảnh mặt đi. “Những sự hi sinh cần thiết.” “Chúa ơi. Em gái của chính bà. Còn Pennsylvania thì sao? Suzanne thì sao?”

“Suzanne không ở Pennsylvania.”

Trong khoảnh khắc, ông coi câu nói này của bà ta là tâm lí sợ sẽ thất bại. Bà ta đã từ bỏ việc tìm Suzanne sao? Nhưng ý bà ta không phải thế.

“Vậy cô ấy đâu?”

Titus trở lại từ chiếc xe tải và thì thầm điều gì đó vào tai Calista. Calista nghe nhưng vẫn hướng mắt về phía George.

“Tôi e là chúng ta hết giờ rồi.” Bà ta nói.

“Cô ấy đâu?” Ông hét lên. “Trả lời tôi đi!”

“Đủ rồi!” Bà ta quát, rồi tự mình kiểm soát tình hình. “Đủ rồi. Tôi nghĩ chúng ta xong rồi.”

George quỳ đó, ngước nhìn lên.

“Tôi hiểu. Phải chăng tôi là nút thắt cuối cùng của bà?”

“Gần như vậy.” Calista nói và chìa tay ra. Titus đưa cho bà một cái bộ đàm. Bà bật âm thanh lớn lên và để nó trên gối. Đó là kênh liên lạc với đội hành động của Cold Harbor.

“Jenn Charles! Daniel Hendricks! Bước ra khỏi nhà. Chúng tôi có lệnh bắt các vị.” Một giọng vang lên qua bộ đàm.

“Chúng ta có một phụ nữ da trắng ở mái hiên.” Một thành viên trong đội nói.

“Có phải là Charles không?” Người thứ hai hỏi. “Ở yên đó.”

George nín thở. Những giọng nói lầm rầm bổng trầm. “Xác nhận. Đã nhìn thấy. Là Charles.”

Calista nhìn sang George. “Rất gần rồi.”

❀ ❀ ❀

[1] * Samurai: tầng lớp quý tộc và tướng lĩnh quân sự ở Nhật Bản, thời Trung đại.

dày qua bàn họp cho Vaughn. Dòng chữ “Suzanne Lombard” được đánh máy gọn gàng dọc theo gáy hồ sơ và trên bìa. Bên trong, có một bài tổng quan về vụ mất tích của Suzanne Lombard và cuộc điều tra sau đó. Rất nhiều trong đó là các tài liệu, hì
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.