Thế Giới Tu Tiên Kinh Dị

Lượt đọc: 14367 | 6 Đánh giá: 5,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1489
Luyện Hồn Bát

❊ ❊ ❊

Chu Phàm mở miệng, phun ra viên Kim Đan có vân đen đỏ, Kim Đan lơ lửng giữa không trung.

Hắn khẽ động tâm niệm, ánh sáng Kim Đan trở nên rực rỡ, phun ra từng đạo hỏa diễm màu vàng, hơi nóng khiến hoa cỏ trồng trong sân héo rũ.

Đây là Kim Đan chi hỏa, thứ mà Kim Đan tu sĩ thường dùng để tôi luyện pháp bảo, luyện đan, thậm chí là đối địch.

Uy lực của Kim Đan chi hỏa phụ thuộc vào Kim Đan mà tu sĩ ngưng kết, Kim Đan của Chu Phàm ngưng kết thuộc hàng hiếm có trên đời, uy lực ngọn lửa cũng vượt xa tu sĩ cùng cấp.

Từng đạo hỏa diễm màu vàng dung hợp lại với nhau, sau khi dung hợp đủ một trăm đạo hỏa diễm, Kim Đan mới ngừng phun đan hỏa.

Một trăm đạo đan hỏa hợp lại, khối lửa màu kim đen khiến trong sân như vừa mọc lên một vòng liệt nhật.

Nhà cửa cũng ẩn ẩn bị nung chảy.

Chu Phàm vội vàng bố trí vài đạo phù trận, ngăn cách nhiệt độ truyền ra ngoài.

Theo lý mà nói, hai đạo hỏa diễm cùng hợp lại thì nhiệt độ lẽ ra không thay đổi mới đúng, nhưng đan hỏa không đơn thuần là hợp lại, sự dung hợp chồng chất của nó làm uy lực tăng tiến.

Chu Phàm thở nhẹ, hắn dùng tay áo lau mồ hôi trên trán, một trăm đạo đan hỏa đã là giới hạn hắn có thể đạt được.

Theo tôi luyện chi pháp mà Anh Cửu đưa cho, linh tài đỉnh cấp như Huyễn Tràng Băng, nếu đan hỏa không đủ cao thì căn bản không thể thay đổi hình thái của nó.

Một trăm đạo đan hỏa chỉ là bước đầu tiên.

Chân nguyên của hắn nhờ vào Long Thần huyết nên hồi phục cực nhanh, hắn chỉ nghỉ ngơi một lát liền nghiêm sắc mặt, giơ ngón tay hư không vạch ra.

Đầu ngón tay vạch xuống, xuất hiện một đạo phù tuyến màu lam đen.

Phù tuyến dọc ngang uốn lượn, rất nhanh đã thành một đạo phù lục, phù lục màu lam đen tỏa ra ánh sáng, huyễn hóa thành một cái lồng giam hình vuông.

Cái lồng giam này dùng để giam giữ Huyễn Tràng Băng, không để cho Huyễn Tràng Băng thoát khỏi trong lúc tôi luyện.

Chu Phàm xoay người cầm lấy hộp vàng mở ra, hắn nhẹ nhàng chạm vào phù nhãn trên mặt hộp, "rắc", phù trận kết giới của chiếc hộp lập tức tan rã.

Huyễn Tràng Băng lập tức bắn ra, đoạn đại tràng như được tạc từ băng đen phồng to lên, đột nhiên sinh ra rất nhiều gai đen đâm về phía Chu Phàm.

Chu Phàm sớm đã đề phòng, gai đen không thể đâm xuyên chân nguyên phòng ngự của hắn, hắn lạnh mặt, hai tay kết thành một đạo pháp ấn.

Lồng giam màu lam đen nhanh chóng lớn lên, bay đến bao trùm lấy Huyễn Tràng Băng, Huyễn Tràng Băng không ngừng giãy dụa, cố gắng đột phá lồng giam lam đen.

Chỉ là phù lục lồng giam này vốn được luyện chế đặc biệt dành cho nó, khắc chế tất cả đặc tính của nó.

Chu Phàm xác nhận Huyễn Tràng Băng không thể thoát ra, hắn nhắm mắt lại, hỏa diễm màu kim đen bay vào trong lồng giam, thiêu đốt Huyễn Tràng Băng, Huyễn Tràng Băng phát ra tiếng rít chói tai.

Đây chỉ là tài liệu do quái dị để lại, cũng chẳng phải sinh linh có trí tuệ gì, hắn chỉ cần tiếp tục thúc giục đan hỏa thiêu đốt đoạn Huyễn Tràng Băng kia.

Đan hỏa vừa hơi yếu đi, Kim Đan treo giữa không trung sẽ bắn ra một đạo đan hỏa vào trong để bổ sung.

Cứ như vậy khoảng nửa nén hương sau, dưới sự thiêu đốt của hỏa diễm kim đen, hình thái của Huyễn Tràng Băng rốt cuộc xuất hiện thay đổi.

Mãi cho đến đêm khuya, hỏa diễm kim đen tắt ngấm, dưới ngọn lửa là một con dao nhỏ màu đen nhánh.

Con dao vẫn giữ nguyên chất liệu băng đen.

Chu Phàm mở mắt, hắn vẫy tay một cái, con dao nhỏ vèo một tiếng bay xuống, rơi vào trong tay hắn.

Đầy mệt mỏi nhưng hắn nở nụ cười, phôi thai pháp bảo này coi như đã hoàn thành.

Hắn khẽ động tâm niệm, thu con dao nhỏ vào trong túi trữ vật, đó là bởi vì đây chỉ mới là phôi thai, chưa luyện thành hoàn toàn nên không thể thu vào trong Kim Đan.

Chu Phàm thu dọn đơn giản một chút, vì luyện thành phôi thai pháp bảo, tinh khí thần của hắn đều mệt mỏi đến cực điểm, đêm đó cũng không gắng gượng tiếp tục tu luyện mà đặt lưng xuống giường liền ngủ thiếp đi.

Sau khi xuất hiện trên con thuyền, Chu Phàm kể cho Anh Cửu nghe về việc hắn đồng ý để nàng xem ký ức tầng sâu của mình, dùng đó làm cái giá để đổi lấy việc rót tâm chi pháp tắc vào bổn mạng pháp bảo.

"Vậy thì ta lập lời thề theo yêu cầu của ngươi đây." Anh Cửu lộ nụ cười nói.

"Khoan đã, ta còn một yêu cầu nữa." Chu Phàm suy nghĩ một chút rồi nói: "Ta đồng ý cho ngươi thăm dò ký ức tầng sâu, còn ký ức hiện tại của ta thì ngươi không được lén xem."

Đối với con thuyền thì không còn cách nào khác, nhưng Chu Phàm không muốn để Anh Cửu biết quá nhiều bí mật của hắn.

"Được, cái này ta cũng có thể đồng ý." Anh Cửu suy nghĩ một lát rồi đáp.

Rất nhanh, Anh Cửu liền ở trước mặt Chu Phàm, theo yêu cầu của Chu Phàm mà lập lời thề kép đối với con thuyền và đạo tâm của chính mình.

"Ngươi định làm thế nào?" Chu Phàm thấy Anh Cửu đã lập lời thề xong liền hỏi.

"Đến lúc đó ta sẽ phụ thân lên người ngươi, trước tiên giúp bổn mạng pháp bảo của ngươi rót vào pháp tắc chi ti." Anh Cửu nói: "Sau đó mới xem ký ức tầng sâu của ngươi."

Việc rót pháp tắc chi ti trước là yêu cầu của Chu Phàm trong lời thề, hắn lo lắng Anh Cửu xem ký ức của hắn sẽ xảy ra vấn đề, không thể thực hiện lời hứa, dù sao đến con thuyền cũng nói nó không dám xem, ai biết được Anh Cửu xem rồi sẽ xảy ra chuyện gì.

"Ta hỏi là ngươi dùng biện pháp gì để xem ký ức tầng sâu của ta?" Chu Phàm hơi nhíu mày nói: "Theo hiệp nghị, chỉ cần không gây tổn hại cho ta thì ta không thể ngăn cản ngươi, lẽ nào không thể nói sao?"

"Đương nhiên không có gì là không thể nói." Anh Cửu xòe lòng bàn tay, một tia sương xám bay đến rơi vào lòng bàn tay nàng, huyễn hóa thành một cái bát màu xanh thiên thanh.

Nàng ném cái bát cho Chu Phàm, Chu Phàm vội vàng giơ tay đỡ lấy, hắn liếc nhìn một cái, cảm thấy nhân hồn như muốn bay ra, tiến vào trong bát, hắn vội vàng dời tầm mắt đi.

"Đây là Luyện Hồn Bát, đến lúc đó ta sẽ thi pháp để nhân hồn của ngươi tiến vào trong bát, dù ta chỉ là một tia phân hồn thì cũng có thể xem được ký ức tầng sâu của ngươi." Anh Cửu cười nói: "Ngươi đừng coi thường Luyện Hồn Bát này, nó là ta tốn không ít thời gian mới luyện chế thành, hơn nữa chỉ dùng một lần là sẽ hủy."

"Nhân hồn của ta tiến vào trong Luyện Hồn Bát..." Chu Phàm lộ vẻ lo lắng.

"Ngươi đừng lo, ta đã lập lời thề rồi, nếu ngươi xảy ra vấn đề gì thì ta cũng không thoát được, mạng của ta quý giá hơn của ngươi nhiều." Anh Cửu nụ cười trên mặt không giảm nói.

Chu Phàm nhìn nụ cười của Anh Cửu, hắn vô cớ cảm thấy một trận tim đập thình thịch, nhưng hắn chỉ cười khổ một tiếng, giao dịch đã thành, hắn muốn đổi ý e là không được nữa rồi.

Hắn hiện tại chỉ có thể tin tưởng Anh Cửu, Luyện Hồn Bát cần hắn mang ra ngoài giúp Anh Cửu.

Đương nhiên Chu Phàm cũng không ngốc đến mức trực tiếp mang ra ngoài giúp Anh Cửu, mà là bắt Anh Cửu lập một lời thề đơn giản, không được dùng Luyện Hồn Bát làm việc khác thì hắn mới yên tâm.

Chờ đến khi thời gian kết thúc, Chu Phàm rời khỏi con thuyền.

Anh Cửu nhìn hai cha con đã biến mất, nàng chợt cười lớn, tiếng cười quỷ dị khó nghe.

Nàng không nói gì, chỉ cứ cười mãi, dường như có thể cười mãi không thôi.

Sau khi Chu Phàm tỉnh lại, hắn lập tức thực hóa Luyện Hồn Bát, hắn không dám nhìn kỹ Luyện Hồn Bát, Luyện Hồn Bát này quả thực có thể nhiếp lấy nhân hồn.

Hắn lại cẩn thận suy nghĩ một lượt tất cả mọi chuyện, hắn khẽ nhướn mày, mọi khả năng đều đã được hắn nghĩ qua, việc này chắc sẽ không có vấn đề gì.

Hắn đè xuống sự lo lắng trong lòng, nghỉ ngơi nửa ngày, mãi cho đến giữa trưa mới thầm gọi Anh Cửu.

Rất nhanh, nhân hồn của hắn quay về hồn hải, còn Anh Cửu kiểm soát cơ thể hắn.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1327
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 1 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.