Đối với những cội nguồn sâu thẳm chi lực này, hắn đến đâu cũng nhận hết, toàn bộ hấp thu vào trong cơ thể. Dù sao hắn đã đến vực sâu nhiều năm như vậy, thân thể sớm đã bị vực sâu ăn mòn trở thành thể chất sinh vật vực sâu, vực sâu chi lực đối với hắn mà nói không nghi ngờ gì là món bồi bổ lớn nhất.
Nhẹ nhàng hít một hơi, Gia Long dường như cảm thấy mùi lưu huỳnh trong không khí bên cạnh nồng nặc hơn rất nhiều.
Chiến trường trở nên càng lúc càng rõ ràng, ác ma liên tiếp bại lui, không có sự chống đỡ của thủ lĩnh, cao giai nghề nghiệp giả chém giết thậm chí còn có hiệu suất cao hơn đạn pháo trên Trái Đất.
Chỉ riêng Thi Bạo Thuật của đám Thi Vu cũng có thể một lần gây ra thương vong cho hơn mười người.
Gia Long nhìn từ xa, thấy vô số cấm uyên thi bạo màu xanh lục đồng loạt nở rộ trên chiến trường, không có tiếng động, chỉ có làn sương mù màu xanh lục từ từ tản ra lan tràn khắp nơi.
Đột nhiên hắn tâm huyết dâng trào, quay đầu nhìn lại, Hoang Ngôn Ma Chủ cùng những người khác không biết từ lúc nào đã biến mất không tăm tích.
"Rời đi rồi sao?" Gia Long thở ra một hơi.
Bọn họ đã rời đi, kẻ thù của An cũng đã tìm tới cửa, xem ra có sự cần thiết phải đi tìm An bàn bạc một chút. Bản thân ở trong vực sâu không thể chống đỡ nổi đối thủ của cô ta.
Không chút lưu luyến, Gia Long vung tay bắn ra một đoàn hắc yên hình rồng, hắc yên xông thẳng lên trời, nở rộ ra một đóa hoa phức tạp khổng lồ giữa không trung.
Phịch!
Đóa hoa phát ra tiếng nổ trầm đục, vang dội khắp cả chiến trường.
Lập tức tất cả ác ma và chủ lực lính đánh thuê thuộc Phục Hợp Bảo Lũy đều lần lượt rút lui, chỉ có một số kẻ đã đỏ ngầu mắt, bị vực sâu ý thức chi phối đại não vẫn đang điên cuồng chém giết xung phong.
Số lượng lớn ác ma nhanh chóng rút lui, chiến thuyền trên bầu trời cùng các ác ma lớn nhỏ Succubus lần lượt có trật tự tụ lại về hướng đại đại bản doanh.
"Vực sâu không thể ở lại được nữa..." Gia Long nhìn đám ác ma dưới quyền trước mắt, biết rằng thời gian ở trong vực sâu đã không còn nhiều nữa.
"Chiến trường thực sự là chủ vị diện, là Tinh Giới. Là Thiên Giới. Nơi này không phải chiến trường tiên phong chủ yếu chúng ta xâm lấn..."
Liếc nhìn vòng tròn màu đen trên tay đã từ lúc nào trở nên hơi bán trong suốt, đó là dấu hiệu sau khi thần khí vô thanh vô tức hấp thu xong các mảnh vỡ linh hồn xung quanh.
Quay người lại. Gia Long không thèm ngoảnh đầu lại bước đi về hướng lúc đến.
---❊ ❖ ❊---
Mà theo Vạn Khóc Bảo Lũy bị ác ma công phá, Khuê Thác Tố dẫn theo một hàng ác ma trốn chạy từ cửa hông ra ngoài.
"Đáng chết! Gia Long đáng lẽ phải bị đóng cọc hỏa hình đáng chết này! Hắn lại dám... lại dám tấn công khu đồn trú đồng minh vốn cũng là một bảo lũy!! Hắn điên rồi sao? Hắn không muốn lăn lộn ở vực sâu nữa hay sao!!?" Khuê Thác Tố tức giận mắng chửi.
Nhưng ngay lập tức biểu cảm trên mặt hắn liền cứng đờ lại.
Ở phía trước hắn, hai tên bán yêu tinh cao lớn khoác áo choàng trắng đang cản đường trốn chạy của hắn.
"Đại nhân Gia Long đã đợi ngươi rất lâu rồi, Khuê Thác Tố." Một tên bán yêu tinh đang đùa nghịch một con chủy thủ ngắn lóe ánh sáng u ám trên tay, chủy thủ giống như một chiếc quạt đang quay tốc độ cao, không ngừng lóe lên những đóa đao hoa hoa lệ độ khó cao.
"Tiêu diệt bọn chúng!" Khuê Thác Tố gầm lên một tiếng, thân thể đột ngột phóng to từ trạng thái thu nhỏ, xông thẳng lên trời bắn vút về phía xa trốn chạy.
Mấy tên ác ma dưới quyền hắn lại vô cùng hào sảng giơ tay đầu hàng.
Bọn chúng là ác ma, chứ không phải tử sĩ trung thành nào cả. Không có ai muốn bán mạng vì một kẻ chắc chắn phải chết.
“Kết Lâm.” Nam bán yêu tinh dẫn đầu liếc nhìn đồng bạn.
Người sau gật đầu, bước lên một bước. Lấy chiếc trường cung sau lưng xuống.
Lên mũi tên, kéo dây cung.
Xèo....!
Dây cung tức khắc bị căng thẳng tột độ, tạo thành hình trăng tròn, từng vòng gợn sóng quang hoa màu xanh lục li ti phát ra từ thân cung.
Xẹt!
Mũi tên trực tiếp biến mất trên trường cung, hầu như cùng một thời điểm, Khuê Thác Tố ở tận không trung đằng xa kêu lên một tiếng rồi cắm đầu rơi xuống dưới.
“Đi thôi, đưa hắn về.” Nam bán yêu tinh lộ ra vẻ tán thưởng, “Năng lực chấn nhiếp linh hồn của em ngày càng thuần thục rồi đấy.”
“Em có dự cảm cuộc thử nghiệm ở vực sâu lần này đã sắp đạt được mục đích rồi...” Kết Lâm trầm giọng đáp.
“Sắp đột phá rồi sao? Chậc chậc. Quả không hổ là thiên tài đỉnh cấp trong tộc, mới chỉ có vọn vẹn hai trăm năm, em đã sắp bước vào cảnh giới của anh rồi... Cấp mười ba...” Nam bán yêu tinh lắc đầu, “Anh đã không còn gì để dạy em nữa rồi.”
Hai người dẫn theo một đám ác ma đầu hàng trực tiếp bước về phía Khuê Thác Tố đang rơi xuống.
<hr>
Chủ Vật Chất Vị Diện
Bắc Địa. Vạn Sâm Lâm Địa.
Nằm ở khu vực biển rừng rộng lớn phía bên trái Nhật Hỏa Sơn Mạch, quanh năm ẩn giấu vô số các loài sinh vật hoang dã, sinh vật tự nhiên khác nhau. Trong khu rừng khổng lồ trải dài hàng vạn ki-lô-mét này, cũng ẩn giấu các bộ tộc lớn như bán yêu tinh, người lùn, đầu chó, người sói, v.v.
Thời điểm sáng sớm, khi tia nắng đầu tiên của thế giới chiếu xuống khu rừng, lại phản chiếu ra một tòa cự tháp to lớn tựa như từ hư không xuất hiện.
Ánh nắng chiếu lên một phía của cự tháp, phản chiếu chất liệu màu xanh lam vốn có của nó thành màu xanh lam ánh vàng. Trong khi phía bên kia nằm trong bóng râm của ánh sáng lại tĩnh mịch an yên.
Tựa như tòa cự tháp này đã sừng sững trong khu rừng này từ không biết bao nhiêu lâu rồi.
Một chú thỏ con đỏ hoe mắt bò ra từ cái tổ, đột nhiên cảm thấy ánh nắng ấm áp ngày thường dường như bị thứ gì đó che khuất.
Nó ngẩng đầu nhìn lên bản thể bóng râm trước mặt, nhất thời có vẻ ngẩn người ra.
Tòa cự tháp khổng lồ trước mắt này rõ ràng hôm qua vẫn chưa có.
Nó nhảy nhót mấy cái, vòng qua vòng lại, cố gắng quan sát cự tháp từ mọi góc độ, nhưng dù nó có di chuyển thế nào đi nữa, vật thể khổng lồ này cũng hoàn toàn không có bất kỳ thay đổi nào.
Chít!!
Trên bầu trời truyền đến tiếng réo trong trẻo của đại bàng.
Một điểm đen nhỏ từ đằng xa bay về phía đỉnh cự tháp, đó là một con La Lan Thứ Ảnh, loài chim ưng tốc độ cực nhanh trong truyền thuyết có khả năng ám sát cả cái bóng.
Tốc độ của nó cực nhanh, dường như muốn bay đến đỉnh cự tháp để dừng lại nghỉ ngơi một chút.
Nhưng chỉ trong chớp mắt, cự tháp dường như đã xảy ra sự thay đổi nhỏ.
Một quả cầu băng màu trắng lơ lửng trên đỉnh tháp chậm rãi xoay chuyển.
Rắc rắc!!
Giống như một đạo chớp trắng xẹt qua.
Hắc ưng rơi xuống theo tiếng.
Mọi thứ lại giống như chưa từng có chuyện gì xảy ra, cự tháp vẫn cứ tĩnh lặng, và hoàn toàn không có chuyện hắc ưng nào bay tới.
Chú thỏ rùng mình một cái, vội vàng chạy trốn.
Dưới chân cự tháp, một cánh cổng vòm mờ ảo chậm rãi hiện lên. Một thanh niên tóc trắng trẻ tuổi anh tuấn chậm rãi bước ra khỏi cổng lớn, cánh cổng mờ ảo phía sau lập tức biến mất.
Thanh niên mặc một bộ áo choàng trắng, mộc mạc và đơn giản, trong tay cầm một cây gậy ngắn khảm bảo thạch màu xanh lam. Bên hông đeo một chiếc túi tiền màu bạch kim, thoạt nhìn thì giống như những pháp sư du hành đó, nhưng lại có phần quý tộc hóa hơn các pháp sư du hành.
"Không khí của chủ vật chất vị diện..." Thanh niên hít sâu một hơi, lộ ra vẻ mặt say sưa. "So với vực sâu thì thật sự quá trong lành rồi....."
Thanh niên này chính là Gia Long vừa mới nắm giữ Chung Cực Biến Hình Thuật, hắn đến thế giới này hóa thành long khu đã rất nhiều năm, lần này mới thực sự có thể tự do chuyển đổi giữa bất kỳ hình thái rồng nào.
Vừa đạt đến Cửu cấp Áo Pháp, hắn liền lập tức nắm giữ pháp thuật mà vẫn luôn muốn nắm giữ từ trước đến nay. Hình dáng con người hoạt động ở mọi mặt đều tự do hơn nhiều, hình thái rồng dù sao cũng quá mức nổi bật.
Pháp sư tháp cùng hắn truyền tống dịch chuyển đến chủ vật chất vị diện, trong đó việc tự do tiêu tốn một lượng lớn tài nguyên dùng để ổn định không gian. Nhưng Gia Long những năm này tích lũy rất nhiều, hơn nữa Phục Hợp Nữ Sĩ cũng chi viện cho hắn một số sức mạnh, điều này cũng khiến cho hắn có thể truyền tống khoảng cách xa từ vực sâu trở về Bắc Địa của chủ vật chất vị diện.
"Nhật Hỏa Sơn Mạch sao? Vừa hay có thể đi xem Tuyết Địa Thành, lúc trước đem ta trục xuất đến vực sâu, bọn chúng cũng có một phần công sức trong đó đấy..." Gia Long trong lòng chuyển ý niệm nghĩ ngợi, "Bất quá, Bạch Long Sơn cũng là một phiền phức, vừa hay giải quyết luôn một thể."
Tổng bộ của Bạch Long Sơn nằm ở một tầng nào đó của vực sâu, nhận được sự bảo hộ của tộc Vực Sâu Ma Long. Nơi đó có Tà Thần trấn giữ, hắn tạm thời không có bản lĩnh đi báo thù, thế nhưng phân bộ ngay tại chủ vật chất vị diện, hắn vẫn có thực lực để báo đáp một chút.
"Bạch Long Sơn. Tuyết Địa Thành, bao nhiêu năm nay, không biết Đế Quốc Địch Lạp Đạt bây giờ đã biến thành cái dạng gì rồi." Gia Long vẫn luôn không thăm dò tình hình của Đế Quốc Địch Lạp Đạt. Lần này trở về, có thực lực tự bảo vệ mình, hắn cũng dần dần không kiềm chế bản thân nữa.
"Vừa hay sát cạnh nơi của An. Cũng nên đi thăm cô ấy rồi..."
Gia Long không mang theo bất kỳ đội ngũ vực sâu nào ra ngoài, Phục Hợp Bảo Lũy chính là đại đại bản doanh do hắn kinh doanh. An Đức Lỗ ở đó thay hắn tạm thời chấp chính, đảm nhận chức vụ phó thống lĩnh. Dù sao thì ưu thế ở nơi đó vô cùng độc đáo, cứ thế mà từ bỏ thì không phù hợp với lợi ích của Gia Long.
Bởi vì Tháp Mùa Đông đã hoàn toàn trở thành tháp pháp sư của Gia Long, cho nên có thể giống như chiến xa bao bọc lấy hắn để tiến hành xuyên qua vị diện, năng lượng chủ yếu do nguyên tố trì cung cấp.
Nhìn xung quanh một chút, Gia Long thong thả bước đi về hướng phía bên phải của Nhật Hỏa Sơn Mạch.
Trong rừng sâu, dọc theo đường đi tất cả sinh vật động vật đều tự động né tránh khí tức của hắn, Long uy đặc trưng của Gia Long được phóng thích tự nhiên, khiến cho tất cả sinh vật hoang dã đều bất giác tránh khỏi tuyến đường tiến lên của hắn.
Cho dù có sự che đậy lời nói dối mà Hoang Ngôn Ma Chủ gia trì trên người hắn, khiến cho hắn hiển lộ ra ngoài chỉ có tiêu chuẩn cấp mười hai, thế nhưng chính độ cao như thế này, ở trong khu rừng này cũng thuộc về cường giả tuyệt đối rồi.
Gia Long ban đầu còn có chút kỳ lạ, nhưng đột nhiên nhớ ra nơi này không phải là vực sâu cường giả như mây, mà là chủ vật chất vị diện, tức thì lắc đầu phì cười.
Tăng nhanh tốc độ, hắn không còn thong thả nữa, mà là không kiêng nể gì trực thăng thẳng về hướng Nhật Hỏa Sơn Mạch.
Dọc đường gặp phải một số động vật không kịp tránh né, hươu sao, sóc nhỏ, nhện to bằng cái chậu rửa mặt, gấu trắng to bằng con gà con.
Lợi hại nhất là một con chuột lớn mọc đầy giáp trụ xương trắng toàn thân, tên này nhìn qua vô cùng cường hãn, không biết là sinh vật cấp mấy, bị Long uy của Gia Long áp chế đến mức động đậy cũng không dám.
Rất nhanh chưa đầy nửa giờ, Gia Long đã xuyên qua khu rừng lớn, tiếp cận khu vực trung tâm của cả Vạn Sâm Lâm Địa.
"Phía trước là tộc địa của ta, người xa lạ, hãy khai báo mục đích đến của ngươi!"
Đột nhiên một tiếng nói nam nhân vang dội truyền tới từ phía trước.
Bước chân Gia Long chợt khựng lại, đứng vững vàng giữa rừng cây.
Ở trước mặt hắn, hai tên yêu tinh đội vòng hoa lá cây màu xanh lục chậm rãi đi ra từ trong bụi cây, bụi cây đó tựa như vật sống tự động tách ra, để tránh đâm bị thương hai tên yêu tinh, nhìn qua cực kỳ hài hòa.
Tầm mắt Gia Long đảo qua hai tên yêu tinh, đều là yêu tinh nữ, tộc yêu tinh nữ nhiều hơn nam, đây là hiện tượng bình thường.
"Cường giả tôn kính, ngài đến bộ tộc của chúng ta có mang theo thiệp mời không?" Một tên yêu tinh mang theo sự kiêng dè và tôn kính hướng về Gia Long thấp giọng hỏi.
Rõ ràng là cường giả trong bộ tộc yêu tinh đã phát hiện ra phương hướng tiến lên của mình từ trước, nên mới phái hai người tới để thăm dò.
Gia Long mỉm cười nhạt.
"Ta chỉ đi ngang qua, không ngờ ở đây lại có một bộ tộc yêu tinh, ta chỉ là muốn đi đến Nhật Hỏa Sơn Mạch mà thôi."
"Nhật Hỏa Sơn Mạch... Phía trước là tổng bộ bộ tộc của chúng ta, có bố trí kết giới mạnh mẽ, ngài cứ xông thẳng tới như vậy...?" Tên yêu tinh còn lại thấp giọng lộ ra vẻ khó xử.
Gia Long đột nhiên khẽ hít hít cái mũi, trong mắt lộ ra một tia kinh ngạc.
"Các ngươi có liên quan đến Bạch Long Thị Tộc không xa ở đây không?"
"Đúng vậy, chúng ta và thị tộc bên đó là quan hệ giao dịch, các trưởng lão của họ cũng thường xuyên đến chỗ chúng ta mua hàng hóa." Yêu tinh vội vàng đáp.
Vẻ mặt Gia Long dịu xuống: "Ra là vậy... Ta cũng xuất thân từ Bạch Long Thị Tộc bên đó, phiền thông báo một tiếng nhé. Ở đây hẳn là có trận pháp truyền tống đúng không? Đã gặp rồi, ta vừa hay cũng trở về một chuyến."
"Ngài có chứng minh thân phận gì không?" Yêu tinh nữ không lơi lỏng cảnh giác mà hỏi.
"Ngươi về nói với trưởng lão của các ngươi, cứ bảo Gia Long đã trở về." Gia Long tin chắc rằng chỉ trong vài chục năm ngắn ngủi thì thị tộc chắc là vẫn chưa quên sạch sành sanh về mình đâu.
Cái tên này có hiệu quả bất ngờ.
Chưa đầy nửa phút, bên trong lập tức chạy tới một đội yêu tinh cao cấp trông rất giống tinh nhuệ, nghênh đón Gia Long đi vào.
Bên trong thôn làng yêu tinh khắp nơi là kiến trúc nhà ở được xây dựng hài hòa từ dây leo và cây khổng lồ, có những căn nhà dựa vào cây khổng lồ cao tới mười mấy tầng, có những căn chỉ là ngôi nhà nhỏ giống như cái lồng do dây leo tự nhiên mọc thành, đi vào bên trong hầu như không nhìn thấy chút dấu vết phi tự nhiên nào.
Gia Long được dẫn đến một ngôi nhà trúc hẻo lánh, ở đó đã có một lão nhân to lớn có mái tóc và râu dài toàn một màu xanh lục đang đợi hắn.