Chu Phàm càng nghĩ càng thấy phù hợp, mấu chốt là bảy người này còn trẻ, đúng là thời kỳ nhiệt huyết đang muốn làm nên một phen đại sự, hẳn là có thể dụ dỗ bọn họ đến.
Về phần nên đến nơi nào để tìm bảy người kia?
Bọn họ đa phần hẳn vẫn còn ở huyện Cao Tượng, nếu không ở huyện Cao Tượng thì cũng có thể thông qua kênh thông tin của Học Viện và Nghi Loan Tư mà nghĩ cách tìm kiếm.
Học Viện muốn hắn đi khai hoang ở Hắc Thủy Đô Hộ Phủ, kênh thông tin khẳng định mặc cho hắn sử dụng, còn kênh thông tin của Nghi Loan Tư vì là việc tư nhân, cùng lắm là tốn chút công huân.
Nghĩ là làm, hắn lập tức đi đến Học Viện và Nghi Loan Tư, lợi dụng hai kênh thông tin khổng lồ này truyền tin tức của mình đi từng người một, sau đó hắn kiên nhẫn chờ đợi hồi âm của bảy người kia.
Chỉ cần bảy người đó không rời khỏi Tiêu Lôi Châu, hẳn là rất nhanh sẽ nhận được phản hồi.
Quả nhiên chưa đến nửa ngày, hắn đã nhận được tin nhắn mà bảy người lần lượt gửi đến từ hai kênh này.
"Chu đại ca, ta có việc phải làm, e là không thể đến được, xin lỗi." Đây là của Dạ Lai Thiên Hương.
"Chu huynh, ta đang bận đọc sách, nghiên cứu kinh nghĩa, Hàn Bắc Đạo quá xa, không phù hợp với loại người đọc sách như ta." Đỗ Nê nói như vậy.
"Chu huynh, ta gần đây rất bận, e là không thể giúp ngươi." Ôn Hiểu nói.
"Chu Phàm, ai thèm đi cùng ngươi đến loại quỷ địa phương đó?" Nhóc con Hùng Phi Tú này nói.
"Ta phải luyện kiếm." Hầu Thập Tam Kiếm nói.
"Không đi." Giọng nói lạnh lùng của Trâu Thâm Thâm đáp.
"Chu huynh, ta gần đây bao thầu việc tái thiết thành huyện Cao Tượng, bận kiếm tiền, ngươi tìm người khác đi." Trương Lý Tiểu Hồ mất kiên nhẫn nói.
Chu Phàm: "..."
Chu Phàm có chút buồn bực nghĩ: Theo tình huống bình thường chẳng phải nên là ta hổ khu chấn động, tản ra bá vương chi khí, các vị thiên tài liền lập tức chạy tới, dập đầu bái lạy, miệng gọi chúa công sao? Vậy mà một tên cũng không chịu tới! Cái danh hiệu khôi thủ Giáp tự ban này của ta mất mặt vậy sao?
Nhưng hắn nhanh chóng hiểu ra, bảy người này đều thông minh cực kỳ, khẳng định là lúc hắn gửi tin tới, liền tìm người hỏi thăm Hắc Thủy Đô Hộ Phủ là nơi nào rồi, biết đây là một việc khổ sai, đương nhiên không muốn tới, đổi lại là hắn hắn cũng không muốn tới.
Nhưng muốn Chu Phàm từ bỏ thì hắn lại không cam lòng, bởi vì nếu lại từ bỏ, hắn sẽ không thể tìm được nhân thủ phù hợp như vậy, cho dù là lừa cũng phải lừa bọn họ tới.
Hắn suy trước tính sau, cảm thấy phương pháp của mình không đúng, lúc này vẫn cần chú ý chút phương pháp, hắn lại truyền tin tới cho bảy người.
Lần truyền tin này có điểm giống nhau, như hứa hẹn địa vị cao và thù lao phong hậu, thù lao này chính là phong hậu thật sự, ngoài số thù lao đáng có từ Nghi Loan Tư, bản thân hắn cũng tự bỏ túi ra một phần, đãi ngộ như vậy sánh ngang với Tứ Chinh Sứ của một châu.
Điểm khác biệt là hắn vẽ ra những chiếc bánh khác nhau cho sở thích tính cách của bảy người.
Như Dạ Lai Thiên Hương, hắn nói trong tin rằng mình có một vài tin tức về Trùng Nương, hơn nữa hắn cũng đang cố gắng tìm kiếm Trùng Nương, đã có một vài manh mối về Trùng Nương rồi.
Làm vậy hình như có chút có lỗi với Lý Trùng Nương, nhưng Lý Trùng Nương có thể có lỗi với hắn? Hắn bán Lý Trùng Nương một cách an tâm thoải mái.
Như Đỗ Nê, hắn nói hy vọng sau này gặp mặt Đỗ Nê nhiều hơn, giao lưu kinh nghiệm tâm đắc về thơ từ, hơn nữa còn nói trong tin rằng đọc vạn quyển sách đi vạn dặm đường, đóng cửa làm xe là không viết được thơ từ hay đâu!
Với Ôn Hiểu, Chu Phàm không có cách nào quá tốt, hắn chỉ nói Hắc Thủy Đô Hộ Phủ từng xuất hiện vài loại kỳ trùng hiếm có, và nói nếu Ôn Hiểu chịu tới, sẽ tặng một môn công pháp đoạn Khí Cương tên là "Âm Ẩn Tuyến Cương" cho hắn.
Nhóc con Hùng Phi Tú này, Chu Phàm liền nói đại tỷ đầu Lý Trùng Nương của nàng biết nàng không chịu giúp đỡ, khẳng định sẽ xử đẹp nàng!
Về phần Hầu Thập Tam Kiếm, Chu Phàm hứa hẹn tặng hắn một môn Đạo cảnh kiếm pháp, môn Đạo cảnh kiếm pháp này Chu Phàm định lấy từ Học Viện hoặc Nghi Loan Tư.
Với Trâu Thâm Thâm, hắn nói Trâu Thâm Thâm không hiểu hiện tại hắn mạnh thế nào, sâu sắc mong chờ Trâu Thâm Thâm qua đây cắt xẻo, với tính cách muốn thắng hắn của Trâu Thâm Thâm, khẳng định sẽ tới.
Cuối cùng là Trương Lý Tiểu Hồ, Chu Phàm liền nói Hắc Thủy Đô Hộ Phủ thương nghiệp vô cùng lạc hậu, Trương Lý huynh chẳng lẽ không muốn tới Hắc Thủy Đô Hộ Phủ khai phá ra một vương quốc thương nghiệp sao? Đây là cơ hội tốt nhất, chớ nên bỏ lỡ.
Thực tế Chu Phàm không hề nói dối, thương nghiệp Hắc Thủy Đô Hộ Phủ vô cùng lạc hậu, gần như không có bao nhiêu thương đội sẽ tới đó, bởi vì một là quá xa, hai là quá lạnh, ba là quá loạn, về phần Trương Lý Tiểu Hồ tới đó có làm ăn được hay không, thì đó không liên quan tới hắn.
Tin truyền đi, hắn lại chờ đợi nửa ngày trời, mới nhận được phản hồi.
"Chu đại ca, ta vốn dĩ là vì tìm tung tích Lý tỷ tỷ mới không có thời gian, đã Chu đại ca biết một vài manh mối, vậy ta nguyện ý cùng Chu đại ca tới Hắc Thủy Đô Hộ Phủ." Đây là hồi âm của Dạ Lai Thiên Hương.
"Ha ha, Chu huynh nói đúng, đọc vạn quyển sách đi vạn dặm đường, đã Chu huynh nguyện ý giao lưu tâm đắc thơ từ với ta, thực ra ta sớm đã muốn đi dạo ở những nơi như Hàn Bắc Đạo rồi, Chu huynh xin đợi chút, ta thu dọn hành lý liền tới tìm ngươi." Đỗ Nê nói như vậy.
"Chu huynh, ta phát hiện ta đột nhiên lại không bận nữa, đừng quên thù lao ngươi đã hứa với ta." Ôn Hiểu nói.
"Chu Phàm, đồ tiện nhân ngươi, dám dùng đại tỷ đầu uy hiếp ta, ngươi chờ đó, ta đây liền tới dùng ná bắn nổ đầu ngươi." Hồi đáp của Hùng Phi Tú.
"Chu huynh có thể đưa ra đãi ngộ hậu hĩnh như vậy, ta hoàn toàn có thể luyện kiếm trên đường." Hầu Thập Tam Kiếm bày tỏ.
"Được, thua ta liền theo ngươi tới Hắc Thủy Đô Hộ Phủ." Trâu Thâm Thâm đơn giản nói.
"Chu huynh nói lời này rất được lòng ta, ta không muốn ở lại thành Cao Tượng xây nhà, ta muốn tới Hắc Thủy Đô Hộ Phủ xây dựng vương triều thương nghiệp của ta, nhưng trước đó, Chu huynh đừng nợ thù lao của ta, nếu không đừng trách ta lật mặt vô tình." Trương Lý Tiểu Hồ nói.
Chu Phàm nghe xong truyền tin, hắn thở phào một cái, đây là đều đồng ý cả rồi, không dễ dàng gì, hắn hoàn toàn có thể đợi bảy người qua đây rồi mới xuất phát.
Tuy lệnh điều nhiệm cấp trên đưa cho hắn đã xuống rồi, nhưng đường xa lặn lội vốn dĩ không phải là chuyện dễ dàng, trễ mười ngày tám ngày xuất phát, không ai có thể nói được gì.
Hắn lại bắt đầu suy tư, ngoài bảy người Dạ Lai Thiên Hương ra, còn có thể mang theo người nào...
Hắn nghĩ tới nghĩ lui, nghĩ đến Hầu Gầy!
Hầu Gầy thỉnh thoảng sẽ viết thư cho hắn, nên hắn biết Hầu Gầy vẫn luôn ở lại Bạch Hồng Quán huyện Cao Tượng thực lực đã tới đoạn Tẩy Tủy.
Có thể trong thời gian ngắn như vậy bước vào đoạn Tẩy Tủy, thực lực đã coi như không tệ, nhưng thực lực như vậy, hình như Hầu Gầy cũng không giúp được gì nhiều.
Cho nên hắn mới có chút do dự, nhưng hắn nhanh chóng nghĩ đến Hầu Gầy có thiên phú Dị Nhân Thanh Cân Đồng, đây là một loại thiên phú trinh sát rất mạnh, Hầu Gầy hiện tại khai thác được rất tốt.
Đặc biệt là Hầu Gầy ngoài thực lực kém một chút, nhưng mang tới Hắc Thủy Đô Hộ Phủ, thì đó là một thân tín của hắn, đôi khi thân tín không nhất định phải thực lực rất mạnh, có thể thay hắn phụ trách một vài việc quan trọng mà hắn không tin tưởng người ngoài.
Thực lực hiện tại của Hầu Gầy ở lại Bạch Hồng Quán muốn tiến bộ, cũng không dễ dàng như trước nữa, Bạch Hồng Quán đã không giúp ích được gì nhiều cho hắn, chi bằng theo hắn tới Hắc Thủy Đô Hộ Phủ xông pha một phen.
Chu Phàm quyết định trước tiên hỏi thử Hầu Gầy có nguyện ý qua đây không, trong thư truyền cho Hầu Gầy, hắn đã nói ra hết thảy nguy hiểm của chuyến đi này cũng như cái nhìn của hắn, để Hầu Gầy tự mình lựa chọn.