Sau khi đánh lui bọn cướp Nhân Chân, đội ngũ di dân trở nên vô cùng hỗn loạn. Kẻ bị thương thì kêu gào đau đớn, người mất đi thân nhân thì khóc than, lại còn có những người chạy đôn chạy đáo đi tìm người thân.
Đội di dân lần này tổn thất đến mấy trăm người.
Chu Phàm không rảnh để ý chuyện khác, cậu đảo mắt nhìn quanh, trước tiên phát hiện Chu Nhất Mộc, Đại Liễu và Trương thợ mộc. Trong ba người bọn họ, chỉ có Trương thợ mộc bị thương nhẹ, đang được Chu Nhất Mộc và Đại Liễu dìu lấy.
Về phần Tiểu Liễu đang ở trong đám đông và nương Quế Phượng, ngoại trừ sắc mặt hơi tái nhợt ra thì cũng không có trở ngại gì lớn.
"A Phàm!" Ngay khi Chu Phàm thở phào nhẹ nhõm, cậu nghe thấy tiếng Lão Vương Đầu gọi mình.
Chu Phàm vội vàng quay người nhìn lại. Đàn chó của Lão Vương Đầu lại nằm xuống ba con nữa, những con chó khác đang phát ra tiếng "ư ử". Trong ba con nằm xuống đó, rõ ràng có Lão Huynh.
Chu Phàm sững sờ một chút rồi vội vàng chạy tới. Trong ba con chó nằm trên mặt đất, có hai con đã chết, Lão Huynh cũng đang thoi thóp. Trên hông nó có một vết móng ngựa dính đầy máu, đôi mắt đen láy nhỏ xíu của nó đang nhìn chằm chằm Chu Phàm.
"Lão Huynh vì bảo vệ ta nên không may bị ngựa của đám cướp đá một cước." Lão Vương Đầu lộ vẻ đau xót nói, "Nó sắp không xong rồi. Ngươi là chủ nhân của nó, ta nghĩ chắc nó muốn gặp ngươi, mà ngươi chắc cũng muốn gặp nó lần cuối."
Chu Phàm cúi đầu nhìn Lão Huynh. Con chó già này là do cha cậu dùng tiền bán mạng mua về, từ ngày đầu tiên vào đội tuần tra, nó đã luôn theo sát cậu, tuổi đời còn lớn hơn cả cậu.
Già đến mức rụng răng, nó đã không ít lần cảnh báo cậu khi nguy hiểm ập đến. Nếu không phải có nó, có lẽ cậu đã sớm chết từ lâu rồi.
Bây giờ nó sắp rời xa cậu sao?
Cái đuôi của Lão Huynh khẽ quét trên mặt đất, nó vẫn nhìn Chu Phàm, giờ nó đã chẳng thể phát ra tiếng kêu nào nữa.
"Còn cách nào không? Nếu có thể, xin lão trượng nhất định phải nghĩ cách cứu nó." Chu Phàm lộ vẻ đau buồn, khẽ nói. Cậu vốn dĩ đã định đợi đến ngôi làng mới sẽ cho nó nghỉ ngơi, an hưởng tuổi già.
Trong tay cậu có Kén Tâm, nhưng thứ đó tỉ lệ thành công quá thấp, dù có dùng thì hy vọng cũng rất mong manh.
Lão Vương Đầu nhìn Lão Huynh, ông do dự một chút rồi lấy từ trong ngực ra một chiếc hộp gỗ vuông vức to bằng hộp nhẫn. "Bên trong là Khuyển Thai Hoàn mà cố nội ta để lại, cách chế tạo đã thất truyền, hiện giờ chỉ còn một viên. Cố nội ta nói, nếu có chó bị thương mà không muốn nó chết thì có thể cho nó uống thử Khuyển Thai Hoàn này."
"Nhưng sau khi nuốt Khuyển Thai Hoàn, đối với chó mà nói là một chuyện rất đau đớn. Nếu không cứu được, trước khi chết nó phải chịu đựng rất nhiều khổ sở. Nếu ngươi muốn, có thể cho Lão Huynh ăn Khuyển Thai Hoàn."
"Vậy lão trượng đã từng cho chó khác ăn bao giờ chưa?" Chu Phàm suy nghĩ một chút rồi hỏi.
"Ta nuôi chó cả đời, mỗi lần chó bị thương ta đều cảm thấy rất đau lòng. Ta từng thử dùng Khuyển Thai Hoàn để cứu mạng vài con chó, nhưng không hiểu sao đều thất bại... Chắc cũng thử bảy tám lần rồi." Lão Vương Đầu lộ vẻ cay đắng trên mặt, "Khuyển Thai Hoàn này có lẽ chính là thuốc độc, căn bản là vô dụng. Nếu không thì cố nội ta đã không để lại cách chế tạo làm gì."
Chu Phàm nghe xong những lời này thì trầm mặc một hồi, cậu nhận lấy cái hộp, mở ra thấy bên trong có một viên đan dược màu đen.
Nếu không cứu được, Lão Huynh sẽ phải chịu đựng thêm nhiều đau đớn, nhưng cậu cảm thấy Lão Huynh chắc chắn không muốn chết. Cậu lấy viên Khuyển Thai Hoàn ra, ngồi xổm xuống, bẻ miệng nó ra rồi cho nó uống thuốc.
Yên lặng chờ đợi một hồi, Lão Huynh nhắm nghiền mắt, toàn thân nó run rẩy, phát ra từng đợt tiếng kêu ư ử, hiển nhiên là đang rất đau đớn.
Đàn chó sốt sắng chạy vòng quanh, cũng phát ra những tiếng ư ử theo, chúng đang lo lắng cho Lão Huynh.
Lão Vương Đầu lên tiếng an ủi đàn chó, sau khi đàn chó yên tĩnh lại mới nói: "Có lẽ phải đợi khoảng nửa nén nhang mới có kết quả, trong khoảng thời gian này không được đụng vào nó."
Chu Phàm khẽ gật đầu, cậu đi qua nói với cha mẹ một tiếng, rồi quay lại canh chừng Lão Huynh.
Người của ba ngôi làng dưới sự chỉ huy của thôn trưởng mỗi làng, đang chạy ngược chạy xuôi bận rộn lo liệu chuyện hậu chiến, vì họ phải rời khỏi đây càng sớm càng tốt.
Hầu Gầy và Tiểu Liễu cũng qua đây thăm Lão Huynh.
Sắc mặt Tiểu Liễu hơi tái, nàng khẽ an ủi Chu Phàm.
Một lát sau, võ giả của ba làng tụ họp lại đơn giản, rất nhanh có người tới thông báo cho Chu Phàm rằng họ chuẩn bị khởi hành, cố gắng trước khi trời tối sẽ tới được đường Xích Đạo mới.
Nhưng Lão Huynh vẫn đang đau đớn run rẩy, bây giờ không thể tùy tiện di chuyển nó được.
Chu Phàm hơi nhíu mày.
"Mọi người cứ đi trước đi, để ta ở lại đây. Nếu Lão Huynh sống lại, ta sẽ dẫn nó đuổi theo mọi người." Chu Phàm suy nghĩ một chút rồi nói, "Chắc sắp có kết quả rồi."
Bây giờ cũng chẳng còn bao nhiêu thời gian nữa là hết nửa nén nhang, để đuổi kịp đội ngũ di chuyển chậm chạp kia thì không cần tốn quá nhiều thời gian.
Lão Vương Đầu không có ý kiến gì, Hầu Gầy cũng không phản đối, nhưng Tiểu Liễu chợt lên tiếng: "A Phàm, ta có thể ở lại chờ cùng huynh không?"
Chu Phàm nhìn thoáng qua Tiểu Liễu, đôi mắt Tiểu Liễu sáng ngời nhìn cậu.
Chu Phàm do dự một chút rồi đồng ý, dù sao cũng chỉ là chuyện chốc lát, có thêm Tiểu Liễu cũng chẳng sao cả.
Chu Phàm bảo Hầu Gầy nói với Chu Nhất Mộc một tiếng, Hầu Gầy cùng Lão Vương Đầu liền đứng dậy rời đi.
Không lâu sau, đội ngũ di dân khởi hành đã khuất tầm mắt Chu Phàm và Tiểu Liễu.
Trên bãi cỏ trắng vẫn còn vương vấn mùi máu tanh nhàn nhạt.
Chu Phàm và Tiểu Liễu lặng lẽ nhìn Lão Huynh. Một lát sau, Lão Huynh bỗng nhiên không còn động tĩnh gì nữa, cơ thể nó cứng đờ, không còn run rẩy, nhưng cũng không còn hơi thở.
"Lão Huynh..." Tiểu Liễu khẽ gọi một tiếng. Nàng không tiếp xúc với Lão Huynh nhiều nhưng vẫn cảm thấy rất buồn, nếu Lão Huynh còn sống, thì A Phàm hẳn sẽ không đau lòng đến thế.
Chu Phàm thở dài, cậu bắt đầu ngồi xổm xuống đào hố, chuẩn bị chôn cất Lão Huynh.
Thế nhưng cái hố vừa đào xong, tiếng tim đập mạnh mẽ liền truyền ra từ trên người Lão Huynh.
Chu Phàm và Tiểu Liễu đều sững sờ, Lão Huynh vẫn chưa chết.
Vết móng ngựa trên cơ thể con chó già bắt đầu biến mất, xương cốt nó kêu răng rắc, đang không ngừng giãn ra, thân hình gầy yếu ban đầu to lớn lên hẳn một vòng. Những nơi trụi lông trên cơ thể nó, lông bắt đầu mọc ra với tốc độ có thể thấy bằng mắt thường, cái mõm chó đen cũng có răng nanh mọc lại.
Lão Huynh đang tái sinh với tốc độ khó mà tưởng tượng được!
Chỉ trong chớp mắt, con chó già đã bò dậy từ dưới đất. Nó mở mắt nhìn hai người Chu Phàm, sau đó phát ra một tiếng kêu ư ử, rồi đi tới bên chân Chu Phàm, vẫy vẫy cái đuôi hình lưỡi liềm không còn thưa thớt lông của nó nữa.
Chu Phàm cười xoa xoa đầu nó, xem ra viên Khuyển Thai Hoàn đó đã phát huy tác dụng. Lão Huynh bây giờ lông lá rậm rạp, thân hình hùng tráng, trông không giống chó cỏ mà ngược lại giống một con Ngao Khuyển.
Ước chừng nếu Lão Huynh có thể nhìn thấy dáng vẻ của mình lúc này, e rằng cũng sẽ giật mình một phen.
Tiểu Liễu cũng nở nụ cười nhạt, chỉ là nụ cười của nàng dần thu lại, gương mặt trắng trẻo nhợt nhạt dần, sắc máu càng lúc càng ít đi.
"Lão Huynh khỏe rồi, chúng ta mau đi thôi, rất nhanh sẽ đuổi kịp họ." Chu Phàm vừa nói vừa quay đầu nhìn Tiểu Liễu. Cậu thấy sắc mặt Tiểu Liễu không đúng lắm thì sững sờ, rồi vội vàng hỏi, "Tiểu Liễu, nàng có phải cảm thấy khó chịu ở đâu không?"
Đôi mắt Tiểu Liễu sáng ngời như nước mùa xuân, nàng cố gắng lắc đầu, nhưng cơ thể lại loạng choạng một chút, suýt nữa ngã xuống đất, cuối cùng vẫn đứng vững được.
"Tiểu Liễu..." Chu Phàm muốn đi tới dìu nàng, nhưng Tiểu Liễu lại lùi lại mấy bước.
"Có phải là Quái Quỷ không?" Sắc mặt Chu Phàm trở nên nghiêm trọng, cậu nhìn thoáng qua xung quanh, cậu chưa quên nơi này là vùng hoang dã.
"A Phàm, không sao đâu." Trên gương mặt trắng trẻo xinh đẹp của Tiểu Liễu nở nụ cười mệt mỏi, "Chỉ là ta có lẽ sắp chết rồi."