Thần Bí Chi Lữ

Lượt đọc: 1801 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
508 Thu phục (2)

❊ ❊ ❊

“Quỷ Môn!” Gia Long trong lòng chấn động. Tin tức Quỷ Môn xuất thế bây giờ, Tà Thần Vương có lẽ vẫn chưa biết, nhưng Quỷ Môn xuất thế, đại biểu cho việc tu tập đã thành công. Rõ ràng đồ đằng tụ lại hình thành hạt giống sức mạnh, mượn sự tăng trưởng của Sinh chi mật võ để tiến thêm một bước, con đường này rất có khả năng đi thông!

“Đối thủ là ai!” Gia Long nhắm hai mắt lại, tĩnh tâm.

“Thế lực đệ nhất Tây Châu, Thiên Thần Cung Chủ, Rossman Thánh Phong.” Tà Thần Vương sắc mặt nghiêm trọng. “Hắn còn có một danh hiệu khác, Vạn Thú Chi Vương. Xếp hạng thứ nhất trong số các chủ nhân của sào huyệt!”

“Không phải nhân loại?”

“Đương nhiên.”

Tà Thần Vương bỗng nhiên cười rộ lên.

“Nói đi cũng phải nói lại, vùng thảo nguyên này cùng với khu vực trăm nước phía Nam, đều là do hai thủ hạ của hắn chiếm đóng.”

Tiếp theo, Gia Long và Tà Thần Vương người hỏi kẻ đáp, thời gian từng giây từng phút trôi qua.

Nửa giờ sau, trên chiến trường một đạo hồng quang vọt lên tận trời, quặt một cái rồi bay vút đi xa.

Trên mặt đất thảo nguyên, Gia Long và Ma Hoàng bốn người nhìn từ xa theo hướng Tà Thần Vương rời đi.

Hai người đã hẹn xong thời gian địa điểm, xác định việc sắp xếp tới di tích kia. Thiên Thần Cung Chủ, danh hiệu này rõ ràng là bắt chước theo các tổ chức nhân loại mà thành lập, nhưng có thể khiến Tà Thần Vương phải tìm thêm trợ thủ, rõ ràng vị chủ nhân sào huyệt xếp hạng thứ nhất mạnh nhất này không phải hạng tầm thường.

Mật võ tự nhiên cũng sẽ có người của Tà Thần giáo phái người đưa đến tay hắn.

Xem ra, đối với Tà Thần Vương mà nói, Tử chi mật võ có nhiều hơn nữa, cũng xa xa không bằng Sinh chi mật võ quan trọng. Đừng nói là hắn, ngay cả Gia Long khi nghe đến sự tồn tại của loại mật võ này, nhu cầu đối với Tử chi mật võ cũng giảm đi rất nhiều, không quá coi trọng. Để bù đắp, Tà Thần Vương tặng thêm cho hắn một chút bí mật về linh hồn.

Khi xưa Tà Thần Vương bị vương của Đan Ni Á là Phỉ La Tư trọng thương linh hồn, những năm này vẫn luôn nghiên cứu phương pháp khôi phục, đối với sự hiểu biết về linh hồn vượt xa Gia Long quá nhiều.

Từ miệng Tà Thần Vương, Gia Long biết được, sự tồn tại của Tà Thần, thực chất chính là thể hiện cụ thể của linh hồn mạnh mẽ. Linh hồn không diệt, bọn họ không chết, nhiều nhất chỉ là đổi một cái xác để sống, tiêu hao một ít Tà Thần bản nguyên mà thôi, cho nên bọn họ bất tử bất diệt, trừ khi tuổi thọ đạt đến giới hạn. Tuổi thọ này thực ra là chỉ giới hạn của linh hồn.

Mà Tà Thần bản nguyên hắn có trong tay, thực ra chính là vật chất đặc thù có tác dụng tăng cường linh hồn. Chỉ có Tà Thần bản nguyên mới có thể khôi phục vết nứt linh hồn sau mỗi lần Tà Thần tử vong, đồng thời làm vật chất cho cái xác tái sinh của bọn họ.

Lúc trước khi thừa cơ truy sát Thần Vân, Gia Long đã sớm cất giấu riêng Tà Thần bản nguyên, chính là sợ trong đại chiến bị hủy mất. Cho nên hiện tại những bản nguyên đó cũng không ở trên tay mình. Còn phải quay lại lấy ra.

Ma Hoàng bốn người sau khi chứng kiến trận chiến giữa Gia Long và Tà Thần Vương cũng trở nên vô cùng ngoan ngoãn. So với trận chiến lần trước, lần này hai người bọn họ trải qua bao nhiêu ngày chiến đấu liên tục mà vẫn có thể có sức mạnh cường đại như vậy.

Đương nhiên, quan trọng nhất là, trong thời gian này, phong thái ăn tươi nuốt sống không kiêng nể gì của Gia Long khiến mấy người trong lòng hoảng sợ. Vừa rồi một hơi nuốt không biết bao nhiêu Hắc Kỵ Sĩ, hiện tại mấy người đi theo sau lưng Gia Long, chỉ cần đến gần một chút là cảm thấy lông tóc dựng đứng, sợ hắn hứng lên một cái nuốt chửng mình làm đồ ăn vặt.

“Bây giờ chúng ta làm sao đây?” Ma Hoàng cẩn thận từng li từng tí hỏi Gia Long.

“Đã đến lúc trở về rồi.” Gia Long liếc nhìn nàng một cái, kẻ này tính là cấp Ngũ hình hạ cấp, nhưng vì bị phong ấn quan hệ nên chắc vẫn còn khả năng tăng lên, nhưng nhìn cấu trúc khí huyết thể chất của nàng, chắc là ở tầng thứ Ngũ hình trung cấp. Đỉnh phong không phải dễ tới như vậy, từ xưa đến nay, cao thủ thực sự đạt tới đỉnh phong có bao nhiêu người?

Ma Hoàng nếu đạt tới đỉnh phong thì đã không co cụm ở quốc gia nhỏ bé để cầu an rồi.

“Trở về? Đi đâu?”

Gia Long không đáp, lười để ý đến nàng.

Ma Hoàng mấy người cũng bị hắn đánh ra bóng ma tâm lý, vội vàng ngậm miệng không dám nói thêm gì nữa, sợ chọc giận hắn coi mình như đồ ăn vặt. Vừa rồi phong thái không kiêng nể gì của Gia Long làm họ sợ chết khiếp.

Lần này Gia Long không đích thân ra tay, mà để Ma Hoàng mấy người động thủ.

Rất nhanh một con sư tử màu tím trên lưng mọc đôi cánh màu tím xuất hiện trước mặt mấy người, lưng sư tử rất bằng phẳng rộng rãi, không gian chừng năm sáu mét vuông, đủ cho mấy người Gia Long lên ngồi.

Mấy ngày nay tâm lực tiều tụy, Gia Long dứt khoát nửa nằm trên đùi Ma Hoàng nghỉ ngơi tâm thần, bên cạnh Mị Ảnh cẩn thận bóc một ít trái cây màu trắng vừa hái được, từng quả từng quả đưa đến bên miệng Gia Long.

Hai huynh đệ kia, một người biến hình thành tọa kỵ, một người dựng lên màn sáng màu tím cho Gia Long chắn gió, kiêm luôn dù che nắng.

Mấy người đang chuẩn bị bay lên không. Đột nhiên Gia Long một tay chỉ vào khoảng không đen ngòm bên cạnh.

Xuy!

Một đạo hắc tuyến bắn ra, mặt đất hố đen lập tức vỡ nát một mảng lớn bùn đất, thiếu mất một góc.

Dưới lòng đất thấp thoáng truyền ra tiếng kêu kinh hãi của cô gái.

Rất nhanh một quả cầu ánh sáng trắng hơn mười mét từ từ nổi lên từ hố sâu, rơi xuống mặt đất bên cạnh.

Màn sáng tản ra, bên trong là hơn ba mươi Bạch Kỵ Sĩ đã trốn chạy tới trước đó. Từng người bọn họ trên thân đầy vết máu đã khô, nhưng mỗi người đều trầm mặc nghiêm nghị, trong mắt toàn là sự kiên định tử vì đạo. Bên cạnh còn dắt theo mấy con ngựa trắng đầy máu.

Thủ lĩnh Bạch Kỵ Sĩ một tay ôm một cô bé mặt đầy nước mắt nước mũi, ánh mắt cảnh giác nhìn chằm chằm phía Gia Long.

“Các ngươi là ai?” Gia Long quét mắt nhìn nhóm người Bạch Kỵ Sĩ này.

“Chúng tôi là người sống sót của bộ lạc Bạch Phong, thưa vị Đồ Đằng Sư đại nhân cường đại.” Thủ lĩnh Bạch Kỵ Sĩ cúi đầu cung kính trả lời, xem ra đối phương không có ý định giết người diệt khẩu làm đồ ăn vặt ngay khi vừa gặp mặt.

“Bộ lạc Bạch Phong?” Gia Long chưa từng nghe qua, hắn bây giờ chỉ quan tâm đến sự tồn tại cấp bậc Ngũ hình, dưới Ngũ hình là phóng thích đồ đằng đối địch, trên Ngũ hình là so sánh sự mạnh yếu của mật võ. Đỉnh phong chính là sự tồn tại tu tập mật võ trong tay đến đỉnh cao nhất, bất kể là Tà Thần Vương, hay hắn, hay Phỉ La Tư, đều đã đứng ở đỉnh cao của đồ đằng và mật võ. Những kẻ còn lại, chỉ đơn thuần dựa vào sự áp chế của tính chất sức mạnh là có thể dễ dàng giết chết một mảng lớn.

Ánh mắt đảo một vòng trên người Bạch Kỵ Sĩ và những người khác, bỗng nhiên tầm mắt Gia Long dừng lại, rơi trên người cô bé mà Bạch Kỵ Sĩ đang ôm.

Sau đó lại nhìn về phía bầu trời xa xăm, tức thì cười hì hì hai tiếng.

Thủ lĩnh Bạch Kỵ Sĩ thuận theo tầm mắt hắn cũng quay đầu nhìn lại, nhưng lại chẳng thấy gì cả. Nhưng hắn lập tức biến sắc, nghĩ đến một khả năng.

Phập!

Hắn quỳ mạnh xuống đất.

“Cầu đại nhân đưa công chúa điện hạ Lạp Vũ đi!!”

Dù là cầu người, giọng hắn vẫn vang dội mạnh mẽ, không do dự, không luyến tiếc, dường như chỉ là đang ở một buổi chiều bình lặng, cấp dưới báo cáo tình hình với cấp trên vậy.

“Chú ơi!” Cô bé mặt mũi lấm lem, căn bản không nhìn rõ diện mạo, ôm lấy một cánh tay của thủ lĩnh kỵ sĩ, do dự một chút, cô bé cũng quỳ xuống theo.

Phịch!

Chỉ trong chớp mắt, tất cả Bạch Kỵ Sĩ còn lại đều quỳ trên mặt đất.

Ma Hoàng ở một bên bĩu môi.

“Chúng ta vừa đi, hai luồng dao động sức mạnh bên kia chắc chắn sẽ không đợi được nữa, đại nhân không thu nhận họ, họ chắc chắn chết chắc.”

“Nói thật, ta đối với những đứa nhỏ tư chất rất tốt luôn luôn rất khoan dung.” Dù sao cũng phải đối đầu với Thiên Thần Cung, Gia Long cũng hứng thú lên, những người bộ lạc Bạch Phong này chắc là bị đám Hắc Kỵ Sĩ của Thiên Thần Cung kia truy sát, có thù sâu với bọn chúng, cộng thêm tư chất của thủ lĩnh Bạch Kỵ Sĩ kia và cô bé đều khá tốt. Đặc biệt là thủ lĩnh Bạch Kỵ Sĩ đó.

Gia Long chủ yếu cũng là vì hắn mới đưa ra quyết định.

Kẻ này tư chất chỉ có thể tính là ưu tú, nhưng nghị lực ý chí không phải mạnh bình thường, có thể trong điều kiện ác liệt như vậy vẫn kiên trì bảo vệ chủ nhân của mình, tâm tính trung thành như vậy là đáng quý nhất, nhân tài như vậy cộng thêm hơn ba mươi Bạch Kỵ Sĩ xung quanh, những người này đều thuộc loại một khi đã hiệu trung thì cực khó phản bội, có thể vì trung thành mà hy sinh tất cả.

Hiện tại Hắc Trạch Cung chính là lúc cần người, nhân tài như vậy bẩm sinh nên vì hắn mà dùng.

Gia Long quả thực cũng đã động tâm. Hắc Thủy Chân Công vốn dĩ coi trọng nhất chính là ý chí lực, thứ nhì mới là tư chất.

“Mang bọn họ đi!” Hắn trầm ngâm một chút, cuối cùng mở miệng.

Thủ lĩnh Bạch Kỵ Sĩ tim đập thình thịch, cuối cùng thở phào nhẹ nhõm một hơi. Cô bé bên cạnh cũng mặt mày hớn hở.

“Đứng lên đi, đại nhân đã đồng ý mang các ngươi đi.” Mị Ảnh lục trong người ra một viên châu tím đen, nhẹ nhàng ném ra, viên châu rơi xuống đất, lập tức hóa thành một đàn lớn sói khổng lồ một sừng màu tím.

Đàn sói khổng lồ này phủ phục trên mặt đất, tỏ ra vô cùng cung kính và phục tùng trước Ma Hoàng mấy người.

“Đưa bọn họ lên.” Mị Ảnh nhàn nhạt phân phó.

Đàn sói khổng lồ lần lượt đứng dậy, từng con một cao hơn bốn mét, đều là những con quái vật khổng lồ.

Các kỵ sĩ cũng đều thở phào nhẹ nhõm, có thể không chết, không ai muốn chịu chết vô ích. Bây giờ rõ ràng mấy cường giả trước mắt này đồng ý che chở bọn họ, tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhõm.

“Đứng lên đi, cưỡi sói khổng lồ mà đi.” Mị Ảnh ra lệnh.

Thủ lĩnh Bạch Kỵ Sĩ kia lại bất động, dường như hoàn toàn không nghe thấy gì cả.

Mị Ảnh lúc này mới phát hiện, kẻ này đã ngất xỉu rồi.

Từng con sói khổng lồ cõng Bạch Kỵ Sĩ lên, xếp đội hình thành một phương trận nhỏ. Gia Long mấy người ngồi trên lưng sư tử, từ từ bay lên, bay về phía xa, đàn sói chạy như điên theo sát phía dưới.

Không lâu sau khi một nhóm người rời đi. Trên không trung hố đen đột nhiên xuất hiện hai bóng người màu vàng. Chính là hai hình người toàn thân bao phủ trong áo choàng áo khoác màu vàng.

“Người đã bị bọn chúng mang đi rồi.” Kẻ cao giọng thấp nói.

“Kẻ đó đã phát hiện ra chúng ta rồi. Theo tình báo, hắn hẳn là một trong bốn cự đầu của Kovitan, Cửu Đầu Xà Gia Long.” Hình người hơi thấp hơn phát ra giọng nam sắc nhọn. “Tại sao ngươi không ra tay? Theo cách phân loại của nhân loại, ngươi cũng nên là Ngũ hình thượng cấp.”

“Ta không phải đối thủ của bọn chúng.” Kẻ cao lắc đầu, “Nhân loại có mật võ mạnh mẽ phát huy tiềm năng sức mạnh, chúng ta không có, chỉ có thể dựa vào nền tảng ban đầu để tiến lên. Bọn chúng dựa vào mật võ dung hợp ra sức mạnh hoàn toàn mới, loại sức mạnh này không phải thứ chúng ta có thể đối phó. Nếu nói cấp độ thông thường của Ngũ hình chúng ta còn có thể đối ứng đối phó, thì khi Ngũ hình đỉnh phong xảy ra biến chất, chúng ta không phải đối thủ.”

“Tam Vĩ Long bọn chúng thì sao?”

“Như nhau thôi.” Kẻ cao giải thích, “Chỉ có chủ nhân sào huyệt chúng ta mới có cách nói Ngũ hình thượng cấp này, nhân loại chỉ có Ngũ hình đỉnh phong. Những thượng cấp này của chúng ta là nằm giữa đỉnh phong và trung cấp của bọn chúng. Mạnh hơn trung cấp, yếu hơn đỉnh phong.”

“Vậy lần này Cung Chủ đặc biệt tới đây để tranh giành thu thập các loại mật võ, chẳng lẽ là?”

“Ngươi đoán không sai, Cung Chủ đã có được hai môn Sinh chi mật võ, có lẽ thêm một chút nữa, là có thể dung hợp lý giải, biết đâu có thể sáng tạo ra một môn mật võ mà chủ nhân sào huyệt chúng ta cũng có thể tu tập.” Kẻ cao gật đầu.

Hai người giao tiếp dùng tiếng Ennit cực kỳ tiêu chuẩn, dù so với người bản địa cũng không hề thua kém, rõ ràng là đã bỏ công sức rèn luyện.

“Nếu thành công, chủ nhân sào huyệt chúng ta sẽ không còn chỉ có một mình Cung Chủ có thể đối kháng với cao thủ đỉnh cấp của nhân loại nữa. Thế giới này sẽ là lấy chúng ta làm chủ!” Kẻ cao trầm giọng nói. “Nhất định phải để nhân loại biết, chúng ta cũng không phải là chỉ có số lượng mà không có gì cả!”

[Dịch từ bản hv] ChuongId:494
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 20 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.