“Nhìn thấy cái gì cũng không đại biểu cho cái gì.” Gia Long vẫn mang vẻ mặt lười nhác.
“Nói như vậy Thống lĩnh là chuẩn bị quỵt nợ sao?” Sứ giả Bạch Long sơn khó chịu nói, hắn sớm đã ngứa mắt tên Thống lĩnh chênh vênh chỉ có cấp mười hai này rồi. Chỉ chút thực lực ấy mà lại dựa vào sự tồn tại cường đại sau lưng để cáo mượn oai hùm, thống lĩnh một đám cao thủ có thực lực mạnh hơn hắn rất nhiều như bọn họ, đây đối với tôn nghiêm cường giả của hắn mà nói chính là một sự sỉ nhục.
Hắn ở Bạch Long sơn cũng là một con Bạch Long cấp mười bốn có tiếng tảng!
“Cái gì gọi là quỵt nợ? Loại lời này ngài không thể nói nhảm đâu, Gia Luân Lý đại nhân.” An Đức Lỗ ở bên cạnh không chút sợ hãi chen vào.
“Nhóc con An Đức Lỗ, ta và Thống lĩnh nói chuyện có phần ngươi mở miệng sao?” Gia Luân Lý của Bạch Long sơn không có ý tốt trừng mắt nhìn An Đức Lỗ.
“Được rồi được rồi, đừng cãi nhau nữa. Sinh vật hư không gì đó, ở chủ vị diện thì thôi đi, ở Thâm Uyên chúng ta, có ai lại để ý tới những thứ này?” Trưởng lão bộ tộc Quỷ Bà đại diện thong thả chói tai nói.
“Cho dù có sinh vật hư không thì thế nào? Chúng ta từ trước đến nay chưa từng quan tâm bất kỳ sinh vật nào đến từ đâu, chỉ cần hắn ở Thâm Uyên, chính là một thành viên của chúng ta.”
“KẻTiết độc thần linh!” Gia Luân Lý của Bạch Long sơn trừng trừng hai mắt, chết lặng nhìn chằm chằm trưởng lão Quỷ Bà.
“Tiamat là thần của ngươi, nhưng không phải thần của chúng ta. Gia Luân Lý ngươi nói chuyện tốt nhất nên cẩn thận một chút.” Trưởng lão Quỷ Bà cũng hoàn toàn không sợ hắn.
“Yên lặng!”
Gia Long thấy bên dưới sắp sửa cãi nhau đến nơi, dứt khoát vỗ tay phát ra tiếng động.
“Đừng để ý đến những lời đồn đại khác, bây giờ, ta cần các ngươi phát động một cuộc tập kích.” Gia Long phân phó.
“Tập kích?” Sương nhân Tát Lạp lên tiếng nói, “Ta thích! Lần này mục tiêu là gì, Thống lĩnh?” Hắn cọ tay cọ chân dùng hai đấm mạnh mẽ nện vào nhau.
“Mục tiêu lần này” Gia Long mỉm cười nhẹ. “Chính là Vạn Khóc bảo lũy.”
“Ồ?” Sương nhân ngẩn ra một chút.
Mặc dù giữa các bảo lũy với nhau không được coi là hòa thuận, nhưng ít nhất cũng là cùng một liên minh. Đột kích một bảo lũy khác như thế, phỏng chừng sẽ phải gánh chịu sự tấn công liên hợp của các bảo lũy khác.
Không có ai phản đối. Tất cả mọi người đang suy tính ý đồ thực sự đằng sau việc Gia Long đưa ra mục tiêu tập kích này.
“Có ai phản đối không?” Gia Long ngược lại chủ động mở miệng trước.
Kế hoạch này không phải do hắn chế định, mà hoàn toàn là do Hoang Ngôn ma chủ yêu cầu.
Tên này đối với việc kiểm soát một nửa bảo lũy không mấy hài lòng, dù sao quy tắc ở Thâm Uyên chính là không có quy tắc, tuy trên danh nghĩa là đồng tộc đồng minh, nhưng không có ai quy định hắn không thể tập kích bảo lũy khác, Thâm Uyên trái lại sẽ vì thế mà càng thêm hưng phấn, chỉ là áp lực phải gánh vác lớn hơn một chút mà thôi.
Dù sao thì cũng phải tiến hành bành trướng, Gia Long dứt khoát treo mục tiêu đầu tiên lên Vạn Khóc bảo lũy.
“Ta phản đối.” Đội trưởng Bạch Vũ bộ đội Mông Đức trầm giọng nói. “Với thực lực hiện tại của chúng ta, tỷ lệ thành công khi tập kích Vạn Khóc bảo lũy quá thấp, tính khả thi của kế hoạch không lớn.”
“Không sao cả.” Gia Long giơ tay lên, “Hai vị phó thống lĩnh của Vạn Khóc bảo lũy sẽ có người phụ trách giải quyết. Còn chính thống lĩnh bảo lũy chủ của bọn họ tin rằng cũng sẽ có một chốn dung thân không tồi.” Hắn không nói rõ, rõ ràng là đã có sắp xếp khác.
Bảo lũy chủ ít nhất cũng là cường giả cấp mười pháp, đồng thời bối cảnh thâm hậu, còn khả năng là hóa thân của một vài sự tồn tại cường đại nào đó. Nhưng Gia Long lại dám hời hợt cho qua bằng một câu như vậy.
Điều này lập tức khiến trong lòng tất cả mọi người có mặt chấn động.
“Xem ra Thống lĩnh đã quyết định rồi, vậy chúng ta cũng không nhiều lời nữa.” Đảng chủ Thi Quỷ đảng yên lặng nói, “Vượt quá năng lực của chúng ta thì chúng ta làm không được, thế nhưng trong khả năng vẫn có thể làm được.”
“Giết chóc sẽ mang lại nhiều tài nguyên hơn, nhiều linh hồn hơn, mà ta, rất cần những thứ này.” Gia Long mỉm cười.
Cơ sở cứ thế được định đoạt, một vòng chiến tranh mới cũng bùng nổ trong vài câu nói của Gia Long.
Đại đoàn quân ma quỷ và nô lệ lính đánh thuê lao về phía Vạn Khóc bảo lũy giáp ranh với chúng. Đội quân cường hoành với số lượng lên tới cả triệu dưới sự dẫn dắt của các thủ lĩnh lớn, nhanh chóng tiến về phía Vạn Khóc bảo lũy có hình dạng giống như xương sườn con người.
Tin tức lập tức lan truyền khắp các bảo lũy khác trong khu vực xung quanh, ngay lập tức gây ra sự bất mãn của lũ ác ma. Ngược lại, ma quỷ lại không đi tấn công bảo lũy Báo Báo trống rỗng, mà từ bên sườn cùng với quân đoàn của bảo lũy Báo Báo kẹp công Vạn Khóc.
Đệ tứ thập thất bộ Địa ngục quân đoàn thống soái hàng triệu ma quỷ, mang theo hàng ngàn chiến hạm lơ lửng Địa ngục và các loại bảo lũy chiến tranh, che trời lấp đất tung ra tổng tấn công đối với Vạn Khóc.
Hết cách, trong cơn giận dữ, Vạn Khóc thống lĩnh đã trực tiếp ra tay, cùng hai vị phó thống lĩnh dưới quyền, ba vị cao thủ đỉnh tiêm, mang theo thần khí Bi Mệt chi cung chính thức xuất chiến, đối phó với đối thủ cường hoành sắp tới.
Địa ngục quân đoàn trưởng Cửu Giác cũng mang theo thần khí Địa ngục ra tay, chính diện đối kháng Vạn Khóc thống lĩnh.
Bầu trời màu đỏ và màu xanh lam chia thành hai nửa, hoàn toàn nhuộm bầu trời đỏ thẫm tĩnh mịch của Thâm Uyên thành hai khu vực có màu sắc khác nhau.
Bầu trời màu đỏ là vô số ngọn lửa trôi nổi, còn bầu trời màu xanh lam là một lượng lớn các tinh thể băng màu xanh lam đang lơ lửng.
Trên đường phân giới ở giữa hai khoảng trời, hai thân ảnh một đỏ một xanh đang điên cuồng va chạm vào nhau, bọn chúng giống như những ngôi sao chổi, không ngừng bay vụt quay lại, kéo theo cái đuôi dài hết lần này đến lần khác va chạm vào nhau, phát ra tiếng chấn động lớn.
Thân ảnh màu đỏ là ác ma áo giáp lửa cầm song kiếm, đây là một tên Ba Thác Viêm Ma tiêu chuẩn, đầu bò, thân gấu, chân voi, toàn thân không lúc nào là không thiêu đốt ngọn lửa nhiệt độ cao cực lớn, một tay cầm cự kiếm ngọn lửa, một tay cầm cự kiếm thủy tinh đen tối, trường lực nhiệt độ cao khủng khiếp lên tới hàng vạn độ không ngừng vặn vẹo xung quanh hắn, khiến không khí cũng bị thiêu đốt hoàn toàn trở nên mơ hồ không rõ.
Hắn chính là thống lĩnh của Vạn Khóc bảo lũy, Ba Thác Viêm Ma Ron đỉnh phong cấp mười lăm.
Bên kia, người mặc áo giáp băng đội vương miện bạc, là một chiến sĩ tráng kiện có nửa thân dưới hóa khí, nửa thân trên có ngoại hình giống nam giới loài người, chỉ có đôi mắt là màu xanh lam đậm sâu thẳm, mái tóc là ngọn lửa màu xanh lam đang thiêu đốt bay lượn.
Đây là quân đoàn trưởng Địa ngục quân đoàn - Ba Hạm Mỗ Tư Đạt Khắc, sự tồn tại đỉnh phong cấp mười lăm, một chiếc búa băng khổng lồ được nắm chặt trong tay chính là thần khí Chiến chùy hàn băng mà hắn sở hữu.
Biến dị của bầu trời hai bên cũng chính là năng lượng bức xạ khủng khiếp được phát ra từ sự va chạm liên tục giữa kiếm thủy tinh đen và chiến chùy màu xanh lam.
Chỉ là dư ba bức xạ ra đã khiến môi trường ác liệt của Thâm Uyên càng trở nên khủng khiếp hơn.
Bên dưới hầu như không có bao nhiêu binh lính dám bén mảng đến gần đây.
Một phía khác, vô số ác ma và ma quỷ đang điên cuồng chém giết lẫn nhau, ánh sáng màu sắc của năng lượng và vụ nổ phép thuật hết đợt này đến đợt khác. Tên bắn, đá lăn, dầu lửa, đạn độc ăn mòn, thi bạo, v.v., đủ loại vũ khí chiến tranh liên tục đan xen.
Một số kẻ xông vào quá sâu, mắt đỏ ngầu vì giết chóc, vừa mới chém đứt đầu một con ma quỷ, ngay lập tức đã bị những con ma quỷ khác nện thành thịt nát.
Cung thủ gai và cung thủ bộ xương điên cuồng trút mưa tên, đủ loại mũi tên ma pháp mang theo phù văn ào ào rơi xuống như mưa, gây ra thương vong lớn trên chiến trường.
Lưu tinh hỏa vũ, mưa đá mùa đông, đủ loại phép thuật chiến tranh diện rộng che trời lấp đất bao trùm từng phiến khu vực chiến trường.
Toàn bộ chiến trường đâu đâu cũng là hỗn loạn, giết chóc, tiếng kêu thảm thiết.
Phía ác ma tấn công, bên trong đại đại bản doanh quân đoàn bảo lũy Báo Báo.
Một con Bạch Long có thể hình nhỏ nhắn ngồi trên chiếc ghế kim loại đặc chế, phía sau dẫn theo mấy tên cao thủ đỉnh cao tinh nhuệ, từ xa nhìn chăm chú vào triều lưu năng lượng đang sôi sục trên bầu trời chiến trường phía xa.
Bạch Long chính là Gia Long dẫn quân từ bảo lũy Báo Báo tới.
“Thời gian đến bây giờ cũng gần như rồi, cũng nên chuẩn bị tốt cho đại chiến sắp tới thôi.” Hắn trầm giọng mở miệng. “Điện hạ, ngài đã chuẩn bị xong chưa?”
“Chuẩn bị? Không không không” Một nữ tử áo đen phía sau Gia Long cười thấp. Nhìn bề ngoài cô ta giống như một nữ tử tinh nhuệ bình thường đứng sau Gia Long, nhưng chỉ có vài người có mặt ở đây mới biết, vị này mới thực sự là kẻ phát động chiến tranh lần này, sự tồn tại chí cao vô thượng đến từ hư không - Hoang Ngôn ma chủ.
“Không cần chuẩn bị.”
Ma chủ mỉm cười đáp.
“Tiến độ khôi phục lực lượng của ta rất nhanh. Chỉ cần thôn phệ thêm phần lớn linh hồn của trận chiến lần này, hẳn là có thể khôi phục được một nửa. Còn ngươi”
Cô ta nhìn về phía Gia Long đằng trước.
“Thứ ngươi cần hiện tại, chẳng qua chỉ là một chút dẫn dắt chất biến nhẹ nhàng — chất biến cấp mười lăm—”
“Chất biến?” Thực lực của Gia Long tự nhiên không thể giấu giếm được Hoang Ngôn ma chủ, thậm chí ngụy trang trên người hắn cũng là do Hoang Ngôn ma chủ bố trí. Là ma chủ mang danh Hoang Ngôn, năng lực ngụy trang lừa gạt của vị này cũng đứng đầu trong số các ma chủ, cho dù thần linh có tới cũng đừng hòng nhìn thấu thực lực chân chính của Gia Long.
Hắn vẫn là Bạch Long cấp mười hai trong mắt người ngoài.
“Đúng vậy. Chất biến — coi như là quà tặng lại, hạt nhân của Vạn Khóc bảo lũy chủ sẽ giao cho ngươi.” Hoang Ngôn ma chủ xòe tay ra. Trong lòng bàn tay cô ta từ từ nổi lên hư ảnh thu nhỏ của hai vị thống soái đang giao chiến trên bầu trời xa xăm.
Hình ảnh phiên bản thu nhỏ của bọn họ liên tục va chạm trong lòng bàn tay cô ta, hoàn toàn không hề phát hiện ra bất kỳ điểm bất thường nào.
“Chất biến” Gia Long trong lòng có ngộ ra. Hạt nhân hắn lựa chọn vốn là Độc Chi Nhãn. Thế nhưng cùng với việc nâng cao gần đây nhanh hơn, khối đa diện vốn dĩ trước đó không có động tĩnh gì, cuối cùng cũng xuất hiện điểm bất thường. Khối đa diện là hạt nhân mấu chốt để sinh vật hư không sau khi vào thế giới này có thể tận dụng tối đa việc giết chóc tích lũy thực lực.
Thế nhưng Gia Long giết nhiều sinh vật như vậy, thế mà lại hoàn toàn không phát hiện thứ này có tác dụng gì với hắn.
Nhưng lúc này, ngay trên chiến trường này, hắn chợt cảm thấy khối đa diện đã biến thành màu đen cuối cùng cũng xuất hiện sự chấn động nhè nhẹ.
Rắc —
Tiếng vỡ vụn nhỏ nhẹ từ từ truyền ra từ khối đa diện, Gia Long nội thị chú ý đến nó, rất nhanh liền phát hiện từng đạo vết nứt chi chít đủ loại từ bên trong khối đa diện liên tục trào ra.
Cùng với việc các vết nứt gia tăng, Gia Long dần dần cảm nhận được một sự thay đổi nhỏ bé từ tầng sâu nhất của sinh mệnh từ từ trào dâng lên, dần dần xông thẳng lên đầu, lưu chuyển toàn thân.
Hoang Ngôn ma chủ liếc hắn một cái, mỉm cười nhẹ, không nói gì.
“Hắn bắt đầu tiến hóa rồi, khối đa diện vậy mà tích lũy lâu như vậy mới bùng nổ, xem ra bản nguyên mà cơ thể hắn cần tiến hóa rất nhiều đây.” Một cao thủ ký sinh thể hư không khác trầm giọng nói.
“Bình thường, tộc Bạch Long ta chưa từng thấy phân loài sinh vật như Xà Bối Bạch Long này bao giờ.” Một nữ ác ma khác cười duyên.
Cơ thể Gia Long cùng với sự sụp đổ của khối đa diện, càng lúc càng sản sinh ra nhiều thay đổi hơn.
Hắn chợt khôi phục lại thân hình khổng lồ ban đầu, trực tiếp làm vỡ nát cả chiếc ghế, đang định lao thẳng lên trời, nhưng Hoang Ngôn ma chủ nhẹ nhàng phất tay, lập tức mọi thứ khôi phục như cũ.
Trong mắt người ngoài, Gia Long vẫn ngồi trên ghế nói cười với thuộc hạ, nhưng tình hình thực tế là, bản thể Gia Long đã bay vút lên không trung, toàn thân nổi lên những khối cơ bắp vặn vẹo khổng lồ, da thịt cũng bắt đầu từng lớp từng lớp lột xác.
Xì —!!
Gia Long đột ngột ngửa cổ gào thét phát ra tiếng thét chói tai, rách một tiếng, phía sau lưng hắn trực tiếp xuất hiện hai đôi nhục sí giống như cánh ve súc, cánh rồng ban đầu cũng dần dần thu nhỏ lại, biến thành cánh nhục sí thon dài giống hệt như hai đôi kia, toàn bộ ba đôi sáu chiếc cánh từ từ vạt động phía sau lưng Gia Long. Trên bề mặt những chiếc cánh này không có vảy, trên dưới toàn thân đều đầm đìa máu tươi, nhìn qua giống như đôi cánh vừa mới bị lột da vậy, bề mặt của nó còn đang lưu động chất nhầy ẩm ướt.
Xoẹt!
Đột ngột, trên sáu chiếc cánh của Gia Long trực tiếp mở ra vô số con mắt màu xanh lá dày đặc vô số kể, những con mắt nhỏ này giống như vô số nốt phồng nước mọc đầy, chớp chớp từ từ trên cánh, tản ra ánh mắt thuần túy đầy tà ác và tham lam.
Xì ngào —!!!
Cổ rắn thon dài của Gia Long ngẩng lên phát ra tiếng thét chói tai chói tai.(Còn tiếp…)