Thế Giới Tu Tiên Kinh Dị

Lượt đọc: 6129 | 5 Đánh giá: 5,2/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 294
Mật hội

❊ ❊ ❊

Dưới bầu trời sao, những nóc nhà trông tựa như từng dãy xương sườn của cự thú. Chu Phàm nhìn vài đạo bóng đen đang lướt đi trên nóc nhà, thân hình hắn nhẹ tựa yến, không nhanh không chậm theo sát phía sau.

Nếu không phải đã bước vào tốc độ đoạn, hắn tuyệt đối không thể đuổi kịp tốc độ của những bóng đen nhạt nhòa kia. Một lúc lâu sau, bọn họ đã sắp đến cuối Đông phường, đây là góc Đông Bắc của Thiên Lương thành.

Những bóng đen ấy đột ngột hạ xuống, biến mất khỏi tầm mắt Chu Phàm. Chu Phàm kịp thời dừng bước, hắn không mạo muội tiến tới, mà nhẹ nhàng nhảy từ trên nóc nhà xuống, lặng lẽ rơi vào trong hẻm nhỏ.

Ánh sáng tím vàng lan tỏa từ cơ thể hắn, trong nháy mắt ngưng tụ thành khinh giáp, phủ lên một lớp bên ngoài Đằng Mộc giáp trụ. Trên Tử Kim khinh giáp có những phù văn nhỏ như nòng nọc sinh ra, giáp trụ dần dần đổi màu, hòa vào sắc thái lam đen mờ ảo của đêm tối đan xen cùng ánh sao.

Nếu như nói vừa rồi Chu Phàm mặc Đằng Mộc giáp trụ màu xanh đen còn có thể thấy được một bóng dáng trong đêm tối, thì bây giờ dù có ai đi tới gần cũng khó lòng phát hiện sự tồn tại của hắn. Không chỉ vậy, ngay cả hơi thở, nhịp tim và mùi cơ thể của hắn cũng bị Tử Kim khinh giáp bao phủ hoàn toàn, hầu như không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào. Đây chính là hình thái Ẩn Giáp của Tử Kim Bát Giáp.

Lúc này Chu Phàm mới lướt về hướng những bóng đen kia đáp xuống, chuyển mình trong hẻm nhỏ, hắn đã tới nơi những bóng đen đó dừng chân. Chỉ là dựa vào ánh sao mờ nhạt để nhìn, những bóng đen kia đã sớm biến mất không dấu vết.

Chu Phàm dựa lưng vào góc tường, hắn hơi nheo mắt lại, nhìn vào căn nhà có phần rách nát trước nơi những bóng đen kia dừng chân. Hắn có chút không dám chắc chắn chính là căn nhà này, dù sao nếu bọn họ cẩn thận hơn một chút, có lẽ sẽ không chọn dừng chân ngay trước cứ điểm, mà nên dừng chân xong rồi mới đi thêm một đoạn đường.

Nhờ vào lợi thế của Ẩn Giáp, bước chân Chu Phàm nhẹ nhàng, đi đứng không tiếng động như mèo, lặng lẽ tiến lại gần căn nhà kia. Khi cách cánh cửa gỗ kép ba thước, Chu Phàm lại dừng bước. Cánh cửa gỗ ẩn hiện sự vặn vẹo, giống như dòng nước đang lay động.

Chu Phàm sắc mặt ngưng trọng nhìn cánh cửa gỗ cổ quái, hắn biết đây chắc chắn là một loại thủ đoạn giám sát kỳ lạ, nếu không phải hắn đang trong trạng thái ẩn thân, e rằng đã bị phát hiện rồi. Chu Phàm cẩn thận vòng qua cửa gỗ, đi tới trước cửa sổ phía bên phải căn nhà, bên trong không có lấy một tia ánh lửa.

Hắn không chạm vào tường nhà, mà ghé tai vào cửa sổ gỗ cẩn thận lắng nghe. Căn nhà này vốn đã cũ nát, hiệu quả cách âm của cửa sổ gỗ cũng chẳng tốt lắm, người trong nhà dù có hạ thấp giọng, nhưng Chu Phàm ở gần như vậy vẫn có thể nghe được bọn họ trò chuyện.

"Tại sao bọn họ lại quay về?" Một giọng nói khàn khàn trầm thấp vang lên trước tiên trong nhà, trong giọng nói chứa đầy sự phẫn nộ.

"Có lẽ là vì chuyện ở Bích Hồ sơn trang, một thành viên quan trọng của bọn chúng đã bị Nghi Loan Tư giết chết, cho nên bọn chúng mới quay lại." Một giọng nói quái dị sắc nhọn cười hắc hắc một tiếng.

Bích Hồ sơn trang? Thành viên quan trọng?

Sắc mặt Chu Phàm khẽ biến, những kẻ trong nhà nói chắc hẳn là Lâm Kiệt đã bị hắn giết chết. Vậy bọn chúng quay lại, nghĩa là thế lực những kẻ đeo mặt nạ đó đã quay về, thế thì những người trong nhà này lại là ai?

"Hừ, Yến Quy Lai bọn chúng thật vô dụng, thế mà không thể hốt gọn được bọn chúng." Một giọng phụ nữ vang lên, "Chúng ta đã tốn không ít tâm tư, mới dẫn dụ được Thám Quái Viên của Nghi Loan Tư tới Bích Hồ sơn trang đấy."

Điều này lại khiến Chu Phàm giật mình, thông tin về Bích Hồ sơn trang đến từ sự dẫn dắt của những kẻ này? Bọn chúng làm vậy là vì cái gì?

"Là vì tin tức bị lộ." Giọng nói khàn khàn trầm thấp ban nãy thở dài, "Xem ra không chỉ có chúng ta, những kẻ đó cũng có sự bố trí trong Nghi Loan Tư, nếu không tổn thất lần này đã đủ khiến bọn chúng phải rút khỏi Thiên Lương rồi."

"Thật uổng công vô ích." Một giọng bé gái vang lên.

"Vậy bây giờ phải làm sao? Bọn chúng quay lại chẳng lẽ là để trả thù Nghi Loan Tư sao?" Giọng bé gái kia có chút lo lắng, "Mấy kẻ đó kiêng nể gì đâu, nếu làm lớn chuyện chỉ liên lụy đến chúng ta thôi."

"Xem tình hình rồi tính tiếp, nghĩ cách tìm ra nơi ẩn náu của bọn chúng, rồi lại lợi dụng sức mạnh của Nghi Loan Tư." Giọng khàn khàn trầm thấp nói.

"Ngươi nói xem rốt cuộc bọn chúng trốn ở góc nào trong thành? Thiên Lương thành chúng ta còn quen thuộc hơn cả Nghi Loan Tư, tại sao lần nào cũng không tìm thấy bọn chúng?" Trong giọng nói quái dị sắc nhọn lộ rõ vẻ nghi hoặc không hiểu.

"Luôn sẽ có cách tìm ra bọn chúng..." Giọng bé gái lạnh lùng nói.

Những người trong nhà lại bàn bạc thêm vài câu về việc này, rồi chuyển sang chủ đề khác.

"Sao ta cứ cảm thấy gần đây trong thành có chút không ổn?" Thiếu nữ đột nhiên lên tiếng nói.

"Không ổn gì chứ? Chẳng phải là do những kẻ kia đang làm mưa làm gió sao." Giọng khàn khàn trầm thấp nói.

"Không phải, chỉ là ta luôn có cảm giác tâm thần bất an, giống như có thứ gì đó đáng sợ đã tới Thiên Lương thành vậy." Thiếu nữ do do dự dự nói.

Ba người còn lại trong nhà nghe thiếu nữ nói vậy, đều trầm mặc. "Thiên phú dự cảm của ngươi đôi khi rất linh nghiệm, chẳng lẽ những kẻ kia vì trả thù Nghi Loan Tư mà dẫn dụ Quái Quỷ cấp bậc cực cao vào Thiên Lương thành sao?" Giọng bé gái mang theo một tia ngưng trọng.

"Dù thế nào, chúng ta cũng phải cẩn trọng là trên hết." Giọng khàn khàn trầm thấp chậm rãi nói, "Nếu quá nguy hiểm, vậy chúng ta sẽ rút khỏi Thiên Lương thành."

"Những kẻ đó thật đáng hận, vốn dĩ chúng ta đi theo con đường phát triển bền vững, ngày tháng trôi qua rất tốt đẹp, bọn chúng vừa tới đã phá vỡ sự cân bằng trong thành rồi." Trong giọng nói của thiếu nữ mang theo sự hận thù.

Giọng nói trong nhà đột nhiên nhỏ dần, thì thầm to nhỏ. Chu Phàm vốn đang tập trung tinh thần lắng nghe, vừa định tiến lại gần hơn chút nữa, nhưng mặt hắn bỗng chốc nghiêm nghị, không chút do dự khẽ di chuyển vài bước, rời khỏi cửa sổ, cả người nằm rạp xuống đất bên cạnh bức tường.

Trong không khí ngoài cửa sổ có dòng nước vặn vẹo lay động, một bóng người cao lớn hiện ra. Trong nhà cũng nhanh chóng lao ra ba đạo bóng đen.

Ba đạo bóng đen cao thấp không đều hợp lại cùng bóng người cao lớn kia, bọn họ quét mắt nhìn tất cả mọi thứ xung quanh, chỉ là bọn họ không nhìn thấy gì cả.

"Kỳ lạ, chẳng lẽ là ảo giác của ta sao?" Bóng người cao lớn lẩm bẩm tự nói, "Ta vừa nãy dường như cảm thấy có thứ gì đó đang lén nghe chúng ta nói chuyện bên cửa sổ."

"Nếu có người lén nghe, hắn có nhanh thế nào cũng không thể trốn sạch bóng dáng được, hơn nữa chúng ta còn bố trí cấm chế giám sát, có ai mà có thể lén nghe chúng ta nói chuyện chứ." Kẻ nói chuyện là bóng đen quái dị sắc nhọn, hắn chỉ thấp hơn người đàn ông cao lớn kia một cái đầu.

"Vậy chắc là ảo giác của ta." Người đàn ông cao lớn lắc đầu.

"Dù có phải ảo giác hay không, lần tụ hội tới đừng chọn ở đây nữa, đi thôi, trời sắp sáng rồi." Bé gái lên tiếng.

"Vậy có tin tức lại liên lạc lẫn nhau." Thiếu nữ cười nói.

Bốn đạo bóng đen vút một cái, bay về bốn hướng rời đi. Nơi căn nhà cũ trở nên tĩnh lặng không tiếng động.

Chỉ là qua một lát, bốn đạo bóng đen lại xuất hiện lần nữa tại đây, bọn họ nhìn nhau một cái, vẫn không phát hiện gì, thân hình bật lên, biến mất tại chỗ.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:252
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »