Thần Bí Chi Lữ

Lượt đọc: 2825 | 24 Đánh giá: 9,8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1204 Bắt người (2)

❊ ❊ ❊

Bóng người mặc áo gió đen bên trong lập tức có chút hoảng loạn.

Hắn rõ ràng lúc nào cũng mặc đồ lặn, lớp áo gió đen bên ngoài xé toạc ra, trực tiếp từ cửa khoang khác mở đi ra, bơi hướng về phía xa. Đồng thời phía sau phun ra lượng lớn khí lưu, khiến tốc độ của hắn tăng vọt, dường như là trang bị gia tốc nào đó.

Gia Long rút quân đao, thẳng tắp bơi hướng người nọ. Tên gia hỏa này ở sau lưng hắn đi theo định húp trọn thành quả, coi hắn như kẻ ngốc, thực sự coi hắn là kẻ vô tri chẳng biết gì rồi.

Tốc độ hai người chênh lệch không lớn, người nọ mở thiết bị gia tốc, vậy mà vẫn không thể thoát khỏi Gia Long. Lập tức đại hãi, hắn quay đầu nhìn lại, tức thì trong lòng cả kinh.

Chiêu thức di chuyển của Gia Long thoạt nhìn rất đơn giản, thế nhưng thân thể lại giống như cá bơi vô cùng mềm mại tự nhiên, tốc độ thậm chí còn nhanh hơn hắn một đoạn.

“Ta không phải người của Bạch Giải Quân!” Hắn vội vàng há miệng hô lớn. “Ta ở trên đường đều vẫn luôn phụ trợ ngươi, chẳng lẽ ngươi không phát hiện sao?”

Gia Long cười toe toét, tiếp tục truy sát.

“Ta là tới giúp ngươi tiêu diệt Bạch Giải Quân! Kẻ địch của kẻ địch chính là bằng hữu! Ngươi đuổi theo ta làm gì!?” Người mặc áo gió lập tức hoảng hốt.

Bốp!

Đao quang lóe lên, y phục phía sau mông hắn thiếu mất một đoạn, dọa cho tên gia hỏa này vội vàng gia tăng công suất phát ra của thiết bị đẩy phía sau. Lại kéo giãn khoảng cách.

“Ta là bằng hữu của ngươi mà! Bằng hữu! Mẹ kiếp ngươi nghe không hiểu tiếng người à!?” Người mặc áo gió cáu kỉnh tức giận nói.

Vút!

Giày trên chân hắn trực tiếp thiếu mất phần đế, suýt chút nữa không bảo toàn được chân phải.

Gia Long cười ha hả xách đao tiếp tục đuổi theo lên. Dọa cho người mặc áo gió mất mật kinh hồn, vội vàng lại gia tốc, nhưng gia tốc chỉ có thể trong thời gian ngắn nâng cao tốc độ một chút. Hoàn toàn không có cách nào duy trì liên tục mãi được, dù sao thiết bị gia tốc cũng có độ bền và công suất. Gia tốc trong thời gian ngắn tương đương với quá tải ngắn hạn, không thể kéo dài.

“Ta chưa từng hại ngươi mà!!” Niềm vui sướng chiếm được hời vốn có trong lòng người mặc áo gió lúc này triệt để biến thành một mảnh ngu ngốc. Liên tiếp hô lớn, “Không phải chỉ lấy mấy khối hồn tinh của ngươi thôi sao? Trả ngươi, trả ngươi!!” Hắn vội vàng đem hồn chủng vừa mới hợp thành tốt ném ra ngoài.

Gia Long thuận tay tiếp lấy, trên mặt lập tức lộ ra vẻ kinh ngạc.

“Cái này là cái gì?”

“Hồn chủng chứ gì! Ngươi không phải chính vì cái này mới đến tìm ta sao?!” Người mặc áo gió tức giận nói.

“Vì cái này?” Gia Long lập tức lộ ra vẻ không hiểu, “Không phải sao? Ta còn chẳng biết ngươi có thứ này.”

“Vậy ngươi vì sao truy sát ta?!” Người mặc áo gió sắp phát điên rồi.

Gia Long nhanh chóng cất đi hồn chủng. “Nhìn ngươi có vẻ rất lợi hại, khẳng định có thể đánh một trận thật tốt với ta!” Cất kỹ hồn chủng, Gia Long lại lần nữa nhe răng cười, “Không ngờ dạng này mà cũng có thể có thu hoạch mới. Không tệ không tệ!”

“Ngươi gạt quỷ à!!”

Lời của người mặc áo gió còn chưa thốt ra, liền cảm thấy phía sau mông mát lạnh.

Bốp!

Một đạo đao quang lướt qua, lớp vỏ đồ lặn trên mông hắn giống như dao phẫu thuật bị tước đi phần y phục bề mặt. Lộ ra cặp mông trắng nõn.

“Ta liều mạng với ngươi!!!” Người mặc áo gió cuối cùng đã sụp đổ, xoay người lao về phía Gia Long, hắn lúc này vậy mà không còn che giấu nữa, mà là trực tiếp để lộ giọng nói của con gái. Mang theo sự thẹn thùng vô bờ bến lao về phía Gia Long.

Là một con gái vậy mà bị tước đi chiếc quần trên mông, lộ ra chỗ tu thẹn của mình trước mặt một đàn ông, đây đơn giản chính là kỳ sỉ đại nhục!!

“Ạch!” Gia Long ban đầu cũng chỉ định đùa giỡn tên gia hỏa này, không ngờ hắn lại là con gái, hơn nữa nghe có vẻ tuổi tác hình như còn chưa lớn. Lập tức trong lòng kêu tao.

Bụp.

Cô gái lao đến trước người Gia Long, điên cuồng dốc toàn lực hung hăng đánh một quyền hướng má Gia Long. Sau đó hung hăng bị một bàn tay lớn tóm lấy cổ.

Bỏ đi lớp y phục bên ngoài. Thân hình của cô cực kỳ nhỏ nhắn, kết quả chính là, tay không đủ dài, chỉ có thể khua khoát trước mắt Gia Long.

“Buông ta ra!!!”

Gia Long tóm lấy cổ tên gia hỏa này bơi ngược lên trên.

Lúc này cô gái mới trong lúc giãy giụa lộ ra chân diện mục. Một mái tóc dài màu tím rực rỡ, dài chấm mông, thế nhưng vóc dáng lại chẳng khác gì trẻ con mấy. Ngực lép. Chân dài thì có. Nhưng hoàn toàn không có chút khí tức nào của con gái.

Nhưng điều khiến Gia Long có chút quen thuộc là, trên người cô cũng phát ra một cỗ khí tức loại tự giống như mình.

Đó là hồn lực.

“Hệ thống Mẫu Hà?”

Hắn tiện miệng hỏi một câu.

“Hả!? Ngươi cũng thế hệ đó à?!” Cô gái lập tức ngẩn người.

Tõm!

Hai người nhô đầu từ trong biển lên. Cô gái giật phăng mặt nạ trên đầu, lộ ra một khuôn mặt thanh tú đáng yêu. Nhìn dáng vẻ bất quá chỉ khoảng mười tám tuổi. Bắt đầu hung hăng hô hấp đại khẩu không khí tươi mới.

Còn Gia Long thì dung tích phổi cường đại đến mức độ biến thái. Từ lúc xuống nước đến bây giờ mấy phút thời gian, hoàn toàn không cần đổi khí.

Trực thăng thả thang huyền, gia Long một tay xách cô gái, một tay nắm lấy thang huyền nhanh chóng trèo lên. Trở lại bên trong trực thăng.

“Ngươi cái tên biến thái này!!” Cô gái tóc tím bị Gia Long tùy ý ném xuống sàn nhà rộng rãi bên trong trực thăng. Không gian của trực thăng vũ trang vẫn tương đối lớn, dẫu sao cũng là hạng nặng, bình thường có thể vận tải hơn mười tên binh sĩ đồng thời phi hành.

“Cởi quần nữ sinh! Không phải trong tâm lý có loại ý niệm suy nghĩ ác thú vị biến thái nào đó, kẻ biến thái bình thường căn cứ vào đâu mà làm ra hành vi vô sỉ này chứ! Ta muốn đi tổng bộ tố cáo ngươi! Ngươi chờ đấy!!” Cô gái đại kêu nói. Nhưng lúc này chỉ có thể nằm ngửa trên mặt đất, không dám đứng dậy, bởi vì quần mông của cô đã bị Gia Long một đao tước đi, một khi đứng dậy, thì bất cứ ai cũng có thể nhìn rõ cái mông nhỏ trắng nõn của cô.

“Ai đấy?” Không Tín Tuyết có chút cạn lời, Gia Long vừa xuống dưới đã vớ được ngay một tiểu nữ sinh như vậy.

“Không biết.” Gia Long nhún nhún vai, cảm giác ướt sũng trên người vô cùng không thoải mái, hắn toàn thân chấn động, lượng lớn hơi nước lập tức phân tán hóa thành sương nước bốc ngưng lên.

Nhìn đến mức Không Tín Tuyết và tiểu nữ sinh ba người một trận trợn trừng hai mắt.

“Biến.... Biến thái!! Quy tắc hạn chế lớn như vậy mà... vậy mà có thể đạt đến trình độ thao túng đến mức này!!!!” Tiểu nữ sinh hiển nhiên là người hiểu chuyện, rất rõ ràng độ khó của loại kỹ thuật này cao bao nhiêu. Lúc này nhìn thấy một màn này, sắc mặt đều có chút tái đi.

Y phục của Gia Long rất nhanh đã khô, hắn lại một lần nữa ngồi về chỗ ngồi của mình, đem quân đao tùy ý chéo dựa vào bên cạnh chỗ ngồi.

“Được rồi, tất cả đợi trở về rồi nói sau.”

Ở đây trên máy bay còn có phi công người da đen, không tiện huấn thoại, thế nhưng tiểu nữ sinh này tuyệt đối là một trong những người xuyên việt đăng tháp. Điểm này không thể nghi ngờ, hơn nữa còn là hệ thống Mẫu Hà. Thậm chí biết rõ xưng hô hồn chủng như vậy chỉ có Mẫu Hà mới gọi thế. Xem ra có giá trị có thể khai thác.

Ánh nhìn của Gia Long hướng về phía tiểu nữ sinh lập tức trở nên có chút thỏa mãn.

Tiểu nữ sinh bị ánh mắt trần trụi của hắn dọa cho hơi rụt lại.

“Mẹ kiếp..... Tên hàng này chẳng lẽ đã là cấp Ma Vương rồi sao!!?? Thế giới dạng này mà cũng có thể làm ra hành vi biến thái thế này. Nếu là hệ thống khác có lẽ còn có thể lý giải, nếu cũng là hệ thống Mẫu Hà....” Cô không dám tưởng tượng tiếp. “Sẽ không xui xẻo vậy chứ.....” Cô bắt đầu tim đập chân run lên.

Cho dù là ở toàn bộ Đăng Tháp, sự tồn tại có thể đạt đến đồng tầng diện cấp Ma Vương, cũng không có mấy người, huống chi còn là hệ thống Mẫu Hà khó khăn nhất.

Cô ở một bên tim đập kinh hãi, thế nhưng Gia Long lại bắt đầu một tay vươn vào trong ngực, ấn vào khỏa hồn chủng kia bắt đầu hấp thu.

Bên trong hồn hoàn bắt đầu tuôn vào nguồn nguồn không dứt lượng lớn hồn lực, trong đó còn kèm theo rất nhiều kinh nghiệm và cảm ngộ về tư sát cơ bản. Nhân vật chính trong đó đều là kẻ đồ sát.

Hiển nhiên đây là một số kết tinh hồn lực do kẻ đồ sát chủ động phân hóa ra, dùng để làm giao dịch với người khác. Chỉ là không ngờ những kẻ đầu sỏ kia quang có kinh nghiệm cảm ngộ, nhưng lại không có đảm khí phù hợp. Tất cả đều là công cốc.

Sớm tại thế giới Mật Võ lúc trước, Gia Long đã hiểu rõ, nếu tâm sinh sợ hãi, cho dù là đối thủ cùng cấp cũng khả năng sẽ xuất hiện trạng thái nghiền ép.

Sợ hãi diễn sinh trì nghi, trì nghi sinh ra do dự, do dự không tiến thì không thể ra tay quả quyết, không thể ứng đối quả quyết, rồi sau đó một bước chậm từng bước chậm. Toàn thân lực lượng không thể đẩy đến thời khắc đỉnh phong nhất để phát huy, chỉ có thể bị đối thủ đánh gãy vào lúc súc lực vị đỉnh. Cho nên toàn thân thực lực có thể phát huy ra 60% cũng coi như rất không tồi rồi.

Lực lượng, tốc độ, đều không bằng đối thủ, như vậy kết quả duy nhất như vậy chỉ có một —— thua.

Mà trên chiến trường, đó chính là chết!

Cho nên cho dù những người đó có được hồn tinh, thì cũng chỉ là phế vật. Căn bản không thể phát huy tác dụng chân chính của nó.

Phần lớn kẻ đồ sát cũng là vì điểm này, mới hờ hững không thèm để ý mà tống xuất hồn tinh.

“Được rồi, ngươi tên là gì?” Gia Long hướng về tiểu nữ sinh đang nằm ngửa trên mặt đất.

“Dạ Thủy.” Tim cô gái nhảy một cái. Vội vàng hồi đáp.

“Ngươi lại tỉnh rồi à?” Yuriva vừa mới tỉnh lại, liền nghe thấy âm thanh của cô gái vang lên bên tai.

“Thương thế đã tốt hơn rất nhiều. Chỉ cần qua thêm mấy ngày nữa là có thể thuyên giảm. Thật là một cơ thể khiến người ta hâm mộ.” Cô gái nhẹ nhàng kéo quần lên cho Yuriva.

“.......”

Yuriva hiện tại đã cảm thấy tê dại, hết lần này tới lần khác bị một cô gái kiểm tra thân thể như vậy. Bất kỳ ai cũng sẽ sinh ra tê dại trong lòng.

“Ngươi rốt cuộc là người thế nào? Em gái ta đâu? Hiện tại ở đâu?” Hắn nhịn không được hỏi.

Vẫn cứ nằm trên giường của căn nhà gỗ nhỏ, ngày nào cô gái cũng tới chăm sóc hắn một lần. Thời gian còn lại chính là chặt củi nấu cơm nhóm lửa cùng các tạp sự khác. Cô gái luôn luôn không nói một lời, ngoại trừ lúc chăm sóc hắn, cô vẫn luôn trầm mặc ít nói, bất kể Yuriva có hỏi thế nào đi nữa cũng không trả lời, giống như kẻ câm điếc.

“Ngươi chẳng lẽ không muốn tìm mẹ của ngươi sao?” Cô gái thấp giọng đáp lại.

“Đô thành rừng rậm?” Yuriva lặp lại một chút.

“Đúng vậy, ta chỉ biết những thứ này.” Cô gái liền không mở miệng nữa.

Yuriva cảm thấy cơ thể của mình đã khôi phục rất nhiều, dường như có thể miễn cưỡng động đậy rồi.

Hắn chậm rãi thử nhấc tay lên, lập tức cánh tay phải nhẹ nhàng nhấc lên.

“Động được rồi!!” Trong lòng hắn mừng rỡ.

“Chúc mừng ngươi.” Cô gái gật gật đầu, lộ ra một chút ý cười.

“Nên đa tạ ngươi mới đúng, nếu không phải ngươi cứu ta.” Tâm trạng Yuriva đại hảo. “Thế nhưng có thể hay không nói cho ta biết thân phận chân chính của ngươi. Vì sao ngươi lại biết nhiều thứ như vậy?”

Cô gái lắc đầu.

“Xin lỗi, ta không thể nói.”

Cô dâng lên một bát cháo yến mạch, bên trong có thêm dầu và muối, ngửi lên rất thơm.

“Bên ngoài có rất nhiều người đang tìm ngươi, thương thế dưỡng lành rồi ngươi không cần phải lo lắng nội quỷ, đây là điện thoại liên lạc của ngươi.” Cô gái trả lại điện thoại cho Yuriva.

Ngón tay hai người chạm nhau, Yuriva hơi run lên, đối với cô gái thần bí này, tâm trạng của hắn rất phức tạp, toàn thân trên dưới của mình đều bị đối phương nhìn sạch, sự chăm sóc kéo dài lâu như vậy, khiến cho hắn không kìm được mà sinh ra một tia tình cảm khác biệt ở đáy lòng.

“Đừng nghĩ nhiều nữa.” Cô gái cười nhẹ. “Ngươi sau này còn sẽ gặp được rất nhiều cô gái tốt hơn, ta..... không xứng với ngươi.” Trên mặt cô không có bất kỳ thần tình nào ngoại trừ mỉm cười, nhưng đáy mắt lại lộ ra một tia tử tịch hoàn toàn không có hy vọng.

Yuriva hé hé miệng muốn nói gì đó, thế nhưng nhìn thấy một chút tử tịch này, trong lòng lập tức chấn động, lời gì cũng không thốt ra được.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1202
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.