Thần Bí Chi Lữ

Lượt đọc: 1801 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
504 Truy đuổi 2

❊ ❊ ❊

Đương nhiên cấp bậc Ngũ Hình đỉnh phong ước chừng cũng chỉ có bốn năm người, Phỉ La Tư khẳng định là một trong số đó, lão đại ba đại cơ quan chắc chắn đều là cảnh giới đỉnh phong. Còn có khả năng tồn tại nghị hội nghị trưởng. Chính là lão già trong lịch sử từng bị Quỷ Môn giết chết ở dưới lòng đất kia.

Vừa nghĩ tới Quỷ Môn, tâm trí Gia Long khẽ rùng mình. Tính toán thời gian, bây giờ cũng gần đến lúc Quỷ Môn xuất thế rồi.

Hắn vẫn luôn giao thủ với Tà Thần Vương để học lỏm Mật võ, thế mà suýt chút nữa quên mất chuyện lớn như vậy. Dù sao giao thủ với cao thủ cấp bậc Tà Thần Vương, bắt buộc phải toàn tâm toàn ý đầu tư, nếu không sơ sẩy một chút liền rơi vào cục diện bế tắc, mạng nhiều bao nhiêu cũng là kết cục bị trở bàn tay diệt sát.

Ăn xong canh và thịt nướng, Gia Long ngồi sang một bên, nhìn từ xa thấy hướng của Tà Thần Vương cũng bốc lên từng đợt khói bếp, hiển nhiên cũng là đang làm đồ ăn. Nhưng rõ ràng hắn không nhàn nhã được như mình.

Tìm kiếm trên người một lát, Gia Long mới nhớ ra tất cả vật dụng của mình đều đã bị hủy hoại trong những trận tử chiến khoảng thời gian này.

Dưới chân hắn lan tỏa mây đen, cả người chậm rãi nổi lên, bay ngày càng cao.

Bên dưới, Ma Hoàng cùng vài người không dám nói nhiều, chỉ thành thật ở lại tại chỗ dọn dẹp thu xếp.

Phía dưới vài người càng lúc càng nhỏ, toàn bộ tầm mắt cũng ngày càng khoáng đạt.

Gia Long chậm rãi dâng cao, quét mắt nhìn đồng cỏ bình nguyên xung quanh.

Rất nhanh, cách xa hơn mười cây số, lờ mờ cũng có một làn khói lửa trại bốc lên.

Hắn dậm chân một cái, hắc khí bao quanh, vọt từ phía sau ra, như một ngôi sao băng bắn về phía đó.

Phía Tà Thần Vương có chút dao động, nhưng cuối cùng vẫn dừng lại không thừa cơ rời đi.

Gia Long bay tới gần vị trí đống lửa, từ xa thấy bên cạnh một con sông nhỏ uốn lượn nơi đó, ba bóng người ăn mặc như nhà thám hiểm đang đứng dậy, nhìn về phía này, từng người như lâm đại địch. Trong tay đã nắm chặt vũ khí, hai đầu đồ đằng dã trư toàn thân đầy gai xương trắng đã được phóng ra.

Ba tên nhà thám hiểm mặc giáp bông màu nâu sẫm xám xịt, hai nam một nữ, trên mặt đầy vẻ phong trần, hiển nhiên đã đi lại trên bình nguyên này rất lâu rồi.

Đợi đến khi Gia Long bay tới gần, ba người mới nhìn thấy, kẻ được bọc trong hắc khí lại là một nam tử trẻ tuổi. Ngoài dự đoán, trong mắt bọn họ bỗng chốc tỏa ra ánh nhìn hy vọng và thiết tha.

"Đại nhân Đồ đằng sư mạnh mẽ, xin hỏi ngài có cần giúp đỡ gì không?" Thấy đối phương là nam tử, người nữ trong ba người đứng ra chủ động lên tiếng. Với tư cách là người khác giới, thông thường sẽ dễ nói chuyện hơn.

"Có máy thu thanh không?" Đối phương nói tiếng Kovitan thuần thục, Gia Long cũng trực tiếp dùng tiếng Kovitan đáp lại.

"Máy thu thanh? Có, có có!" Người nữ vội vàng bảo đồng bạn lấy ra một cái hộp nhỏ màu bạc, trên đó thậm chí còn có một ăng-ten kim loại, ở giữa có nút vặn chỉnh đài, cơ bản không khác gì máy thu thanh trên Trái Đất.

Gia Long một tay chộp lấy, một đạo hơi nước trắng lập tức bắt lấy máy thu thanh bay lên, "bốp" một tiếng vững vàng rơi vào tay hắn.

Đang định tiện tay ném xuống mấy tấm Kim Luân Bố, Gia Long mới chợt nhớ ra ví tiền trên người mình cũng đã hoàn toàn bị hủy trong trận đánh. Lập tức trên mặt lộ vẻ chần chừ.

"Đại nhân Đồ đằng sư mạnh mẽ, chỉ là một cái máy thu thanh thôi, ngài không cần để trong lòng." Người nữ tầm ngoài hai mươi tuổi, dường như không thường xuyên tiếp xúc với bậc bề trên, nói chuyện có chút cứng nhắc gượng gạo.

"Đây là nơi nào?" Gia Long đột nhiên hỏi.

"À... đây là Bình nguyên Lam Phỉ Thúy, nằm giữa Tuyệt đối Tí Hộ và Nam phương bách quốc." Người nữ vội vàng trả lời.

"Các người ở đây làm gì?"

"Chúng tôi vốn đang truy dấu một con Tứ Nhĩ Hồ trên thảo nguyên, không cẩn thận liền lạc đường..." Người nữ cười khổ đáp.

"Như vậy có nghĩa nơi này đã gần Tuyệt đối Tí Hộ của Kovitan rồi?"

"Vâng, thưa đại nhân."

Gia Long gật gật đầu, đột nhiên hắn búng tay một cái, một đạo hắc khí "xuy" bắn ra, để lại một vệt đen trên bầu trời.

Rất nhanh, phía xa xăm truyền đến một tiếng kêu thảm thiết, không lâu sau, một đoàn hắc khí bao bọc một con tiểu thú giống như hồ ly trắng bay trở về, con hồ ly nhỏ có đôi mắt vàng kim, dưới thân lại có sáu cái chân, dưới sự bao bọc của hắc khí không ngừng giãy giụa, phát ra từng đợt kêu gào chói tai.

"Đây là thù lao cho các ngươi." Gia Long chỉ tay một cái, hắc khí bao bọc tiểu hồ ly bay thẳng xuống dưới, rơi trước mặt ba người. Con tiểu hồ ly vốn còn đang giãy giụa đã bị hắc khí đâm xuyên qua tai ở giữa không trung, đâm thủng từ tai bên này sang bên kia, thân mình cứng đờ, hoàn toàn bất động.

"Lục Túc Bạch Hồ!! Lại là Lục Túc Bạch Hồ!" Ba người không nén được tiếng kinh hô. Hiển nhiên con hồ ly này khá đáng giá.

"Có con Lục Túc Bạch Hồ này rồi, còn bắt Tứ Nhĩ Hồ làm gì nữa!" "Bệnh của lão cha lần này có hy vọng rồi!"

Trở lại doanh trại tạm thời, sau khi Gia Long hạ xuống, đặt máy thu thanh xuống đất, mở ra, vặn đến kênh tin tức Đan Ni Á mà hắn còn nhớ.

Nơi này tuy cách Kovitan khá gần, nhưng khi hắn rời đi, kênh tin tức của Kovitan vẫn chưa xây dựng xong, chỉ nhớ được mỗi bên Đan Ni Á.

Ma Hoàng cùng bốn người tò mò nhìn cái hộp nhỏ màu bạc này, không biết là dùng để làm gì.

"Xuy Ô Á Tư! Ô Á Tư!"

"Nhanh nhanh nhanh! Chĩa vào bên này! Bên này!!" "Đó là tượng đá khổng lồ của Ennit, tượng đá khổng lồ cũng xuất động rồi! Xem ra cuộc biểu tình đã đến giới hạn mà chính phủ có thể dung nhẫn!" Tiếng bước chân dày đặc ẩn hiện một chút tiết tấu vang lên từng đợt, một giọng nam dồn dập truyền ra từ máy thu thanh. Còn xen lẫn tiếng hô to chỉnh tề của vô số người.

"Đây là thành phố Khải Tát Nhĩ Đan thuộc Ennit, mười một giờ ba mươi hai phút sáng, đoàn biểu tình đã bắt đầu đối đầu trực diện với vũ trang chính phủ. Nếu sự kiện vẫn chưa có chuyển biến, có lẽ một cuộc xung đột đổ máu lớn sẽ lại xảy ra."

Gia Long nheo mắt, vặn kênh lần nữa, cũng là kênh tin tức của Đan Ni Á. Bên trong đang là tiếng nhạc ngắt quãng.

Hắn đặt ổn máy thu thanh, ngồi sang một bên vừa điều tức vừa nghe tin tức bên trong.

Nữ phát thanh viên có giọng nói nhẹ nhàng rõ ràng lần lượt phát đi những tin tức xảy ra gần đây. Đa số đều là những chuyện không quan trọng, như mỏ quặng nơi nào đó sập, chết bị thương bao nhiêu người. Đợt điều tra dân số quốc tế mới tiến triển đến mức độ nào, nghiên cứu thuần hóa dị thú làm gia súc đạt được đột phá.

Ma Hoàng cùng vài người lại vô cùng mới lạ, vừa làm việc vừa lén nghe âm thanh trong máy thu thanh. Bên trong là phát bằng tiếng Đan Ni Á, họ hoàn toàn không nghe hiểu, nhưng điều này không ngăn được sự tò mò của họ đối với cái hộp nhỏ biết nói này.

Trời dần dần sáng rõ, đến khoảng hai giờ trưa, bên phía Tà Thần Vương vẫn không có ý định rời đi, Gia Long cũng quyết định hôm nay tạm thời muộn chút mới qua đó thử Mật võ, trước tiên tìm hiểu thật kỹ tình hình gần đây đã.

"Dãy núi Dạ Cầm vài ngày trước tổ chức đại hội bí mật của các phái Đông Châu, đông đảo các kết xã phái đỉnh cao hội tụ tại đại giáo đường di tích Hắc Thạch, trao đổi kinh nghiệm kiến thức. Giữa chừng buổi giao lưu xảy ra ẩu đả bằng vũ khí, gây ra hàng chục người trọng thương, mười lăm người tử vong. Trong đó thậm chí bao gồm cả vợ chồng lãnh tụ Địa Hoa Xã là Hy Tư Lê, nguyên nhân cụ thể vụ tai nạn đang được điều tra."

Gia Long đột nhiên mở mắt, trên mặt thoáng qua một tia nặng nề.

"Hy Tư Lê, Địa Hoa Xã..."

Âm thanh vẫn tiếp tục.

"Tổ chức khủng bố lớn nhất, Hắc Thiên Kết Xã tuyên bố chịu trách nhiệm về việc này. Bệ hạ Phỉ La Tư phát biểu tuyên bố, tất cả sự khiêu khích đối với hòa bình chính là sự khiêu khích đối với Đan Ni Á, đối với hoạt độngXương cuồng của tổ chức Hắc Thiên Xã, nhất định phải dành cho đòn đánh và sự trả thù nặng nề nhất."

Tiếng tin tức vẫn tiếp tục, nhưng Gia Long đã không còn tâm trí nghe nữa. Hắn tắt máy thu thanh, tâm trí tuy có chút nặng nề, nhưng nhiều hơn lại là một tia kỳ vọng.

Người đàn ông vượt qua giới hạn thế giới này là Quỷ Môn, rốt cuộc mạnh đến mức độ nào, nghĩ thôi đã khiến người ta kích động.

"Phải tăng tốc độ lên thôi." Gia Long đứng dậy, thân thể chậm rãi tan chảy, hóa thành một đoàn khói đen lao nhanh về phía xa.

Khoảng cách mấy chục cây số chỉ mất vài nhịp thở đã vượt qua.

Trên đồng cỏ phía dưới, Tà Thần Vương khoác áo bào đỏ trong nháy mắt mở mắt, trong tay "bạch bạch" ngưng tụ ra trường thương tia sét đỏ, hung hăng ném về phía này!

Rắc!!

Chớp giật sấm vang, tia sét đỏ và sao băng hắc vân ầm ầm va vào nhau. "Oanh" một tiếng, một vòng gợn sóng chấn động trong suốt trên bình nguyên lan tỏa về phía xa dọc theo mặt đất. Tựa như nước biển, đồng cỏ giống như tấm thảm lan ra một vòng đường vân gợn sóng rõ ràng.

Những đám mây trắng dày đặc trên bầu trời trực tiếp bị xông tán ra một cái lỗ hổng, ánh mặt trời vàng kim chiếu rọi từ trong lỗ hổng xuống, tạo thành một cột sáng vàng kim bắt mắt.

Trong hắc vân và lôi điện đỏ, hai bóng người một đen một đỏ ầm ầm lao ra, lại lần nữa quấn lấy va chạm vào nhau. Sau đó hóa thành sao băng đen đỏ, hung hăng rơi xuống mặt đất.

Bùm!

Đại địa trong nháy mắt xuất hiện một cái hố khổng lồ rộng hơn trăm mét, sâu mười mấy mét, sắc mặt Gia Long không đổi, hai tay "oanh" một tiếng đâm sang hai bên, hung hăng xuyên thủng hai đạo cột sáng đỏ hợp kích tới.

Đánh đến tận bây giờ, hắn đã không còn chiêu thức cụ thể nào nữa, Vạn Tượng Cách Đấu Kỹ dần dần dung hợp, loại bỏ những phần dư thừa, ngày càng tinh luyện mạnh mẽ. Những chiêu thức vụn vặt sáng tạo ra sau khi tới thế giới này cũng đang dần dần dung hợp vào trong đó.

Oanh tán hai đạo cột sáng, Gia Long xoay người, chân phải như cái roi "xuy" một tiếng đá ra, hắc quang trên mũi chân rõ ràng có thể thấy được.

Trong hố khổng lồ, "xuy" một tiếng khẽ vang, một vòng cung hắc nguyệt đột nhiên sáng lên, lướt qua ngực Tà Thần Vương, rồi lại nhanh chóng tiêu tán.

"Ngươi!!" Tà Thần Vương nhìn chằm chằm Gia Long như thể thấy quỷ, trong mắt toàn là vẻ ngỡ ngàng không dám tin.

Hắc Nguyệt Thối Đao không chạm vào hắn, nhưng từng tia hồ quang đen lại quỷ dị quấn lên ngực hắn, dao động hồ quang này hắn không phải là không quen thuộc. Lại cực kỳ giống với Nhật Ấn Ma Luân Ma Công của hắn.

Tuy không gây ra sát thương gì cho hắn, nhưng cú va chạm này khiến trong lòng Tà Thần Vương khó che giấu mà dâng lên từng đợt ớn lạnh. Nhìn người trước mặt này, hắn gần như phản xạ có điều kiện, liên tưởng đến người đàn ông cường hãn trên Tổ Thần Thụ kia. Hai người giống nhau đến thế, khiến cho cảm giác run rẩy quen thuộc trong lòng Tà Thần Vương lờ mờ lại hiện lên.

"Vạn Pháp Chi Quang!!" Tà Thần Vương gầm thét giận dữ. Cuối cùng đã sử dụng năng lực áp đáy hòm mạnh mẽ nhất từ trước đến nay.

Trên bầu trời, mặt trời vàng kim trong một khoảnh khắc lại lờ mờ chuyển đỏ, từ tâm mặt trời ầm ầm rơi xuống một điểm sáng đỏ rực, ngay sau đó càng lúc càng nhanh, càng lúc càng lớn.

Từ kích cỡ bằng hạt mè ban đầu, biến thành cỡ móng tay, rất nhanh liền trở thành cột sáng đỏ khổng lồ gần như che lấp cả bầu trời.

Không có âm thanh, không có chấn động.

Cột sáng khổng lồ to hơn trăm mét ầm ầm rơi xuống, bao gồm cả Tà Thần Vương, bao bọc Gia Long cùng chìm nghỉm trong cột sáng nhiệt độ cao cuồng bạo kinh khủng.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:494
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 20 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.