Sợi Dây Thừng Nghiệt Ngã

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 103 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
***

❊ ❊ ❊

Một bàn tay lật chiếc mũ trùm ra và George Abe thấy mình đang quỳ trên vách đá nhìn xuống một thung lũng trải dài về phía Nam. Bầu trời đêm lấp lánh sao. Thật kinh ngạc là bạn đã bỏ lỡ bao nhiêu khung trời đêm khi sống trong thành phố. Tại sao chỉ những khoảnh khắc như thế này, người ta mới để ý tới những thứ như vậy?

Ông xoay đầu, hi vọng khớp cổ đỡ đau hơn. Cổ tay ông bị còng lại đằng sau lưng. Cánh tay ông bị trói giật lên trên cùi chỏ, khiến vai ông đau nhức. Dù cố gắng thế nào, ông cũng không thể tìm được một vị trí có thể giúp ông đỡ đau lưng hơn, và cánh tay ông đã tê dại.

Kẻ thẩm vấn ông chỉ hỏi hai câu. Charles và Hendricks, và chuyện gì đã xảy ra với Tập đoàn Tư vấn Abe? Những câu hỏi được đặt ra nhiều cách khác nhau, nhưng chẳng có gì khác. Câu đầu tiên ông không trả lời. Dứt khoát không trong mọi hoàn cảnh. Họ sẽ phải giết chết ông trước khi ông bán đứng người của mình. Còn với câu thứ hai, George không biết họ nói gì. Chuyện gì đó về việc văn phòng của ông đã bị đóng cửa và giải thể. Nghe thật điên khùng, có lẽ là một mánh khóe để dụ ông nói. Vượt qua đau đớn và máu, ông cố giữ cho đầu óc mình sáng suốt.

Vòng “hỏi đáp” thứ hai bao gồm một trận đòn tàn bạo. Gã đồ tể của Titus đã nện ông ra trò. Mắt trái của George như muốn rơi ra khỏi hốc mắt, mũi ông đã gãy hẳn. Máu khô đóng lại trên cằm và ngực áo ông. Tay đồ tể thuận tay phải. Xương sườn trái của George như tan chảy ra và bị nghiền thành bột dưới những cơ bắp của gã.

Khi họ trở lại lần thứ ba, ông đã chờ đợi mọi chuyện sẽ nghiêm trọng hơn, nhưng thay vì thế họ trùm đầu ông lại và đưa ông tới đây.

Ông đã được chở đi trong thùng một chiếc xe bán tải cũ, bị ném vào thùng xe như một tảng thịt và đi qua một con đường gồ ghề. Khi tới nơi, ông bị lôi ra và bị bắt quỳ ở đây trong bóng đêm. Thành thật mà nói, ông thấy nhẹ nhõm bởi sự thay đổi khung cảnh. Nhưng ông không hề ảo tưởng rằng mình sẽ có triển vọng gì hơn.

Titus hẳn đã có thứ mà hắn muốn theo cách khác, tức là tin xấu cho Jenn và Dan. Ít ra thì Gibson Vaughn an toàn không liên quan tới chuyện này, dù George tự nhủ điều đó có lẽ cũng chẳng khác gì. Benjamin rõ ràng rất nghiêm túc trong những chuyện ông ta làm.

Một người đội mũ trùm khác bị đẩy xuống cạnh George. Chiếc mũ trùm được tháo ra, phía dưới là một Mike Rilling đang kinh khiếp. Anh ta bị còng tay, nhưng không sây sát gì.

Mike nhìn George trong ánh trăng. “George?”

“Anh làm gì ở đây?”

Mike lắc đầu lặng lẽ.

“Michael. Anh làm gì ở đây? Anh đã nói gì với họ?”

“Không sao.” Mike nói mà không chắc lắm. “Tôi đã lo liệu rồi.”

“Anh đã làm gì, Michael?”

“Họ chỉ muốn nói chuyện với Jenn và Dan. Hãy giải quyết chuyện này êm thấm.”

“Anh nhìn tôi có êm thấm không?”

Mike không dám nhìn vào mắt ông.

“Anh đã nói gì với chúng?” George hỏi.

Mike không có cơ hội trả lời. Một tiếng súng duy nhất cắt ngang họ và vang vọng khắp thung lũng. Mike đổ vật xuống nền đất và nằm bất động. George nhìn máu tuôn ra từ phía sau đầu Mike, những cơn co giật cuối cùng của một trái tim đã chết.

George càu nhàu và giãy giụa đôi chân. Kẻ bắt giữ ông gí một khẩu súng vào đầu ông và bắt ông ngồi yên, giữ chặt vai ông bằng đôi tay mạnh mẽ. George thở hắt ra nhẹ nhàng và nhìn lên bầu trời đêm, vì biết rằng ông sẽ không nghe thấy tiếng súng giết chết ông.

“Ridge, tình hình thế nào rồi? Hết.” Tiếng bộ đàm léo nhéo.

Họng súng rời khỏi hộp sọ của ông.

“Một trong hai. Hết.”

“Ai? Hết.”

“Rilling. Hết.”

“Được rồi, ở yên đó tới khi có lệnh mới. Rõ chưa. Hết.”

“Rõ, ở yên. Đã rõ.”

Hai người bọn họ để George quỳ đó trên mặt đất. Ông cúi đầu xuống và quan sát họ qua vai. Họ lững thững trở lại chiếc xe bán tải. Họ tựa vào cái cản sốc, tư thế bình dị của những kẻ giết chóc nhiều kinh nghiệm. Một chiếc bộ đàm đặt trên nắp xe nói điều gì đó, ở xa quá không nghe rõ, nhưng âm thanh có nhịp đều đều và tĩnh tại như từ một bộ đàm của cảnh sát. Hai người họ nói chuyện với nhau trong những tiếng gầm gừ đơn âm và theo dõi chiếc bộ đàm như những người khác vẫn theo dõi bóng bầu dục qua đài.

Sau một lúc, một chiếc xe khác xuất hiện trên đường. Nó ngừng lại, và một cánh cửa xe mở ra rồi đóng lại. Sau một cuộc trao đổi ngắn, người mới đến ra lệnh cho hai người kia rời đi. George bắt được vài câu “Vâng, thưa sếp.”. Đó là Titus.

Khi chiếc xe bán tải đã đi khỏi, tiếng máy của nó đã tắt dần khỏi tầm tai, một cánh cửa xe khác mở ra và đóng lại. Đằng sau ông, George có thể nghe Titus nói chuyện với một phụ nữ. Ông nhìn Mike Rilling chán chường, máu đã thấm dần vào mặt đất. Chàng ngốc tội nghiệp.

Tiếng bước chân làm ông căng thẳng. Titus hiện ra trước ông. Gã mở một cái ghế xếp ra và rời đi không nói một lời nào, cũng như không nhìn về phía George.

“Ngắn gọn thôi.” Titus nói.

“Tôi sẽ nói bao lâu mà tôi muốn, ông Eskridge.” Calista Dauplaise ngồi xuống ghế. “Chào George.”

dày qua bàn họp cho Vaughn. Dòng chữ “Suzanne Lombard” được đánh máy gọn gàng dọc theo gáy hồ sơ và trên bìa. Bên trong, có một bài tổng quan về vụ mất tích của Suzanne Lombard và cuộc điều tra sau đó. Rất nhiều trong đó là các tài liệu, hì
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.