Chu Phàm không nghĩ nhiều, mà gọi tiểu nhị quán trọ mang cơm nước lên cho mình. Hắn cùng Tiểu Muội bọn họ lẳng lặng ăn cơm xong, lại tiếp tục từng bước từng bước ở trong phòng nghiên cứu đao cương.
Trước khi không thể tiến vào Đạo Cảnh, Vô Cực Đao Cương có thể nói là một trong những thủ đoạn mạnh mẽ nhất của hắn, đương nhiên phải chăm chỉ tu luyện.
Đến tối đi ngủ, hắn tiến vào không gian Hôi Hà.
Chu Phàm dùng ngón tay gõ nhẹ lên cái đầu nhỏ của tiểu Hắc Long Chu Mặc Mặc xuất hiện bên cạnh mình, bảo Chu Mặc Mặc sang một bên chơi.
Đã qua nhiều ngày như vậy, Chu Mặc Mặc chăm chỉ ăn thịt mà kích thước và hình dáng chẳng hề thay đổi chút nào, điều này khiến Chu Phàm có chút lo lắng.
Dù sao theo như điển tịch nuôi rồng ghi chép, sinh vật như rồng khi còn nhỏ tốc độ sinh trưởng cực kỳ kinh người, mỗi ngày một khác.
Mà Chu Mặc Mặc lại không có thay đổi gì, chẳng lẽ là do sự đặc thù của Long Thần nhất tộc hay là do hỗn huyết gây nên?
Chu Phàm gãi gãi đầu, hắn cũng không có cách nào tốt hơn, chỉ có thể lưu tâm một chút.
Chu Tiểu Miêu không thấy tung tích, mấy ngày nay Chu Phàm vẫn luôn không nhìn thấy Chu Tiểu Miêu, thế nhưng mấy ngày nay hắn bận đọc sách, nên cũng không vội vàng hỏi han Chu Tiểu Miêu.
Hắn không vội vàng cầu hỏi Chu Tiểu Miêu là vì người dẫn dắt không thể nào kiên nhẫn kể cho hắn nghe từng thứ cơ bản nhất được. Hắn xem sách ba ngày trong tàng thư thất của Tiêu Lôi thư viện là để làm phong phú tri thức của bản thân, không để mình hỏi ra những câu hỏi quá ngây ngô.
Chu Phàm trước tiên lợi dụng sức mạnh của con thuyền để trao đổi với Thực Phù.
"Chu tiền bối, ta có việc muốn thỉnh giáo." Sau khi kết thúc trao đổi với Thực Phù, Chu Phàm cất tiếng gọi vài câu.
Đợi một lát sau, sương xám ở đuôi thuyền rẽ ra, Chu Tiểu Miêu từ trong sương đi ra.
"Chuyện gì?" Chu Tiểu Miêu hỏi.
"Ta muốn hỏi về chuyện tiến vào Đạo Cảnh." Chu Phàm nói.
Chu Tiểu Miêu đối với việc này cũng không quá bất ngờ, dù sao Chu Phàm đã viên mãn Khí Cương đoạn, hỏi chuyện này là chuyện sớm muộn.
"Thông tin về Đạo Cảnh có giá trị khá cao, cần một ngàn con Đại Hôi Trùng." Chu Tiểu Miêu liếc mắt nhìn Chu Phàm nói.
Nàng từng thỏa thuận với Chu Phàm rằng giá hỏi vấn đề không được quá cao, nhưng thông tin về Đạo Cảnh không giống với Võ Cảnh, chính là cần cái giá này.
Chu Phàm không có dị nghị gì, Chu Tiểu Miêu liền huyễn hóa Lưu Ly Cầu của Chu Phàm ra khỏi sương xám, đồng thời lấy ra một ngàn con Đại Hôi Trùng từ trong đó.
Tiểu Hắc Long bay tới, đứng trên vai Chu Tiểu Miêu, vẻ mặt nàng đầy vẻ ghét bỏ, nhưng cũng không phất tay đuổi tiểu Hắc Long đi.
"Cảnh giới thứ nhất của Đạo Cảnh là Hóa Nguyên Cảnh, Hóa Nguyên Quyết cần để hóa nguyên có phân chia phẩm chất cao thấp không?" Chu Phàm hỏi.
Bên thư viện có năm môn Hóa Nguyên Quyết, lần lượt là năm loại thuộc tính Hóa Nguyên Quyết: Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Lôi. Thành viên Giáp tự ban có thể chọn ra một cuốn từ trong đó, cả năm cuốn Hóa Nguyên Quyết đều chỉ cung cấp giới thiệu đại khái, nhưng không hề nói cái nào ưu cái nào liệt, chỉ để bọn họ lựa chọn loại Hóa Nguyên Quyết thuộc tính mà mình muốn.
Thật ra theo những gì Chu Phàm biết, Hóa Nguyên Quyết rất khó tìm, võ giả bình thường căn bản không cách nào tiếp xúc được, Tiêu Lôi thư viện có thể sở hữu năm môn Hóa Nguyên Quyết có thuộc tính khác nhau đã là rất khá rồi.
"Thuộc tính chân nguyên và dị chủng chân khí có điểm giống nhau, cũng có điểm khác biệt. Điểm giống nhau nằm ở chỗ chúng đều tồn tại thuộc tính, điểm khác biệt nằm ở chỗ thuộc tính của chân nguyên quyết định ở một mức độ nào đó thuật pháp võ kỹ có thể lựa chọn sau khi tiến vào Đạo Cảnh."
"Có một số thuật pháp võ kỹ không có thuộc tính, nhưng có một số thuật pháp võ kỹ lại có yêu cầu về thuộc tính, đây chính là tác dụng của thuộc tính chân nguyên."
Chu Tiểu Miêu nói đến đây, nàng liếc nhìn Chu Phàm nói: "Hóa Nguyên Quyết ngoài việc hóa chân khí thành chân nguyên nhanh hay chậm ra, điểm cao thấp về phẩm chất của nó nằm ở việc sở hữu thuộc tính. Hóa Nguyên Quyết sở hữu thuộc tính càng mạnh thì chân nguyên tu luyện ra càng mạnh, nhưng phải nhớ rằng Hóa Nguyên Quyết thuộc tính hiếm luôn cần đến Hóa Nguyên Vật rất khó tìm, tuy nhiên việc này có thể dùng Hóa Nguyên Vật không chứa bất kỳ thuộc tính nào để phụ trợ."
"Không biết Kim Nguyệt Khưu Thụ Dịch thế nào?" Chu Phàm hỏi, đây là Hóa Nguyên Vật hắn lấy được trên đường tới đây.
Kim Nguyệt Khưu Thụ Dịch vốn dĩ thích hợp cho tất cả các loại thuộc tính.
"Không tệ." Chu Tiểu Miêu chỉ bình thản đánh giá một câu.
"Thuộc tính có bao nhiêu loại?" Chu Phàm hỏi, đây là điều mà trong sách không hề đề cập tới.
"Theo như ta biết thì là năm mươi hai loại, còn có nhiều hơn hay không thì ta không biết." Chu Tiểu Miêu lắc đầu nói.
"Năm mươi hai loại thuộc tính..." Chu Phàm hơi nhướng mày, điều này nhiều hơn xa so với những gì hắn nghĩ. Những gì hắn đọc được từ trong sách chỉ là các thuộc tính như Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ, Băng, Lôi, Âm, Dương. "Không biết thuộc tính phân chia mạnh yếu như thế nào? Chẳng lẽ không phải là thuộc tính tương khắc mới đúng sao?"
"Thuộc tính tương khắc chỉ thành lập trong trường hợp sức mạnh ngang nhau mà thôi." Chu Tiểu Miêu khinh thường nói: "Ví dụ như chân nguyên thuộc tính Thủy bình thường làm sao có thể khắc chế được chân nguyên thuộc tính Đại Nhật Viêm Hỏa?"
Chu Phàm khiêm tốn ghi nhớ điểm này, hắn tiếp tục hỏi: "Vậy những thuộc tính mạnh nhất là những loại nào?"
Nếu để hắn chọn, hắn đương nhiên sẽ chọn loại Hóa Nguyên Quyết có thuộc tính mạnh nhất.
"Việc này vẫn còn tồn tại tranh nghị." Chu Tiểu Miêu do dự một chút rồi nói: "Ba loại thuộc tính mạnh nhất còn tồn tại tranh nghị, loại thứ nhất là Ngũ Hành Hỗn Độn thuộc tính. Thuộc tính này hỗn hợp năm loại thuộc tính cơ bản là Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ, một loại thuộc tính có thể sở hữu năng lực của năm loại thuộc tính. Nhưng nếu chỉ như vậy thì nó vẫn chưa tính là gì, nó còn có thể hợp nhất năm loại thuộc tính lại hình thành nên Hỗn Độn thuộc tính, khiến chân nguyên trở nên mạnh mẽ hơn nữa."
"Loại thứ hai là Bá Thiên Nguyệt Thánh thuộc tính. Thuộc tính này cực hàn cực âm, vô cùng bá đạo, dù chỉ hỗn hợp hai thuộc tính Thủy và Âm, nhưng thuộc tính của nó còn mạnh hơn nhiều so với Ngũ Hành Hỗn Độn."
"Loại thứ ba là Hư Không Diễm Luân thuộc tính. Thuộc tính này hỗn hợp hai loại thuộc tính Hư Không và Hỏa Diễm, bàn về số lượng thuộc tính hỗn hợp thì không bằng Hỗn Độn, bàn về uy lực chân nguyên thì không bằng Bá Thiên Nguyệt Thánh, nhưng thắng ở chỗ đủ quỷ dị."
Ba loại thuộc tính này đều có ưu khuyết riêng, cũng là ba loại thuộc tính mạnh nhất luôn tồn tại tranh nghị.
Quả nhiên tàng thư thất của Tiêu Lôi thư viện chỉ là cơ sở, những tri thức này tàng thư thất khẳng định không hề đề cập tới.
"Vậy không biết ở chỗ ngươi có Hóa Nguyên Quyết của ba loại thuộc tính này không?" Chu Phàm vẻ mặt nóng lòng hỏi.
"Ta ở đây không có." Chu Tiểu Miêu lộ vẻ tiếc nuối nói: "Nhưng ta sở hữu Hóa Nguyên Quyết được mệnh danh có thể xếp hạng thứ tám về thuộc tính, nếu ngươi muốn, mười lăm vạn Đại Hôi Trùng là được."
Chỉ cần mười lăm vạn Đại Hôi Trùng, phải biết rằng Vô Cực Đao Cương cũng cần tới hai mươi vạn Đại Hôi Trùng. Tuy nhiên, Vô Cực Đao Cương đứng hàng số một số hai trong Khí Cương đoạn, trong mắt những người như Chu Tiểu Miêu, Hóa Nguyên Quyết thuộc tính xếp hạng thứ tám không thể quý giá bằng Vô Cực Đao Cương.
"Ta suy nghĩ thêm chút đã." Chu Phàm do dự một chút rồi hỏi một vấn đề mấu chốt khác: "Bước thứ hai của Hóa Nguyên là phải dung hợp Pháp đúng không?"
"Cái này đương nhiên, thuộc tính của chân nguyên cố nhiên quan trọng, nhưng nếu không thể dung hợp Pháp thì không tính là chân nguyên chân chính." Chu Tiểu Miêu đáp.
"Vậy không biết dung hợp Pháp có kỹ xảo đặc thù nào có thể để người tu luyện cảm ngộ được sự tồn tại của Pháp không?" Chu Phàm lại hỏi.
"Nói có cũng được, mà nói không cũng được." Chu Tiểu Miêu nói một cách nước đôi.
"Lời này có ý gì?" Chu Phàm không hiểu hỏi.
"Nói không là vì cái ngưỡng này hầu như không có cách nào tốt để giúp đỡ võ giả, võ giả phải dựa vào thiên phú. Nói có là vì trời không tuyệt đường người, luôn lưu lại một tia sinh cơ cho những tu sĩ không cách nào tiến vào Đạo Cảnh." Chu Tiểu Miêu nói: "Nhưng tia sinh cơ đó cũng bằng không."
"Bởi vì nó cần một tu sĩ lĩnh ngộ pháp tắc từ bỏ mạng sống của chính mình, đem pháp tắc của bản thân rót toàn bộ vào trong người tu sĩ không thể tiến vào Đạo Cảnh kia, khiến hắn cảm ngộ được pháp tắc mà bình thường không thể cảm ngộ."
"Nhưng tu sĩ lĩnh ngộ pháp tắc không ai không phải là đại tu sĩ cao cao tại thượng, để họ từ bỏ mạng sống dài lâu của mình chỉ vì một tiểu võ giả không thể vượt qua ngưỡng cửa Đạo Cảnh? Ngươi nói xem trên đời này sẽ có kẻ ngu ngốc như vậy sao?"
Chu Phàm á khẩu không nói được lời nào.