Thần Bí Chi Lữ

Lượt đọc: 1691 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
423 Kết bè cánh 1

❊ ❊ ❊

Rời khỏi thư phòng hoàng cung, Gia Long dưới sự bảo vệ của bốn tên Hắc Hỏa Vệ, hướng về Hắc Hỏa Cung.

Hắc Hỏa Cung là một tòa cung điện âm u, trên tường khắc đầy hoa văn màu đỏ sẫm. Nhìn từ trên cao, toàn bộ cung điện là một hình tam giác tiêu chuẩn, bao quanh bởi những cây cột tròn màu đỏ thẫm, trên cột khắc những ký hiệu màu đen khổng lồ, không rõ mang ý nghĩa gì.

Đối diện Hắc Hỏa Cung chính là cung điện của Thập Nhất Vương Nữ (vương nữ thứ mười một), hai tòa cung điện đối lập nhau.

Gia Long rời khỏi khu vực làm việc, băng qua khu vực công cộng, trực tiếp bước lên cây cầu đá nhỏ dẫn tới Hắc Hỏa Cung. Bốn tên Hắc Hỏa Trọng Vệ đi theo phía sau hắn, trên người đều khoác áo choàng đen dày cộm, mang lại cảm giác âm lãnh, nghiêm nghị.

Dọc đường đi, các đội thị nữ và vệ binh đều kính sợ hành lễ với hắn.

Trước khi tiến vào Hắc Hỏa Cung, phải đi ngang qua Thập Nhất Cung.

Lúc này đang là buổi sớm, tại hành lang lộ thiên trước Thập Nhất Cung, một thị nữ mặc y phục đỏ đang dẫn một người đàn ông trẻ tuổi hướng về phía Thập Nhất Cung mà đi.

Người đàn ông vẻ mặt bình thản, nhưng trong mắt thấp thoáng lộ ra một tia lo lắng. Trông hắn không có gì nổi bật, nhưng sự tương phản giữa gương mặt và ánh mắt lại tạo cho người ta một cảm giác không hài hòa quái lạ.

Khi Gia Long đi ngang qua bên ngoài hành lang, bất chợt liếc nhìn từ xa về phía thị nữ và người đàn ông cô ta đang dẫn.

Thị nữ nọ lúc này đang cúi người hành lễ từ xa về phía này, kéo theo người đàn ông kia cũng không thể không cúi người hành lễ.

"Người đó là ai?" Gia Long dừng bước, hỏi một thị vệ canh gác bên cạnh.

"Bẩm đại nhân, người đó là khách đến yết kiến Thập Nhất Công Chúa, là một bình dân từ bên ngoài." Người thị vệ này cũng bị tiếng nói đột ngột của Gia Long làm cho giật mình, vội vàng trả lời.

"Đàn ông đến yết kiến Thập Nhất Điện Hạ?" Gia Long nhíu mày, liên tưởng đến suy đoán trước đó của chính mình. "Bảo hắn rời đi."

"Nhưng người đó là người mà Thập Nhất Điện Hạ đích thân chỉ định muốn gặp..." Tên thị vệ này có chút khó xử, hắn là thân vệ canh gác của Thập Nhất Cung, trước đó từ giọng điệu của Điện Hạ đã biết người này rất quan trọng với nàng.

"Hắn đã đến rất nhiều lần rồi sao?" Gia Long đột nhiên truy vấn.

"Phải... phải ạ." Thị vệ khó xử gật đầu.

"Từ nay về sau không có lệnh của ta, không cho phép kẻ này vào cung." Gia Long để lại một câu, rồi trực tiếp sải bước rời đi.

Giáp trụ nặng nề của bốn tên Hắc Hỏa Trọng Vệ giẫm lên mặt đất, tạo nên một khí thế trầm đục.

Phập!!

Loảng xoảng!!

Thập Nhất Vương Nữ Tina đập mạnh một cái bình hoa xuống đất.

"Đi chết đi!"

"Đi chết đi! Đi chết đi! Đi chết đi!!"

Tina một mình nhốt bản thân trong thư phòng, đập phá tan tành tất cả những gì có thể đập được trong căn phòng cách âm này.

"Tức chết ta rồi! Gia Long đáng chết! Hắc Hỏa Cung đáng chết!! Ta muốn gặp ai thì liên quan gì đến ngươi?!"

Trên mặt đất đầy rẫy mảnh vỡ của đồ sứ và pha lê, cả căn phòng hỗn loạn một mảnh.

Nàng không dám làm ầm ĩ bên ngoài. Ngoài cung có Hắc Hỏa Trọng Vệ canh gác, gần đây lại truyền đến mệnh lệnh của Hắc Hỏa Cung Chủ, không cho phép nàng tùy ý ra ngoài, muốn ra ngoài phải xin phép Gia Long.

Điều này khiến Tina càng tức giận đến phát run, người của Bối Khắc Thạch Nhãn mà nàng muốn triệu kiến thì không gặp được, giờ đây đến chính mình cũng bị quản thúc tại cung riêng.

Nhưng nàng không có nơi để khiếu nại. Trong lòng phụ vương Ai Ha Hy Á, mười vị vương nữ cũng không bằng một cánh tay đắc lực, huống chi Gia Long còn là cao thủ có số má của đế quốc, Đồ Đằng Sư đỉnh cấp. Đừng nói là quản thúc, cho dù Gia Long có chấm nàng, e rằng Ai Ha Hy Á cũng sẽ không nói hai lời, lập tức gả nàng đi.

Sau khi phát tiết, Tina rốt cuộc cũng bắt đầu bình tĩnh lại.

"Giờ phải làm sao đây? Ta ngay cả hoàng cung cũng không ra được, họ cũng không vào được... muốn thoát khỏi nơi này, bắt buộc phải nghĩ cách khác."

Chỉ trong vài tuần ngắn ngủi, danh tiếng Cửu Đầu Yêu Long Gia Long đã dần vang danh khắp đế đô. Được liệt vào hàng hai vị đại tướng mạnh nhất dưới trướng Ai Ha Hy Á cùng với Hoa Hoàn Kiếm Ngải Đinh.

Tất nhiên, trong mắt người ngoài, trong mắt phe địch, hai người họ chính là hai con chim ưng trung thành nhất của Ai Ha Hy Á. Có lẽ địa vị cao hơn chim ưng rất nhiều, nhưng không nghi ngờ gì, về mặt tác dụng thì chính là như vậy.

Ngải Đinh tuy thiên tài, thực lực mạnh mẽ, nhưng đối với phương diện quản lý thì không để tâm, cũng không sở trường. Còn Gia Long thì khác, nắm quyền lực chặt chẽ trong tay mình. Hắc Hỏa Vệ của hắn thần bí, thực lực mạnh mẽ, đồng loạt là Hắc Hỏa Cự Lang hung mãnh vô cùng. Cộng thêm trang bị mạnh mẽ do hoàng thất tự chế, mỗi một Hắc Hỏa Trọng Vệ đều có thực lực đơn đả độc đấu với hai Đồ Đằng Sư cùng cấp.

Bất kể là ai, muốn nhắm vào Ai Ha Hy Á, thì đều phải vượt qua hai phòng tuyến là Ngải Đinh và Gia Long.

Một tuần sau nữa.

Trong Hắc Hỏa Cung.

Gia Long bước vào thiên điện bên trái đại sảnh cung điện, đi tới trước một căn phòng nhỏ.

Cửa căn phòng nhỏ màu đen đang mở, bên trong đang ngồi một thanh niên cột tóc đuôi ngựa màu đen.

Nhìn thấy Gia Long bước vào, thanh niên lập tức đứng dậy, trên mặt hiện lên một tia cười.

"Gia Long, việc của cậu hôm nay xong rồi?"

"Cậu không phải đến chỗ ông nội cậu sao?" Gia Long đi tới ngồi đối diện thanh niên.

Giữa hai người đặt một chiếc bàn thấp, phía trên bày hai tách hồng trà nóng hổi, hơi nước lượn lờ.

Trong căn phòng nhỏ thoang thoảng mùi hương hồng trà.

Thanh niên này chính là Bạch Lan đã lâu không gặp.

Kẻ lớn lên cùng Ai Ha Hy Á từ nhỏ này, là người vài ngày trước đã liên lạc được với Gia Long. Gia Long đi bái phỏng ông nội của Bạch Lan là Bạch Nặc Khắc. Tất nhiên chủ yếu là để thăm hỏi bạn tốt Bạch Lan.

Gã này giờ đây sống không phải là sướng bình thường, dù không có tư chất Đồ Đằng Sư, nhưng có một người ông cưng chiều mình, gia tộc đương nhiên cũng rất chú trọng gã. Cộng thêm lần bái phỏng tỏ thái độ này của Gia Long.

Địa vị của gã hiện tại trong toàn gia tộc lập tức tăng vọt. Tuy không thể gọi là người thừa kế, nhưng ít nhất cũng là nhân vật có trọng lượng.

"Ông nội mình đi săn rồi. Dạo này thời tiết khá đẹp, trời nắng suốt mấy ngày liền, ông nội cao hứng, cưỡi ngựa liền đi mất." Bạch Lan lắc đầu, "Tiếc là mình không phải Đồ Đằng Sư, nếu không mình cũng muốn đi mở mang tầm mắt."

"Sáng sớm thế này đã tới tìm mình, có phải có chuyện gấp gì không?" Gia Long nâng tách trà uống một ngụm.

"Cái đó thì không, chỉ là mình định kết hôn với Mã Lâm." Bạch Lan mỉm cười nói. Gã này so với trước đây, càng lúc càng trưởng thành.

"Vậy còn An Đạt Lộ thì sao?" Gia Long ra vẻ đã sớm dự liệu, không hề ngạc nhiên chút nào.

"Gia tộc An Đạt Lộ có chút phiền phức, hầu hết người thân của cô ấy đều bị quái vật tấn công mà qua đời. Trong nhà chỉ còn lại cô ấy và thím của cô ấy. Mấy lần hẹn cô ấy ra ngoài chơi gần đây, cảm thấy càng ngày càng trầm mặc." Bạch Lan nhíu mày nói.

Bốn người họ chơi với nhau từ nhỏ, quan hệ tốt nhất, nhưng hiện tại vì loạn lạc, mà mỗi người đều xuất hiện những bước ngoặt lớn trong cuộc đời.

Gia Long nếu không phải tự mình phấn đấu, bây giờ e rằng cũng là gia tộc phá sản, dù có sống sót, cũng là cảnh ngộ giống với An Đạt Lộ mà thôi.

Bạch Lan tuy thực lực gia tộc mạnh mẽ, nhưng thời điểm đó với sức mạnh và tầm ảnh hưởng của gã, có thể làm đến mức phái người đi đón bạn tốt, đã là giới hạn gã có thể làm.

"Giúp được gì thì cố gắng giúp cô ấy đi." Gia Long thở dài một tiếng.

"Cho nên lần này mình mới tới đây." Bạch Lan gật đầu. "Tiểu Lộ dự định vào cung tìm chút việc làm, cũng để tự lực cánh sinh, không gây thêm gánh nặng cho thím mình. Cậu xem, có thể tìm cho cô ấy chút việc không."

"Vào cung?" Gia Long nhíu mày. "Không phải mình không muốn, chuyện này thật ra chỉ là chuyện một câu nói của mình. Nhưng là bạn tốt, mình thật lòng không muốn cô ấy vào cung lúc này."

Bạch Lan dừng lại một chút, thoáng lộ ra vẻ suy tư.

Gia Long nói tiếp. "Đợi một thời gian nữa đi, đợi một thời gian nữa mình sẽ nói một tiếng với cô ấy, bên phía tổng quản hoàng cung chắc không vấn đề gì."

"Cụ thể là bao lâu? Cậu cũng biết đấy, nếu chỉ là vị trí bình thường, mình cũng lười đến tìm cậu. Bản thân mình cũng có thể giải quyết được." Bạch Lan nhướng mày.

"Cái này còn phải nói, chắc chắn không phải vị trí bình thường!" Gia Long cười rộ lên.

"Cô ấy nói cô ấy muốn vào cung càng sớm càng tốt. Dù sao ở nhà rảnh rỗi cũng là rảnh rỗi." Bạch Lan lắc đầu, "Tình hình gia tộc cô ấy hiện tại rất tệ, dù có chúng ta chiếu cố, không có nền tảng vững chắc của chính mình... cậu hiểu mà, rất nhiều việc dù sao cũng là tranh chấp nội bộ gia tộc, chúng ta chỉ là người ngoài."

Gia Long lập tức hiểu ý gã.

An Đạt Lộ chắc chắn là người thân đã chết hết, họ hàng xa muốn tới chia chác tài sản, theo luật pháp chính quy, làm vậy cũng là lẽ đương nhiên. Nhưng chia thế nào, lại là chuyện có rất nhiều không gian để thao tác. Cô ấy hiện tại cấp bách cần một vị trí tương đối khá, ít nhất phải có quyền lực và tầm ảnh hưởng nhất định trong tay, mới trấn áp nổi đám sói đói tham lam trong gia tộc kia.

"Mình có thể hiểu được sự khó xử của cô ấy, cho nên mình vẫn cảm thấy, tốt nhất là sắp xếp cho cô ấy vào cung sớm nhất có thể." Bạch Lan nói nhỏ, nâng tách hồng trà, tách trà cọ trên bờ môi, nhưng không uống, chỉ khẽ thổi.

"Vậy cô ấy muốn vị trí gì nhất?" Gia Long trầm ngâm một lát, cuối cùng vẫn lên tiếng, hắn biết, hiện tại An Đạt Lộ không tiện tới gặp những người bạn cũ như họ, chỉ có Mã Lâm vẫn giữ quan hệ thân thiết với cô ấy. Đã có thể cầu đến chỗ mình, mà còn là Bạch Lan chủ động tới. Rõ ràng tình hình đã đến mức tương đối phiền phức rồi. Nếu không sẽ không động chạm tới mấy tầng, mới tới tìm mình.

"Nghe ý cô ấy, cô ấy hy vọng tìm một công việc phù hợp với nữ giới đảm nhiệm." Bạch Lan trả lời.

Gia Long chậm rãi gật đầu.

"Công việc phù hợp với nữ giới đảm nhiệm hiện tại chỉ có ba nơi là Phòng Tài Vụ hoàng cung, Sở Làm Vườn, và Vương Nữ Cung là có khuyết vị như vậy. Đã là bạn mình vào cung, tự nhiên không thể để vị trí quá tệ được."

Hắn suy tư một chút. "Thế này đi, mình cho cô ấy ba vị trí, Phó chủ quản tài vụ, Hoa trưởng Sở Làm Vườn, Nữ quan Vương Nữ Cung. Ba vị trí này mình đều có thể quyết định, cậu xem cô ấy muốn vị trí nào."

"Được. Vậy mình về sẽ chuyển lời lại cho cô ấy." Bạch Lan sảng khoái đứng dậy. Gã biết, Gia Long đã công khai đưa ra ba vị trí để An Đạt Lộ chọn như vậy, đã là rất nể mặt rồi. Dù sao trong cung không phải một mình hắn nắm quyền, còn có Bạch Ngân Cung, Đại Công Chúa, và Bệ Hạ nữa. Hắn cũng không thể vươn tay đến vị trí cao hơn được.

"Vội về thế? Không ngồi thêm một lát?" Gia Long cười nói.

"Không đâu, Mã Lâm và Tiểu Lộ còn đang đợi tin mình."

"Sau này có chuyện gì, bảo họ trực tiếp tới tìm mình không được sao? Đều là bạn cũ cả, cần gì phải khách sáo thế?" Gia Long nhíu mày.

"Còn không phải vì thân phận hiện tại của cậu khác rồi sao, lần trước Mã Lâm định dẫn Tiểu Lộ tới tìm cậu, chỉ là nhìn thấy cậu từ xa, nhất quyết không dám lên bắt chuyện, bị cậu dọa cho hồn bay phách lạc!" Bạch Lan bực dọc nói. "Cái khí tràng bình thường của cậu ấy, vẻ mặt ai đụng vào ta là chết, ai dám mạo muội chào hỏi cậu?"

"Không đến mức đó chứ? Mình hung dữ vậy sao?" Gia Long sờ sờ cằm, vẻ mặt nghi hoặc.

"Ra cửa bắt buộc mang theo bốn tên Hắc Hỏa Trọng Vệ tinh nhuệ, một thân trọng giáp cao hai mét, ngay cả cười cũng có thể dọa chết người, Hắc Hỏa Cung Chủ ạ." Bạch Lan lắc đầu không nói nên lời, "Cậu có biết bên ngoài đồn thổi gì về cậu không?"

"Đồn gì?"

"Nói cậu mỗi ngày phải ăn sống mười trinh nữ, thích nhất là sưu tập trái tim của những người khỏe mạnh. Lúc không vui chỉ cần một ánh mắt là trừng chết người, cánh tay to bằng eo người, đùi một người ôm không xuể. Răng một cái có thể cắn thủng tấm thép..."

"Dừng dừng dừng!!" Nhìn Bạch Lan càng nói càng thái quá, Gia Long mặt mày đen kịt, vội vàng ngăn lời gã. "Cái này là ai đồn vậy?"

Bạch Lan lắc đầu.

"Không biết, dù sao thì cũng đồn ra như vậy rồi. Một số việc gần đây của cậu, nói thật, quả thực..." Gã liếc nhìn sắc mặt Gia Long, không nói tiếp được nữa.

"Cũng chỉ là giết thêm vài người thôi mà, mấy người này cứ đồn nhảm." Gia Long mắt hơi nheo lại.

Bạch Lan cạn lời.

Chỉ giết thêm vài người thôi? Tứ Công Chúa lúc Hắc Hỏa Vệ tuần tra không nhìn rõ tình thế, vì một thị vệ thân cận mà cứng đối cứng với Gia Long. Sau đó lại lôi thân phận ra đè Gia Long, nói hắn chỉ là một con chó của hoàng thất, một kẻ tôi tớ.

Kết quả là bị Hắc Hỏa Vệ giết sạch tất cả mọi người trong Vương Nữ Cung ngoại trừ Tứ Công Chúa. Trọn vẹn chín mươi sáu người, chỉ trong một đêm đã bị treo cổ toàn bộ. Cả Đệ Tứ Cung ngay cả một thị nữ bưng trà cũng không còn.

Chính là như vậy, Ai Ha Hy Á vậy mà còn bắt Tứ Công Chúa phải công khai xin lỗi Gia Long.

Không chỉ chuyện này, trong đợt đại thanh trừng gần đây, chỉ cần bị Hắc Hỏa Vệ nghi ngờ, thì gần như không có đường sống mà ra ngoài.

Với danh nghĩa điều tra gián điệp, Hắc Hỏa Vệ đã quét sạch toàn bộ hoàng cung một lần. Phàm là kẻ có dị nghị, đều bị Gia Long trực tiếp xử tử. Số người bị xử tử đã tăng lên hơn ba trăm người.

Đối với đế đô vốn luôn ổn định hòa bình mà nói, Gia Long không nghi ngờ gì đã trở thành kẻ đồ tể đích thực! Đao phủ!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:417
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 20 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.