Thiên Giáng Quỷ Tài

Lượt đọc: 92 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 91
Có cần cõng không?

❊ ❊ ❊

“Bội Nghiên, lại đây giúp muội ấy xem vết thương ở chân đi.” Chu Hưng Vân nếu không nhớ lầm, hôm qua khi ở trên lôi đài, Ngu Vô Song đã bị trẹo ngón chân, hôm nay lại đứng sững ở trên đường phố suốt hai canh giờ, chỉ sợ để lại di chứng.

“Không cần xem, với võ công hôm nay của ta, sao có thể dễ dàng bị thương... Ơ kìa kìa, tỷ tỷ nhẹ tay một chút.”

“Đừng cử động loạn. Bác Khang, trong khách điếm có rượu thuốc trị thương với băng gạc không?”

“Có, ta đi lấy ngay đây, đợi một chút.”

Tần Bội Nghiên cởi giày vớ cho cô bé, chỉ thấy ngón chân út của cô bé tím tái, tuy không tổn thương đến xương cốt, nhưng cũng cần phải chú ý.

Tiếp theo, Tần Bội Nghiên bắt đầu giúp Ngu Vô Song xoa chân tan máu bầm, cảm giác vừa đau vừa ngứa tức thì khiến cô bé bị hành hạ đến sống dở chết dở, kêu la thảm thiết.

Chu Hưng Vân thấy cô bé khá đáng thương, liền đi vào bếp, nấu món ngon cho Ngu Vô Song lót dạ. Dù sao thì cô nhóc này cũng đã đợi hắn ở đầu đường từ lúc hơn năm giờ sáng, mười phần thì chín phần là chưa ăn sáng.

Hơn một khắc sau, Tần Bội Nghiên giúp cô bé xử lý xong vết thương ở chân, dặn dò cô đi đứng phải cẩn thận, không được làm ảnh hưởng đến vết thương, về nhà dùng rượu thuốc từ từ xoa bóp tan máu bầm.

“Ân tình của nữ hiệp, Vô Song xin ghi tạc trong lòng, ngày sau nếu có chỗ nào cần giúp đỡ, ta nhất định vào sinh ra tử, nghĩa bất dung từ.” Ngu Vô Song đứng dậy chắp tay tạ ơn, từ bộ dạng đáng thương sợ đau kêu la lúc nãy, trong chớp mắt đã khôi phục lại bản sắc lạnh lùng ngầu lòi.

“Nào nào nào, mọi người đừng mải nói chuyện nữa, cùng ăn sáng đi. Bội Nghiên mau đi rửa tay đi...” Chu Hưng Vân cẩn thận nấu một phần bữa sáng đầy đủ dinh dưỡng để chiêu đãi đồng bạn, đồng thời bảo Ngô Kiệt Văn vào bếp giúp hắn bưng những phần điểm tâm đã chia sẵn lên bàn.

“Ta giúp huynh!” Mạc Niệm Tịch nghe vậy vô cùng phấn khích, tự ứng cử thay Ngô Kiệt Văn vào bếp làm việc.

“Không được lén ăn phần của ta!” Chu Hưng Vân nhìn thấu tâm tư nhỏ bé của thiếu nữ tóc đen ngay lập tức, con bé này tám phần là muốn lén ăn nên mới chủ động xin giúp đỡ.

“Là bánh cuốn bán vào giờ Ngọ hả!” Ngu Vô Song tinh thần chấn động, mục đích nàng tới khách điếm tìm Chu Hưng Vân, từ đầu đến cuối chỉ có một.

“Không phải.” Chu Hưng Vân không ngờ cô bé lại chấp niệm với món bánh cuốn của Vân Hiệp khách điếm đến vậy.

“Sao huynh có thể dùng thức ăn khác ngoài bánh cuốn nướng để chiêu đãi ân nhân đã nương tay với huynh ngày hôm qua chứ.” Ngu Vô Song không vui, mặt lạnh như sương liếc nhìn Chu Hưng Vân. Rõ ràng hôm qua nàng đã nói với hắn, tâm nguyện của mình là mỗi ngày ăn ba bữa bánh cuốn thịt nướng, vậy mà hắn lại dùng thứ khác chiêu đãi nàng. Chẳng lẽ là không nghe rõ? Hay là quên mất lời gốc của nàng rồi?

“Bữa sáng khác muội không ăn sao?” Chu Hưng Vân cười trộm không có ý tốt. Ngu Vô Song chính là một cô bé thích tỏ vẻ ngầu, lời nói cử chỉ như sát thủ máu lạnh, vô hình trung tạo cho người ta một áp lực.

Nhưng hắn đã hiểu thấu bản tính thật của cô bé, đây là một con thỏ trắng nhỏ khoác trên mình lớp da sói, vạch trần cô, phá đài cô, nghĩ trăm phương ngàn kế để cô lộ vẻ yếu thế đầu hàng, như vậy mới vui...

“Vô Song muội muội, tỷ nói cho muội nghe nè. Huynh ấy là kẻ xấu, đang dụ muội mắc bẫy đó, đừng bao giờ để huynh ấy dắt mũi đi.” Hứa Chỉ Thiên bất đắc dĩ nhắc nhở tình nghĩa, tiếc là cô bé quá ngây thơ.

“Trên đời này, không có thứ gì khác có thể lay động được ta.” Ngu Vô Song rất ngây thơ liền mắc vào kịch bản của Chu Hưng Vân, bình thản tự rót cho mình chén trà, tiêu sái nâng chén uống cạn.

Thế nhưng, ngay khoảnh khắc Ngu Vô Song tự tin đặt chén xuống, Mạc Niệm Tịch đã bưng tám đĩa "trứng chiên cuộn" thơm phức bằng khay lên bàn.

“Đĩa này là của ta, các ngươi không được cướp!” Mạc Niệm Tịch chỉ vào phần bữa sáng xếp thành hình kim tự tháp nói, cô bé đã bớt mỗi đĩa của mỗi người một miếng trứng chiên cuộn, nên đĩa bữa sáng siêu cấp phần ăn đó bắt buộc phải là của cô...

“Đây là cái gì.” Ngu Vô Song ừng ực nuốt nước bọt, không chớp mắt nhìn món điểm tâm tinh xảo trước bàn.

“Là bữa sáng ta tự làm, tên là 'trứng chiên cuộn thịt xông khói'.” Chu Hưng Vân trước mặt cô bé, cầm lấy đỉnh 'kim tự tháp' trong phần bữa sáng của Mạc Niệm Tịch, nhét món điểm tâm mỹ vị vào cái miệng lớn, thong thả nhai nuốt trong vẻ khoái lạc lâng lâng.

“Đó là của ta!” Mạc Niệm Tịch vội vàng bưng bữa sáng của mình lên, tránh cho nó lại rơi vào tay độc ác của Chu Hưng Vân.

“Trù nghệ của Chu huynh thật sự là vô song, lại có thể biến quả trứng bình thường thành món ngon sắc hương vị đầy đủ như thế này.” Từ Tử Kiện đầy khâm phục nói, tiện thể khoe ra sự tồn tại tội nghiệp của mình.

“Từ huynh quá khen.” Chu Hưng Vân cười gượng gạo, nói thật, lúc nãy nấu bữa sáng trong bếp, hắn suýt chút nữa quên mất phần của Từ Tử Kiện.

Từ Tử Kiện ít nói nhạt nhẽo, khi hành động cùng Chu Hưng Vân và những người khác, cơ bản đều là ôm tay đứng nghe và quan sát một cách ngầu lòi, khiến cho anh ta rất dễ bị mọi người phớt lờ.

Duy Túc Dao vẻ ngoài lạnh lùng kiêu sa, tính cách cũng vô cùng nghiêm cẩn, nhưng bản chất cô lại hy vọng được giao lưu với người khác, chỉ là không giỏi ăn nói, dễ khiến người ta hiểu lầm cô không thích nói chuyện. Thực chất Duy Túc Dao là một cô gái dịu dàng ngoài lạnh trong nóng.

Từ Tử Kiện thì lại khác, tính tình anh ta lạnh nhạt, bản chất vốn không thích giao tiếp với người khác, tâm cảnh trái ngược hoàn toàn với Duy Túc Dao.

Nói cách khác, Từ Tử Kiện có lòng cảnh giác với người khác cực mạnh, người không được anh ta công nhận, anh ta thậm chí không muốn nói thêm một câu với họ, là một gã trai lạnh lùng ngoài lạnh trong cũng lạnh.

Bốn năm trước tại Đại hội Thiếu niên Anh hùng, Đường Viễn Doanh có ý tìm Từ Tử Kiện trò chuyện, kết quả lại bị hắt hủi, đây chính là ví dụ tốt nhất.

Quay lại chuyện chính, Ngu Vô Song không chớp mắt nhìn món điểm tâm trên bàn, mùi thơm phức đã khiến nàng quên mất lời hứa lúc trước, bàn tay nhỏ bé không kìm được đưa tới, định bụng lấy một miếng 'trứng chiên cuộn' nếm thử.

Tuy nhiên, nàng còn chưa chạm vào món điểm tâm nhỏ, Chu Hưng Vân đã kéo khay thức ăn ra sau, khiến nàng không thể chạm tới.

“Không phải muội nói không ăn sao?” Chu Hưng Vân cười tà ác, cơ hội trêu chọc cô bé đến rồi.

“Biết ơn báo đáp chú trọng ở tấm lòng, huynh đã đích thân nấu món ngon cho ta thưởng thức, về tình về lý ta đều không nên từ chối.” Ngu Vô Song già dặn trả lời, bàn tay nhỏ lại lần nữa vươn về phía điểm tâm.

“Không được! Muội thích ăn bánh cuốn, lát nữa ta làm cho muội là được.” Chu Hưng Vân trực tiếp bưng khay thức ăn lên, kiên quyết không để cô bé đạt được mục đích, thậm chí còn bày tỏ muốn đem phần trứng cuộn của nàng chia cho 'Giáo chủ đại nhân'.

“Ta đã nói rồi, có lòng là được.” Ngu Vô Song không nhịn được nữa, nàng đứng ở đầu đường từ năm giờ sáng tới giờ, bụng đã đói cồn cào, giờ đây món ngon thơm phức ngay trước mắt mà lại không thể chạm vào, thật sự quá bực mình.

“Này này này, huynh làm thế không tốt đâu.” Chu Hưng Vân một tay giơ cao khay thức ăn, cô bé đã đi tới trước mặt hắn, nhón chân nhảy lên nhảy xuống vươn tay cướp.

Cũng may con nhóc chỉ cao hơn một mét năm, thấp hơn hắn cả chục phân, tay cũng không dài bằng hắn, cho nên cướp thế nào cũng không được.

“Cho ta... ta đói rồi, ta muốn...”

“Muội bỏ chữ 'ta đói rồi' đi rồi cầu xin ta hai lần nữa thì ta cho.” Chu Hưng Vân rắp tâm bất lương, đùa cợt đóa hoa của tổ quốc.

“Cho ta, ta muốn. Cho ta, ta muốn...” Ngu Vô Song ngây thơ vô số tội, vì bữa sáng ngon lành trước mắt, dứt khoát vứt bỏ hình tượng lạnh lùng, nũng nịu phục tùng mệnh lệnh của Chu Hưng Vân mà lặp lại.

Duy Túc Dao tuy không hiểu lắm ý nghĩa trong đó, nhưng nụ cười đê tiện trên mặt Chu Hưng Vân đã khiến cô không nhìn nổi nữa.

Thế là, Duy Túc Dao đại nghĩa diệt thân, hai ngón tay điểm huyệt định thân Chu Hưng Vân, lấy bữa sáng trên tay hắn đưa cho cô bé.

“Đa tạ.” Ngu Vô Song nhận lấy món ngon, trong nháy mắt khôi phục vẻ cao lãnh, gật đầu tạ ơn Duy Túc Dao. Sau đó chạy lon ton về chỗ ngồi, ăn một cách đầy hạnh phúc...

Tuy rất không muốn thừa nhận, nhưng Ngu Vô Song phải nói rằng, bữa sáng này thật sự ngon hơn bánh cuốn thịt nướng.

Duy Túc Dao đứng ra, Chu Hưng Vân lập tức không dám làm càn, trong số đông mỹ nữ, cũng chỉ có cô là người có chút năng lực quản chế tên lãng tử này.

Tần Bội Nghiên coi Chu Hưng Vân là thần minh chuyển thế, bất kể hắn nói gì đều là đúng, trước mặt hắn cô chỉ là một tiểu nha hoàn chu đáo, lão gia thích làm gì cô thì làm.

Mạc Niệm Tịch thì giống như một con mèo nhỏ bám người, thích làm nũng đòi lợi ích từ Chu Hưng Vân, Chu Hưng Vân luôn có thể dùng chút lợi nhỏ lừa cô xoay mòng mòng, như một nàng dâu ngoan ngoãn mặc cho chồng dạy bảo.

Hứa Chỉ Thiên tuy thường xuyên quản giáo Chu Hưng Vân, cố gắng uốn nắn bản tính lãng tử của hắn, tiếc là tiểu thư quan gia chỉ biết dùng cái miệng, Chu Hưng Vân không hợp ý là động tay động chân, luôn có thể trị cô đến mức không còn sức phản kháng...

Tóm lại, Duy Túc Dao là người phụ nữ duy nhất hiện tại có khả năng chế tài Chu Hưng Vân, cho nên hắn rất cẩn thận dè dặt, kẻo giai nhân đập vỡ hũ giấm tìm hắn tính sổ...

Ăn xong bữa sáng ngon lành, Chu Hưng Vân theo kế hoạch ban đầu, chào bác Khang một tiếng, liền dẫn đồng bạn đi dạo phố.

Ngu Vô Song tự nhiên đi theo Chu Hưng Vân, một là vì cha mang nàng vào kinh, là hy vọng nàng có thể kết giao bạn bè tại Diễn Võ Tế, hơn nữa dẫn họ đi gặp ông. Hai là vì đồ Chu Hưng Vân nấu quá ngon, theo hắn chắc chắn không sai, biết đâu lát nữa lại được ăn món ngon vật lạ...

Tuy nhiên, Ngu Vô Song dường như đã đánh giá thấp vết thương ở chân, theo chân Chu Hưng Vân mấy người dạo phố một lát, liền có chút không chịu nổi. Nhưng vì sĩ diện, nàng vẫn cắn chặt răng, đi bộ chậm rãi mà không hề xiêu vẹo.

“Có cần cõng không?” Chu Hưng Vân để ý thấy tình cảnh khó xử của cô bé, tốt bụng dừng bước hỏi.

“Không cần lo, chút thương tích nhỏ này không có gì, không đau chút nào.” Ngu Vô Song không thèm để ý đáp lại, sự bướng bỉnh khiến nàng nghĩ không thể tỏ ra yếu đuối, bắt buộc phải duy trì hình tượng cao thủ cô độc kiêu ngạo.

“Ta không hỏi chân muội có đau hay không, chỉ là cảm thấy nếu muội đi mệt rồi, ta có thể cõng muội một đoạn.”

“Hừ! Huynh coi ta là trẻ con à? Chút đường này sao mà mệt được? Đừng quên ta là đường đường nhất lưu cao thủ đó.” Ngu Vô Song vung tay áo một cái, nghiêng mặt bốn mươi lăm độ, duy trì một góc vàng lạnh lùng nhìn Chu Hưng Vân.

Tư thế lạnh lùng như sát thủ của Ngu Vô Song, có thể nói là cực kỳ có sức răn đe, người dân đi đường qua lại, gần như đều bị gương mặt xinh đẹp băng giá của nàng dọa lùi, bất đắc dĩ phải tránh xa mà đi đường vòng.

Chỉ có điều, Hứa Chỉ Thiên và những người khác nhìn thấy cảnh tượng này, không những không thấy sợ hãi, ngược lại còn hơi buồn cười. Bởi vì mọi người không kìm được nhớ tới lúc Tần Bội Nghiên xoa chân tan máu bầm cho cô bé, cô bé đã khóc lóc thảm thiết dễ thương như thế nào ở trong khách điếm...

“Được được được, chúng ta còn phải đi dạo quanh thành mấy vòng nữa, đến lúc đó muội đừng có kêu dừng đấy.” Chu Hưng Vân bất lực lắc đầu, cô bé đang tuổi nổi loạn thật khó chiều.

“Chờ đã, có lẽ hôm nay dậy sớm quá, hình như ta mệt thật rồi, hay là huynh cõng ta đi một lát đi.”

Quả nhiên, Ngu Vô Song vừa nghe phải đi dạo quanh thành, lập tức nảy sinh tâm lý sợ hãi, khuất phục trước thế lực tà ác. Chắc không phải lần đầu để Chu Hưng Vân cõng, cộng thêm ngón chân thực sự rất đau, nên cô bé rất dễ dàng thỏa hiệp...

Chu Hưng Vân cõng cô bé trên lưng, trong lòng lần lượt hiện lên ba suy nghĩ.

Suy nghĩ thứ nhất: Thơm ghê. Mùi vị thanh tân...

Suy nghĩ thứ hai: Nhẹ tênh. Dù sao cũng là con gái...

Suy nghĩ thứ ba: Bằng phẳng. Cần phải phát triển thêm...

Nếu suy nghĩ thứ ba đầy vẻ dâm tà của Chu Hưng Vân mà để mọi người biết được, e rằng kế hoạch đi dạo quanh thành hôm nay sẽ kết thúc tại đây.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:86
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.