Chu Phàm và Lý Cửu Nguyệt nhanh chóng bước ra khỏi cổng phủ, nhìn thấy một nam tử trung niên đang mặc tạo y, đội mũ hồng anh.
"Đây là Cát bộ đầu." Tiểu lại giới thiệu thay cho bọn họ.
Lực lượng phòng hộ của Thiên Lương thành chủ yếu chia làm ba thế lực: thế lực thứ nhất là tuần la đội của Thiên Lương thành, họ phụ trách tuần tra cảnh giới bên ngoài thành cũng như bảo hộ nông dân canh tác; thế lực thứ hai là lực sĩ và phù sư của Nghi Loan ty, phụ trách xử lý các sự vụ quái quỷ trong thành; thế lực thứ ba chính là bộ khoái của Thiên Lương lý nha, phụ trách duy trì trị an trong thành, truy bắt trộm cướp, án phạm cùng những chuyện lông gà vỏ tỏi nhỏ nhặt.
Thế nhưng, những vụ án có dấu hiệu quái quỷ phần lớn đều sẽ được báo cáo đến Thiên Lương lý nha, sau khi bộ khoái sàng lọc cảm thấy khả nghi thì sẽ đến thỉnh lực sĩ của Nghi Loan ty hỗ trợ.
"Chu lực sĩ, Lý lực sĩ, xin hãy đi theo tôi." Sau khi giới thiệu xong, Cát bộ đầu nghiêm mặt chắp tay nói.
Chu Phàm và Lý Cửu Nguyệt liền đi theo Cát bộ đầu tiến vào Thiên Lương lý nha đối diện phủ Nghi Loan ty.
Cát bộ đầu dẫn họ tránh khỏi chính đường, đi đến một căn phòng nhỏ có phần u ám, trước phòng cũng đứng một bộ khoái trẻ tuổi.
"Không có gì dị thường chứ?" Cát bộ đầu hỏi bộ khoái trẻ tuổi kia.
Bộ khoái trẻ tuổi lắc đầu: "Cậu bé rất yên tĩnh."
Cát bộ đầu đẩy cửa phòng ra, Chu Phàm và Lý Cửu Nguyệt nhìn vào, bên trong đang ngồi một tiểu nam hài khoảng bảy tám tuổi.
Tiểu nam hài mặc áo ngắn màu thanh y, cậu bé thấy cửa mở, sắc mặt tái nhợt nhìn ra.
Cát bộ đầu ra hiệu cho Chu Phàm và Lý Cửu Nguyệt đi theo vào, rồi lại bảo bộ khoái trẻ tuổi đóng cửa lại.
"Cát bộ đầu, đây là..." Lý Cửu Nguyệt nhìn Cát bộ đầu với vẻ có chút kỳ quái.
"Lát nữa cô sẽ biết." Cát bộ đầu nhìn về phía đứa trẻ kia, "Đây là Tiểu Gia, là một học đồng ở một thư thục trong Thiên Lương thành. Tiểu Gia, cháu hãy nói lại một lần nữa chuyện mà cháu đã kể với ta trước đó."
Tiểu Gia sợ sệt nhìn thoáng qua Chu Phàm và Lý Cửu Nguyệt.
"Đừng sợ, hai vị này là lực sĩ của Nghi Loan ty, đến để bảo vệ cháu." Cát bộ đầu trấn an.
"Đồng môn Điền Phong của cháu... là... là quái quỷ..." Tiểu Gia ấp úng nói ra.
Tiểu Gia là con nhà một hộ gia đình trong Thiên Lương thành, gia cảnh trung bình, cha mẹ gửi cậu vào một thư thục trong thành đọc sách, hy vọng cậu có thể biết chữ, biết đâu vận khí tốt còn có thể nhờ đọc sách mà tìm được một lối thoát.
Trong Thiên Lương thành, thư thục có lớn có nhỏ, thư thục mà cha mẹ gửi cậu vào nằm ở phía đông Nam Hạng, gần Thiên Lương đại đạo.
Thư thục đó có hai thầy đồ dạy học, khoảng hai mươi học đồng.
Thư thục tức tư thục, thông thường thư thục càng tốt thì số lượng học đồng thu nhận càng ít, thư thục kiểu này hầu như chỉ những gia đình ở Đông Phường miễn cưỡng lo được tiền cho con đi học mới lựa chọn.
Tuy nhiên, có thể vào đây đọc sách đã coi như là may mắn rồi.
Nhưng Tiểu Gia không thích đọc sách, hơn nữa còn cảm thấy đọc sách rất khổ, hai vị phu tử trong thư thục hở chút là lấy thước gỗ đánh vào lòng bàn tay, mỗi lần đánh cậu đều rơi lệ đầm đìa.
Lần đầu tiên bị đánh, Tiểu Gia nói với mẹ, mẹ cậu ngược lại còn mắng cậu một trận, bắt cậu phải học cho tốt.
Sau đó Tiểu Gia không còn nói với mẹ nữa mà cố gắng nhẫn nhịn, mỗi ngày đến thư thục đều như ngồi trên đống lửa, vừa tới thư thục đã mong chờ đến giờ tan học.
Nhưng khoảng thời gian từ lúc lên lớp đến lúc tan học lại rất dài, Tiểu Gia ngoài việc nghĩ cách né tránh sự trách phạt của phu tử thì cảm thấy rất vô vị, ngày nào cũng phải tìm cách làm gì đó để quan sát, giết thời gian.
Ban đầu cậu thích quan sát phu tử, nhưng phu tử chung quy chỉ có hai người, sau này cậu nhìn đám đồng môn nhiều hơn.
Hai mươi mấy người, mỗi người nhìn một lúc, thời gian rất nhanh là có thể trôi qua.
Ngay hôm nay, Điền Phong trong lớp đã thu hút sự chú ý của cậu.
Trước kia Điền Phong là một người rất bình thường, học nghiệp khá hơn cậu một chút, bị phu tử phạt thước cũng ít hơn một chút, ngoài ra thì không có gì quá đặc biệt.
Nhưng sáng nay Điền Phong đến, từ dưới mũi trở xuống đã dùng vải lanh vàng quấn lại che đi, các học đồng đều tò mò nhìn cậu ta.
Phu tử cũng kỳ lạ hỏi Điền Phong, Điền Phong liền nói mặt mình không cẩn thận bị cắt trúng, nên mẹ giúp cậu ta băng lại, tránh để người khác sợ hãi.
Phu tử thấy vậy nên không hỏi thêm, cũng không cho phép các học đồng khác lấy chuyện này ra trêu chọc Điền Phong.
Tiểu Gia vẫn luôn lén lút quan sát Điền Phong, nhờ vào việc quan sát hàng ngày, Tiểu Gia rất quen thuộc với từng đồng môn, cậu cảm thấy Điền Phong cả người đều rất gượng gạo, cậu ta yên tĩnh hơn trước nhiều.
Chỉ khi phu tử hỏi chuyện, Điền Phong mới trả lời, lúc nghỉ giải lao, cậu ta cũng không nói chuyện với người ngồi cùng bàn như trước kia.
Người khác nói chuyện với cậu ta, cậu ta cũng chỉ tùy miệng qua loa cho xong.
Tiểu Gia nhìn cậu ta, cậu ta dường như phát hiện ra điều gì đó, vài lần ngoái đầu nhìn lại, nhưng Tiểu Gia rất có kinh nghiệm, cậu làm như không có chuyện gì mà dời ánh mắt đi, sau đó lại không nhịn được mà lén lút nhìn chằm chằm Điền Phong.
Có lẽ vì nguyên nhân chiếc khăn lanh vàng quấn trên mặt mà Điền Phong trong mắt Tiểu Gia hiện lên vẻ hơi bí ẩn.
Trong lòng Tiểu Gia bắt đầu hoài nghi Điền Phong đang giả vờ bị thương, bởi vì sau khi cậu ta bị thương, phu tử thương hại cậu ta nên rất ít khi dùng thước gỗ đánh vào lòng bàn tay cậu ta nữa, trong khi mình lại bị đánh nhiều hơn.
Tiểu Gia luôn không nhịn được muốn tháo chiếc khăn trên mặt Điền Phong xuống, xem xem cậu ta có thật sự bị thương hay không?
Nhưng cậu lại không thể đi tới tháo khăn che mặt của Điền Phong, nếu lỡ làm vậy mà Điền Phong thực sự bị thương thì phu tử khẳng định sẽ nghĩ cậu đang ác ý trêu đùa, tuyệt đối sẽ không tha cho cậu.
Cho nên Tiểu Gia quyết định tan học sẽ đi theo Điền Phong, xem trên đường Điền Phong có tháo khăn che mặt xuống không, nếu tháo ra mà không bị thương...
Nghĩ đến đây, Tiểu Gia liền trở nên phẫn nộ bất bình, cậu nhất định phải tố cáo với hai vị phu tử, để phu tử đánh thật đau vào lòng bàn tay Điền Phong.
Vất vả lắm mới đợi được đến lúc phu tử tuyên bố tan học, Tiểu Gia cùng các đồng môn tan lớp.
Thư thục nằm ngay bên cạnh Thiên Lương đại đạo, không có ai được cha mẹ đến đón, bọn họ đều tự mình về nhà.
Đồng môn tự mình về nhà, còn Tiểu Gia vẫn luôn chú ý vị trí của Điền Phong, cậu nhân lúc không có người, cẩn thận đi theo phía sau Điền Phong.
Cậu sợ Điền Phong phát hiện nên không dám đi quá gần, trên đường phố còn có bóng dáng người lớn qua lại che chắn, đợi đến khi tiến vào ngõ hẻm của Đông Phường, Tiểu Gia càng không sợ bị Điền Phong phát hiện hơn.
Bởi vì ngõ hẻm ngoằn ngoèo, giống như mê cung, nếu không phải người sống ở Đông Phường nhiều năm thì đi vào cũng chưa chắc đã ra được, hơn nữa mỗi khúc ngoặt đều có góc tường có thể ẩn nấp.
Tiểu Gia trước kia thường cùng mấy đứa trẻ chơi thân ở Đông Phường chơi trốn tìm, rất giỏi chuyện này, cậu cẩn thận bám theo phía sau Điền Phong, cũng không sợ theo mất dấu.
Điền Phong không sống gần nhà cậu, Tiểu Gia cũng không biết nhà Điền Phong ở đâu, nhưng cậu nghĩ nếu Điền Phong giả vờ bị thương thì chắc chắn không dám về nhà trong bộ dạng này, mà nên tháo chiếc khăn trên mặt mình xuống mới dám về nhà gặp mẹ.
Điền Phong đi rất chậm, Tiểu Gia đi theo phía sau cậu ta rất lâu.
Đột nhiên Điền Phong đi vào một con ngõ cụt, qua một lúc lâu vẫn không thấy đi ra.
Tiểu Gia từng đến con ngõ cụt này, trong lòng cậu nghĩ nếu đi đến đầu ngõ này, nói không chừng sẽ bị Điền Phong phát hiện, cậu chạy vào con ngõ bên cạnh, vòng đến bức tường ở cuối con ngõ cụt, trên bức tường có một khe nứt có thể nhìn thấy con ngõ cụt.
Tiểu Gia vội vàng ghé sát vào khe nứt nhìn xem.
Phím tắt: Chương trước ("←" hoặc "P") chương sau ("→" hoặc "N") phím Enter: Quay lại mục lục