"Duy cô nương chớ nên tự trách, chúng ta là bạn tốt! Là người một nhà! Người một nhà có chuyện gì dễ thương lượng... Cô có làm ta bị thương cũng không sao, chỉ cần sau này cô đối xử tốt với ta một chút, chuyện này cứ cho qua đi." Chu Hưng Vân ấp a ấp úng nói, chỉ mong mọi người nhanh chóng bình tĩnh lại rồi nghe hắn giải thích.
"Người một nhà... ta... ngươi. Ngươi..." Duy Túc Dao nhất thời hỉ nộ ái ố, ngũ vị tạp trần. Thiếu nữ buồn vì nàng lỡ tay làm Chu Hưng Vân bị thương, trong lòng vô cùng đau xót. Vui vì Chu Hưng Vân nói hai người là người một nhà, vậy chẳng phải là...
Duy Túc Dao tự đa tình suy nghĩ, Chu Hưng Vân nói vậy là vì coi nàng là người trong lòng. Đại trượng phu nghiêm khắc với thê tử, che chở cho khách quý, đó là đạo lý lễ nghi thế tục.
"Được rồi được rồi, cô hãy bỏ vũ khí xuống trước, nghe ta từ từ giải thích." Chu Hưng Vân cố nén đau đớn, run rẩy đẩy thanh lợi kiếm trong tay Duy Túc Dao ra.
Mạc Niệm Tịch lặng lẽ nhìn hai người, do nàng vẫn chưa rõ mối quan hệ giữa Chu Hưng Vân và Duy Túc Dao rốt cuộc là gì, nên chỉ có thể giữ im lặng, tránh nói nhiều sai nhiều, làm mâu thuẫn thêm gay gắt.
Một cơn bão tạm thời lắng xuống, mọi người ngồi ở nhà ăn của khách sạn, nghe Chu Hưng Vân kể lại quá trình mình quen biết Mạc Niệm Tịch.
"Nói như vậy, cô ta chỉ là một tên tiểu tặc vào bếp ăn vụng thức ăn, ngươi thấy võ công cô ta không tệ, liền thu nhận cô ta để đề phòng Hồng Bang?" Duy Túc Dao cẩn thận từng li từng tí bôi thuốc trị thương đao kiếm cho Chu Hưng Vân.
"Ta là Giáo chủ phu nhân của U Minh Giáo! Không phải tiểu tặc." Mạc Niệm Tịch bất bình chỉnh lại.
"Nếu Hồng Bang tới quấy rối, thêm một người là thêm một phần sức mạnh, cho nên ta mới cho phép cô ấy ở lại khách sạn giúp đỡ. Chỉ là hôm qua đã rất muộn, ta không muốn làm phiền Khang bá bá nghỉ ngơi, nên mới để cô ấy ngủ phòng ta, ta ngủ dưới đất, cô ấy ngủ trên giường. Nghĩ bụng hôm nay sẽ nói cho các nàng biết..."
"Còn nữa! Buổi sáng ta sợ hắn ngủ dưới đất bị lạnh, nên mới dời hắn lên giường, ai ngờ các ngươi không hỏi phải trái trắng đen đã ra tay!" Mạc Niệm Tịch tức giận bất bình nói, thầm mắng Duy Túc Dao không nói lý lẽ.
"Xin lỗi... là ta lỗ mãng." Duy Túc Dao ngượng ngùng cúi đầu, lúc đó nàng nhìn thấy tình cảnh của Mạc Niệm Tịch và Chu Hưng Vân, lập tức đánh mất lý trí.
"Được rồi được rồi! Chuyện đã qua rồi, mọi người bắt tay giảng hòa đi. Bây giờ chúng ta phải đoàn kết nhất trí đối phó với kẻ địch bên ngoài." Chu Hưng Vân cười ha hả nói, chỉ cần hai vị tỷ tỷ không đánh nhau, mọi chuyện đều dễ nói.
"Tam sư huynh, sao huynh không mặc khóa tử giáp? Mặc vào thì đã không phải chịu nỗi khổ da thịt này rồi."
"Bộ khóa giáp đó nặng mười mấy cân, không có chuyện gì ta mặc nó làm gì? Khó chịu chết đi được..." Chu Hưng Vân cười khổ thắc mắc, ai mà ngờ được ở ngay trên địa bàn của mình cũng bị thương, hơn nữa còn bị người nhà làm bị thương.
"Hôm nay chúng ta còn mở cửa không?" Hứa Chỉ Thiên tính toán thời gian, sau một hồi ầm ĩ, vậy mà đã sắp đến giờ Ngọ, ngoài tiệm đã có người lục tục đi lại chờ đợi.
"Tam thiếu gia huynh quyết định đi." Lão Khang giao quyền lựa chọn cho Chu Hưng Vân, hiện tại đám bạn nhỏ ở khách sạn, hầu như đều coi hắn là người đứng đầu, đây có thể coi là một loại năng lực đặc biệt.
"Mở chứ! Đại nạn không chết tất có hậu phúc! Lão tử hôm nay nhất định hồng phúc tề thiên... Á!"
"Huynh đừng cử động loạn xạ, vết thương còn chưa băng bó xong." Duy Túc Dao cẩn thận băng bó, vết kiếm chỉ làm rách da thịt, cũng không đáng ngại, nếu không có gì ngoài ý muốn, mười ngày nửa tháng là có thể khỏi hẳn.
Chu Hưng Vân có thương tích trên người, không thể tự tay nấu n nấu nướng món cuốn, may mà tay nghề Lão Khang không tệ, có thể thay thế công việc. Chỉ cần gia vị không xảy ra vấn đề, mùi vị món cuốn sẽ không tệ...
Chu Hưng Vân ở trong bếp chế biến nước sốt, mặc dù một tay không tiện cử động, nhưng công thức nước sốt chỉ có một mình hắn biết.
Giờ Ngọ đã đến, Duy Túc Dao và mọi người đều bận rộn tiếp đãi khách hàng, Mạc Niệm Tịch ngược lại tranh thủ lúc mọi người bận rộn, không có việc gì làm liền vào bếp cảm ơn Chu Hưng Vân.
"Cảm ơn ngươi."
"Cảm ơn ta chuyện gì?"
"Cảm ơn ngươi đã đỡ kiếm đó cho ta. Ngoài sư phụ ra, ngươi là người đầu tiên che chở cho ta đấy."
"Không có gì, sư phụ ngươi là ai?"
"Một người rất lợi hại, sau này ta sẽ nói cho ngươi biết."
"Nói cũng như không." Chu Hưng Vân khá thắc mắc, Mạc Niệm Tịch thân là Giáo chủ phu nhân của U Minh Giáo, vì sao lại không có chút kiêu ngạo nào, hơn nữa còn rảnh rỗi không có việc gì làm, chẳng lẽ là cãi nhau với chồng nên bỏ nhà ra đi?
"Hỏi ngươi một câu, ngươi và cô ta là quan hệ gì?" Mạc Niệm Tịch đột nhiên hỏi.
"Cô ta? Duy cô nương sao? Chúng ta chỉ là bạn bè."
"Nhưng ta cảm thấy cô ấy thích ngươi."
"Ừ... là ngươi đa tâm rồi." Chu Hưng Vân cười gượng nói một đằng nghĩ một nẻo, hắn không phải gỗ đá, biểu hiện khác thường sáng nay của Duy Túc Dao ít nhiều khiến hắn nhận ra tâm ý của thiếu nữ, hơn nữa qua việc này, hắn cũng phát hiện Hứa Chỉ Thiên tám phần cũng thích mình.
Ba ảo giác lớn nhất đời người: Ta rất đẹp trai! Ta làm được! Cô ấy yêu ta!
Chu Hưng Vân vốn tưởng thiếu nữ có thiện cảm với mình chỉ là ảo giác của bản thân, nhưng sau khi ngẫm lại kỹ càng, hắn kinh hãi phát hiện không phải vậy.
Trước hết, lý niệm trong trí nhớ quỷ dị khiến hắn phán đoán sai lầm, theo bản năng cảm thấy nam sinh nữ sinh ở bên nhau cười nói vui vẻ là chuyện thường tình. Thế nhưng, con gái đương đại vô cùng hàm súc, nếu không phải trong lòng thích đối phương, tuyệt đối sẽ không thân mật không kẽ hở mà đùa giỡn với nhau.
Người trong giang hồ đều gọi hắn là lãng đãng tử, thực ra không phải không có lý, bởi vì phong cách hành sự của hắn rất khinh bạc, lúc nhỏ nhìn thấy nữ đệ tử xinh đẹp đều tùy tâm sở dục vẫy tay chào hỏi, khiến nhìn qua trông như đang trêu ghẹo thiếu nữ thanh thuần.
Thế nhưng, Hứa Chỉ Thiên và Duy Túc Dao đều thản nhiên chấp nhận, và kết bạn với hắn, có thể thấy hai nàng đối với hắn tình sâu nghĩa trọng.
"Mạc cô nương, ngươi cũng thích ta?" Chu Hưng Vân như bị ma xui quỷ khiến mà hỏi, bởi vì hắn phát hiện đầu óc mình hình như có vấn đề, vậy mà lại mơ tưởng hão huyền nghi ngờ Hứa Chỉ Thiên và Duy Túc Dao đều có tình cảm với mình.
"Không ghét." Mạc Niệm Tịch thẳng thắn trả lời.
"May quá! Ta suýt chút nữa đã biến thành kẻ tự luyến, tưởng rằng mỹ nữ thiên hạ đều yêu ta." Chu Hưng Vân vui vẻ làm việc trong bếp, thầm nghĩ trước kia ở Kiếm Thục Sơn Trang, Đường Viễn Doanh luôn mắng hắn là đồ cóc ghẻ, không chỉ võ công tệ hại, người còn xấu xí, từ đầu đến chân không có chỗ nào tốt. Tuy nhiên, hiện tại xem ra hắn vẫn khá được các cô gái hoan nghênh...
"Hưng Vân sư huynh, nước sốt xong chưa? Trước đó làm không còn lại bao nhiêu nữa."
"Chỉ Thiên cô tới đúng lúc lắm, ta có một vấn đề muốn hỏi cô. Cô có phải thích ta không." Chu Hưng Vân thản nhiên hỏi, trong lòng nghĩ xem thử phản ứng của thiếu nữ. Nếu Hứa Chỉ Thiên thẹn thùng, thì chứng tỏ giai nhân quả thực thích hắn, ngược lại thì là hắn tự đa tình.
Hứa Chỉ Thiên im lặng không nói đi đến góc bếp, xách một thùng nước đặt trước mặt Chu Hưng Vân, sau đó chỉ chỉ vào mặt nước trong vắt.
"Hiểu rồi..." Chu Hưng Vân dở khóc dở cười giao gia vị món cuốn cho thiếu nữ: "Đây là nước sốt mới làm xong, cô mang đi tiếp đãi khách đi."
"Này, cô ta có ý gì vậy?" Mạc Niệm Tịch không tài nào hiểu nổi quan sát thùng nước, bên trong ngoài nước trong ra chẳng có gì cả, Hứa Chỉ Thiên rốt cuộc đang ám chỉ cái gì?
"Thấy bóng của mình chưa? Cô ấy bảo ta soi gương nhìn kỹ cái bộ dạng thảm hại của mình, ám chỉ ta làm người phải biết tự lượng sức mình." Chu Hưng Vân mặt mày ủ rũ, sự tự tin đang bành trướng, trong chốc lát bị Hứa Chỉ Thiên đánh về nguyên hình. Ba ảo giác lớn nhất đời người, quả không lừa ta...
"Huynh có thể hỏi lại ta lần nữa xem ta có thích huynh không được không?"
"Tại sao?"
"Cái này!" Mạc Niệm Tịch lập tức chỉ vào thùng nước, chọc Chu Hưng Vân tức giận một chiêu Đạn Chỉ Thần Công gõ lên trán nàng.
"Ái u... huynh bắt nạt ta!" Thiếu nữ ủy khuất che trán, thiếu niên ngẩng đầu vung tay: "Ngươi tự chuốc lấy!"
Chu Hưng Vân trở lại sảnh khách nghỉ ngơi, chỉ thấy trước cửa Vân Hiệp Khách Sạn đông đúc, món cuốn thịt nướng vẫn bán chạy như thường lệ.
Tuy nhiên, ngay lúc mọi người đang bận tối tăm mặt mũi, khách sạn nghênh đón một vị khách quý.
"Chu công tử, Hứa cô nương, nhiều ngày không gặp, vẫn khỏe chứ."
"Cảm ơn Hàn công tử quan tâm, Chỉ Thiên ở đây hành lễ."
"Hàn huynh khỏe chứ."
Chu Hưng Vân nhìn thấy Hàn Phong ghé thăm, trái tim treo lơ lửng trên không trung, cuối cùng cũng an ổn trở lại. Chỉ cần có hắn ở đây, Hồng Bang dám đến quấy rối, tuyệt đối là tự tìm đường chết...
"Chu huynh, Ngô huynh, Duy cô nương, mọi người khỏe cả chứ."
"Từ công tử khỏe." Duy Túc Dao lặng lẽ gật đầu, Chu Hưng Vân thì kích động mày mở mắt cười: "Từ đại ca, không ngờ cả huynh cũng vào kinh! Hôm nay quả nhiên là ngày may mắn của ta!"
Đến đi! Đệ tử Hồng Bang cứ việc tung ngựa mà tới! Bây giờ Vân Hiệp Khách Sạn không thiếu hậu trường không thiếu tay chân, kẻ nào đến gây sự kẻ đó xong đời!
"Ta phụng mệnh sư phụ, bảo vệ Hàn sư đệ vi phục xuất tuần." Từ Tử Kiện nói nhỏ với Chu Hưng Vân.
"Hắc hắc, Từ huynh vất vả rồi. Mọi người đừng đứng ngoài cửa, đều vào khách sạn nghỉ ngơi đi."
Chu Hưng Vân vội vàng thu xếp tiếp đãi, Lão Khang thì có chút không thích ứng kịp, thầm nghĩ danh tiếng của Chu Hưng Vân trong giang hồ vốn dĩ phải là rất tệ hại, nhưng sao hắn lại có thể giao hảo với Từ Tử Kiện của Nhạc Sơn Phái?
Giang hồ đồn rằng Từ Tử Kiện tính tình lạnh lùng, không kết giao với người ngoài lề. Chu Hưng Vân có thể đứng cùng một chỗ với hắn, chẳng phải có nghĩa là hắn đã nhận được sự công nhận của Từ Tử Kiện!
"Hứa cô nương, Hàn mỗ ngày mong đêm ngóng, cuối cùng cũng mong được các nàng tới kinh thành rồi."
"Hàn công tử nói quá lời, xin hỏi buổi phỏng vấn của học phủ thế nào?"
"Tiểu sinh bất tài, miễn cưỡng vượt qua."
"Chúc mừng Hàn công tử trở thành môn sinh của Nhất Phẩm Học Phủ chúng ta, chúc công tử sĩ đồ hanh thông, vạn sự thuận lợi."
"Cảm ơn..."
"Nào nào nào, các người đừng nói chuyện nữa, nếm thử món cuốn thịt nướng đặc biệt của ta đây!" Chu Hưng Vân bưng một đĩa món cuốn lên bàn.
"Gần đây tiểu đạo ở kinh thành đồn đại, có một món tuyệt phẩm giai hào ra đời, không ngờ lại là do Chu huynh làm."
"Hàn huynh quá khen..." Chu Hưng Vân đột nhiên áp sát bên tai Hàn Phong hỏi nhỏ: "Chỉ Thiên có biết thân phận của huynh không?"
"Không, ở đây chỉ có Từ huynh và Chu huynh biết, hy vọng huynh có thể giữ bí mật giúp ta."
"Không thành vấn đề!" Chu Hưng Vân chắc chắn sẽ không nói cho Hứa Chỉ Thiên biết, Hàn Phong thực tế là Thái tử của Đại Đường vương triều, một gã cao phú soái sắp sửa kế thừa hoàng vị không lâu nữa.
"Chu huynh, cử động vai trái của huynh có điều bất thường, chẳng lẽ bị thương rồi?" Từ Tử Kiện động sát mẫn nhuệ, nhìn một cái liền nhìn thấu Chu Hưng Vân có thương tích trên người.
"Không đáng ngại, chỉ là vết thương kiếm nhỏ thôi, ta đã xử lý tốt rồi."
"Là tên phỉ đồ nào lại ngông cuồng như vậy, dám tùy ý làm bị thương người dưới chân hoàng thành!" Hàn Phong lộ vẻ tức giận, trong mắt hắn, Chu Hưng Vân là đống lương của quốc gia, công thức thảo dược hắn dâng lên cho ngự y cung đình giám định, hầu như đều được kiểm chứng, trong đó không ít đơn thuốc độc môn, càng có thể khiến bệnh nhân nhiễm bệnh nan y cải tử hoàn sinh.
Nếu như có người gây bất lợi cho Chu Hưng Vân, dẫn đến các loại bí dược bị chôn vùi thất truyền, đó không chỉ là tổn thất của triều đình, mà là tổn thất của toàn thể bách tính thiên hạ!