Thần Bí Chi Lữ

Lượt đọc: 1886 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
599 Truyền thuyết 1

❊ ❊ ❊

"Họ hoặc là đi thực địa khảo sát, hoặc là tham gia vũ hội rồi, Gia Long sao cậu không đi?" Alexander ngẩng đầu lên từ đống tài liệu dày cộp, giọng khàn khàn hỏi.

"Thực địa đã làm xong từ lâu rồi, vũ hội thì không hứng thú. Còn cậu thì sao, có ổn không đấy? Có cần tôi giúp một tay không?" Gia Long đặt tách cà phê xuống, hỏi thăm một câu.

"Không sao, rất nhanh là xong thôi." Đây là lần thứ tư hôm nay Alexander nói câu này.

Tít tít tít...

Điện thoại của Gia Long vang lên, cắt ngang lời Alexander đang định nói tiếp. Cậu ta cười với Gia Long một cái rồi tiếp tục cúi đầu làm việc.

"Alo?"

Một số lạ, Gia Long bắt máy.

"Gia Long à? Là chị đây, Serena."

"Là học tỷ sao? Có chuyện gì thế?" Gia Long nằm nghiêng sang phải trên ghế dài, điều chỉnh tư thế cho thoải mái hơn, đồng thời để ánh nắng chiếu lên bên trái cơ thể.

"Chị dùng điện thoại công cộng của câu lạc bộ gọi cho em đấy. Em... chiều nay có thời gian không?" Serena ngập ngừng một chút.

"Cũng được, dạo này em khá rảnh." Alexander ở phía bên kia ai oán ngẩng đầu nhìn về phía cậu.

"Em biết không? Từ sau lần em thể hiện uy phong ở câu lạc bộ, bọn họ đều gọi em là Hoàng Kim Sư Tử Gia Long. Sư tử vàng, chẳng phải rất ngầu sao? Nhiều người nói lúc em ra tay, tóc bay múa, giống như bờm sư tử, hung hãn cuồng bạo." Serena cười khúc khích.

"Đúng là rất ngầu, nhưng câu lạc bộ thực sự chẳng có gì thú vị cả, đám người đó yếu quá." Gia Long không chút khách khí, gãi gãi chỗ hơi ngứa trên mặt.

Ở đầu dây bên kia loáng thoáng có tiếng nắm tay siết chặt kêu răng rắc. Biết đâu Serena đã bật loa ngoài....

Gia Long nhếch mép, thi thoảng trêu chọc đám nhóc này cũng là một phần thú vui tiêu khiển trong cuộc sống.

"Một người không đánh lại em, thì họ có thể vài người cùng lên mà." Serena làm nũng nói, dùng cái giọng chính cô cũng không thể tin nổi để nũng nịu. "Em cứ qua đây đi mà, đến lúc đó sẽ có phần thưởng bí ẩn cho em nha~~~"

Serena đã định lừa Gia Long đến câu lạc bộ trước đã. Tên này quá cuồng vọng, cuồng đến mức chẳng có giới hạn nào. Miệng thì nói lời nũng nịu, nhưng Serena có thể tự nghe thấy tiếng răng mình đang nghiến ken két vì hận.

Ngay cả với lão cha cô cũng chưa từng làm nũng như thế này!

"Được rồi được rồi, lát nữa 6 giờ chiều, ăn tối xong em sẽ qua. Học tỷ, chị thật đáng yêu quá đi. Ha ha..." Gia Long cười lớn rồi tắt điện thoại.

Đi một chuyến cũng tốt, cô gái có trực giác kinh người lần trước cũng là một hạt giống không tồi, vẫn chưa kịp hỏi tên cô ấy.

Gia Long sờ cằm, nhìn trạng thái của "Sát Lục Chi Thủ", môn ma công này không phải biến thái bình thường.

Bản thân uy lực không ra sao, nhưng có thể hấp thụ sinh cơ tích lũy lại, cho đến một trình độ khủng bố. Khi bộc phát ra thì tương đương với việc bộc phát sinh cơ của hàng chục hàng trăm người cùng lúc.

"Nhưng giờ mình chẳng tích lũy được bao nhiêu sinh cơ..." Gia Long nghĩ ngợi rồi lấy điện thoại ra, nhắn tin cho đám người Đầu Trọc. Thu thập tin tức về những tồn tại phi nhân loại.

Đám người Đầu Trọc hiện đã bước chân vào giới lính đánh thuê đỉnh cấp, cũng ít nhiều biết được vài thông tin về huyết tộc, phù thủy, cũng có kênh tin tức riêng của mình.

Cậu vẫn chưa thử bộc phát hoàn toàn uy lực mạnh nhất của môn ma công này.

Chỉ là trong lúc diễn luyện ra tay thường ngày, cậu phát hiện dưới sự tăng cường của Linh Hồn Chủng Tử, uy lực ma công trở nên dị thường khủng bố, mang theo sát thương phụ trợ thuộc tính hàn băng.

"Mặc dù vẫn chưa biết có phải là Sinh Chi Mật Võ hay không. Nhưng đã có thể nhìn ra không phải Tử Chi Mật Võ... Thú vị." Gia Long kiểm tra kỹ càng trạng thái của mục Mật Võ một lượt, sau đó mới đứng dậy, trở về phòng ngủ thay quần áo.

Gom quần áo thay ra của mình lại, bỏ vào một cái xô rồi xách đi.

"Định đi tiệm giặt ủi à? Tiện thể mang giúp mình một phần!" Alexander lập tức ngẩng đầu vội vàng nói.

"Được."

Xách hai xô quần áo của cả hai lên, Gia Long thong dong bước ra cửa, dọc theo hành lang ký túc xá đi xuống từng tầng một.

Đa số tân sinh đều ra ngoài hoạt động cả rồi, trong ký túc xá yên tĩnh lặng tờ. Chỉ có rất ít phòng truyền ra tiếng bước chân.

Tòa ký túc xá màu trắng trông có vẻ hơi trống trải.

Keng... keng...

Tiếng chuông từ tòa tháp nhọn đằng xa vang lên.

Gia Long xách xô ra khỏi tòa ký túc xá, men theo bãi cỏ rẽ phải. Phía trước bên cạnh con đường nhỏ có một dãy cửa tiệm, đứng lẻ loi giữa bãi cỏ, thi thoảng có vài sinh viên xách quần áo đi ra đi vào.

Ở đây toàn là tiệm giặt ủi. Ký túc xá tuy tầng nào cũng có máy giặt, nhưng đáng tiếc là thiết bị khá cũ kỹ, có khi đợi hơn nửa tiếng đồng hồ cuối cùng chỉ nhận được một đống bán thành phẩm ướt sũng. Thêm nữa, một số loại quần áo không thể dùng máy giặt giặt chung được.

Những thứ như chất làm mềm, chất tẩy trắng... bản thân cũng lười mua sắm, chi bằng cứ mang ra tiệm giặt cho xong.

Sinh viên ở trong ký túc xá không phải diện công phí thì cũng là gia cảnh rất khá giả, cũng chẳng ai quan tâm mấy đồng tiền lẻ này.

Trên bức tường bên cạnh tiệm giặt có một bảng thông báo đơn giản, Gia Long đi tới đứng cạnh vài sinh viên rồi nhìn thử.

Phía trên là thông tin cho thuê nhà bên ngoài trường, một số tờ thông báo đã bị xé mất số điện thoại, rõ ràng là đã có người thuê. Thuê nhà ngoài trường rẻ hơn trong trường, nhưng điểm phiền phức là vấn đề an ninh và khoảng cách hơi xa hơn một chút.

Nhà thuê càng xa giá càng rẻ. Nhưng khoảng cách với trường xa rồi, thì tự nhiên đủ loại rắc rối cũng nảy sinh.

Nhìn lướt qua giá cả trên thông báo, Gia Long quay người, nhìn giờ trên điện thoại. 1:32.

"Còn sớm, chiều nay không có tiết, có thể đi dạo xung quanh."

Nghĩ là làm, Gia Long bắt đầu lấy tòa ký túc xá làm trung tâm, bắt đầu đi dạo loanh quanh khắp bốn phía.

Xung quanh tòa ký túc xá là một khu vực, toàn là những tòa ký túc xá sinh viên, sau đó rẽ phải băng qua một khu cửa tiệm chính là tòa căn hộ sinh viên, giá cả đắt hơn ký túc xá rất nhiều, đồng thời cũng là nơi ở của nhiều nghiên cứu sinh.

Đi tiếp nữa chính là khu nhà ở của giáo viên, có điểm chờ xe buýt trường, mỗi tiếng một chuyến, đúng giờ.

Gia Long thong dong bước dọc theo làn đường xe chạy dạo quanh trường. Trên đường đi có thể thấy lác đác từng tốp sinh viên, giáo viên đứng chờ xe trước trạm.

Giữa trưa, ánh nắng càng ngày càng gay gắt, một số người trong tay còn cầm kem que hay những thứ tương tự, hoặc là các loại đồ uống tự chế.

Đa số sinh viên đều vội vã, cũng có người nhàn nhã như Gia Long, lê dép, mặc đồ ngủ đi lang thang trong khuôn viên trường.

Đi đến bên cạnh tháp chuông, ở đó đang có một nhóm người dựng giá quay phim, máy quay, dường như đang chụp ảnh cưới, lại cũng giống như đang quay phim truyền hình. Đạo diễn ở một bên lớn tiếng hô hào yêu cầu sinh viên đi ngang qua chú ý tránh ống kính. Hai người trông như đôi vợ chồng mới cưới chụp một lúc lại tách ra uống chút gì đó.

Đứng xem một lúc, Gia Long tiếp tục bước dọc theo con đường nội bộ trong khuôn viên trường.

Khi đi qua một tòa đại kiến trúc giống như nhà thờ màu trắng, trước cửa dựng một tấm bảng thông báo: Sắp bắt đầu bài giảng của Giáo sư Nikonia - Cuộc đời chúng ta. 3 giờ chiều - Kịch nói của đoàn kịch: Thiên Nga Đen Nhung.

Đã có sinh viên lần lượt đi vào trong giáo đường, nói cười rôm rả. Một đôi tình nhân sinh viên đang tranh cãi ở bên cạnh, nhưng cãi nhau một hồi lại ôm lấy nhau vuốt ve rất kích động. Sinh viên đi ngang qua xung quanh có người huýt sáo, dù mức độ cởi mở của đại học có cao, nhưng công khai chơi trò kích tình ngay trước cửa giảng đường của giáo sư sắp bắt đầu, thì cũng phải là người có gan rất lớn.

Gia Long rất hứng thú đứng xem một lúc mới rời đi.

Đi qua một rừng cây đỏ nhỏ, là mấy tiệm trà và quán cà phê có tường ngoài màu nâu sẫm. Qua lớp kính sát đất có thể thấy sinh viên ngồi bên trong đang nói chuyện rôm rả, có người rất phấn khích khua tay múa chân, không biết đang làm gì.

Một nhóm thanh niên đi xe đạp, đội mũ bảo hiểm lướt qua người Gia Long, trong tai thậm chí còn nhét nút tai.

"Tiến lên tiến lên tiến lên!!!"

Thanh niên dẫn đầu thả tay lái, hét lớn.

Công khai chạy xe nhanh trong trường là vi phạm nội quy, nhưng rõ ràng nhóm thanh niên này không hề quan tâm.

Gia Long và vài sinh viên đi ngang qua nhường đường cho đoàn xe, đợi đến khi nhóm người này nhanh chóng rời khỏi tầm mắt mới tiếp tục đi dạo.

Khuôn viên Galiver là một ngôi trường rất cổ kính, nghe nói đã có lịch sử xây dựng hơn ngàn năm. Khuôn viên trường từng trải qua vài lần hỏa hoạn, qua các lần tái thiết, lịch sử còn lâu đời hơn cả lịch sử lập quốc của Mỹ.

Gia Long thưởng ngoạn phong cảnh sạch sẽ tự nhiên trong khuôn viên trường, bất tri bất giác đi dọc theo con đường trong trường, ra khỏi khu ký túc xá của mình, băng qua một cổng đá vòm tròn xen lẫn màu trắng đỏ. Phía trước là một con đường nhựa màu trắng nằm ngang, bên trái là khu thư viện, bên phải là một con dốc đi lên, biển báo bên đường ghi là Viện Điều Dưỡng Động Vật Quý Hiếm.

Gia Long suy nghĩ một chút, rẽ trái trước, men theo dòng người thưa thớt đi về phía khu thư viện.

Chẳng mấy chốc, phía trước xuất hiện một tòa kiến trúc màu đỏ sẫm cao hơn ba mươi mét, giống như một con rùa đang nằm bò trên mặt đất. Lối vào thư viện nằm ở bên hông "thân rùa", một con đường đá cuội đơn giản nối liền lối vào và con đường lớn.

Hai bên thư viện còn có những con đường đá cuội uốn lượn, có con dẫn đến phía sau thư viện, có con đường uốn éo, kéo dài về phía xa.

Gia Long đi đến cách thư viện còn trăm mét thì dừng bước, nhìn biển chỉ dẫn bên đường.

"Thư viện số 13 - số 17 rẽ phải"

"Thư viện số 18 - số 22 rẽ trái"

"Thư viện số 4 đi thẳng"

Biển báo với ba hướng mũi tên cắm ở ngã rẽ.

Phía dưới là một mô hình điêu khắc bằng đá trắng giống như trang sách, phía trên ghi giới thiệu về khu thư viện Galiver.

Tổng cộng 22 tòa thư viện Galiver, lượng tàng thư là quy mô lớn nhất toàn Mỹ, và được kết nối mạng với Thư viện thành phố Notington, có thể điều chuyển nội dung cần thiết từ trong thư viện bất cứ lúc nào.

Phía sau là thời gian thành lập thư viện, số năm tồn tại, cùng với một số sự tích danh nhân, kiểu như người nào đó đã từng ở thư viện này làm gì làm gì.

Quét mắt qua một lượt đầy nhàm chán, Gia Long không đi vào mà đi xuyên qua bãi cỏ và những con đường nhỏ giữa các thư viện. Những thư viện san sát nhau giống như những khối đá đỏ sẫm khảm trên mặt đất xanh mướt, từng tòa từng tòa phân bố trên khu vực rộng lớn này.

Phần lớn khu vực giữa các tòa nhà đều có thể thấy nhân viên thư viện đẩy sách đi lại không ngừng. Họ là nhân viên quản lý của từng thư viện, chịu trách nhiệm trả sách về đúng thư viện, đồng thời cũng lấy sách sinh viên cần từ các thư viện đưa lên băng chuyền.

Ngoài Gia Long ra, còn có vài sinh viên quốc tế cũng đang đi lang thang trên bãi cỏ, có người giơ máy ảnh chụp hình, tạo đủ loại tư thế vui vẻ.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:582
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 20 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.