Thế Giới Tu Tiên Kinh Dị

Lượt đọc: 13572 | 6 Đánh giá: 5,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1038
Lời đồn về đại kiếp nạn?

❊ ❊ ❊

Thiệt công công không nói thêm lời nào, chỉ dẫn theo hai vị tiểu thái giám đi vào căn phòng bên trong đại sảnh, yên lặng ngồi uống trà.

Nghi Loan Tư Tổng phủ lập tức gà bay chó sủa, thỉnh thoảng còn truyền ra tiếng quát mắng lạnh lùng.

Khoảng chừng nửa tuần hương sau, nơi đây mới yên tĩnh trở lại.

Một tên tiểu lại mặt mày tái nhợt đi tới, nói Đông Môn đại nhân của họ mời Thiệt công công qua đó.

Thiệt công công dẫn theo hai vị tiểu thái giám, đi theo tên tiểu lại dẫn đường tiến vào trong một bãi tập võ.

Trong bãi tập võ, nằm la liệt mười tám thi thể đầu mình phân ly. Nhìn quan phục để phân biệt chức vụ thì có lớn có nhỏ, máu tươi chảy tràn, không khí tràn ngập mùi máu tanh.

"Công công, lần này những kẻ cấu kết với Thiên Quyết Minh đều đã bị xử tử." Đông Môn Xuy Địch ở một bên dẫn theo một nhóm người đi tới, gã lại nịnh nọt cười nói.

Nụ cười của gã tạo thành sự tương phản rõ rệt với những thi thể dưới đất.

"Đây là chứng cứ của bọn chúng." Đông Môn Xuy Địch lại lấy một xấp văn thư từ tay thuộc hạ đưa cho Thiệt công công.

Thiệt công công không nhận, giọng hắn bén nhọn: "Đông Môn đại nhân, Thánh thượng bảo các người tự tra, thì đó là chuyện của các người, không cần chuyển giao cho trong cung. Nhưng thực sự chỉ có những kẻ này thôi sao?"

"Đương nhiên." Đông Môn Xuy Địch im lặng một chút rồi nói.

"Vậy thì tốt nhất, nhưng nếu còn chuyện như thế này xảy ra nữa, ta nghĩ Đông Môn đại nhân hiểu rõ kết cục sẽ là như thế nào." Thiệt công công chậm rãi nói.

"Tuyệt đối sẽ không xảy ra nữa." Đông Môn Xuy Địch run lên toàn thân, đám mỡ trên người rung động, gã bảo đảm.

"Đông Môn đại nhân, Thánh thượng cho ngươi làm Đại Tư Thủ, ngươi phải để tâm một chút, đừng làm Nghi Loan Tư trở nên chướng khí mù mịt, bằng không lần sau cái ta cần không phải là mười tám cái đầu người này đâu." Thiệt công công nói một câu không mặn không nhạt, hắn dẫn theo hai tên tiểu thái giám xoay người rời đi.

Sau khi Thiệt công công rời đi, trong bãi tập võ chỉ còn lại Đông Môn Xuy Địch cùng đám quan viên của Tổng phủ.

Đám quan viên kia sắc mặt đều tái nhợt, vốn họ tưởng rằng Đại Tư Thủ đại nhân nhiều nhất là bắt giữ thẩm vấn những kẻ cấu kết với thế lực tà ác này, nhưng không ngờ đại nhân lại đem người đến tận đây, từng người từng người chém xuống đầu.

"Đây là Nghi Loan Tư." Đông Môn Xuy Địch lau mồ hôi trên trán và cổ: "Chứ không phải cơ quan khác, các người đã vào Nghi Loan Tư, phạm phải bất cứ tội gì đều không cần thông qua Hình Bộ hay các cơ quan khác để xác minh, có thể trực tiếp xử lý. Các người tưởng điều luật này chỉ là nói chơi thôi sao?"

"Hôm nay nếu ta không chém đầu đám súc sinh ăn cây táo rào cây sung này để bình ổn cơn giận của Thánh thượng, thì ta phải tự nhấc đầu mình xuống."

"Đầu tiên ta là nô tài trung thành nhất của Thánh thượng, sau đó mới là Đại Tư Thủ." Đông Môn Xuy Địch nói đến đây, vặn vẹo khăn tay, vắt ra cả mồ hôi, gã lạnh lùng quét mắt nhìn mọi người có mặt tại đó.

Đám quan viên trong giây lát cảm thấy gió lạnh cắt xương, loại hàn ý này thấm sâu vào tủy, khiến hồn phách của bọn họ đều run rẩy.

"Bình thường ta không quản các người tranh giành quyền lực, hay kết giao với vị quý nhân nào, nhưng các người không được vượt quá giới hạn. Nếu không, ta không cần biết là ai, cũng không cần biết phía sau các người là ai, đều sẽ chém đầu các người xuống."

"Người phía sau các người có lợi hại đến đâu, có thể lợi hại hơn Thánh thượng sao?" Đông Môn Xuy Địch cười nhạo một tiếng đầy khinh bỉ, "Còn đứng đó như khúc gỗ làm gì? Còn không mau cho người vào, kéo mấy cái xác này ra ngoài cho chó ăn!"

Đám quan viên đồng loạt đáp vâng, vội vàng tất bật bắt tay vào việc, những kẻ phản bội này dù đã chết, thi thể cũng không thể được nhận về, mà sẽ bị đem đi cho chó ăn.

Đông Môn Xuy Địch làm xong những việc này, mới trầm mặt đi ngược trở về. Gã nói không còn ai nữa, nhưng thực tế trong lòng gã hiểu rõ, không thể nào chỉ có mười tám người này, chỉ là mười tám người này đã đứng ra gánh tội thay mà thôi.

Chuyện gã hiểu, Thiệt công công đương nhiên cũng hiểu, Thánh thượng lại càng hiểu rõ hơn. Ý của Thánh thượng thực ra rất đơn giản, Nghi Loan Tư Tổng phủ tuyệt đối không cho phép xảy ra chuyện như vậy thêm lần nào nữa.

"Các người dù có xướng cuồng (ngông cuồng) đến đâu, cũng không được phép thò tay vào Tổng phủ!" Trên gương mặt mỡ màng gần như không nhìn thấy mắt của Đông Môn Xuy Địch hiện lên vẻ hung ác.

Người đến chi viện Cao Tượng Thành ngày một nhiều, bảy ngày sau, công tác cứu viện tại Cao Tượng Thành cơ bản kết thúc, những thi thể trên bề mặt đất đã được kéo đi tìm nơi chôn cất, còn về những thi thể nằm sâu hơn, chỉ có thể để mặc cho họ nằm ngủ yên dưới lòng đất.

Người được cứu trong thành không đến hai vạn, bên ngoài thành mười tám thôn trang khá hơn chút khoảng hai vạn năm ngàn người. Trong số những người này còn một bộ phận bị tàn tật cả đời, nhưng dù sao cũng đã sống sót.

Khi biết được con số cụ thể, mọi người trong phòng họp của Nghi Loan Tư phủ đều có sắc mặt nặng nề. Trước khi đám quái dị xanh đỏ kia phá hoại, nơi này vốn có cả triệu nhân khẩu sinh sống, giờ đây chỉ còn lại chừng này.

Loại trừ các yếu tố con người, sự phá hoại của quái dị mạnh mẽ đối với thế giới nhân loại thực sự quá lớn.

Bình thường những chuyện này mọi người có mặt ở đây đều đã nghe, thậm chí đã thấy, nhưng khi chính mình đối mặt lần nữa, lại là một tâm trạng khác.

Sau một hồi im lặng, mọi người lại bàn bạc một lúc về công tác tái thiết sau đó, rồi mới kết thúc cuộc thảo luận lần này.

Chu Phàm gọi Hoàng Bất Giác lại, nói có việc muốn thương lượng với hắn.

Hoàng Bất Giác đi cùng Chu Phàm đến căn phòng hắn xử lý chính vụ, mới cười hỏi: "Ngươi có chuyện gì muốn nói với ta?"

"Ta sắp đi Châu phủ thư viện học tập rồi." Chu Phàm nói.

"Ngươi đã đạt đến Khí Cương cao đoạn rồi sao?" Hoàng Bất Giác hơi ngẩn ra hỏi.

"Vẫn chưa, nhưng sắp rồi, tính cả thời gian trên đường thì cũng gần như vậy." Chu Phàm cười mập mờ nói.

Có kim sắc Luyện Khí tinh ngọc, tốc độ của hắn sẽ rút ngắn trong vòng một tháng là có thể đạt đến viên mãn Khí Cương đoạn. Chuyện ở Cao Tượng Thành đã tạm thời gác lại, công tác tái thiết tiếp theo, hắn có mặt hay không cũng không ảnh hưởng gì nhiều.

"Ngươi như vậy là quá nhanh, ta cứ tưởng ngươi ít nhất cần nửa năm hoặc một năm mới làm được." Hoàng Bất Giác có chút cảm khái nói.

Lúc đầu hắn quen biết Chu Phàm, Chu Phàm còn chưa bước chân vào Luyện Khí tam đoạn, bây giờ tu vi đã chẳng chênh lệch với hắn bao nhiêu.

"Đã như vậy, vậy Nghi Loan Tư Cao Tượng bên này cũng không thể cản trở tiền đồ của ngươi." Hoàng Bất Giác trầm ngâm một lát rồi nói: "Ngươi đi làm thủ tục đi, bất cứ lúc nào cũng có thể rời đi."

"Cảm ơn." Chu Phàm cười nói.

"Là ta phải cảm ơn ngươi mới đúng, ngươi đến Nghi Loan Tư Cao Tượng thời gian không dài, nhưng lại giúp chúng ta không ít việc." Hoàng Bất Giác cười nói: "Tiếc là hiện tại thời cơ không phù hợp, ngay cả rượu cũng rất khó tìm, nếu không chắc chắn phải uống với ngươi ba trăm chén để tiễn đưa."

"Đại nhân, chuyện đại kiếp nạn đã nói trước đó rốt cuộc là thế nào?" Chu Phàm thăm dò hỏi.

Hoàng Bất Giác im lặng.

"Nếu không tiện nói thì thôi." Chu Phàm do dự một chút rồi nói, hắn nghĩ có lẽ là do cấp bậc của mình chưa đủ.

"Viện trưởng nói có thể nói cho ngươi, điều này đương nhiên có thể nói cho ngươi." Hoàng Bất Giác cười khổ một tiếng: "Nhưng ta không biết phải nói thế nào mới đúng... vì bản thân ta cũng không rõ nội tình bên trong, e rằng ngay cả Viện trưởng bọn họ cũng chỉ mơ mơ hồ hồ biết được."

"Toàn bộ thượng tầng Đại Ngụy đều có một nhận thức, đại kiếp nạn sắp giáng xuống, chúng ta cũng vẫn luôn chuẩn bị, nhưng chẳng ai rõ đại kiếp nạn là gì..." Hoàng Bất Giác thở dài.

"Liệu có phải chỉ là lời đồn?" Chu Phàm khó hiểu hỏi.

"Không phải đâu." Hoàng Bất Giác khẳng định: "Đây là chuyện mà quan gia đã xác nhận. Ngươi biết có chuyện này là được rồi, không ai nói chắc được đại kiếp nạn khi nào đến, còn nữa, đừng truyền ra ngoài."

Truyền ra ngoài thì hại nhiều hơn lợi.

Là quan gia cố ý che giấu? Hay là nguyên nhân gì khiến quan gia không muốn nói ra? Chu Phàm suy nghĩ về chuyện này trong lòng, nhưng rất nhanh chỉ để nó trong đáy lòng, bởi vì chính Hoàng Bất Giác cũng nói không rõ, ngay cả đại kiếp nạn khi nào đến cũng không biết, hắn cũng không thể tiếp tục hỏi thăm.

Điều hắn có thể làm là nhanh chóng nâng cao thực lực của bản thân!

Chu Phàm từ biệt Hoàng Bất Giác, rời khỏi Nghi Loan Tư phủ, rất nhanh đã đến thư viện, tìm được Trọng Điền, yêu cầu đi Châu phủ học tập.

Đừng nói là Chu Phàm đã đủ điều kiện, mà Chu Phàm còn là người của phái thư viện, Trọng Điền sau khi hỏi vài câu thì đã sảng khoái đồng ý, đích thân viết thư giới thiệu cho hắn, và giao vật làm tin của thư viện là Ngọc Chương cho Chu Phàm.

Cao Tượng thư viện bên này sẽ thông báo cho Tiêu Lôi thư viện bên kia, đến lúc đó Chu Phàm cầm theo thư giới thiệu cùng Ngọc Chương là có thể nhập học Tiêu Lôi thư viện.

Chu Phàm sau khi xử lý xong những chuyện lặt vặt này, mới đem chuyện mình sắp rời khỏi Cao Tượng thư viện để đến Tiêu Lôi thư viện nói cho các thành viên Giáp Tự Ban biết.

Trong đại nạn lần này, các thành viên Giáp Tự Ban của Cao Tượng thư viện đều sống sót, nhưng Lý Trùng Nương không quay lại, Nhất Hành nhập ma phản bội.

Chỉ còn lại bảy người.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:889
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 1 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.