Nội thành và ngoại thành Hàn Bắc Đạo Thành cộng lại, trong số mấy triệu dân thì võ giả tự do cũng có tới mấy vạn người.
Nếu phần lớn võ giả tự do đều bái tế Tiểu Quyến đại tiên, chịu sự khống chế của nó, vậy thì phiền phức rồi.
Cho nên Đỗ Nê, Dạ Lai Thiên Hương bọn họ mới khẩn trương như vậy.
"Trước đây từng xuất hiện chuyện như thế này chưa?" Chu Phàm nghiêm mặt hỏi.
"Bẩm đại nhân, trước kia chưa từng xuất hiện sự việc tương tự." Một vị tham mưu trong đó trả lời.
"Những kẻ bái tế Tiểu Quyến đại tiên đó đã có ai chết chưa?" Chu Phàm hỏi lại.
"Hiện tại vẫn chưa phát hiện bất kỳ trường hợp tử vong nào." Đỗ Nê trả lời.
"Cũng chưa phát hiện bất kỳ manh mối nào về kẻ chủ mưu, đúng không?" Chu Phàm thở dài nói.
Mọi người đều lắc đầu.
"Lệnh cấm thì dễ hạ, nhưng việc bái tế quá mức ẩn nấp, e rằng lệnh cấm cũng chưa chắc đã có hiệu quả." Chu Phàm cố ý nhíu mày nói: "Duy trì sự vận hành bình thường của Hàn Bắc Đạo Thành đã không dễ dàng gì, chúng ta thực sự phải phân tán lực lượng để truy bắt toàn thành những võ giả bái tế Tiểu Quyến đại tiên này sao?"
"Thậm chí nói không chừng cũng sẽ tồn tại một vài người thường cũng bái tế Tiểu Quyến đại tiên."
Thực tế đúng là có người thường cũng bái tế Tiểu Quyến đại tiên, nhưng Chu Phàm đã bảo thần cách không được đáp lại những người thường này.
Người thường tất nhiên cũng có thể sinh ra nguyện lực, nhưng nếu liên lụy cả người thường vào, sẽ khiến quan gia càng chú ý hơn đến Tiểu Quyến đại tiên, hơn nữa nguyện lực của Thái Cổ chi thần lại không thể dễ dàng quán chú cho người thường, tín ngưỡng của người thường không ổn định, ý nghĩ của hắn là ít nhất ở giai đoạn hiện tại không được truyền bá tới người thường.
"Đại nhân, vậy chúng ta không ban bố lệnh cấm sao?" Có một vị tham mưu ngẩn ra nói: "Nếu để bọn họ thành khí hậu, thì sự việc sẽ phiền toái lắm."
"Lệnh cấm không cần vội hạ, hạ xuống chỉ tổ dứt dây động rừng." Chu Phàm vẻ mặt nghiêm túc nói: "Để người của chúng ta tiếp tục giám sát, tìm cách tìm ra kẻ chủ mưu, bắt trọn ổ."
"Rõ." Mọi người đều đáp ứng, họ đều cho rằng Chu Phàm nói rất có lý, chuyện này vẫn là âm thầm điều tra thì tốt hơn.
"Chúng ta còn nên cảnh giác một việc." Đỗ Nê suy nghĩ một chút rồi nói: "Để phòng ngừa người trong phủ bái tế Tiểu Quyến đại tiên, chúng ta phải ban hành lệnh cấm nội bộ."
"Lời này có lý, chúng ta không được để tổ chức tà ác kia xâm nhập." Dạ Lai Thiên Hương vẻ mặt nghiêm nghị nói.
Khóe mắt Chu Phàm giật giật, hắn chỉ chú ý đến số lượng, cũng không hề quan sát kỹ lưỡng, nhưng số lượng võ giả của quan gia không ít, trong số võ giả quan gia, chắc chắn cũng có tín đồ của hắn.
"Chúng ta tốt nhất nên tìm võ giả trong phủ thử bái tế Tiểu Quyến đại tiên kia xem, xem trong đó tồn tại điều gì kỳ quặc?" Hùng Phi Tú đề nghị.
Loại bái tế không thành tâm này, căn bản sẽ không sinh ra nguyện lực, ngươi tưởng thần cách của ta sẽ đáp lại sao? Chu Phàm cảm thấy buồn cười nghĩ.
Hắn dám dùng danh hiệu Tiểu Quyến, là bởi vì từ trước đến nay, Tiểu Quyến dù sao cũng là quái dị, cho nên kẻ biết mối quan hệ giữa Tiểu Quyến và hắn chỉ đếm trên đầu ngón tay, Đỗ Nê bọn họ đều không biết sự tồn tại của Tiểu Quyến.
"Việc này đã sớm tìm người thử qua rồi, nhưng không có bất kỳ điểm dị thường nào." Một vị tham mưu lắc đầu nói.
"Chúng ta cũng bí mật bắt giữ một vài võ giả bái tế Tiểu Quyến đại tiên, nhưng những võ giả này hoặc là nói bái tế không có tác dụng, hoặc là che giấu sự thật, chúng ta rất khó biết được ai là tín đồ đã nhận được lợi ích." Lại có một vị tham mưu nói.
Chu Phàm lầm bầm trong lòng, đừng nói tín đồ của hắn không tính là nhiều, cho dù thực sự bị bắt, kẻ ngốc mới thừa nhận.
Cho dù có thừa nhận hắn cũng không lo lắng.
Mọi người thảo luận một hồi, sau khi định ra một vài đối sách, liền thương thảo những việc khác.
Chu Phàm thấy đã tạm ổn, liền kết thúc cuộc họp, trở về phòng, hắn thông qua thần cách của mình bảo các tín đồ không được tiếp tục truyền bá tín ngưỡng ở Hàn Bắc Đạo Thành nữa, mà là chạy tới ba châu một phủ của Hàn Bắc Đạo để truyền bá tín ngưỡng của Tiểu Quyến đại tiên.
Về phần lý do thì căn bản không cần tìm, hắn là thần, tín đồ tất nhiên phải nghe theo thần dụ của hắn.
Thực sự có kẻ không nghe, bị bắt lại, thì chỉ có thể tự nhận mình xui xẻo.
Thần cách của hắn khoảng thời gian này trải qua sự tôi luyện tích lũy nguyện lực ngày này qua ngày khác, phạm vi khuếch tán rất nhanh, đã sớm có thể bao phủ ba châu một phủ vào trong đó.
Tất nhiên đây cũng là do nguyên nhân võ giả Hàn Bắc Đạo Thành đông đảo, khiến nguyện lực tăng trưởng nhanh chóng, ở ba châu một phủ mật độ võ giả không bằng Hàn Bắc Đạo Thành, tốc độ tăng trưởng sẽ không nhanh như vậy.
Muốn tăng tốc độ thu thập nguyện lực, tốt nhất vẫn là truyền bá tín ngưỡng tới người thường, nhưng muốn để người thường tin ngưỡng thành tâm sinh ra nguyện lực, là một việc rất không dễ dàng, hơn nữa điều này sẽ càng khiến quan gia cảnh giác, rất dễ bị quy chụp thành tổ chức tà ác.
Việc này không giống với dự định ban đầu của hắn, hắn là muốn xây dựng một thế lực trung thành với mình, chứ không phải đi con đường tu hành Thần đạo lưu.
Đừng thấy hắn thu thập nguyện lực không ít, nhưng thực tế thần cách phân thân của hắn, hiện tại thực lực mới đạt tới trình độ Kháng Cức đoạn, hơn nữa càng về sau càng khó, hắn mới không phí công sức này.
Việc hắn trước kia nghĩ đến chuyện để tín đồ xây dựng một tổ chức... thậm chí có tín đồ thành tâm bắt đầu đề nghị như vậy, đề nghị muốn xây dựng một thế lực thờ phụng Tiểu Quyến đại tiên.
Nhưng bây giờ hắn lại quyết định hoãn lại một chút, bởi vì tình huống hiện tại như vậy, xây dựng tổ chức, đoán chừng rất nhanh sẽ bị quan gia bắt trọn ổ, không bằng tiếp tục duy trì trạng thái binh lính tản mát lỏng lẻo như này, quan gia dù muốn xuất kích cũng không dễ dàng.
Hắn lại thông qua thần cách, ban xuống thần dụ cấm các tín đồ chưa được hắn cho phép xây dựng tổ chức, nguyện lực rất huyền diệu, một khi trái với thần dụ của hắn, thì tín đồ đó sẽ cảm thấy áy náy, cho rằng mình phản bội thần, khó có thể sinh ra nguyện lực nữa, kẻ không thể sinh ra nguyện lực sẽ bị loại khỏi hàng ngũ tín đồ.
Hắn vừa rồi khổ tâm ngăn cản việc ban bố lệnh cấm tế bái Tiểu Quyến đại tiên, là bởi vì một khi hạ lệnh cấm, thì có thể sẽ lay chuyển căn cơ tín ngưỡng, đến lúc đó số lượng những tín đồ mà hắn đã khổ công phát triển ra này, chắc chắn sẽ xuất hiện sự sụt giảm.
Dù sao đây là đối nghịch với quan gia, các tín đồ đều phải cân nhắc một chút.
"Xem ra ta phải thêm một chút tín ngưỡng tinh thần cho bọn họ mới được, không thể cứ dùng vật chất để dẫn dắt bọn họ mãi." Chu Phàm lại chìm vào suy tư, không có tín ngưỡng tinh thần, chỉ dựa vào sự hỗ trợ vật chất thì các tín đồ sẽ không chịu nổi một đòn.
Từ trước tới nay tu sĩ đi theo Thần đạo lưu, đều có một bộ lý luận tín ngưỡng tinh thần của riêng mình, cho dù tu sĩ đó tạm thời không ở đó, tín đồ của hắn cũng sẽ không vứt bỏ tín ngưỡng của bản thân.
Không thể cứ dựa vào việc hiển hiện thần tích để thu hút tín đồ mãi được.
Hắn suy đi nghĩ lại, cuối cùng phát hiện, giáo nghĩa những thứ này căn bản không phải là thứ trong chốc lát có thể nghĩ ra được, lý luận tôn giáo mà kiếp trước hắn từng tiếp xúc, cũng không thích hợp để lấy ra quán chú cho những võ giả này.
Hắn thở dài một tiếng, nghĩ rằng đợi sau này hãy tính, dù sao có hắn là Tiểu Quyến đại tiên thỉnh thoảng hiển lộ thần tích, tín ngưỡng của các tín đồ cũng không phải dễ dàng sụp đổ như vậy.
Cho dù không nghĩ ra được khẩu hiệu nào quá vang dội, nhưng Chu Phàm vẫn luôn quán chú cho các tín đồ một vài niềm tin, như là đi theo hắn thì có thể đứng trên đỉnh cao võ đạo.
Các tín đồ trong thành nhận được thần dụ, quả nhiên không còn truyền bá bái thần bí pháp của Tiểu Quyến đại tiên ở Hàn Bắc Đạo Thành nữa, dù sao các võ giả cần biết cũng đã biết gần hết rồi.
Ngay trong ngày đó đã có rất nhiều tín đồ thành tâm, thu dọn hành lý, vẻ mặt cuồng nhiệt rời khỏi Hàn Bắc Đạo Thành, chạy tới ba châu một phủ, đi truyền bá tín ngưỡng cho Tiểu Quyến đại tiên của bọn họ.
Lại qua mấy ngày nữa, Chu Phàm vẻ mặt kinh ngạc phát hiện, Man Yêu Băng Vực lại có một bộ lạc Man Yêu đang tế bái Tiểu Quyến đại tiên.