Thần Bí Chi Lữ

Lượt đọc: 2825 | 24 Đánh giá: 9,8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1233

❊ ❊ ❊

[TIÊU_ĐỀ]: 1235 Kết cục 3

Lượng lớn quái vật đầu tam giác song đao lao bốc hướng đám người, đao nhận trong tay vậy mà có thể trong chớp mắt đỡ lấy đạn tốc độ cao bắn tới, súng ống lựu đạn lần lượt bị ném ra, hai phe đánh thành một đoàn trong hang động khổng lồ.

Thỉnh thoảng lại có quái vật và người ngoài bị chém ngã.

Lôi Đình Vương và Hồng Quốc Thái Tử từ bên trái xẳng tới thẳng Cầm Chức Kim, tất cả quái vật ở giữa đối với bọn họ mà nói đều giống như làm bằng giấy, căn bản không có lấy một kẻ địch chống lại được một chiêu.

Đám quái vật dày đặc giống như hồng lưu màu xám nhạt, điên cuồng lao về phía đám người, hai người lần lượt bừng lên ánh sáng xanh lam và hồng quang, giống như đi ngược dòng nước, lao về phía Cầm Chức Kim, trong quá trình lao đi, hai người trao đổi ánh mắt, đồng thời bay vút lên không trung.

"Lôi Điện Chi Nhãn!" Trong tay Lôi Đình Vương xuất hiện thêm thanh gậy lúc nãy cầm, cây gậy tự động kéo dài hóa thành một cây trường mâu thon dài, đầu mâu nổi lên một con mắt dòng điện màu xanh thẳm.

"Đi!"

Hắn hăng hái ném mạnh về phía trước.

Vút!!!

Trường mâu vạch ra quỹ đạo xanh thẳm đáng sợ, kéo theo không khí xung quanh, kéo ra từng mảng lớn sương mù màu trắng giống như mạng nhện, chớp mắt lướt qua, giáng mạnh vào vị trí Cầm Chức Kim đang ở.

Ầm ầm!!!

Trong tiếng động đinh tai nhức óc, vô số khói lửa nổ tung, quái vật xung quanh đứng gần Cầm Chức Kim một chút đều bị hất văng và nổ tung thành mảnh vụn.

Lôi Đình Vương thở hồng hộc đáp xuống đất, còn chưa đợi hắn thả lỏng một chút, trước mắt đột nhiên bừng lên một mảnh hồng quang.

Xì xì xì!

Mấy đạo thép nhám màu đỏ từ trong sương mù do lôi điện nổ tung bắn vụt ra, thẳng hướng mặt hắn.

Keng keng keng!

Trong tiếng va chạm liên tiếp, giáp mặt Lôi Đình Vương trực tiếp xuất hiện thêm mấy điểm nhỏ màu trắng.

Chính hắn cũng bị lực xung kích khổng lồ đâm cho lùi mạnh về phía sau. Đột nhiên bước chân hắn khựng lại một nhịp, thân thể hơi nghiêng sang bên.

Né tránh một đạo mũi tên màu đỏ bùng nổ phát ra từ sau lưng.

Hồng Quốc Thái Tử bên này chầm chậm thu trường cung lại, trên mặt không biết từ lúc nào đã đeo một chiếc mặt nạ điện tử màu đỏ dùng để ngắm bắn. Chiếc mặt nạ chỉ có một nửa, trông tinh xảo hoa lệ, trái lại mang đến cho người ta một khí chất quỷ dị.

Mũi tên hắn bắn ra đột nhiên bùng nổ giữa không trung, hóa thành vô số đốm sáng màu đỏ, phịch một tiếng từ khắp bốn phương tám hướng dày đặc lao về phía Cầm Chức Kim ở trung tâm.

Lượng lớn quái vật bay nhảy lên, liều mạng ngăn cản lượng lớn đốm sáng này. Nhưng dù là vậy, vẫn có một phần ba số đốm sáng rơi xuống chỗ chiếc giường lớn nơi Cầm Chức Kim đang ở.

Trong tiếng vang khe khẽ phập phập...., tất cả đốm sáng không một ngoại lệ đều bị màn chắn trong suốt chặn lại.

Cầm Chức Kim ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, đôi mắt vô thần nhìn thẳng vào Hồng Quốc Thái Tử.

"Hừ..." Trong miệng cô ta thấp thoáng truyền ra tiếng động nhỏ xíu, dường như là một loại tiếng dòng điện đặc biệt nào đó, hoàn toàn không giống con người.

Lôi Đình Vương cười lạnh một tiếng.

"Còn không giao tài liệu virus ra, thì tiêu diệt luôn cả nơi này đi."

Hắn sải bước tiến lên, một tay đập mạnh gãy eo một con quái vật cản đường phía trước, càn quét ngang dọc giống như xe tăng, trực tiếp đi về phía Cầm Chức Kim đang ở.

Xoẹt!

Đột nhiên một đạo mũi tên màu đỏ từ phía sau bắn về phía sau gáy hắn.

Phịch một tiếng, Lôi Đình Vương không đề phòng bị đánh trúng chính xác, giáp ở sau gáy trực tiếp tan chảy vỡ nát một mảng nhỏ, đầu cả người hắn hơi chúi về phía trước.

"Ai!!" Hắn nổi giận đùng đùng quay phắt đầu lại, nhìn thấy con mắt điện tử nhấp nháy ánh đỏ của Hồng Quốc Thái Tử đang ngày càng đến gần.

"Ngươi điên rồi!!!?"

Lôi Đình Vương ầm ầm va mạnh vào Thái Tử. Giữa hai người, chủy thủ và cánh tay kim loại giao nhau kịch liệt, liên tục phát ra tiếng thét chói tai và lượng lớn đỏa lửa màu vàng vụn vặt.

Một con mắt lộ ra ngoài của Thái Tử ngơ ngác vô thần, thế công trên tay nhanh hơn mức bình thường, hai đầu trường cung đều là lưỡi đao sắc bén. Bị hắn điên cuồng vung lên vẽ ra từng vòng tròn vô hình, cắt chém về phía Lôi Đình Vương.

"Hắn bị khống chế rồi!" Có người ở phía sau cùng kinh hô.

Nhưng vị trí của Lôi Đình Vương quá sâu, ngoài hắn và Thái Tử ra căn bản không ai có thể đi sâu vào như vậy.

Lôi Đình Vương đang định đáp lời, lại bất ngờ phát hiện khóe miệng Thái Tử thoáng hiện lên một đường cong quỷ dị. Trong lòng hắn lập tức lạnh buốt.

"Sự khống chế của Đọc Tâm Giả có thể kích phát tiềm năng mạnh nhất của bản thân, ngươi tiểu tử này, vốn dĩ là cố ý bị khống chế, để kích phát toàn bộ thực lực của mình!!"

Hắn lập tức hiểu ra.

Sự khống chế của Đọc Tâm Giả giống như thôi miên cảnh giới cao nhất, có thể phát huy tối đa toàn bộ tiềm năng của cơ thể con người, trong thời gian cực ngắn có thể biến một người bình thường thành thiên tài. Mặc dù cái giá phải trả là tiêu hao tuổi thọ sinh mệnh của chính mình.

"Nhanh như vậy đã nội cẩu rồi sao? Chậc chậc..." Âm thanh kia lại lần nữa vang lên.

"Nội cẩu?" Âm thanh của Kèn Xám Một cũng đồng thời phóng to truyền ra. "Đây không phải nội cẩu gì cả." Trên vai hắn lúc này đang vác một khẩu đại pháo vác vai vô cùng phức tạp rộng một mét, dài bốn mét.

Mà vị trí nòng pháo, chính là nhắm thẳng vào nơi Lôi Đình Vương đang ở.

"Các ngươi muốn làm gì!!?" Lôi Đình Vương có chút hoảng sợ. Dù cho Thái Tử và Kèn Xám Một có là bại tướng dưới tay thứ rác rưởi mà hắn không thèm để ý, nhưng trong môi trường thế này mà bị hai người bao vây từ phía sau, dù cường đại như hắn cũng không thể không kiêng dè.

Ầm!

Đáp lại hắn, là hành động rõ mười mươi Kèn Xám Một trực tiếp khai pháo.

"Phải nhanh chóng giết hắn! Bằng không chúng ta sẽ gánh chịu tổn thất lớn hơn!" Kèn Xám Một điềm tĩnh nói.

Thân thể bên sườn Lôi Đình Vương bị phát pháo này đánh trúng tựa chớp giật, cả người ầm ầm bị bao trùm trong một quả cầu lửa màu vàng cao hơn một người.

A!!!!

Hắn liều mạng kêu thảm thiết, sự đau đớn, sự xé rách trên thân thể liên tục vặn vẹo ý chí của hắn, khiến đôi mắt hắn bỗng nhiên tỉnh táo lại trong khoảnh khắc giữa ngọn lửa bao bọc.

Chính là khoảnh khắc này, hắn lập tức phát hiện khung cảnh trước mắt biến đổi đột ngột.

Hắn căn bản không phải đang phối hợp với Hồng Quốc Thái Tử tiêu diệt Cầm Chức Kim, mà là đang một mình xông vào đám người, đại khai sát giới tàn sát đội ngũ lớn đến vây quét Đọc Tâm Giả!

"Rốt cuộc chuyện này là thế nào!?"

Đầu óc hắn trống rỗng.

Hình ảnh trước mắt lúc thì biến đổi lúc thì mờ ảo.

"Hắc Liên Bnag phái Lôi Đình Vương tới chính là để chịu chết."

Kèn Xám Một đặt khẩu pháo vác vai xuống, hơi lắc đầu.

"Bản thân Lôi Đình Vương thuộc loại quái vật chỉ chú trọng sức mạnh cường đại, bị Đọc Tâm Giả khắc chế cũng là bình thường." Người mặc áo choàng đen sau lưng Hồng Quốc Thái Tử không biết từ lúc nào đã đứng chung một chỗ với phe Kèn Xám.

"Hắn từ đầu đã bị khống chế, tưởng rằng mình đang giết quái vật, thực chất lại đang lao vào tàn sát người của chúng ta vây quét. Đã người của Hắc Liên Bang đều hy vọng hắn chết, vậy thì chúng ta có lý do gì mà không tiêu diệt hắn chứ?" Số Một điềm tĩnh nói.

"Hầu hết những gì hắn thấy và nghe được đều là thật. Đọc Tâm Giả thực ra chỉ làm một việc, đó là hoán đổi thân phận của quái vật và người vây quét lại với nhau." Người mặc áo choàng đen lắc đầu.

Số Một gật đầu, phía sau nhanh chóng có người từ lối ra vào hang động phía sau lén lút tiến tới, đi đến bên cạnh hắn nói nhỏ vài câu.

"Đã sắp đến rồi sao?" Số Một hơi nhíu mày, "Vậy thì tăng tốc đi, chúng ta không còn nhiều thời gian nữa."

"Cái gì sắp đến?" Người mặc áo choàng đen hỏi.

"Lá bài tẩy lớn nhất của chúng ta lần này." Kèn Xám Một thoáng hiện lên một tia tự tin, "Cho dù Gia Long có ở đây, cũng không mạnh bằng hắn."

"Ồ?" Người mặc áo choàng đen phát ra tiếng hỏi đầy nghi vấn.

"Được rồi, Thái Tử. Mời đi lối này, chúng ta tìm được kho tài liệu virus thật sự rồi." Số Một cuối cùng nhìn những người và quái vật vẫn đang chiến đấu hăng hái, quay người bước về phía lối ra phía sau.

Người mặc áo choàng đen mới chính là Hồng Quốc Thái Tử thật sự, hắn khẽ bấm một thiết bị điều khiển từ xa nào đó trong tay áo nhắm vào Thái Tử khác đang quần thảo kịch liệt với Lôi Đình Vương trong đám quái vật.

Lập tức 'Thái Tử' kia bay vút lên không trung, trực tiếp bay vụt về hướng hắn.

"Rút!! Rút!!" Người phe Kèn Xám liên tục bắt đầu truyền đạt mệnh lệnh, còn những nhân vật thế lực lính đánh thuê khác, những kẻ khác muốn đến hớt vơi, đều bị bọn họ lén lút thả ra tiền tuyến đối đầu với nơi quái vật tập trung nhất. Còn người của bọn họ thì lặng lẽ rút lui ra vùng ngoài.

"Xem ra, có người muốn rút lui trước thời hạn rồi....." Âm thanh quỷ dị kia lại lần nữa vang lên.

Kèn Xám Một và Hồng Quốc Thái Tử lập tức tăng nhanh bước chân, nhanh chóng bước vào lối ra.

Lại đột nhiên phát hiện tầm nhìn trước mắt biến đổi trong chớp mắt, hướng đang chạy ra ngoài của bọn họ trong chớp mắt biến thành lao về hướng Cầm Chức Kim ở trung tâm.

"Cái này!!?" Viên đá quý màu xanh lục trong tay Kèn Xám Một không biết từ lúc nào đã chằng chịt vết nứt chi chít. Hoàn toàn không còn chút ánh sáng xanh lục nào nữa.

Ngay lúc này, một quyền của Lôi Đình Vương giáng mạnh vào mặt hắn.

Đồng tử hai mắt hắn giãn ra tức khắc.

Rốt cuộc cái nào mới là ảo giác, cái nào mới là thật!!?

"Nếu ngay cả Cầm Chức Kim thật sự cũng không tìm thấy. Vậy thì càng không cần phải nói đến chuyện đi giết con bé." Con Vẹt dẫn theo Al đi tới trong sương mù, nhẹ nhàng thuật lại.

"Nó là em gái ngươi. Em gái ruột, nhưng mà bây giờ đã gần như hòa làm một thể với cha ngươi rồi. Bọn chúng ảnh hưởng lẫn nhau, áp chế lẫn nhau, có lẽ chỉ có ngươi mới có thể giúp nó."

Al đi theo phía sau cô ta, nhìn những kiến trúc màu trắng vắng vẻ lướt qua ở hai bên, hắn dường như đang đi trên một con phố rộng rãi.

"Rốt cuộc ngươi có mục đích gì?" Tầm nhìn của hắn lại quay trở lại trên người con Vẹt.

"Điều đó phải xem rốt cuộc ngươi có mục đích gì đã." Con Vẹt không ngoảnh đầu lại, trầm giọng đáp. "Ngươi là muốn cứu một mình em gái ngươi, hay là muốn cứu toàn thế giới?"

Al nhíu mày.

"Điều này thì có liên quan gì đến toàn thế giới?"

"Có liên quan gì?" Con Vẹt cười lạnh một tiếng, quay đầu lại, "Bởi vì em gái ngươi bây giờ muốn giết sạch tất cả mọi người trên thế giới! Ngươi nói xem có liên quan hay không?"

Al trầm mặc một lúc.

"Cầm không phải là người như vậy, nhất định là ý chí của cha đã làm vấy bẩn con bé! Chúng ta chỉ cần tiêu diệt xóa bỏ phần của cha đi, nhất định có thể cứu con bé trở về!"

"Xì...." Con Vẹt không nhịn được cười lạnh một tiếng. "Ngươi hoàn toàn không biết nó đã giết bao nhiêu người...... Hoặc là ngươi vẫn tưởng nó vẫn là Cầm Chức Kim ôm búp bê đến cầu cứu ngươi của năm đó? Nực cười!"

Hai người liên tục tiến về phía trước, sau đó không ai mở miệng nữa. Cứ trầm mặc mãi.

Al mang đầy tâm sự, hắn không biết phải đối mặt thế nào với người em gái từ mấy chục năm trước này.

Còn con Vẹt cũng chỉ trầm mặc không nói, không biết đang suy nghĩ cái gì.

Rắc.

Bỗng nhiên bước chân Al bước về phía trước một bước, vậy mà lại giẫm trực tiếp lên mặt đất phía trước xuất hiện một vết nứt rõ rệt. Mặt đất đá cứng rắn vậy mà lại bị một cước gần như không dùng sức của hắn giẫm ra vết nứt.

Al ngẩn người ra một chút, dường như hoàn toàn không ngờ mình lại gặp phải tình huống này.

Con Vẹt lại phắt người quay lại, dùng một ánh mắt kỳ dị nhìn hắn.

"Thực lực của ngươi lại mạnh lên rồi......."

Al giật mình hoảng hốt, hắn nhanh chóng vung tay về phía khoảng không bên phải, lòng bàn tay dựng thẳng thành thủ đao.

Xoẹt!

Một đạo gợn sóng vặn vẹo trong suốt rõ rệt trực tiếp bắn vút ra, ầm một tiếng không biết đập trúng cái gì trong sương mù, gây ra một loạt tiếng va chạm kim loại dày đặc giống như phản ứng dây chuyền.

"Cái này!"

Al ngẩn ngơ, cường độ cơ thể ban đầu của hắn hoàn toàn không mạnh mẽ đến mức này.

"Tăng lên bao nhiêu?" Con Vẹt trầm giọng hỏi.

"......Ít nhất sáu lần." Al trầm mặc một lúc, trầm giọng đáp.

"Thực lực của ngươi và Cầm Chức Kim tăng lên là dùng chung, nói cách khác, có người rất mạnh đã chết." Con Vẹt bỗng nhiên thoáng hiện lên một nụ cười, "Hơn nữa không chỉ một người. Sức mạnh của bọn họ đã bị hai người các ngươi chia nhau nuốt chửng."

Al nghiến răng, hắn đã xác thực được nguồn gốc gia tăng sức mạnh của mình từ chỗ con Vẹt và những người khác, trong lòng không còn bất kỳ sự do dự nào nữa.

"Phải nhanh chóng tìm thấy Cầm!"

Hắn nói với giọng điệu vô cùng chắc nịch.

"Tìm thấy nó xong thì sao?" Con Vẹt hỏi ngược lại.

Al toàn thân run lẩy bẩy, không trả lời ngay. (Còn tiếp xin hãy tìm đọc Phieu Thien Van Hoc, tiểu thuyết cập nhật hay hơn nhanh hơn!)

---❊ ❖ ❊---

Giá sách của tôi

Thêm sách này vào giá sách

Lỗi chương/Báo cáo điểm này

Đọc thêm các chương mới nhất của tiểu thuyết xin quay lại trang chủ Phieu Thien Van Hoc, địa chỉ vĩnh viễn của trang web đọc tiểu thuyết: www.piaotia.net

Copyright © 2012-2013 Phieu Thien Van Hoc - Trang web đọc tiểu thuyết bay qua bầu trời All rights reserved.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1227
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.