Thế Giới Tu Tiên Kinh Dị

Lượt đọc: 14367 | 6 Đánh giá: 5,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1448
Vượt qua tưởng tượng

❊ ❊ ❊

Có thể là một loại quái dị mới chưa từng được biết đến...

Chu Phàm lại nghĩ tới chuyện cơn bão băng biến mất, một con quái dị mới sinh có thể khiến cơn bão băng tan biến, hắn trầm giọng nói: "Chúng ta không thể tiếp tục đứng chờ ở đây được nữa, con quái dị này khiến ta cảm thấy hơi bất an."

Điều hắn lo lắng là Nghi Loan Ty ở huyện Hi Thạch chưa chắc đã xử lý nổi.

"Vậy ta dẫn người đi một chuyến." Ôn Hiểu đứng dậy nói: "Đợi nhân thủ tập hợp đủ là xuất phát."

Nếu huyện Hi Thạch xử lý được thì coi như chuyến này đi công không, giờ nhân thủ phía Đại Đô Hộ Phủ đã đủ, dù có xảy ra chuyện gì cũng đủ sức ứng phó, nhưng nếu huyện Hi Thạch không xử lý nổi thì tình hình sẽ càng thêm tồi tệ.

Chu Phàm vốn đã muốn phái người qua đó, giờ thấy Ôn Hiểu nguyện ý đi, hắn liền đồng ý ngay.

"Đại nhân, ta cũng đi cùng Ôn đại nhân, Thanh Cân Đồng của ta có lẽ sẽ có tác dụng." Hầu Gầy cũng đứng lên nói.

"Cũng được." Chu Phàm do dự một chút rồi nói: "Các ngươi đều phải cẩn thận, nếu thấy không làm được thì cũng đừng quá xúc động..."

Ôn Hiểu và Hầu Gầy rời đi triệu tập nhân thủ.

Chu Phàm lại liếc nhìn Áo công công đang sắp ngủ gật, hỏi: "Việc tu luyện của Trâu huynh kết thúc chưa?"

"Chuyện này lão nô cũng không biết." Áo công công ngáp một cái rồi nói: "Ngươi sẽ không định bảo Tiểu Trứu quay về đấy chứ? Ngươi đã phái người đi rồi, người trong phủ cũng không ít, có phải làm quá lên không?"

Áo công công cảm thấy để Trâu Thâm Thâm ở bên ngoài tu luyện thêm chút nữa vẫn tốt hơn, quay về cũng chẳng có lợi lộc gì.

"Nếu đã kết thúc rồi thì bảo hắn quay về ngay." Chu Phàm lười nói nhảm với Áo công công, trong lòng hắn luôn có một dự cảm chẳng lành. Trâu Thâm Thâm là cao thủ thứ hai trong phủ hiện nay, hắn không có ở đây, có rất nhiều việc Chu Phàm không tiện nhúng tay.

Từ phòng họp bước ra, Chu Phàm trở về phòng mình, hắn vội vàng rửa mặt súc miệng, không có tâm trí hàn huyên cùng Tiểu Quyến và mọi người, sau khi kiên nhẫn hoàn thành việc tu luyện ngày hôm nay, hắn mới nằm xuống ngủ.

Sau khi tiến vào trên thuyền, Chu Phàm tán gẫu vài câu với Thực Phù rồi nói mình có việc cần làm nên kết thúc cuộc trò chuyện. Hắn đùa giỡn với Mộng Mộng trong nôi một lát rồi mới ngẩng đầu nhìn quanh, trên con thuyền sương xám mù mịt không thấy bóng dáng Anh Cửu đâu, hắn bèn khẽ gọi: "Anh Cửu tiền bối..."

"Ngươi tìm ta à?" Giọng nói của Anh Cửu vang lên sau lưng hắn.

Chu Phàm ngoái đầu nhìn lại, đập vào mắt là một khuôn mặt thối rữa nát bấy, còn có giòi bọ bò lổm ngổm trên mặt. Đột ngột nhìn thấy khuôn mặt nát như vậy, khóe mắt hắn giật giật, bình tĩnh nói: "Tại sao mặt ngươi lại thành ra thế này?"

Anh Cửu nhếch miệng cười, giòi bọ trên khuôn mặt thối rữa rơi lả tả xuống, sương xám che khuất gương mặt nàng, khuôn mặt nàng rất nhanh đã khôi phục lại dáng vẻ ban đầu, "Dọa sợ ngươi rồi sao? Vừa nãy ta đang thử nghiệm một loại thuật pháp độc ác, quên mất chưa khôi phục lại."

Quên khôi phục, rõ ràng là ngươi cố tình muốn làm ta buồn nôn thì có... Chu Phàm thầm mắng một câu, rồi kể lại chuyện về Độc Cước Vân Lộc, "Ngươi từng nghe qua loại quái dị này chưa?"

"Mây màu cam đỏ xua tan cơn bão băng... Độc Cước Vân Lộc..." Trên mặt Anh Cửu hiện lên nụ cười quỷ dị: "Nghe có vẻ giống một loại quái dị nào đó, chỉ là điều này sao có thể chứ, theo những gì ta biết thì con quái dị đó đã bị giết từ rất lâu rồi, trên đời này không nên còn tồn tại mới phải."

"Là quái dị gì?" Chu Phàm hỏi.

"Chuyện này không thể nói cho ngươi miễn phí được." Anh Cửu thong thả nói.

"Một ngàn con Đại Hôi Trùng, ta đồng ý." Chu Phàm đáp ngay lập tức, một ngàn con Đại Hôi Trùng đối với hắn căn bản không thành vấn đề.

"Đây không phải là câu hỏi mà chỉ cần một ngàn con Đại Hôi Trùng là ta có thể trả lời." Anh Cửu cười đi về phía chiếc bàn vuông nói: "Ngươi cho rằng đây là câu hỏi kiến thức phổ thông sao?"

"Chẳng lẽ không phải sao?" Chu Phàm cau mày hỏi ngược lại.

"Nếu ngươi biết tên của con quái dị này, dĩ nhiên ngươi có thể chỉ cần trả một ngàn con Đại Hôi Trùng coi như là trả lời một câu hỏi kiến thức thông thường. Nhưng ngay cả tên con quái dị đó ngươi cũng không biết, thì đây không phải là câu hỏi kiến thức thông thường, ta có quyền không trả lời ngươi." Anh Cửu bước tới trước bàn vuông, nàng gõ gõ lên mặt bàn, trên bàn xuất hiện một cái chén bằng ngọc bích.

"Vậy ngươi muốn bao nhiêu Đại Hôi Trùng?" Chu Phàm hỏi.

"Ta không cần Đại Hôi Trùng, những thứ đó đối với ta không có tác dụng gì lớn cả. Ta muốn Long Thần huyết hoặc Minh Hi Nghịch Luân Thể của ngươi làm thù lao cho câu hỏi lần này." Anh Cửu búng tay một cái, bên trong chén ngọc bích xuất hiện thêm một loại rượu màu vàng kim.

"Ngươi cũng biết đây là điều không thể, sao ta có thể lấy thứ quý giá như vậy ra để đổi lấy đáp án cho một câu hỏi?" Sắc mặt Chu Phàm trở nên lạnh lùng: "Ngươi không nói thì thôi, cũng đâu phải chỉ mình ngươi biết, nếu trước kia thực sự từng xuất hiện, vậy ta luôn có cách tra ra được."

"Hơn nữa ngươi cũng chỉ là nghi ngờ, con quái dị mà ngươi nói trước kia đã bị giết sạch rồi, chưa chắc đã là con quái dị ta đang nói tới, ngươi nghĩ ta sẽ vì chuyện này mà bỏ ra cái giá lớn như vậy sao?"

Anh Cửu uống cạn ly rượu màu vàng kim trong chén, khẽ cười nói: "Không cần phải nóng nảy như vậy, thật ra ta chỉ nói đùa thôi. Nếu ngươi muốn biết thì ta có thể không thu bất kỳ phí tổn nào mà nói cho ngươi, dù sao đây cũng chẳng phải chuyện gì to tát đối với ta."

"Như vậy không được, ta không thích chiếm tiện nghi của người khác." Chu Phàm lắc đầu liên tục: "Ngươi cứ nhận một ngàn con Đại Hôi Trùng đi."

Không phải hắn không thích, mà là hắn không dám chiếm loại tiện nghi này. Nếu nhận Đại Hôi Trùng, Anh Cửu sẽ không thể nói dối, nếu không nhận, có khi nàng chỉ đang nói bừa.

"Ngươi đúng là kẻ đạo đức giả." Anh Cửu cười âm hiểm: "Rõ ràng là không tin ta, mà lại còn nói năng đường hoàng như vậy."

Dù Anh Cửu nói vậy nhưng nàng vẫn búng tay một cái, huyễn hóa ra quả cầu lưu ly của Chu Phàm. Trong quả cầu lưu ly, kể từ sau lần câu cá trước đó, Chu Phàm có đi ra ngoài hoang dã vài lần khi rảnh rỗi nhưng thu hoạch không đáng là bao, hiện giờ bên trong quả cầu lưu ly chỉ còn vài ngàn con Đại Hôi Trùng.

Nhìn Anh Cửu thu lấy một ngàn con Đại Hôi Trùng, quả cầu lưu ly càng trở nên trống rỗng, Chu Phàm lộ vẻ bất lực, Đại Hôi Trùng đang khan hiếm trầm trọng, giờ đến cả việc câu cá cũng không câu nổi nữa.

"Con quái dị ta vừa nhắc tới được gọi là Vân Yên Chủ, nó có khả năng thao túng khí hậu, khiến khí hậu thiên địa biến đổi, xua tan cơn bão băng cũng chẳng phải là chuyện lạ gì. Tất nhiên, thao túng khí hậu chỉ là một trong những năng lực của nó, nó rất mạnh." Anh Cửu thong thả nói: "Vì ở dạng mây khói nên nó có thể biến đổi thành nhiều hình dạng khác nhau bất cứ lúc nào, chỉ là tại sao nó phải biến thành hình dạng nào đó thì không rõ."

"Cho nên việc nó biến thành Độc Cước Vân Lộc cũng là có khả năng. Nó không phải Trí Dị, hoàn toàn không thể giao tiếp với sinh linh."

"Vân Yên Chủ này là quái dị cấp bậc gì?" Chu Phàm vội hỏi, Anh Cửu nói nó rất mạnh khiến hắn cảm thấy lo lắng.

"Cấp bậc sao?" Anh Cửu cười âm u một tiếng: "Đây chẳng qua là cách chúng ta phân chia để nhận biết độ mạnh yếu của quái dị mà thôi, cách phân chia này chưa chắc đã chính xác. Tuy nhiên nếu ngươi muốn biết Vân Yên Chủ là quái dị cấp bậc gì, ta cũng không phải là không thể nói cho ngươi, trong thời đại của ta, nó được đánh giá là cấp độ Bất Khả Tri."

Cấp độ Bất Khả Tri? Chu Phàm lộ vẻ kinh ngạc.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1327
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 1 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.