Thế Giới Tu Tiên Kinh Dị

Lượt đọc: 14317 | 6 Đánh giá: 5,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1354
Biến hóa mới của phụ tá giả

❊ ❊ ❊

"Ta bảo ngươi khuyên Trùng Nương ở bên ta?" Chu Phàm giật giật khóe mặt.

"Thế nhưng Chu huynh... ta với Trùng Nương quả thực không thể tách rời, nếu có thể, ta thà rằng người chết là mình, để tác thành cho hai người..."

"Ngươi ngậm miệng, nghe ta nói trước đã." Chu Phàm ngắt lời Lý Cửu Nguyệt, "Những lời này ngươi nói ta đều nghe qua cả rồi, ta không phải ép các ngươi chia lìa, càng không nghĩ muốn ngươi chết để tác thành cho chúng ta."

"Chu huynh, ngươi là tiểu tam tốt nhất trên thế giới này." Lý Cửu Nguyệt cảm động nói: "Chiếc nón xanh này ta đội một cách cam tâm tình nguyện."

Tiểu tam, nón xanh, những từ ngữ này là Chu Phàm từng nhắc đến khi rảnh rỗi tán gẫu với Lý Cửu Nguyệt trước đây.

Ta trở thành tiểu tam rồi... Chu Phàm cảm thấy tim mình co thắt một cái, hắn nổi giận nói: "Lý Cửu Nguyệt, ngươi có thể đừng nói nữa được không."

"Được, ngươi nói ta nghe." Lý Cửu Nguyệt không dám xen miệng nữa.

"Ta muốn hỏi là, ngươi nói Trùng Nương là thiên phú Song Quỷ Nhân có đúng không?" Chu Phàm hỏi.

"Đúng, chuyện này ta không dám nói bậy." Lý Cửu Nguyệt đáp.

"Nhưng thiên phú Song Quỷ Nhân quá nhiều kẻ chết yểu, thân thể Trùng Nương không sao chứ?" Chu Phàm hỏi, nếu không hỏi rõ, hắn cứ canh cánh chuyện này trong lòng.

Lý Cửu Nguyệt trầm mặc một chút rồi cười hỏi: "Chu huynh, ngươi đang lo lắng cho Trùng Nương sao?"

"Không nói thì thôi." Chu Phàm thẹn quá hóa giận.

"Chu huynh, ngươi không cần lo lắng, vấn đề thiên phú Song Quỷ Nhân của Trùng Nương, lúc nàng còn nhỏ đã được nhà ta cùng nhà nàng liên thủ giải quyết rồi, nàng đã lớn thế này rồi, không có chuyện gì đâu." Lý Cửu Nguyệt cười ha hả.

Chu Phàm thở phào nhẹ nhõm, hắn không muốn để ý tới tên Lý Cửu Nguyệt này nữa, nói: "Được rồi, tạm thời như vậy đi."

"Chờ đã, Chu huynh." Lúc này Lý Cửu Nguyệt gọi giật Chu Phàm lại, hắn nói: "Chu huynh, chuyến này đường xá xa xôi, ngươi đi đường bảo trọng, nếu thật sự không xong, thì từ quan này đi, theo ta cùng nhau lăn lộn, chẳng phải rất khoái ý sao?"

"Đợi ngươi dám gặp ta rồi hãy nói." Chu Phàm châm chọc cười.

"Chu huynh, xem ngươi nói kìa, ta nói cho ngươi biết, ta là bận rộn, nếu không thì ta đã sớm đi tìm ngươi rồi." Lý Cửu Nguyệt cười khan một tiếng nói: "Nếu không có việc gì, ngươi tìm Lão Vương tới đây, ta dặn dò hắn vài câu, rồi ngươi hãy cầm lấy ngọc phù này."

Chu Phàm đáp một tiếng, hắn thu lại phù trận mình đã bố trí, lại đi ra ngoài gọi Vương Hải Đông tới, sau đó đóng cửa lại giúp Vương Hải Đông.

Hắn nghiêng tai lắng nghe một chút, phát hiện trong phòng yên tĩnh không tiếng động, chắc là Vương Hải Đông đã kích hoạt trận pháp, hắn không có ý cố tình nghe lén, chỉ kiên nhẫn đợi ở ngoài phòng.

Qua một lúc lâu, cửa phòng mở ra, Vương Hải Đông đi ra, hắn chắp tay đưa hộp cho Chu Phàm, cười nói: "Chu đại nhân, trước đây có nhiều đắc tội, xin hãy lượng thứ."

Chu Phàm cũng không có ý trách tội Vương Hải Đông, dù sao đây chắc chắn là do Lý Cửu Nguyệt sai Vương Hải Đông lừa gạt hắn.

"Phải rồi, Chu đại nhân, thiếu chủ hẳn là đã nói với ngài, ta cũng sẽ khởi hành đi tới Hắc Thủy Đô Hộ Phủ, để thiết lập một cứ điểm thương mại cho thương hội, không biết thương đội chúng ta có thể cùng đường với Chu đại nhân không?" Vương Hải Đông cười hỏi.

Chu Phàm hơi nhướng mày, nếu không phải có tử địch của Chu gia đang dòm ngó bên cạnh, hắn nhất định sẽ đồng ý, coi như thay Lý Cửu Nguyệt hộ vệ thương đội, nhưng nếu hắn đi cùng đường với thương đội, thì thương đội chưa biết chừng sẽ bị hắn liên lụy.

"Vẫn là thôi đi, ta phải gấp rút lên đường, các ngươi không theo kịp đâu." Chu Phàm lắc đầu nói.

"Vậy thì thôi vậy." Vương Hải Đông lộ vẻ bất đắc dĩ nói.

Thực ra hắn muốn cùng Chu Phàm tới Hắc Thủy Đô Hộ Phủ là lời dặn dò trước đó của Lý Cửu Nguyệt, sợ trên đường Chu Phàm gặp nguy hiểm, tất nhiên Lý Cửu Nguyệt cũng nói nếu Chu Phàm không đồng ý thì cũng không cần miễn cưỡng.

"Vậy Chu đại nhân cần gì để dùng trên đường đều có thể tìm ta giúp đỡ, bất kể là vật phẩm hay nhân thủ, thương hội chúng ta đều có thể nghĩ cách." Vương Hải Đông chỉ có thể cố gắng cung cấp trợ giúp.

"Có cần ta sẽ nói." Chu Phàm nói.

Nhưng hắn sẽ không đòi hỏi thương hội đưa người, bởi vì nếu không phải là tu sĩ Đạo Cảnh thì đối với hắn tác dụng cũng không lớn, Nguyệt Nha thương hội muốn tìm tu sĩ cho hắn cũng không dễ dàng, hơn nữa hắn chưa chắc đã có thể tin tưởng một người lạ mặt chưa từng quen biết, cho dù người này là do Nguyệt Nha thương hội tìm tới.

Chu Phàm mang theo ngọc phù hình chữ nhật rời khỏi Nguyệt Nha thương hội, hắn trở về chỗ ở, nghĩ đến những lời Lý Cửu Nguyệt nói với hắn, trên mặt hắn lộ ra vẻ lo lắng, đứa con Mộng Mộng của hắn và Trùng Nương chẳng lẽ thật sự là thiên phú Tam Quỷ Nhân sao?

Chỉ nghĩ đến đứa con mới chào đời không lâu của mình sẽ chết yểu, tim hắn lại đau nhói, Trùng Nương chắc chắn sẽ càng đau lòng hơn.

Không được, nhất định phải nghĩ cách làm rõ chuyện này mới được!

Hắn tạm thời gác lại việc này, mà chuyên tâm tu luyện.

Thời gian một ngày trôi qua nhanh chóng, đến khi đêm khuya, hắn nằm xuống ngủ.

Sau cảm giác choáng váng quen thuộc, Chu Phàm mở mắt ra, thứ hắn nhìn thấy là gương mặt Anh Cửu đang ở ngay sát trong gang tấc.

Chóp mũi nàng ta và chóp mũi hắn vô hạn lại gần nhau, đôi môi đỏ như máu kia ngay trước mặt hắn.

Nhưng hắn không hề dấy lên bất kỳ cảm giác diễm lệ nào, ngược lại cảm thấy sởn gai ốc.

"Ngươi tới rồi." Anh Cửu hơi ngả người ra sau cười nói.

Giọng nói của nàng ta vẫn khiến người ta nghe xong da nổi một tầng gai ốc nhỏ mịn, nụ cười của nàng ta vẫn tà dị như cũ.

"Ngươi..." Chu Phàm vừa thốt ra một chữ, trước mắt hắn hoa lên, Anh Cửu đã trở lại bên cạnh chiếc bàn gỗ vuông.

Nàng ta bế đứa trẻ trong nôi lên, mặt lộ vẻ bi thương, dùng giọng nói khàn khàn chói tai khóc nức nở nói: "Đứa nhỏ đáng thương, cha ngươi sao lại nhẫn tâm như vậy, chỉ muốn nhìn ngươi đi chết, mà làm sao cũng không chịu đưa tay cứu ngươi!"

"Trả nó lại cho ta." Thân ảnh Chu Phàm lóe lên, đã tới bên cạnh Anh Cửu, hắn nhẹ nhàng bế đứa trẻ qua.

Anh Cửu cũng không có ý tranh giành với Chu Phàm, khuôn mặt bi thương kia của nàng ta nhanh chóng khôi phục như thường.

Chu Phàm cúi đầu nhìn đứa con của mình một cái, Mộng Mộng đang cười với hắn.

Hắn không để ý tới Anh Cửu, mà bắt lấy một sợi tro mù, "Tiểu nha đầu có đó không?"

"Có, Chu Phàm, đêm qua ngươi gặp phải dẫn đạo giả như thế nào?" Phía tro mù truyền đến giọng của Thực Phù, đêm qua Chu Phàm không liên lạc với nàng, nhưng nàng cũng biết Chu Phàm sẽ gặp dẫn đạo giả mới, chuyện Chu Tiểu Miêu chìm vào giấc ngủ nàng cũng biết.

"Ngươi chắc chắn là Thực Phù rồi, ta chính là Anh Cửu vừa mới tỉnh lại đây." Anh Cửu cười nói.

Chu Phàm hừ lạnh một tiếng, hắn phất tay một cái, ngắt kết nối với Anh Cửu, đây là quyền lực con thuyền cho hắn, hắn có thể đơn độc giao lưu với phụ tá giả.

"Anh Cửu chính là dẫn đạo giả mới sao?" Thực Phù tò mò hỏi: "Giọng của nàng ta khó nghe quá."

"Nàng ta không chỉ giọng khó nghe, còn là một kẻ điên." Chu Phàm thở dài, kể lại chi tiết chuyện xảy ra đêm qua và hiện tại một lượt, ngay cả chuyện Mộng Mộng cũng không giấu giếm Thực Phù.

"Nói vậy, ta lại có thêm một người muội muội rồi." Thực Phù nghe xong, không hỏi chuyện Anh Cửu, mà ngược lại hỏi về chuyện của Mộng Mộng.

"Đúng vậy." Chu Phàm khóe miệng co giật nói: "Tiểu nha đầu, ngươi nghe ta nói, sự ra đời của Mộng Mộng hoàn toàn là một ngoài ý muốn..."

Được rồi, ba đứa con gái của hắn thực ra đều là ngoài ý muốn.

"Nhưng ngươi vẫn sẽ yêu thương con bé phải không?" Thực Phù khẽ cười nói: "Ngươi từng nói với ta, thứ quan trọng nhất trên đời là người thân, ta với đại phụ đại mẫu cùng Mặc Mặc, Tiểu Liễu đều là người thân của Chu Phàm."

"Chu Phàm, ngươi không cần lo lắng, muội muội chính là muội muội, ta là tỷ tỷ, không thể ngay cả muội muội mà cũng không dung nổi, phải rồi, có cần nói với đại phụ đại mẫu bọn họ không..."

Thực Phù ríu rít nói, lòng Chu Phàm trở nên ấm áp mềm mại, hèn gì có người nói con gái là chiếc áo bông nhỏ của cha, thật sự là quá thấu tình đạt lý, "Vẫn là đừng nói với họ trước đã, ta tìm cơ hội rồi sẽ nói với họ sau."

Đối với việc lại có thêm một đứa con gái phải ăn nói với cha mẹ thế nào, Chu Phàm vẫn cảm thấy hơi tê dại da đầu, không phải sợ cha mẹ không chấp nhận được, mà là rất khó giải thích, chẳng lẽ lại nói con trai của hai người trong mơ bị nữ nhân kia làm "chuyện ấy", rồi hai lão lại có thêm một đứa cháu gái...

Kết thúc trò chuyện với Thực Phù, hắn đuổi sợi tro mù đi, Anh Cửu đang mang nụ cười tà dị nhìn hắn nói: "Sao nào? Sợ ta làm hư con gái của ngươi à? Nhất định phải tách ta ra, không cho ta nói chuyện với con bé, vốn dĩ ta muốn nói cho ngươi một biến hóa mới về phụ tá giả, nhưng bây giờ ta không định nói cho ngươi nữa rồi!"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1327
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 1 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.