Ngọn lửa hóa thành vô số tơ bay giống như mảnh vải vụn, bay lả tả khắp nơi.
Gia Long tránh xa ánh lửa, nhìn đám cháy mãi không tắt, mày nhíu chặt.
Khí tức hồn lực ở ngay bên trong nhưng hắn lại không cách nào đi vào giải quyết. Nhiệt độ ngọn lửa này ít nhất là mấy ngàn độ, với hắn hiện tại thì khả năng chống đỡ chính diện để đi vào tìm đồ là không lớn.
- Thật là phiền phức.
Hắn quay đầu nhìn bầu trời phía xa, trực thăng Không Tín Tuyết ngồi đang từ từ bay tới, rõ ràng là đến đón hắn.
- Nghĩ lại thì khí tức hồn lực nhỏ thế này phỏng chừng cũng chẳng còn sót lại thứ gì.
Gia Long quay người nhanh chóng rời đi.
Rất nhanh trực thăng lại một lần nữa bay khỏi hòn đảo nhỏ này.
Ngồi trên trực thăng, Gia Long cúi đầu nhìn lướt qua hòn đảo phía dưới.
- Còn có hòn đảo nhỏ thế này bao nhiêu cái nữa? - Hắn hỏi người da đen.
- Tôi chỉ biết trên định vị là còn một hòn đảo nữa. - Lái xe người da đen vội vàng trả lời, sợ chậm một chút sẽ làm Gia Long nổi giận, tận mắt nhìn thấy hắn tàn sát nhiều quân đội Bạch Hải Cáp như vậy, hiện tại hắn đã nâng sự kính sợ với Gia Long lên đến đỉnh điểm cao nhất, coi hắn như tư lệnh mà đối xử cũng không quá đáng.
- Dẫn tôi đi. - Gia Long nheo mắt tùy ý nói. - Tiện thể giải quyết luôn thể. Bình xăng đã đổ đầy chưa?
- Đầy rồi!
- Vậy thì đi thẳng luôn!
Không Tín Tuyết ở bên cạnh nhìn Gia Long như nhìn một con quái vật.
- Cậu... rốt cuộc từ lúc nào mà biến thái như vậy... - Cô triệt để không che giấu được sự chấn động trong lòng mình, tên này thế mà lại đối kháng chính diện tiêu diệt nhiều bộ đội tinh nhuệ như vậy! Cho dù là Cửu Vĩ Hồ mạnh nhất trong ấn tượng của cô phỏng chừng cũng không có bản lĩnh này chứ....
Gia Long cười cười, không trả lời cái gì. Chỉ ngồi trên ghế nhắm mắt dưỡng thần. Quân đao đặt nghiêng tựa vào bên ghế của hắn, hai tay hắn đặt trên đầu gối. Toàn bộ người từ từ chìm vào giấc ngủ sâu.
Không Tín Tuyết ngồi ngay bên cạnh hắn, nhưng lại mơ hồ cảm nhận được một loại khí tức băng lãnh người sống chớ gần. Phường như từ trên người Gia Long cảm nhận được từng đợt hàn ý vi tế. Tên vốn dĩ rõ ràng này trong mắt cô ngày càng trở nên mơ hồ thần bí hơn.
- Hắn rốt cuộc là người phương nào! Làm sao có thể trong thời gian ngắn ngủi thế này leo lên đến độ cao này!? - Cô không nhịn được mà âm thầm sinh ra lòng hiếu kỳ đối với Gia Long.
Bộp.
Đại hỏa từ từ tắt, một khúc củi cháy đen nứt gãy ra. Ngay lập tức bị một đôi bốt da màu đen hung hăng giẫm nát.
Người mặc áo gió màu đen chậm rãi đi đến chỗ người phụ nữ bị Gia Long giết chết.
Cúi người từ dưới đất sờ soạng vài cái, liền từ trong tro tàn lục ra được một viên bảo thạch hình lục giác trong suốt sáng lấp lánh.
- Hồn tinh..... viên thứ hai.
Hắn lẩm bẩm trầm giọng. Thu hồn tinh vào trong áo gió.
- Đúng là vận may, chỉ cần gom đủ ba viên là có thể ngưng tụ thành hồn chủng, đến lúc đó hấp thu đi..... cho dù là kẻ đồ sát cũng không thể ngăn cản ta!! Hừ hừ hừ..... - Hắn cười lạnh trầm thấp.
- Chỉ cần cẩn thận hơn chút nữa, sẽ không ai biết là ta đã lấy đi thần văn phỏng chế...... Tất cả mọi thứ đều sẽ tính lên đầu Gia Long. Thật là không tồi.
Bóng người chậm rãi mang theo hồn tinh rút lui, lên một chiếc tàu ngầm ở ven biển. Nhanh chóng biến mất trong sâu thẳm nước biển.
Gia Long bước chậm lao lên trước, càng lúc càng nhanh, càng lúc càng nhanh.
Bỗng nhiên hắn lộn một vòng trên không lao về phía trước, xuy xuy xuy!!
Ba tiếng giòn giã liên tiếp. Ba con robot cao ba thước trên hòn đảo phía dưới trực tiếp bị hất ngã báo hỏng, lượng lớn hoả hoa bùng nổ từ trên người bọn chúng ra.
Ầm ầm ầm!!
Ba đoàn hỏa diễm bùng nổ.
Gia Long hạ đất, tay cầm quân đao tiếp tục đi về phía trước.
Xung quanh khắp nơi đều là thi thể tàn hải, chiến xa xe tăng thậm chí một chút mảnh vỡ máy bay chiến đấu cũng cắm chéo vào trong đất, hỏa diễm, khói đen, các loại hố sâu thủy tinh hóa, toàn bộ hòn đảo mới này khắp nơi đều là một mảnh hỗn độn.
- Quân Bạch Hải Cáp. Không có lấy một đối thủ nào cường đại sao?! - Gia Long bất mãn túm lấy người đàn ông đầu trọc cuối cùng, hắn là thủ lĩnh ở đây. Cũng là người phụ trách toàn bộ hòn đảo này. Một thân tây trang màu trắng, để cái đầu trọc láng bóng, thoạt nhìn ban đầu hẳn là ngoại hình rất bặm trợn, nhưng hiện tại bị Gia Long một tay túm cổ áo nhấc bổng lên. Lại cho người ta một cảm giác nhỏ yếu giống như tiểu lâu la.
- Đừng... đừng giết tôi!! - Tên đầu trọc cầu xin, đầy mặt nước mũi nước mắt, sợ hãi từ trong mắt hắn không ngừng lan tràn ra toàn bộ khuôn mặt. Cho người ta một cảm giác quái dị vặn vẹo.
- Quá yếu..... - Gia Long tiện tay vứt hắn sang một bên. Loại người này, ngay cả hứng thú giết chết cũng không có.
Ầm ầm!!!
Nhưng ngoài dự liệu chính là, người đàn ông đầu trọc còn chưa bay ra được mấy thước, liền ầm ầm một tiếng nổ tung.
Ngọn lửa màu xanh khủng bố lẫn lộn với điểm sáng màu trắng bạo liệt tung tóe, trong chớp mắt đã bao phủ phạm vi hơn mười thước xung quanh.
Gia Long phản ứng lại trong khoảnh khắc bùng nổ, lập tức lùi lại phía sau, nhưng vẫn không kịp, bị đánh thẳng một đòn mạnh lên mặt chính cơ thể.
Phụt!
Hắn không kìm chế được phun ra một ngụm máu. Bắn ngược bay ra ngoài.
- Đúng là quỷ quái thật!! - Hắn không ngờ loại tự bạo này thế mà không phải do bản thân đối phương thao túng, hơn nữa dường như không có liên quan gì mấy với ý nguyện của bản thân kẻ đó. Cực kỳ đột ngột mà nổ tung một cái.
Chính diện bị đòn này đánh trúng, hắn lộn nhào bay ra, rơi xuống trên mặt đất cách đó hơn mười thước, hung hăng lau sạch vết máu bên miệng, liên tiếp bị thương mấy lần, cho dù là thể chất của hắn cũng không thể không đến mức phun máu tươi.
- Sao kẻ càng yếu thì uy lực bom trên người lại càng lớn chứ!?
Đứng dậy từ dưới đất, Gia Long nhìn quanh bốn phía, trên toàn bộ hòn đảo hoàn toàn không còn một sinh vật sống nào khác, những kẻ còn lại hoặc là đã trốn thoát hoặc là đã bị tiêu chuẩn rồi.
- Coi như cho các ngươi một bài học vậy.
Hắn quay người rời đi, đi về phía chiếc trực thăng đang từ từ hạ thấp độ cao ở đằng xa.
Không Tín Tuyết tuy rằng không có sức mạnh gì rất lớn, nhưng cầm súng ngắn nhắm chuẩn đe dọa một phi công người da đen thì vẫn có thể làm được.
Không lâu sau khi hắn rời đi, bóng người áo gió màu đen kia lại một lần nữa xuất hiện bên cạnh ngọn lửa.
Trong tay nhiều hơn một thứ dùng để dập lửa, nhắm thẳng vào ngọn lửa phun mạnh một cái.
Ánh lửa tức thì tắt lịm đi, bóng người màu đen bước vào, bốt da phát ra tiếng kêu xèo xèo trên lớp đất đen tro tàn bỏng rát, phát ra từng trận mùi hôi thối do da thuộc bị cháy xém.
Hắn cúi người dùng miếng kim loại khua khoắng trong đất một lát, một lần nữa lại tìm ra được một viên bảo thạch hình lục giác trong suốt sáng lấp lánh từ trong đống tro tàn.
- Viên thứ ba......
Hắn lấy ra một chiếc điện thoại di động từ trong túi, nhẹ nhàng gọi một dãy số.
- Có phân phó gì. Thưa ngài. - Trong điện thoại truyền ra một giọng nói giòn giã lạnh băng.
- Phía quân Bạch Hải Cáp, còn có năm căn cứ. Giải quyết nốt đi. - Người mặc áo gió trầm giọng nói.
- Đã rõ, mọi thứ đều đã chuẩn bị thỏa đáng. Chỉ đợi chỉ thị của ngài.
- Ừm, giải quyết tất cả trong vòng nửa tiếng.
- Theo ý ngài.
Điện thoại ngắt kết nối, người mặc áo gió khẽ phát ra một tiếng cười nhẹ.
- Quả là một thu hoạch không tồi.....
Hắn quay người đi về phía bãi biển.
Trong một chiếc tàu ngầm ở góc độ nào đó dưới đáy biển
- Căn cứ thứ chín đã bị phá hủy. - Hai đạo bóng người mặc đồ đen đứng song song trước một màn hình huỳnh quang màu trắng bên trong tàu ngầm, nhìn tình trạng thảm hại của hòn đảo nhỏ đầy rẫy vết thương trên đó.
- Có ba đoàn người bị một mình Gia Long đánh tan. Thật là không thể tưởng tượng nổi. Hắn chỉ có một mình! - Người kia trầm giọng nói. - Ngoài ra không tìm thấy hồn tinh, xem như đã bị Gia Long lấy đi rồi. Mấy hòn đảo còn lại hẳn là lực lượng phụ thuộc phối hợp hành động với hắn. Nếu không đoán sai, hồn tinh chắc là đều dùng để tập trung đưa cho Gia Long rồi.
- Phải lấy lại, hồn tinh là cơ sở để chúng ta hợp tác với kẻ đồ sát, Gia Long đã dám cướp đoạt hồn tinh, vậy rõ ràng là đã làm tốt chuẩn bị chiến tranh chính diện với chúng ta rồi.
- Lần này, ngươi đi hay ta đi? - Người kia nói.
- Ta đi đi. Ngươi với tư cách là tổng nguyên thủ, còn phải xử lý quá nhiều chuyện, vừa hay ta ra ngoài vận động cơ thể một chút. Đã nhiều năm không vận động rồi, còn không biết bản lĩnh còn lại bao nhiêu.
- Người của Kền Kền chỉ cần không nhúng tay, mọi chuyện bên này của ta đều thuận lợi. Ngươi giải quyết xong Gia Long, lập tức quay về hội hợp với ta.
- Đã rõ.
- Cho hắn biết, không phải thứ gì cũng có thể tùy tiện chạm vào.....
Trên trực thăng, Gia Long ngồi ở vị trí, lẳng lặng chờ đợi phản ứng của Không Tín Tuyết.
- Thế nào rồi?
- Tìm thấy rồi. - Không Tín Tuyết mở hai mắt ra. - Đừng nghi ngờ năng lực của tôi, cho dù không bằng các người, nhưng phương diện này chính là sở trường của tôi! - Cô không cam lòng nói.
- Vị trí cụ thể.
- Ngay ở vùng biển ngay phía dưới!
Gia Long xách quân đao mở cửa khoang, trực tiếp tung mình nhảy xuống!
Phụp!!
Hắn hung hăng đâm thẳng vào nước biển phía dưới.
Trong nước biển, khắp nơi đều là màu xanh thẳm mờ tối, nhưng một chiếc tàu ngầm hình trứng cá rõ ràng màu đen tuyền dưới nước đã xuất hiện trực tiếp trước mắt Gia Long.
Tàu ngầm hình trứng cá thế mà lại trong suốt, một bóng người toàn thân bọc trong chiếc áo gió màu đen ở bên trong đột nhiên ngẩng đầu nhìn qua.
Trong tay hắn đang bóp một viên bảo thạch hình bầu dục sáng lấp lánh trong suốt. Đang đưa về phía miệng mình. Nhìn thấy Gia Long lao xuống, hắn lập tức tăng tốc độ lên. Khóe miệng lộ ra một tia cười.
- Không kịp đâu. Ngươi đấy. - Hắn truyền ý nghĩa này đến chỗ Gia Long từ xa.
Gia Long sớm đã cảm thấy có chút không đúng lắm, không chỉ từ việc khí tức hồn lực phía sau biến mất mỗi lần, mà còn nhiều hơn là sự phòng bị của quân Bạch Hải Cáp dường như đã bị ai đó hỗ trợ làm cho lơi lỏng đi, hình như tin tức hắn phá hủy căn cứ vậy mà không thể truyền đến những nơi khác, liên tiếp ba lần quân Bạch Hải Cáp đều bị hắn đánh cho trở tay không kịp, nếu nói là không có ai âm thầm giúp đỡ phong tỏa tình báo, thì quỷ mới tin.
Đây căn bản không phải là thời đại cổ đại cần dùng phong hỏa để truyền tin tức, mà là chỉ cần một cuộc gọi, là có thể truyền thông tin liên lạc đến một nơi rất xa. Trong thời đại khoa học kỹ thuật như thế này, xuất hiện hiện tượng như vậy, giải thích duy nhất chính là có người đang âm thầm giúp hắn che giấu thông tin. Mà Gia Long cũng không phải là tay mơ gì, kinh nghiệm từng trải mấy trăm năm không phải để ăn không ngồi rồi, nếu chút manh mối kỳ lạ này mà cũng không phát hiện ra, vậy thì ngần ấy năm hắn cũng coi như sống hoài công rồi.
- Không kịp? - Khóe miệng Gia Long nhếch lên, quân đao trong tay bỗng nhiên chấn động. Toàn thân bỗng nhiên bốc cháy ngọn lửa màu trắng. Sóng hồn lực bàng bạc ầm ầm bùng nổ từ trên người hắn ra.
Hồn lực xuyên thấu tàu ngầm, hung hăng rơi lên viên bảo thạch kia.
Ong một tiếng, viên bảo thạch thế mà lại khựng lại một cú thật mạnh, lơ lửng bên miệng người mặc áo gió, giống như bị một cỗ lực lượng vô hình nào đó ảnh hưởng khống chế đến trong chớp mắt.
- Gió phương trước. - Gia Long nhẹ nhàng vung quân đao ra.
Lưỡi dao đang thiêu đốt ngọn lửa màu trắng, mang theo một đường cong quỷ dị, hung hăng chém xuống dưới.
Keng!!
Tàu ngầm trực tiếp bị một đao chém rách, lượng lớn nước biển cuồn cuộn trào vào. Tàu ngầm tức thì chấn động mạnh một cái, tốc độ di chuyển giảm mạnh, (còn tiếp xin hãy tìm đọc Phêu Thiên Văn Học, tiểu thuyết cập nhật hay hơn nhanh hơn!
---❊ ❖ ❊---
Giá sách của tôi
Thêm sách này vào giá sách
Lỗi chương/Báo cáo điểm này
Đọc thêm các chương mới nhất của tiểu thuyết xin vui lòng quay lại trang chủ của trang web Phao Thiên Văn Học, địa chỉ vĩnh viễn của trang web đọc tiểu thuyết: www.piaotia.net
Copyright © 2012-2013 Phao Thiên Văn Học - Trang web đọc tiểu thuyết bay lượn bầu trời All rights reserved.