Truyền tống trận đa số là định hướng, nhưng thông thường truyền tống trận có khoảng cách càng xa thì phương hướng xuất hiện càng khó làm cho chính xác, chỉ có thể đảm bảo phương vị đại khái chứ không sai lệch về khoảng cách.
Mà muốn sử dụng truyền tống trận, thường cần tốn thời gian bố trí trước, đây cũng là lý do lần trước lúc cha mẹ xảy ra chuyện, Chu Phàm không dùng truyền tống trận ngay lập tức. Đương nhiên cũng vì hắn quá vội vàng, nếu tốn thời gian chờ đợi sử dụng truyền tống trận, thì thời gian tiêu tốn hẳn là ngắn hơn nhiều so với việc hắn liên tục thuấn di.
Truyền tống không chính xác cũng có nghĩa là hắn sẽ an toàn hơn.
"Ngươi xác định chứ? Vị trí này của ngươi hơi lệch khỏi đường chính đi Thương Đông Đạo đấy." Bất Tiếu Đạo Nhân vẻ mặt nghiêm túc hỏi.
Nghi Loan Ti ở Tiêu Lôi Châu cũng có truyền tống trận, nhưng Nghi Loan Ti người đông mắt tạp, Chu Phàm cân nhắc xong vẫn quyết định sử dụng truyền tống trận của thư viện. Hắn đến thư viện mượn truyền tống trận rời đi, chỉ có Đồ Phu cùng Bất Tiếu Đạo Nhân biết, đối với hai người này, hắn vẫn tin tưởng.
Chuyện hắn rời đi, càng ít người biết càng tốt.
"Ta xác định." Chu Phàm gật đầu nói.
Lệch khỏi đường chính mới là điều hắn muốn, khoảng cách truyền tống trận ở phủ Tiêu Lôi Châu có thể đạt tới đại khái là cố định, đối phương chắc chắn có thể đoán được khoảng cách gần đúng, nói không chừng đã mai phục ở gần đường chính rồi, cho nên hắn chỉ có thể làm tiểu xảo ở phương hướng.
Hơi lệch khỏi đường chính, vậy thì phương hướng có thể lựa chọn sẽ nhiều hơn, họ chắc hẳn rất khó định vị hắn giữa vùng hoang dã bao la.
Bất Tiếu Đạo Nhân không nói thêm gì, bắt đầu điều chỉnh truyền tống trận pháp theo lời Chu Phàm. Sau khi điều chỉnh xong, ông mới ngẩng đầu nói: "Được rồi, chúc ngươi mọi việc thuận lợi."
Chu Phàm mang theo Tiểu Muội bước vào trong truyền tống trận pháp, ánh sáng phù văn màu xanh lục lấp lánh rực rỡ, từng vòng phù văn chuyển động, càng chuyển càng nhanh. Một tiếng "bùm" vang lên, Chu Phàm cùng Tiểu Muội liền biến mất trước mắt Bất Tiếu Đạo Nhân, mà ánh sáng màu xanh của phù trận hoàn toàn ảm đạm đi.
Vật liệu dùng để chống đỡ phù trận đã hoàn toàn tiêu hao hết năng lượng, kiểu truyền tống này tiêu hao không hề thấp, nhưng Chu Phàm muốn dùng thì phía Tiêu Lôi Thư Viện là miễn phí.
Chỉ trong chớp mắt, Chu Phàm đã mang theo Tiểu Muội xuất hiện ở trong vùng hoang dã đen kịt.
Quái dị âm ảnh gần đó phát hiện sự tồn tại của Chu Phàm và Tiểu Muội, nhưng chúng đều chọn cách rời xa, bởi vì Chu Phàm đã sớm dán phù lục có thể xua tan quái dị âm ảnh lên người hắn và Tiểu Muội từ trước.
Hắn cảnh giác nhìn quanh bốn phía, trong vùng đất mà truyền tống trận của phủ Tiêu Lôi Châu có thể truyền tới không có nơi nào nguy hiểm, nếu không hắn đã chẳng dám làm kiểu truyền tống này.
Nhưng không có nơi nguy hiểm không có nghĩa là không có khả năng đột nhiên gặp phải quái dị nguy hiểm, quan trọng nhất chính là kẻ thù không đội trời chung của nhà họ Chu.
Trong môi trường đen kịt, tầm nhìn của Chu Phàm bị hạn chế cực lớn, hắn gọi Tiểu Quyến ra, để nó đóng vai trò tầm nhìn của hắn.
Hắn phân biệt phương hướng một chút rồi bước về phía trước.
Lục thức mở ra cùng thân pháp cấp thuấn di giúp hắn có thể tránh được rất nhiều quái dị đang cố tấn công mình, thật sự không tránh được cũng sẽ nhanh chóng ra tay giải quyết.
Hiện tại hắn đã rời xa phủ Tiêu Lôi Châu, trên đường đi tới Thương Đông Đạo, ngoại trừ đường chính ra, cũng có những lộ trình khác.
Tuy nhiên bây giờ trời tối đen như mực, hắn có chút khó khăn trong việc xác định vị trí của mình, chỉ có thể đợi sau khi trời sáng mới từ từ tìm cách xác định.
Truyền tống thuận lợi, dù hắn không đi con đường gần nhất là đường chính thì cũng chỉ tốn khoảng mười lăm ngày đi bộ là có thể đến thành Thương Đông Đạo.
Mà Đỗ Nê và những người kia hẳn cũng sẽ xuất phát sau đêm nay, họ đi con đường gần là đường chính, dù tốc độ của họ không bằng Chu Phàm thì cũng chỉ mất khoảng nửa tháng là có thể đến thành Thương Đông Đạo.
Hắn mang theo Tiểu Muội tiếp tục đi về phía trước, cho đến khi trời chuyển sang màu xanh xám, hắn mới dừng lại, bố trí một phù trận rồi khoanh chân nhắm mắt nghỉ ngơi.
Hắn đã đi được một quãng đường không ngắn trong một đêm, những người kia hẳn không thể đuổi kịp hắn nữa.
Một tuần hương sau, trời sáng, mặt trời đỏ mới mọc.
Chu Phàm tràn đầy năng lượng đứng dậy, thu lại phù trận, Tiểu Muội đột nhiên dựng hết lông lên, phát ra tiếng gầm gừ thấp.
Sắc mặt Chu Phàm hơi ngưng trọng, nhìn về hướng Tiểu Muội đang gầm gừ. Hắn thấy ở hướng mặt trời đỏ mới mọc, có một người đàn ông trung niên đang chậm rãi đi tới.
Người đàn ông trung niên có mái tóc thưa thớt, gương mặt khô héo, đôi mắt âm u lạnh lẽo, đang lạnh lùng nhìn chằm chằm Chu Phàm.
Bị nhìn như vậy, Chu Phàm như thể đang đứng giữa cơn gió rét buốt, hắn vận chuyển chân nguyên trong cơ thể, loại ảo giác đó mới dần dần biến mất.
"Tìm ngươi cũng không dễ dàng gì." Người đàn ông trung niên bình thản nói: "Cao thủ bên cạnh ngươi đâu?"
"Cao thủ nào?" Chu Phàm cúi đầu nhìn Tiểu Muội.
Tiểu Muội bắt đầu lùi lại, quay người chạy lon ton đi.
Người đàn ông trung niên nhìn con chó béo rời đi, hắn cũng không bận tâm, mục tiêu của hắn chỉ là Chu Phàm.
"Cao thủ đã giết bốn tu sĩ Kim Thân và một tu sĩ Phù Chủng cảnh của chúng ta." Người đàn ông trung niên không vội ra tay mà thản nhiên nói: "Gọi hắn ra đi."
Sắc mặt Chu Phàm đanh lại, quả nhiên là người do kẻ thù của nhà họ Chu phái đến, chỉ là không ngờ lại tìm tới nhanh như vậy.
Đối phương làm cách nào để làm được điều đó? Sử dụng loại thuật pháp hay khí cụ nào?
Chu Phàm không biết, nhưng hắn nhanh chóng hiểu ra ý trong lời của người đàn ông trung niên. Kẻ thù nhà họ Chu nghi ngờ có một cao thủ đang giúp hắn, giết chết bốn tu sĩ Kim Thân và một tu sĩ Phù Chủng cảnh kia, có suy đoán như vậy là chuyện rất bình thường.
"Tiên sinh Đoan Mộc vừa mới rời đi, đi về phía trước rồi." Chu Phàm cười nói: "Con chó của ta đã đi thông báo cho ông ấy, dự đoán là ông ấy sẽ tới rất nhanh thôi."
Người đàn ông trung niên không hề sợ hãi mà ngược lại lộ ra vẻ châm chọc nhàn nhạt: "Nếu lần trước là Đoan Mộc Tiểu Hồng giết người của chúng ta, thì hiện tại hắn cũng sẽ không ở đây. Trước khi ta tới đây, đã biết hắn sớm không còn ở Thiên Nam Đạo, mà đã đi làm việc khác rồi."
"Cho nên nếu lần trước thật sự là Đoan Mộc Tiểu Hồng giết người của chúng ta, thì bây giờ sợ rằng chẳng có ai cứu được ngươi đâu."
"Ngươi sai rồi." Chu Phàm nói: "Ta đang nói đến vị tiên sinh Đoan Mộc khác."
Chu Phàm vừa dứt lời, cả người hắn đã như một vệt bóng, bay ngược về phía sau rồi thuấn di rời đi.
Đối phương chỉ tới một người, đây còn là trong tình huống đoán chừng bên mình có khả năng giết chết một cao thủ Phù Chủng cảnh, vậy thì chỉ có một khả năng, đối phương rất mạnh!
Trong tình huống không rõ cảnh giới tu vi và năng lực của đối thủ, tốt nhất là không nên vội vàng ra tay, nhỡ đâu đối thủ mạnh đến mức vượt quá khả năng đối phó của hắn, thì người chịu thiệt chỉ là hắn thôi.
Trước quan sát là chính.
Người đàn ông trung niên dùng ánh mắt âm u lạnh lẽo nhìn chằm chằm Chu Phàm rời đi, thân hình hắn chợt lóe, chỉ có thể nhìn thấy một vệt tàn ảnh màu xanh lục.
Nhãn thức của Chu Phàm quan sát thấy tốc độ của người đàn ông trung niên hoàn toàn không thua kém gì mình, nhưng sắc mặt hắn vẫn bình thản, bởi vì đối phương có thể đuổi theo không phải là chuyện gì kỳ lạ.
"Xem ra cao thủ đó không có ở đây thật." Giọng nói của người đàn ông trung niên truyền đến từ phía sau.
Ý thức của Chu Phàm đột nhiên kinh hãi, phía trước có nguy hiểm đang bao trùm lấy hắn.
Cơ thể hắn không tiếp tục thuấn di về phía trước nữa, mà đột nhiên thuấn di sang trái.
Hai đạo phong nhận màu xanh lục như lưỡi liềm lướt qua vị trí hắn vừa đứng, cày trên mặt đất thành hai vết nứt khổng lồ.