Thế Giới Tu Tiên Kinh Dị

Lượt đọc: 14573 | 6 Đánh giá: 5,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1496
Thần đạo lưu

❊ ❊ ❊

Vấn đề mà Chu Phàm lo lắng nằm ở chỗ triều đình. Đại Ngụy chỉ cho phép Đại Phật Tự và Tiểu Phật Tự truyền bá tín ngưỡng, tức là Phật gia. Những kẻ khác muốn truyền bá tín ngưỡng đều sẽ bị triều đình đả kích.

"Thần đạo lưu" của hắn đoán chừng còn chưa kịp gây dựng đã bị bóp chết từ trong trứng nước rồi.

Cho dù triều đình có nhắm một mắt mở một mắt, không thèm để ý, nhưng Đại Phật Tự và Tiểu Phật Tự cũng chẳng phải hạng dễ đụng. Bọn họ cùng thuộc Phật gia, suýt chút nữa đã đánh nhau đến sứt đầu mẻ trán, một giáo phái ngoại lai muốn truyền bá trong cảnh nội Đại Ngụy, chắc chắn bọn họ sẽ là những kẻ nhảy ra phản đối đầu tiên.

Nếu không phải vì bọn họ phản đối, thì Hàn Bắc Đạo đúng là một nơi tốt để truyền bá tín ngưỡng, dù sao thì Hàn Bắc Đạo cũng là nơi tín ngưỡng thưa thớt nhất, chùa chiền cũng ít nhất.

Chu Phàm đem nỗi lo lắng của mình nói cho Anh Cửu biết.

Anh Cửu phá lên cười, tiếng cười chói tai khó nghe: "Ngươi đang nghĩ cái gì thế hả? Chẳng lẽ ngươi còn muốn hấp thụ nguyện lực để đi theo con đường tu hành Thần đạo sao?"

"Thần đạo lưu lúc đầu thì không chậm, nhưng đến một cảnh giới nào đó lại cần quãng thời gian đằng đẵng mới có thể thành tựu, chút nguyện lực nhỏ nhoi đó thì có ích gì cho ngươi?"

"Ta bảo ngươi đi theo Thần đạo lưu là để thu nạp một thế lực tín đồ hữu dụng, chứ không phải bắt ngươi đi truyền bá cái gọi là tín ngưỡng rộng rãi, đám tín đồ bình thường đó thì có tác dụng gì với ngươi chứ?"

"Ngươi chỉ cần khiến những võ giả có thực lực khá khẩm tin theo ngươi là được!"

Chu Phàm lúc này mới biết mình đã nghĩ lệch hướng, hắn vội nói: "Vậy ta chỉ cần truyền bá tín ngưỡng trong phạm vi nhỏ và âm thầm thôi, đúng không?"

"Chính là như thế." Anh Cửu đáp: "Hơn nữa, truyền bá tín ngưỡng trong phạm vi nhỏ rất kín đáo, Phật gia làm sao có thể làm gì được?"

"Nhưng võ giả cũng không dễ bị lừa gạt đâu." Chu Phàm hơi nhíu mày nói.

"Không dễ lừa gạt là vì ngươi không thể thực hiện dục vọng của họ, nếu ngươi có thể thỏa mãn dục vọng của họ, họ sẽ không thành tâm thờ phụng thần sao?" Anh Cửu lộ ra nụ cười quỷ dị.

"Nói nhảm, ai mà thỏa mãn được dục vọng của ta, ta cũng sẽ rất thành tâm tin thờ người đó." Chu Phàm gắt gỏng: "Dục vọng là vực thẳm không đáy."

"Cho nên mới nói ngươi là một kẻ ngu ngốc. Ngươi đâu cần phải thỏa mãn dục vọng của tất cả tín đồ, ngươi chỉ cần thỏa mãn một nhóm nhỏ thành kính nhất là được rồi. Khi thần tích xuất hiện, nhóm nhỏ đó tự nhiên sẽ đóng vai trò dẫn đầu." Anh Cửu mất kiên nhẫn nói.

Chu Phàm hơi ngẩn ra, quả thực đúng như lời Anh Cửu nói, đâu cần phải thỏa mãn tất cả tín đồ, chỉ cần thỏa mãn một nhóm nhỏ người là được. Với thân phận một vị thần, đương nhiên là có quyền lựa chọn ban ơn cho tín đồ. Đến cái này mà hắn cũng không nghĩ ra, nói cho cùng vẫn là do hắn thực sự là một kẻ gà mờ.

"Vậy không biết bí pháp Thần đạo lưu mà ngươi có là gì?" Chu Phàm cúi đầu nhìn chân trái đã đứt của mình, nó đã lành lại gần như hoàn toàn.

Ngày nào hắn cũng chăm chỉ tu luyện Minh Hê Nghịch Tưởng Pháp, Minh Hê Nghịch Luân Thể vẫn đang không ngừng tiến bộ.

"Bộ bí pháp Thần đạo lưu này của ta có tên là Thái Cổ Thần Đạo Lưu." Anh Cửu cười nói: "Muốn đi theo Thần đạo lưu, ngươi có biết vấn đề lớn nhất là gì không?"

"Là gì?" Chu Phàm vẫn luôn tưởng là vấn đề tín ngưỡng.

Anh Cửu đáp: "Là Thần cách. Muốn đi theo Thần đạo lưu, ngươi cần phải có được Thần cách trước đã, mà ở chỗ ta lại có Thần cách mang tên Thái Cổ Chi Thần."

"Thần cách?" Chu Phàm ngẩn người.

Anh Cửu bắt lấy một luồng sương mù, sương mù hóa thành một chiếc hộp đen kịt. Nàng mở hộp ra, bên trong nằm một viên đá hình trứng đang tỏa ra hào quang màu đen. Nàng cười nói: "Đây chính là Thần cách, có Thần cách, phối hợp với phương pháp thành thần mới có thể đi theo Thần đạo lưu."

"Tuy nhiên thứ này cũng chỉ có vậy thôi. Cái gọi là Thần đạo lưu, chẳng qua cũng chỉ là một đám tu sĩ kiểu thầy bói, thần côn mà thôi."

"Vậy không biết ngươi muốn cái gì?" Chu Phàm hỏi, mỗi lần Anh Cửu ra giá đều khiến hắn kinh hồn bạt vía.

Mấu chốt là Anh Cửu rất ít khi đòi Đại Hôi Trùng, nhưng lần này nếu Anh Cửu đưa ra yêu cầu quá đáng, hắn sẽ không đồng ý.

"Đừng nghiêm túc quá thế." Anh Cửu cười tà ác: "Yêu cầu của ta mà quá đáng, ngươi cũng sẽ không đồng ý, cho nên ta ra giá sẽ không quá đáng đâu."

"Lần này ta muốn mười năm tuổi thọ của ngươi."

"Ngươi muốn tuổi thọ?" Chu Phàm lộ vẻ ngạc nhiên: "Tại sao ngươi lại cần tuổi thọ của ta?"

Người trước đó đòi tuổi thọ của hắn là Chu Tiểu Miêu, nhưng Chu Tiểu Miêu là để làm thí nghiệm, còn Anh Cửu thì vì lý do gì?

"Chuyện này ngươi không cần quản, ta chỉ muốn mười năm tuổi thọ của ngươi." Anh Cửu nói: "Tuổi thọ hiện tại của ngươi là một trăm năm mươi lăm, dù có mất mười năm thì vẫn còn một trăm bốn mươi lăm, ta nghĩ điều này đối với ngươi cũng chẳng là gì."

"Ngươi nói nghe thật nhẹ nhàng, nhỡ đâu sau này ta chỉ thiếu mười năm này mới có thể đột phá cảnh giới thì sao." Chu Phàm lộ vẻ xót xa. Tuổi thọ của hắn vốn dĩ đã ít hơn tu sĩ bình thường, nên đối với tuổi thọ, hắn tự nhiên càng thêm trân trọng.

Nếu không phải không còn lựa chọn nào khác, hắn đã chẳng dùng tuổi thọ ra làm vật giao dịch.

"Ta có thể cho ngươi mười vạn con Đại Hôi Trùng." Chu Phàm suy nghĩ một chút rồi nói.

"Ngươi tưởng ta để tâm đến mấy con Đại Hôi Trùng của ngươi sao?" Anh Cửu nói: "Mười năm tuổi thọ ngươi không chịu, vậy ta lấy năm năm tuổi thọ cũng được. Nếu ngươi còn không chịu nữa thì chuyện này coi như bỏ qua."

Tại sao nàng ta nhất định phải đòi tuổi thọ của mình?

Chu Phàm cảm thấy hơi kỳ lạ. Đây không phải lần đầu hắn dùng tuổi thọ để giao dịch, các dẫn đạo giả khác đều không thể dùng tuổi thọ của hắn để làm gì, Anh Cửu chắc cũng không thể. Cho dù Anh Cửu có mạnh đến đâu, cũng không thể mạnh hơn các dẫn đạo giả khác là bao.

Hắn không tin Anh Cửu có thể dùng tuổi thọ của hắn để gây ảnh hưởng tới hắn, điều này không phù hợp với quy tắc giao dịch của con thuyền.

"Được, ta đổi." Chu Phàm đáp, năm năm tuổi thọ đổi lấy bí pháp Thần đạo lưu vẫn là đáng giá.

Chu Phàm vừa đồng ý, trên mặt Anh Cửu liền lộ ra nụ cười. Nàng búng tay một cái, một đốm sáng màu trắng chui ra từ người Chu Phàm, nhập vào lòng bàn tay nàng.

Chu Phàm biết, đây là năm năm tuổi thọ của hắn, đã bị Anh Cửu lấy đi rồi.

Anh Cửu lại nắm lấy một luồng sương xám, sương xám huyễn hóa thành một thẻ ngọc màu xanh. Nàng đưa thẻ ngọc cùng chiếc hộp đựng Thần cách cho Chu Phàm.

Sau khi nhận được thẻ ngọc, Chu Phàm liền đi sang một bên tham tường. Trên mặt hắn rất nhanh lộ ra vẻ kinh ngạc, bí pháp Thần đạo lưu này quả nhiên tinh diệu. Hắn không xem kỹ mà đứng dậy, bế Mộng Mộng lại, bắt đầu trêu đùa con gái mình.

Bây giờ hắn không còn sợ Mộng Mộng bò linh tinh rồi rơi xuống sông nữa, vì hắn đã nghĩ ra cách khắc phù trận xung quanh con thuyền, phù trận này có thể chặn đường Mộng Mộng lại.

Thời gian trông con lúc nào cũng trôi qua rất nhanh, đến giờ, Chu Phàm cùng Mộng Mộng biến mất trên con thuyền.

Trên thuyền lập tức chỉ còn lại một mình Anh Cửu. Nàng lộ ra nụ cười tà dị quen thuộc, nàng xòe lòng bàn tay ra, đốm sáng trắng thuộc về năm năm tuổi thọ của Chu Phàm từ trong lòng bàn tay nàng bay ra.

Số tuổi thọ này đã bị cắt đứt mọi nhân quả, đúng như những gì Chu Phàm suy nghĩ, tuổi thọ đã giao dịch đi, dù Anh Cửu có thông thiên chi năng, cũng không thể ảnh hưởng đến Chu Phàm.

Nhưng vốn dĩ nàng cũng không hề nghĩ tới việc mượn tuổi thọ để làm gì Chu Phàm. Trước khi nàng làm rõ mối quan hệ giữa Chu Phàm và con thuyền, nàng sẽ không còn hứng thú với việc giết Chu Phàm nữa.

Điều nàng nghĩ tới là một việc khác.

Nhưng điều Chu Phàm không biết là, tuổi thọ của một người dù có bị cắt đứt nhân quả, vẫn khó tránh khỏi để lại một vài thứ.

Ví dụ như vận mệnh.

Nàng muốn nhìn trộm vận mệnh của Chu Phàm.

Nàng đã từng nghe Chu Phàm kể về chuyện Long Chủ nhìn trộm vận mệnh của hắn, nhưng sự nhìn trộm của Long Chủ không hề mượn bất kỳ vật trung gian nào. Bí thuật nhìn trộm của nàng khác với Long Chủ, thủ pháp cũng khác, có lẽ sẽ nhìn thấy được vài thứ đặc biệt.

Nhất là khi bí thuật này của nàng đến từ một vị tu sĩ tu luyện vận mệnh pháp tắc.

Nàng mở miệng nhả ra từng đạo phù văn màu vàng huyền ảo, phù văn vàng bao quanh đốm sáng trắng tuổi thọ, cho đến khi tất cả hòa làm một, và từ đó lan tỏa ra một sợi chỉ mỏng màu vàng.

Sợi chỉ vàng này chui vào trong ấn đường nàng, nàng từ từ nhắm mắt lại.

Sau đó, cả người nàng nổ tung, hóa thành vô số hạt ánh sáng tinh tú rực rỡ.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1327
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 1 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.