Thế Giới Tu Tiên Kinh Dị

Lượt đọc: 13665 | 6 Đánh giá: 5,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1042
Nghi thần nghi quỷ

❊ ❊ ❊

"Chủ nhân, người không sao chứ?" Tiểu Quyến nhìn Chu Phàm đang nôn khan không dứt, nàng giật mình hỏi, đồng thời ánh mắt liếc về phía tờ giấy trên bàn, nàng biết chủ nhân có cử chỉ kỳ lạ như vậy, trên giấy có lẽ ẩn chứa đáp án.

Nhưng Tiểu Quyến chỉ là một tiểu nhân nhi, nàng nhìn từ dưới lên trên, căn bản không thể nào nhìn thấy chữ trên tờ giấy.

Chu Phàm xua xua tay, ra hiệu mình không sao, sắc mặt hắn dịu đi một chút, không ngừng tự trấn an bản thân: Không đâu, chỉ là suy đoán mà thôi, đừng tự dọa mình.

Nhưng hắn vẫn cảm thấy thấp thỏm không yên, chuyện này nếu hắn không làm rõ được, thì thật sự khó lòng an tâm.

Hắn đem tờ giấy trên bàn bỏ vào trong phù túi, rồi nằm xuống giường.

"Chủ nhân, người còn muốn ngủ sao?" Tiểu Quyến hơi kinh ngạc hỏi.

Con chó nhỏ cũng kêu "gâu" một tiếng đầy đáng thương, nó vẫn chưa được ăn cơm.

"Phải, ta nằm thêm một lát, suy nghĩ một chút chuyện." Chu Phàm liếc nhìn Tiểu Quyến, đột nhiên hắn lại cảm thấy không yên tâm, liền lấy tờ giấy trong phù túi ra, nắm chặt trong tay mới bắt đầu nhắm mắt lại.

Tiểu Quyến thấy vậy vẻ mặt trở nên buồn bực, nàng biết thế đã không mở miệng, nếu không chủ nhân ngủ rồi, nàng có thể lén xem tờ giấy kia viết cái gì, bây giờ chủ nhân nắm chặt trong tay, nàng muốn xem lại thì không thể nào nữa.

Nếu cố tình muốn bẻ ngón tay chủ nhân ra, chắc chắn sẽ làm chủ nhân thức giấc.

Tiểu Quyến nghĩ tới đây, nàng phát hiện mình hai chân rời khỏi mặt đất, trời đất xoay chuyển.

Nàng đã bị con chó nhỏ ngoạm trong miệng.

"Ngươi cái con chó chết này, sao lại cắn ta? Cho dù ngươi đói bụng cũng không được ăn ta chứ." Tiểu Quyến bẻ miệng chó ra nhảy xuống, tức giận nói.

Thế nhưng con chó nhỏ lại đưa mõm tới, rõ ràng là đói đến phát điên rồi.

"Ngươi đừng cắn ta, ta lấy cho ngươi chút lương khô chủ nhân để lại." Tiểu Quyến lộ vẻ bất lực, nàng bảo các Tiểu Tiểu Quyến mang một ít lương khô cho chó nhỏ ăn.

Chu Phàm nằm xuống ngủ là muốn xuất hiện trên con thuyền, nhưng khoảng thời gian cách lần trước vào không gian Hôi Hà chưa đủ để hắn vừa ngủ liền có thể tiến vào.

Mỗi lần vào không gian Hôi Hà, thời gian cách quãng không cố định, nhưng thường phải đến đêm mới có khả năng tiến vào.

Hơn nữa hắn bây giờ mới tỉnh lại, muốn ngủ tiếp cũng không phải chuyện dễ dàng.

"Để ta vào trong, nhưng tốt nhất đừng lôi cả tiểu nha đầu vào." Chu Phàm niệm thầm tên Chu Tiểu Miêu trong lòng, hắn đưa ra yêu cầu của mình.

Đây là hắn đang sử dụng cơ hội chủ động tiến vào không gian Hôi Hà mỗi tháng một lần.

Sau khi đưa ra yêu cầu không lâu, Chu Phàm liền chìm vào giấc ngủ sâu.

Đợi khi hắn mở mắt ra lần nữa, đã xuất hiện trên con thuyền ngập tràn sương xám.

"Hai trăm con Đại Hôi Trùng." Chu Tiểu Miêu ngồi trên bàn, nàng nhìn Chu Phàm nói.

Đây là thù lao nàng muốn để kéo Chu Phàm vào không gian Hôi Hà.

"Không thành vấn đề." Chu Phàm vừa liếc nhìn xung quanh, vừa nói.

Chu Tiểu Miêu liền triệu hồi Lưu Ly cầu của Chu Phàm ra, từ bên trong Lưu Ly cầu lấy ra hai trăm con Đại Hôi Trùng.

"Tiểu nha đầu thật sự không vào đây sao?" Chu Phàm hơi kinh ngạc hỏi, vốn dĩ hắn chỉ thử một chút, không ngờ lại thật sự có thể làm được như vậy.

"Chẳng phải ngươi nói không muốn để nó vào sao?" Chu Tiểu Miêu bình tĩnh nói: "Ta chủ động lôi ngươi vào thì có thể không kéo nó vào theo, nếu là tiến vào thuyền như bình thường thì ta không cách nào làm vậy được."

Chu Phàm khẽ gật đầu, coi như đã hiểu ra.

"Rốt cuộc là chuyện gì?" Chu Tiểu Miêu hỏi, Chu Phàm yêu cầu nàng kéo hắn vào lúc này, lãng phí mất cơ hội chủ động mỗi tháng một lần, chắc chắn không phải không có chuyện gì mà gọi nàng làm vậy.

"Đêm qua ta đột nhiên rời đi, sau đó xảy ra một chuyện rất kỳ quái." Chu Phàm bắt đầu kể lại tỉ mỉ.

Chu Phàm không để tiểu nha đầu đi theo hắn vào, chủ yếu là vì hai mặt suy xét, thứ nhất là lo lắng nàng đang làm việc, ban ngày mà đột ngột lôi nàng vào có thể sẽ có nguy hiểm, thứ hai là chuyện này nếu có tiểu nha đầu ở đó, Chu Phàm có chút khó mở lời.

Nhưng chỉ có Chu Tiểu Miêu ở đây, Chu Phàm kể lại liền không thấy xấu hổ, dù sao Chu Tiểu Miêu trông giống một tiểu nữ hài, nhưng với tuổi tác và kinh nghiệm của nàng, chuyện gì nàng chưa từng thấy qua?

Hắn từng nghi ngờ Chu Tiểu Miêu, nhưng rất nhanh đã loại bỏ nghi vấn đối với nàng, đã loại bỏ nghi vấn thì đương nhiên hắn có thể hỏi Chu Tiểu Miêu.

Sau khi Chu Phàm nói xong, liền trầm mặc nhìn Chu Tiểu Miêu.

Sắc mặt Chu Tiểu Miêu bình thản, nàng không vội vã đưa ra ý kiến, mà là suy tư một chút rồi nói: "Ngươi muốn biết cái gì?"

"Ta muốn biết là ai làm? Mục đích của hắn (nó) là gì? Có phải giống như ta nghĩ là mượn giống sinh con hay không?" Chu Phàm đưa ra yêu cầu của mình.

"Ta có cách, nhưng cái này cần tốn chút sức lực mới có thể lấy được đáp án, như vậy thì không đơn giản như phạm vi câu hỏi thông thường, ta muốn một vạn con Đại Hôi Trùng." Chu Tiểu Miêu báo giá.

"Đắt như vậy..." Khóe miệng Chu Phàm giật giật nói: "Ta nhiều nhất chỉ cho ngươi một ngàn con Đại Hôi Trùng."

"Thấy đắt thì ngươi có thể đi rồi." Chu Tiểu Miêu cười khẩy: "Nhưng ta nghĩ ngươi chắc chắn sẽ hối hận, thứ đó có thể xâm thực giấc mộng của ngươi, nếu là mượn giống sinh con thì còn tốt, nhưng nếu không phải, thứ đó muốn chính là mạng của ngươi đấy."

"Một vạn con Đại Hôi Trùng có thể giúp ngươi giữ được mạng, thế này mà đắt sao?"

Chu Phàm hơi nhíu mày, hắn thở dài một hơi nói: "Vậy được rồi."

Hắn không thể không đồng ý, hắn bắt buộc phải làm rõ xem rốt cuộc chuyện này là thế nào!

Chu Phàm đồng ý, Chu Tiểu Miêu mới lại thò tay qua, khẽ chạm vào Lưu Ly cầu của Chu Phàm, có những con Đại Hôi Trùng hóa thành từng điểm sáng xám, dung nhập vào trong tay nàng, cho đến khi lấy đủ một vạn con Đại Hôi Trùng, nàng mới buông tay ra.

Chu Phàm thấy vậy vội vàng hỏi: "Ngươi thấy có khả năng là mượn giống sinh con không?"

"Khả năng này không phải không có, nhưng ta vẫn chưa thể xác nhận." Chu Tiểu Miêu lắc đầu nói: "Dù sao thuật pháp trên đời này quá nhiều, ta không thể nào biết hết được."

"Vậy bây giờ ngươi định làm thế nào?" Chu Phàm hỏi tiếp.

Chu Tiểu Miêu dám lấy của hắn một vạn Đại Hôi Trùng, không thể nào không có cách giải quyết.

"Muốn biết có phải hay không, thật ra rất đơn giản, ta đem giấc mộng đêm qua của ngươi trích xuất ra, sau đó phân tích cẩn thận là rõ ràng ngay." Chu Tiểu Miêu giải thích.

"Trích xuất giấc mộng của ta ra? Việc này làm được sao? Có nguy hiểm gì không?" Chu Phàm hỏi.

"Chỉ là chuyện nhỏ thôi, có thể có nguy hiểm gì chứ?" Chu Tiểu Miêu khinh thường nói: "Phiền toái duy nhất chính là, ta có thể phải cùng ngươi xem xuân mộng mà ngươi đã làm, ta sợ làm mù cả mắt của ta."

Chu Phàm "hừ" một tiếng, hắn vừa nghĩ tới việc bị Chu Tiểu Miêu xem cảnh hắn cùng nữ tử khác làm chuyện đó, liền cảm thấy toàn thân không thoải mái.

"Ngươi tự cân nhắc đi, nếu ngươi thấy không được thì thôi." Chu Tiểu Miêu thản nhiên nói, "Nhưng cách ta đã đưa ra rồi, là ngươi không muốn, Đại Hôi Trùng cũng sẽ không hoàn lại đâu."

"Ta có thể hỏi ngươi một câu không? Ngươi còn phải thề với con thuyền, phải đảm bảo câu hỏi này không nói dối lừa ta mới được." Chu Phàm nghiêm nghị nói.

"Rốt cuộc ngươi muốn nói cái gì?" Chu Tiểu Miêu có chút không kiên nhẫn nói.

"Ngươi là phụ nữ sao?" Chu Phàm cẩn thận dè dặt hỏi.

"Hậu bối hỗn trướng, ngươi nói vậy là có ý gì?" Chu Tiểu Miêu nổi trận lôi đình nói.

Nàng sao lại không phải là phụ nữ chứ?

[Dịch từ bản hv] ChuongId:889
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 1 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.