“Ta sẽ cân nhắc.” Cổ Tư khẽ gật đầu, vù một tiếng, hắn vậy mà trong nháy mắt biến mất.
Năng lượng ba động khổng lồ ẩn chứa trong thân thể vừa rồi vậy mà chỉ là một đạo hư ảnh!
Trong lòng Gia Long hơi chấn động, lập tức hiểu rõ hai người này đang dùng mình ra để bàn luận chuyện gì.
Trong lòng lập tức dâng lên một tia khó chịu, tuy rằng đối với việc có thể ký kết khế ước vĩnh sinh cùng một cường giả đỉnh phong, hắn không phải là quá bài xích. Nhưng mà, chỉ là không bài xích mà thôi, sớm muộn gì hắn cũng sẽ là tồn tại đỉnh phong nhất, căn bản không thèm để ý cái khế ước vĩnh sinh này để giúp bản thân đề thọ.
Hơn nữa cái khế ước này vậy mà còn phải vô duyên vô cớ chia một nửa thọ nguyên của mình cho người khác!
Đối với việc Tam trưởng lão tự ý quyết định như vậy, trong lòng hắn mơ hồ sinh ra bất mãn.
“Gia Long, đến đây đi.” Âm thanh của Tam trưởng lão truyền đến, Gia Long ngẩng đầu lên, nhìn thấy trưởng lão đang dùng ánh mắt ôn hòa nhìn chằm chằm mình.
Hắn cất bước đi chậm đến trước mặt trưởng lão, đứng ở vị trí mà người vừa rồi đứng.
“Trưởng lão triệu kiến, có phân phó gì sao?” Hắn hơi cung kính hỏi.
Tam trưởng lão từ trên xuống dưới đánh giá Gia Long, ánh mắt cường đại phảng phất như có thể nhìn xuyên qua Gia Long.
“Lời vừa rồi, nghĩ là ngươi đều nghe thấy chứ?”
Gia Long chần chờ một chút, sau đó gật đầu.
“Vâng, là về khế ước vĩnh sinh sao?”
“Ngươi hiểu là được.” Tam trưởng lão xoay người, từ giá sách khổng lồ phía sau rút ra một cuốn sách bìa đen, cuốn sách đối với con người mà nói, lật ra tương đương với kích thước một cái bồn tắm. Nhưng đối với Long tộc mà nói thì chỉ là một cuốn sách nhỏ.
Hắn lật sách, tiếng giấy sách sột sột soạt soạt lật động, tự động dừng ở một trang nào đó ở giữa.
“Cổ Tư vương, là tồn tại mạnh mẽ nhất Đế quốc Địch Lạp Đạt, là Lôi Đình Vương, nắm giữ lôi đình chi lực. Tiến thêm một bước chính là tồn tại Bán Thần. Dã tâm của hắn rất lớn, cho nên hy vọng tìm kiếm Long tộc ký kết khế ước vĩnh sinh với mình, kéo dài thọ nguyên của bản thân đến cực hạn. Mà các tộc Long tộc đều nằm trong phạm vi lựa chọn của hắn, trong thị tộc của chúng ta, ta đã đề cử ngươi.”
Gia Long trầm mặc không nói.
“Ngươi phải hiểu rằng. Lôi Đình Vương chính là tồn tại cấp cao nhất thực sự, có người phỏng đoán thực lực của hắn đã đạt đến đỉnh điểm của giới vật chất, đạt đến tầng cấp mười lăm trên lý thuyết. Một khi đã chọn ngươi, vậy thì thân giá của ngươi, thực lực của ngươi đều sẽ nhận được sự nâng lên mang tính bùng nổ.” Tam trưởng lão dụ dỗ nói.
“Mười lăm cấp?” Gia Long sửng sốt một chút, “Không phải nói cấp chín chính là đỉnh điểm sao?”
“Cấp chín là đỉnh điểm của nghề nghiệp. Sau đó liền không còn đường đi nữa, chỉ có đi ra con đường hoàn toàn thuộc về mình, mới có thể tiếp tục tiến về phía trước, trên lý thuyết, chỉ cần đột phá mười lăm cấp đạt đến mười sáu cấp, là có thể thành tựu Bán Thần, Cổ Tư vương hiện tại chỉ còn cách bước cuối cùng, thế nhưng, thọ nguyên của hắn đã không còn đủ nữa...” Tam trưởng lão mỉm cười nói.
“Vậy nghề nghiệp giả cấp chín và tồn tại vượt qua cấp chín có gì khác biệt?” Gia Long không trả lời bản thân có nguyện ý hay không, mà là hỏi những chuyện khác.
“Khác biệt?” Tam trưởng lão suy nghĩ một chút, nghiêm túc trả lời. “Khác biệt không lớn, sự phân chia cấp chín là nhắm vào pháp thuật, thực tế thì khoảng cách giữa các cấp độ tương ứng với nó vô cùng lớn. Mà nghề nghiệp giả cấp chín thì đã là đỉnh điểm sinh vật rồi. Sự nâng cấp độ sau đó, uy lực lớn nhất cũng chỉ là tầng cấp pháp thuật cấp chín, thế nhưng về mặt giới hạn sử dụng, sức bền, số lượng, chủng loại, cường hóa vân vân, lại có sự khác biệt rất lớn.”
Hắn lật qua một trang sách, tiếp tục nói.
“Giống như một kẻ cấp chín chỉ có thể dùng một pháp thuật cấp chín, còn bắt buộc phải tụng niệm, và một kẻ một ngày có thể có năm ô pháp thuật cấp chín, lại còn có thể tồn tại thi triển tức thời, ngươi nói kẻ nào mạnh kẻ nào yếu?”
“Đã hiểu.” Gia Long đại khái rõ ràng sự phân chia. Tiếp tục trầm mặc.
“Vậy, về phần khế ước vĩnh sinh, ý nguyện của ngươi là thế nào?” Tam trưởng lão ôn hòa hỏi.
Gia Long nhíu mày, cẩn thận không có một tiếng động đáp lại.
“Nếu Lôi Đình Vương nguyện ý, ta tự nhiên không có ý kiến. Cơ hội tốt như vậy tìm cũng rất khó tìm.” Hắn cũng không thể có ý kiến, rõ ràng kế hoạch này là Tam trưởng lão vất vả tranh thủ tới, hắn mà còn không biết điều thì chính là không thức thời, đối mặt với một tồn tại khủng bố sánh ngang cấp mười, hắn thậm chí ngay cả lòng tin trốn thoát linh hồn cũng không có.
Đây căn bản không phải là cùng một tầng thứ.
Sau cấp chín, mỗi qua một cấp đều là khoảng cách cực lớn chênh lệch một trời một vực. Đó là khoảng cách tương đương giữa uy lực pháp thuật với nhau.
“Vậy thì tốt.” Tam trưởng lão mỉm cười. Một tia uy hiếp mơ hồ cũng nhạt đi không ít. “Tu luyện cho tốt, chuyện này một khi có tin tức, ta sẽ thông báo cho ngươi.”
“Đa tạ trưởng lão.” Gia Long cúi đầu. Tam trưởng lão tên gia hoả này ít nhất cũng là rồng già sống mấy ngàn thậm chí hàng vạn năm, lịch duyệt phong phú tuyệt đối không phải là thứ hắn có thể dễ dàng lừa gạt. Cho nên tuyệt đối không được lộ ra chút ít không cam nguyện nào.
“Được rồi, ngươi về trước đi, có việc ta sẽ triệu kiến ngươi, ngoài ra nhớ kỹ chuẩn bị cho tốt, chiến tranh biên giới sắp bắt đầu rồi, các ngươi cũng sẽ bị triệu kiến. Trong khoảng thời gian mười năm gần đây bất cứ lúc nào cũng phải chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu.”
“Đã rõ.”
Gia Long đặt lễ vật của mình xuống, xoay người lễ phép cáo lui, lúc này mới đi xuống, đi về hướng ngoài động.
“Đúng rồi. Chuyện của hai tiểu gia hỏa Boli kia, nếu ngươi thật sự không thích, ta sẽ bảo Bạch Lô chú ý.” Trưởng lão tùy ý nói.
“Đa tạ trưởng lão!” Gia Long quay người lại hành lễ một lần nữa, cuối cùng coi như đã nhận được đáp án vừa lòng.
Rõ ràng, Tam trưởng lão nói ra lời này trước mặt hắn, với thân phận địa vị của hắn mà quan tâm chút chuyện nhỏ nhặt này, tự nhiên là rất rõ ràng nói cho Gia Long biết, đây là đang bán mặt mũi cho hắn. Để hắn biết ơn.
Bằng không dựa theo tôn nghiêm trưởng lão của hắn, căn bản sẽ không chú ý tới những chuyện vặt vãnh này.
Đi ra khỏi động phủ của trưởng lão, Gia Long đi xuyên qua hành lang Long Vệ canh giữ, phát hiện những kẻ canh giữ này kém nhất cũng là tồn tại cấp bảy, Bạch Long trưởng thành bình thường là cấp sáu, Bạch Long cấp bảy ở đây rõ ràng cũng là được bồi dưỡng tinh tế cường hóa qua.
Sau khi hắn rời khỏi động phủ, từ cửa động chấn sí bay lên, dọc theo sườn ngoài tuyết phong lao xuống phía dưới.
Tầng giữa của ngọn tuyết phong này chính là chỗ đào tạo ấu long mà lúc trước hắn cũng đã từng lên qua, vừa bay đến đây, hắn liền nghe thấy một trận tiếng cười lạnh.
“Đánh! Đánh phế hắn! Chỉ cần không đánh chết mọi chuyện ta gánh!” Là giọng nói của Bạch Lô.
Gia Long theo tiếng nhìn về phía đó, lập tức nhìn thấy ở cửa hẻm núi của lớp huấn luyện cách đấu ấu long, mấy đầu ấu long đang vây quanh một đầu ấu long đấm đá lẫn nhau, không ngừng dùng đuôi quất đánh, từng roi từng roi không chút lưu tình.
Bạch Lô đứng ở vòng ngoài, lớn tiếng quát mắng.
Gia Long hơi nhíu mày, cẩn thận nhìn đầu ấu long bị bắt nạt kia, chính là Boli.
Tiếng đá đập bịch bịch liên tục truyền đến. Đám ấu long cười ha hả dùng sức đánh Boli.
Gia Long trực tiếp lao xuống phía dưới.
Bịch!
Hắn hung hăng hạ xuống phía sau đám ấu long. Sự rơi xuống nặng nề chấn cho bông tuyết trên mặt đất bay tứ tung.
Động tĩnh lập tức thu hút sự chú ý của Bạch Lô và đám ấu long.
“Là Gia Long sao?” Hắn cười như không cười nói, nhìn dáng người Gia Long rõ ràng cao tráng hơn hắn hơn một cái đầu, trong lòng hắn có hơi chột dạ, thế nhưng lập tức nghĩ đến, hắn đã là Bạch Long ký kết khế ước vĩnh sinh với hoàng tử rồi. Thân phận đã không giống trước, đáy lòng lập tức có khí phách.
“Sao thế? Đột nhiên muốn quay về lớp ấu long thăm mọi người à?” Hắn nói chuyện không đâu.
“Các ngươi đang làm gì vậy?” Gia Long lạnh giọng nói, “Lời ta nói lần trước, các ngươi đều coi là gió thoảng bên tai sao?” Hắn vừa mới chịu áp ức ở chỗ Tam trưởng lão xong, bây giờ nhìn Bạch Lô thế nào cũng thấy gai mắt.
“Không làm gì cả? Hắc hắc, chỉ là chỉ điểm một chút kỹ năng cách đấu của Boli mà thôi.” Bạch Lô liếc xéo hắn một cái. “Gia Long, chuyện ở đây không liên quan tới ngươi, Leona ta đã nhường cho ngươi rồi, ngươi đừng có được voi đòi tiên.”
“Được voi đòi tiên?” Gia Long cười hắc hắc. “Nể mặt trưởng lão, ta cho ngươi ba giây để rời đi.”
Bạch Lô sửng sốt, dường như cho là mình nghe nhầm. Gia Long vậy mà dám nói với hắn những lời này?
“Vừa rồi ngươi nói cái gì thế? Ba giây?”
“Một.”
“Gia Long, đừng tưởng rằng ta sợ ngươi?”
Sắc mặt Bạch Lô lập tức trầm xuống. Mấy đầu ấu long cường tráng theo ám hiệu của hắn vây về phía Gia Long, Long Vệ tuần tra xung quanh cũng phát hiện có chút không đúng, bay xuống hướng này. Rõ ràng là đang tùy thời chú ý bảo vệ sự an toàn của Bạch Lô, xem ra Tam trưởng lão thật sự rất ưu ái Bạch Lô này.
“Hai.”
Thế nhưng tất cả những điều này không đủ để khiến Gia Long kiêng kị điều gì, là kẻ có khả năng ký kết khế ước với Lôi Đình Vương, cho dù là Tam trưởng lão cũng phải cân nhắc ngộ nhỡ sau này khế ước thành công, thái độ của hắn đối với trưởng lão. Đến lúc đó hắn chính là tồn tại mấu chốt có thể ảnh hưởng đến thái độ của Lôi Đình Vương.
Bạch Lô lại không biết những điều này. Hắn đã đinh ninh rằng mình đã ký kết khế ước vĩnh sinh với hoàng tử Địch Lạp Đạt, Gia Long tuyệt đối không dám làm gì hắn!
Hơn nữa xung quanh còn có nhiều người bảo vệ như vậy, cho dù Gia Long có đánh giỏi thế nào đi nữa, thì có thể làm gì chứ?
“Gia Long, đừng quan tâm đến ta!” Boli đang bị đánh quật cường lớn tiếng gống lên. “Ai cần ngươi quản ta chứ!!? Tự mình đi đi! Đi đi!!” Một con mắt của cậu ta gần như sưng đến mức không mở ra được nữa. Nhìn về phía Gia Long trong ánh mắt cậu ta mang theo một tia sốt ruột mơ hồ.
Bịch bịch!
Hai đầu Bạch Long trưởng thành rơi xuống phía sau Gia Long, bao vây hắn lại.
“Gia Long, đừng kích động, dẫu sao Bạch Lô cũng là cháu trai thân nhất của trưởng lão.” Một đầu Bạch Long trầm giọng nói.
Gia Long quay đầu nhìn lướt qua hai đầu Bạch Long. Lại nhìn Boli toàn thân đầy thương tích, gần như sắp bị đánh thành tàn phế. Trong mắt xẹt qua một tia thiếu kiên nhẫn.
“Ta khuyên các ngươi tốt nhất là đừng quản chuyện ở đây.”
Lời nói ẩn chứa sự uy hiếp lập tức khiến hai đầu Bạch Long trưởng thành có chút tức giận, không ngờ thiên tài Bạch Long có tiếng tăm lan truyền ra ngoài này lại cuồng ngạo như vậy!
Hắn cho dù có thiên tài thế nào thì cũng chỉ là ấu long. Vậy mà dám đối mặt với Bạch Long trưởng thành nói ra những lời uy hiếp. Điều này đơn giản chính là không biết trời cao đất dày!
Động tĩnh bên này cũng thu hút sự chú ý của những ấu long đang lên lớp khác bên trong, một số ấu long lần lượt chạy ra. Mà trong đó còn xen lẫn một vị giáo viên đi ra, chính là người hướng dẫn đã từng dạy dỗ Gia Long. Vừa nhìn thấy cục diện này hắn đang định quát dừng, nhưng đã không kịp nữa rồi.
“Gia Long, lần trước ta đã nể mặt ngươi rồi.” Bạch Lô lạnh lùng nói. “Nghe nói ngươi còn có ba huynh đệ tỷ muội phải không? Xem ra ta phải chăm sóc bọn chúng cho thật tốt rồi...”
“Ba.” Gia Long cuối cùng thốt ra một chữ.
Toàn bộ sân bãi lập tức yên tĩnh lại.
Hai đầu Bạch Long toàn thân căng cứng, chết chóc nhìn chằm chằm Gia Long, hai cỗ uy thế long tộc cấp sáu trong nháy mắt áp bách lên người Gia Long.
Gia Long đảo mắt nhìn xung quanh một vòng.
Ầm ầm ầm!!!
Hắn bỗng nhiên bùng nổ cuồng bạo ra một đám lớn bông tuyết, thân thể long tộc toàn thân bạo trướng mấy mét, cơ bắp toàn thân giống như dòng nước điên cuồng trào động ngưng kết, long uy cấp sáu căn bản áp chế không nổi! Toàn bộ thể hình Gia Long vậy mà trong nháy mắt phảng phất như phồng to lên gấp đôi.
Hai đầu Bạch Long trưởng thành lao nhào lên, mưu toan đè Gia Long xuống, nhưng vừa mới tiếp xúc trong nháy mắt, đã bị Gia Long một trái một phải, thô bạo đụng văng.
Bịch! Bịch! Hai tiếng, hai đầu Bạch Long trưởng thành vậy mà trực tiếp bị hắn đụng bay như phế vật, hung hăng đập vào vách băng bên cạnh.
Bịch!
Gia Long một móng vuốt tóm Bạch Lô đang bị dọa ngốc lên, bóp lấy cổ hắn, treo lơ lửng giữa không trung.
Toàn thân sau khi bành trướng của hắn to lớn gần như tương đương với Bạch Long trưởng thành, vảy toàn thân lóe lên ánh sáng trắng xám âm lãnh.
Xuy!
Một đạo xạ tuyến nóng rực từ trong tay một đầu Long Vệ Bạch Long trưởng thành bên sườn bắn ra, rõ ràng là Long Vệ vừa mới chạy tới ra tay.
“Thả hắn xuống! Gia Long!” (Còn tiếp)