Thần Bí Chi Lữ

Lượt đọc: 3120 | 24 Đánh giá: 9,8/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1341 Xây dựng 1

❊ ❊ ❊

“Chúng ta nghi ngờ tiểu đội săn bắt gần đây có lẽ đã xảy ra xung đột với Long tộc của Bạch Long Sơn.” Pháp sư cao cấp có chút lo lắng nói. “Bạch Long Sơn nằm ở tầng mười sáu của vực sâu, là địa bàn trấn thủ của một tộc Thâm Uyên Ma Long. Ta chỉ sợ lỡ như bọn họ tới hỏi tội thì sẽ phiền phức.”

Gia Long trầm tư một lát.

“Tạm thời không cần gấp, Bạch Long Sơn cách Vạn Uyên Bình Nguyên vẫn còn xa, sau lưng ta chính là Báo Thù Nữ Sĩ, dù thế nào đi nữa bọn họ tới đây cũng là ở trên địa bàn của ta, cho dù là cường tửu đỉnh cao cũng không lật nổi sóng gió gì đâu. Các ngươi làm cho thật tốt chuyện của mình là đủ rồi.”

Pháp sư cao cấp còn muốn nói gì đó, nhưng đã bị Gia Long ngăn lại.

“Được rồi, ngươi tiếp tục đi.”

“Vâng.” Pháp sư cao cấp thở dài một hơi, sau khi hắn ký kết khế ước, đã bị trói buộc chung một chiếc thuyền với Gia Long, không thể không lo lắng những tình huống phiền phức phát sinh thêm này.

Chậm rãi rời khỏi pháp sư tháp, Gia Long hướng về phía bên phải tuần tra qua. Nơi này là khu vực đóng quân của An Đức Lỗ.

Gần đây hắn khai thác ra được một mỏ huỳnh thạch lớn ở vùng lân cận, đang tổ chức nhân thủ xuống dưới khai thác. Đồng thời lợi dụng các mỏ huỳnh thạch này để xây dựng một doanh trại đóng quân ở vùng lân cận, chuyên trách phòng thủ khoáng sản.

Gia Long tiện tay vạch một cái trong không khí, trước mặt lập tức hiện lên một màn hình bán nguyệt, hiển thị bên trên là An Đức Lỗ mặc một bộ giáp trụ, đang ngồi ngay ngắn ở vị trí cao bàn bạc điều gì đó với một nhóm kẻ mang dáng vẻ thương nhân.

“Xem ra là thương nhân từ các diện tích khác, mỏ huỳnh thạch cũng đã phát triển đi vào quỹ đạo rồi.”

Gia Long không làm kinh động đến bọn họ, tắt màn hình đi, lại kiểm tra công việc của Al và hai người đồng hành.

Tên nam kỵ sĩ kia trước đó từng bị hắn bán ra ngoài một lần. Sau khi trải qua một phen giày vò, mới được Gia Long mua lại lần nữa, lần này thì ngoan ngoãn hơn nhiều. An phận ngoan ngoãn làm việc cùng hai người đồng hành, rõ ràng là đã thực sự nhận thức được sự tàn bạo của thị trường nô lệ vực sâu rồi.

Tính cách của ba tên đều có sự thay đổi, càng ngày càng có xu hướng lạnh lùng cực đoan hơn. Gia Long điều bọn họ đến lĩnh vực công việc phụ trách khảo vấn và các tạp vật khác.

Vừa vặn phát huy tác dụng.

Những vị trí trống khác sẽ do nhân thủ cấp mười còn lại lấp đầy.

“Đại nhân, Khuê Thác Tố cầu kiến.”

Đột nhiên giọng nói của thủ hạ mị ma truyền ra từ một chuỗi vòng tay trên người Gia Long.

“Khuê Thác Tố? Hắn đến làm gì?” Gia Long hơi sững sờ, ban đầu Khuê Thác Tố thiếu chút nữa đã hại chết hắn, bây giờ vậy mà còn dám cả gan tới địa bàn của hắn, khoảng thời gian trước đó vị này hoàn toàn bặt vô âm tín. Thậm chí một cái bóng cũng không để lộ ra ngoài.

“Không biết, thế nhưng hắn không phải đến một mình. Còn dẫn theo mấy vị khách đặc biệt khác nữa.” Mị ma nhỏ giọng đáp.

“Dẫn bọn họ tới phủ đệ của ta, ta lập tức quay về ngay.”

Gia Long trầm ngâm một lát, đoạn phân phó.

Phủ đệ của hắn là nơi an toàn nhất của hắn, đã được rất nhiều cường giả bố trí một lượng lớn pháp trận. Đồng thời còn có một thủ đoạn một lần được chính Báo Thù Nữ Sĩ thiết lập ở bên trong, có thể khởi động bất cứ lúc nào, uy lực vô cùng khủng bố. Cho dù là cường giả đỉnh cao thì hắn cũng có thời gian để trốn chạy bảo đảm an toàn.

Quay đầu bay về phía phủ đệ, móng vuốt Gia Long nhanh chóng vẽ một ký hiệu trong không khí.

Rất nhanh, ký hiệu trong hư không lập tức nổ tung rồi biến mất.

“Bạch Vũ xin tuân theo phân phó của ngài.”

Một giọng nữ ôn nhu chậm rãi vang lên trong không khí.

“Mục tiêu, phủ đệ của ta, bố trí thật tốt trận pháp liên thủ. Những vị khách đến lần này có lẽ không dễ đối phó đâu.” Gia Long kiên quyết nói.

“Đã rõ.”

Bên trong biệt thự màu trắng khổng lồ lơ lửng giữa không trung.

Khuê Thác Tố sau khi thu nhỏ toàn thân thì chỉ cao hai mét, hắn đang lắc lư đầu rồng, quét mắt sang trái sang phải trên chỗ ngồi để đánh giá cách bài trí của tòa biệt thự này.

Ngồi cùng vị trí lân cận với hắn, còn có hai vị lão giả tuổi cao mặc đồ trắng toàn thân. Khác với tư thế ngồi ngay ngắn của hắn, hai vị lão giả này đều hơi nhắm mắt lại, ngồi yên lặng tại chỗ. Bất động, dường như đang nhắm mắt dưỡng thần.

Thoáng ẩn hiện, bên ngoài biệt thự dần dần xuất hiện từng cỗ khí thế tồn tại cường hãn. Thực lực của Khuê Thác Tố không tính là xuất sắc, nhưng giác quan lại cực kỳ nhạy bén, cảm nhận được từng cỗ khí thế trên cấp mười đang dần bao vây nơi này, sắc mặt của hắn cũng trở nên có chút ngưng trọng.

Thế nhưng nghiêng đầu liếc xéo hai vị lão giả một cái đầy kín đáo. Hắn lập tức cảm thấy trong lòng yên tâm trở lại.

“Tộc ta có thể xuất hiện một hậu bối thế này, quả thực không tồi.” Một tên lão giả mở mắt ra. Trên mặt vậy mà lại lộ ra vẻ vui mừng.

“Đúng vậy.” Một lão giả khác ngắn gọn ý hiểu, chỉ đáp lại một chữ.

“Ba vị xin dùng trà.” Một mị ma uyển chuyển lắc lư vòng eo yểu điệu, mặc một bộ váy voan bán trong suốt, bưng lên phía trước ba chén trà trông giống như máu tươi.

“Chủ nhân của các ngươi vẫn chưa về sao?” Khuê Thác Tố mang theo ánh mắt dâm mỹ sờ đùi mị ma, nhỏ giọng hỏi. “Để ta chờ ở đây thì không sao cả, nhưng mà để hai vị đại nhân của Bạch Long Sơn cùng chờ ở đây, mặt mũi của Gia Long hắn có phải lớn quá mức rồi không?” Hắn cố ý cất giọng nói rất to.

Một trong hai lão giả hơi nhíu mày, không đáp lời.

“Hóa ra là các vị trưởng lão của Bạch Long Sơn đã đến. Không thể kịp thời nghênh đón, là lỗi của Gia Long.” Đúng lúc mị ma đang định giải thích, một giọng nói sang sảng bỗng truyền từ ngoài cửa vào.

Cửa lớn mở rộng, thân rồng thu nhỏ lại của Gia Long chậm rãi bay vào, rơi xuống đất. Vừa vặn cao hơn một người.

“Đã biết chúng ta là người của Bạch Long Sơn, vậy chắc hẳn ngươi cũng biết mục đích đến đây của chúng ta chứ?” Một lão giả đứng dậy, dùng ánh mắt mang theo vẻ thưởng thức nhìn Gia Long.

“Mục đích đến của hai vị...” Gia Long hơi ngẩn ra, “Ta thật sự không biết. Không biết hai vị đến Pháo Đài Báo Thù của ta có dự tính gì? Thứ cho ta nói thẳng, quan hệ giữa ta và Bạch Long Sơn, hình như không tốt cho lắm phải không?”

“Phó thống lĩnh khách sáo rồi.” Một lão giả mỉm cười, “Mặc dù quan hệ giữa chúng ta quả thực không tốt lắm, nhưng dù thế nào đi nữa, ngươi vẫn là một thành viên của Bạch Long Sơn. Trên người đang chảy dòng máu của Bạch Long. Điểm này chắc là ngươi cũng không thể nghi ngờ chứ?”

“Điểm này quả thực...” Gia Long không biết hai vị này tới đây có dự tính gì, thế nhưng đối mặt với hai tồn tại Cổ Long đỉnh cao cấp mười lăm, cho dù là hắn cũng không thể không cẩn thận dè dặt.

“Vậy thì dễ làm rồi.” Lão giả tiếp tục mỉm cười. “Ban đầu giữa chúng ta quả thực tồn tại rất nhiều hiểu lầm, thế nhưng, nể mặt huyết mạch, tất cả đều không phải vấn đề. Hiện tại, Thái Cổ Nghị Hội chúng ta đã đồng lòng quyết định, cho phép ngươi quay trở lại tổng tộc. Nhận sự che chở của tổng tộc. Vừa vặn Pháo Đài Báo Thù cũng có thể làm một căn cứ địa của tổng tộc ở khu vực này.”

Gia Long nhìn nụ cười trên mặt hắn, trong lòng lập tức chùng xuống.

Hắn không biết danh tiếng của mình đã truyền tới bên kia như thế nào, thế nhưng Bạch Long Sơn đã phái người đến, rõ ràng là định chơi lớn thật rồi.

Ban đầu hắn chật vật chạy trốn đến Vực Sâu chính là vì hai sứ giả của Bạch Long Sơn, bây giờ hắn khó khăn lắm mới đứng vững gót chân, phát triển lên được, cái nơi quái quỷ này vậy mà còn mặt mũi phái người đến muốn tiếp quản địa bàn của hắn?

Trên đời lại có chuyện tốt thế sao?

Trong lòng hắn cười lạnh. Đã ngươi muốn diễn, ta cũng diễn cùng ngươi.

“Mặc dù ta vô cùng muốn quay về tổng tộc Bạch Long vĩ đại, thế nhưng, ta ở đây cũng đang phải đối mặt với mấy rắc rối vô cùng khó khăn đấy...” Trên mặt Gia Long lộ ra vẻ vô cùng tiếc nuối.

“Rắc rối?” Lông mày vị lão giả kia hơi nhướng lên, “Hai chúng ta đến đây, chính là để giải quyết rắc rối cho ngươi.”

Hai cường giả đỉnh cao cấp mười lăm, coi như là cường giả mạnh nhất ngoại trừ chủ nhân pháo đài. Quả thực cũng có tư cách nói những lời như vậy.

“Ồ?” Trong lòng Gia Long chùng xuống. Lời nói của đối phương có chút rõ ràng rồi.

Nhưng hai cường giả cấp mười lăm, nếu thật sự trở mặt, hắn tối đa chỉ có thể tức khắc trốn đi, thế nhưng trong tình huống hiện tại Báo Thù Nữ Sĩ không có mặt, muốn giữ hai người lại là chuyện gần như không thể.

Đến lúc này, ý đồ của Bạch Long Sơn thực ra cũng rất rõ ràng rồi.

Ban đầu khi hắn chưa phát triển thì thấy hắn thế nào cũng được, bây giờ thấy hắn phát triển tốt rồi, có được một cơ nghiệp lớn như vậy, một số nhóm lợi ích bên trong liền muốn mượn danh nghĩa quy về tổng tộc để nuốt trược hắn. Bản thân Bạch Long vốn dĩ ích kỷ tư lợi, cũng có thể hiểu được.

Nhưng Gia Long hiểu thì hiểu. Muốn hắn ngoan ngoãn sáp nhập vào Bạch Long Sơn thì hơi hoang đường quá rồi.

“Có rắc rối gì, ngươi cứ nói hết ra một lượt, chúng ta giúp ngươi giải quyết.” Lão giả kia giản dị nói. Nhìn là biết kiểu tính cách sảng khoái lạnh lùng.

“Rắc rối lớn nhất hiện tại của ta, chính là ở bên trong pháo đài, vẫn chưa thể đứng vững gót chân... Ta ở đây cực kỳ thiếu hụt cường giả cấp độ cao để trấn áp cục diện. Cho nên rất nhiều quân đoàn đánh thuê diện diện bên ngoài hoàn toàn không tuân thủ quản lý.” Trên mặt Gia Long lộ ra vẻ bất đắc dĩ.

“Mặc dù ta rất muốn quay về tổng tộc, thế nhưng hiện tại vẫn phải đối mặt với tình huống có kẻ mưu đồ khiêu chiến chức vị thống lĩnh của ta.”

Hắn tiện miệng bịa ra một lý do.

“Ồ? Kẻ nào dám khiêu chiến vị trí của ngươi?” Lão giả nhíu mày, “Ngươi nói cho ta biết, ta đi ăn thịt nó!”

“Là một tên gọi là Nại Lị Lị Tạp.” Gia Long cũng lộ ra vẻ sầu não. “Lần trước ta tham gia một lời mời giao chiến đại chiến, bị thương đến nay vẫn chưa lành. Thế nhưng lại không thể không đối mặt với sự khiêu chiến của hắn, chuyện này dẫu sao cũng liên quan đến chức vị thống lĩnh. Đây là quy củ của pháo đài. Cũng là quy tắc của vực sâu.”

“Nại Lị Lị Tạp?” Hai lão giả nhìn nhau, đều tỏ ý chưa từng nghe qua cái tên này.

“Không sao cả, người này chúng ta giúp ngươi giải quyết.” Lão giả có vẻ tàn nhẫn hơn hạ giọng nói.

Có thể thấy được, hai vị lão giả dường như ở trong ổ lâu ngày rồi, đối với chuyện nhân tình thế sự có phần kém hơn một chút, thực lực tuy mạnh, nhưng ở những phương diện này lại tỏ ra có chút cứng nhắc. Vậy mà lại dễ dàng tin tưởng lời nói của Gia Long.

Trong lòng Gia Long kiên định lại, chỉ cần bọn họ đi tìm Nại Lị Lị Tạp này, vậy thì tất cả đều không phải vấn đề... Nghĩ đến đây, hắn bắt đầu nhiệt tình làm thân với hai vị lão giả.

“Đây không phải là cái cớ ngươi tìm để thoái thác đấy chứ?”

Đột nhiên một câu nói của Khuê Thác Tố lại làm cho bầu không khí vừa có chút hài hòa lạnh xuống.

Hai lão già lại có chút hoài nghi nhìn về phía Gia Long.

Gia Long vội vàng giải thích. “Cớ? Khuê Thác Tố, ta biết ban đầu từng đắc tội ngươi, chúng ta có xích mích, thế nhưng trong chuyện đại sự thế này sao ta có thể dám tùy tiện lừa gạt hai vị Cổ Long các hạ chứ. Nại Lị Lị Tạp này có phải là rắc rối hay không, ở trong pháo đài hỏi một chút là biết ngay, ta căn bản không có cách nào lừa gạt bịp bợm được đúng không?”

“Nói cũng phải, có thể khiến cho ngươi hiện tại cảm thấy rắc rối, tên này tuyệt đối không phải nhân vật đơn giản, một tồn tại như vậy không thể nào vô danh tiểu tốt ở trong pháo đài được. Chúng ta chỉ cần tùy tiện hỏi thăm một chút là biết tình hình.” Lão giả có vẻ hòa khí hơn một chút gật đầu đồng tình.

Bầu không khí lập tức dịu lại.

“Ai biết được ngươi có tìm người ngoài câu kết, muốn...” Khuê Thác Tố chưa nói hết câu sau, lập tức cười gian tà hì hì.

Nhìn thấy hai lão già lại bắt đầu dùng ánh mắt hoài nghi nhìn về phía mình.

Trong lòng Gia Long thầm mắng. Vốn dĩ hai lão già này rất dễ dụ, chính là cái tên Khuê Thác Tố này, xem ra phải nhanh chóng tìm cơ hội tiêu diệt tên này mới được.

Trong lòng hắn dâng lên sát ý.

Thế nhưng bề ngoài vẫn tiếp tục nói dối lấp liếm qua loa.

“Nếu như ta có thể tìm được người ngoài cường đại như vậy để câu kết, hì hì, ngươi cho rằng ta vẫn chỉ là một vị trí phó thống lĩnh cỏn con thôi sao?”

Khuê Thác Tố đường đường là đỉnh cao cấp chín cỏn con vậy mà lại dám kiêu ngạo như thế trước mặt hắn.

Ánh mắt Gia Long nhìn hắn lập tức trở nên hung ác.

Khuê Thác Tố vậy mà không hề sợ hãi mà nhìn thẳng vào hắn.

“Ta nghe nói thống lĩnh Gia Long ban đầu chính là bị sứ giả Bạch Long Sơn ám toán, mới bại lộ bản chất Tai Ách Chi Long, cuối cùng bị Tuyết Địa Thành của chủ diện tích trục xuất đi vào vực sâu, khó đảm bảo ngươi sẽ không ôm hận trong lòng với Bạch Long Sơn đâu...” Khuê Thác Tố vậy mà lại nghe ngóng được cả thông tin tình báo này rõ mồn một. Lúc này mang theo ánh mắt không có ý tốt chằm chằm nhìn Gia Long.

“Tên này!” Trong lòng Gia Long chùng xuống, quả nhiên nhìn thấy hai lão già có chút hoài nghi. (Còn tiếp)

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1312
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.