Thế Giới Tu Tiên Kinh Dị

Lượt đọc: 14508 | 6 Đánh giá: 5,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Một Đao

❊ ❊ ❊

Chu Phàm chỉ liếc mắt nhìn một cái, đã biết nếu vừa rồi bị hai đạo thanh sắc phong nhận xuất hiện quỷ dị kia chém trúng, có lẽ sẽ bị nam tử trung niên kia đuổi kịp.

Hơn nữa nam tử trung niên này ra tay không chút lưu tình, hoàn toàn không quan tâm hắn sống chết ra sao, chẳng lẽ gã không muốn biết tung tích cha mẹ hắn nữa sao?

Chu Phàm tâm tư xoay chuyển, vẫn duy trì tốc độ cực hạn của thuật thuấn di.

Nam tử trung niên đối với việc Chu Phàm có thể né tránh đòn tấn công của mình cũng khẽ ồ một tiếng, gã không biết Chu Phàm từng tu luyện qua lục thức ý thức có thể cảm nhận nguy hiểm.

"Thằng nhóc này quả nhiên có chút tà môn, khó trách bọn họ nói đừng quan tâm tung tích cha mẹ nó, giết nó trước rồi tính sau..." Nam tử trung niên lộ vẻ cười lạnh, gã gắt gao đi theo phía sau Chu Phàm, ánh mắt càng ngày càng lạnh lẽo.

Thanh sắc phong nhận không ngừng xuất hiện tập kích Chu Phàm đang thuấn di, thường là vừa khi Chu Phàm thuấn di đáp xuống một nơi, thanh sắc phong nhận liền xuất hiện theo.

Nếu không phải ý thức của hắn cảm nhận trước được, hắn đã sớm bị thanh sắc phong nhận chém trúng.

Chu Phàm có thể cảm nhận rõ ràng thanh sắc phong nhận đó không phải thuật pháp bình thường, mà là lực lượng được ngưng luyện từ lực của Phù Chủng, cho nên hắn mới không dám dùng nhục thân để cứng rắn đỡ lấy, chỉ một lòng né tránh.

Hắn hiện tại có thể xác nhận, nam tử trung niên này ít nhất là tu vi Phù Chủng Cảnh, nhưng có phải đã tiến vào Đan Kiếp Cảnh hay chưa thì không được biết.

Ở Đạo Cảnh, cảnh giới càng cao thì càng khó vượt cấp chiến đấu, huống chi là vượt qua một đại cảnh giới.

Chu Phàm không có tự tin có thể đối phó với một tu sĩ đã tiến vào Đan Kiếp Cảnh.

"Ngươi còn muốn trốn đi đâu? Đứng lại cho ta!" Nam tử trung niên quát lạnh một tiếng, gã đã hoàn toàn chán ghét kiểu đuổi bắt này, đôi tay gã đang nhanh chóng kết ra từng ấn pháp huyền ảo.

Hô hô! Cuồng phong trong vòng mười trượng cuộn trào lên, vây khốn Chu Phàm đang thuấn di vào bên trong, hắn bước chân không ngừng, thuấn di đến biên giới, nhìn cơn lốc xoáy màu xanh nhạt kia, hắn chém ra một đao.

Hôi sắc đao mang chém lên trên lốc xoáy.

Đao mang xuyên ngang qua trong gió, nhưng lốc xoáy không chịu bất kỳ ảnh hưởng nào.

"Phong của ta vô hình vô chất, ngươi chém thì có ích gì?" Nam tử trung niên cười nhạo, gã đã đến sau lưng Chu Phàm, một tay bao trùm xuống.

Thanh phong cuồng lưu đột nhiên sinh ra, bao trùm về phía Chu Phàm.

Chu Phàm không thể thử thêm nữa, hắn xoay người thuấn di một cái, chân khí bùng nổ phòng ngự, xuyên thẳng từ trong thanh phong cuồng lưu ra ngoài.

"Bó tay chịu trói, ta tạm thời có thể cho ngươi sống thêm một lát." Nam tử trung niên thấy vây khốn được Chu Phàm liền trầm giọng nói.

Nếu có thể bắt được Chu Phàm, ép hỏi ra tung tích cha mẹ hắn, thực sự đem người nhà họ Chu bắt trọn ổ thì tất nhiên là tốt nhất.

Cho dù cha mẹ hắn từ tình báo nhìn qua chỉ là người bình thường, nhưng chỉ khi người nhà họ Chu chết sạch, họ mới có thể yên tâm.

Mấy năm nay, chắc cũng chỉ còn sót lại mấy người này, tất cả nên kết thúc rồi.

Chu Phàm cười lạnh, tay trái hắn đã tháo Đức Tự Đao xuống, tay phải cầm Tú Đao, tay trái vung Đức Tự Đao chém mạnh về phía nam tử trung niên.

Vô số đao cương đủ màu sắc che rợp bầu trời bao trùm về phía nam tử trung niên.

Nam tử trung niên ánh mắt đạm nhiên, ngay cả trường kiếm bên hông cũng không rút ra, gã chỉ dùng một tay kéo một cái, trước người gã liền xuất hiện một quang mạc màu xanh.

Đao cương toàn bộ rơi lên quang mạc màu xanh, phát ra những tiếng nổ bành bành.

Nam tử trung niên lộ vẻ cười lạnh, trong mắt gã Chu Phàm quá yếu, nhưng sắc mặt gã nhanh chóng thay đổi, bởi vì trong các màu đao cương, lại xen lẫn hai đạo hôi sắc đao mang đan chéo vào nhau!

Hôi sắc đao mang xé rách quang mạc màu xanh mà gã kéo ra!

Nam tử trung niên sắc mặt hơi ngưng trọng, có thể xé rách phòng ngự của gã, chẳng lẽ Chu Phàm này đã tiến vào Phù Chủng Cảnh, như vậy thì càng không thể lưu thủ.

Gã thấy Chu Phàm lại dám đi theo hôi sắc đao mang áp sát đến, gã co ngón tay phải búng một cái, một đạo thanh sắc phong nhận chém ngang ra.

Đạo thanh sắc phong nhận này khác biệt rất lớn với phong nhận trước đó, quanh thân vờn quanh lôi điện màu đen, đây chính là Hắc Lôi Kiếp Lực của gã!

Thanh sắc phong nhận cộng thêm Hắc Lôi Kiếp Lực đánh tan hai đạo Quy Nhất đao mang, tiếp tục chém thẳng về phía Chu Phàm.

Gã là tu sĩ Đan Kiếp Cảnh, từ lâu đã dung hợp Phù Chủng và Kiếp Lực làm một, cho dù là tu sĩ Phù Chủng Cảnh cũng không thể nào cứng rắn chống lại đạo thanh sắc phong nhận này của gã!

Nhưng Chu Phàm không hề né tránh, giữa môi răng hắn phát ra những âm tiết kỳ quái, kim sắc gợn sóng nhanh chóng lan tỏa ra, mọi thứ đều dừng lại.

Cho dù là đạo thanh sắc phong nhận vờn quanh lôi điện đen kia hay là nam tử trung niên Đan Kiếp Cảnh đều đột nhiên dừng lại.

Nam tử trung niên không ngờ mình sẽ bị dừng lại, gã là tu sĩ Đan Kiếp Cảnh, đã tu luyện ra Kiếp Lực hộ thể, thuật pháp nào có thể vây khốn gã?

Nhưng cố tình gã lại bị trói buộc, gã muốn giãy dụa cũng không thể giãy dụa, bởi vì đây là thời gian pháp tắc trong Long Thần Ngữ!

Gã chỉ có thể nhìn Đức Tự Đao trong tay trái Chu Phàm vỗ tới mình.

Chân nguyên, võ thế các loại lực lượng dung hợp tất cả làm một, như sóng dữ vỗ bờ vỗ ra!

Phách Địa Thức!

Bành một tiếng nổ lớn, một luồng ánh sáng trắng mờ mịt không nhìn rõ hình thái quét ngang ra, nam tử trung niên hoàn toàn bị bao phủ trong ánh sáng.

Khi ánh sáng tan đi, Chu Phàm thở hồng hộc nhìn về phía trước, phía trước hắn không còn gì cả, chỉ còn một vết đao lõm xuống hình nửa cột khổng lồ nằm ngang.

Lốc xoáy xung quanh cũng tan đi.

Chu Phàm chỉ quét mắt nhìn xung quanh, cuối cùng hắn nhìn vào vết lõm do một đao kinh khủng này tạo thành, cố gắng tìm ra một chút thi hài của nam tử trung niên, cuối cùng chỉ phát hiện một ít mảnh vụn xương cốt còn sót lại trên mặt đất.

Lúc này hắn mới xác nhận nam tử trung niên đã chết, bị một đao vỗ ra này vỗ đến chỉ còn lại một ít mảnh xương vụn, nam tử trung niên không còn lại gì cả.

Chu Phàm xác nhận sự thật này xong, cả người liền như thoát lực ngồi bệt xuống đất, ha ha cười lớn.

Hắn vậy mà đã giết chết một tu sĩ Đan Kiếp Cảnh!

Nhưng điều này cũng không kỳ lạ, hắn vốn dĩ đã sở hữu thực lực như vậy, giây phút nam tử trung niên chủ quan để hắn áp sát, kết quả đã định sẵn rồi.

Đây chính là chiêu thức đầu tiên trong Tiểu Miêu Tam Thức - Phách Địa Thức, thi chủ của Hoạt Tử Thi bị thương là Thi Giáp Nguyên khi bị Phách Địa Thức chém trúng, cũng suýt chút nữa bị một đao chém chết.

Cho dù là thi chủ của Hoạt Tử Thi bị thương cũng mạnh hơn nam tử trung niên Đan Kiếp Cảnh này nhiều lắm, hơn nữa lúc hắn thi triển Phách Địa Thức khi đó chỉ mới là Nguyên Dịch Cảnh, bây giờ đã là Kim Thân Cảnh rồi.

Phách Địa Thức là đao pháp dũng mãnh tiến tới, Phách Địa Thức của Kim Thân Cảnh đồng dạng toàn lực ứng phó, uy lực mạnh mẽ hơn trước kia rất nhiều.

Nam tử trung niên Đan Kiếp Cảnh chết cũng không có gì đáng ngạc nhiên, nếu gã không chết, đó mới là chuyện lạ!

Tất nhiên trong đó cũng có thành phần may mắn, nếu nam tử trung niên biết Chu Phàm sở hữu Long Thần Ngữ cũng như Phách Địa Thức, thì đã không cho hắn cơ hội áp sát, một khi không thể áp sát, Chu Phàm cũng rất khó bắt được cơ hội thích hợp như vậy.

Đến lúc đó có khi chỉ đành nghĩ cách khác, tất nhiên hắn rất có lòng tin, dù có bị tạm thời vây khốn, mà không giết được nam tử trung niên Đan Kiếp Cảnh này, hắn cũng có thể dựa vào vô số lá bài tẩy của mình để thoát thân!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1327
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 1 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.