Thiên Giáng Quỷ Tài

Lượt đọc: 1588 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 686
Sự điên cuồng cuối cùng

❊ ❊ ❊

"Đui mù à! Vết bầm to như vậy mà ngươi nói là vết bẩn?"

"Đúng thế! Người ta chính là đui mù đó thì sao nào! Đường đường là Thái tử phi không làm, lại cứ muốn ở bên một kẻ lãng tử giang hồ, ngươi nói người ta không phải đui mù thì là gì?"

"Khụ khụ, Chỉ Thiên, lựa chọn của nàng là đúng rồi, chẳng phải ta đã đánh thắng hắn rồi sao! Thái tử điện hạ còn bị thương nặng hơn ta, cả hai mắt đều thâm sì rồi." Chu Hưng Vân tiện tay ôm lấy Hứa Chỉ Thiên, đắc ý cười nói.

"Hưng Vân sư huynh đánh nhau với Thái tử điện hạ?" Hứa Chỉ Thiên vô cùng kinh ngạc, không biết hắn và Hàn Phong đã trò chuyện gì ở Nhất Phẩm Học Phủ mà lại có nhã hứng đánh nhau.

Hứa Chỉ Thiên không cho rằng Hàn Phong thực sự nảy sinh mâu thuẫn với Chu Hưng Vân, dù sao thì võ công của hai người không cùng một trình độ, trong tình huống bình thường, Hàn Phong không thể nào đánh Chu Hưng Vân bị thương.

"Hắn dám tranh giành nữ nhân với ta, ta liền đấm cho hắn một mặt mắt gấu trúc."

"Thật á?"

"Thật! Ngọc trai còn chẳng thật bằng. Đi thôi, chúng ta lên xe từ từ trò chuyện..." Chu Hưng Vân sung sướng bế ngang Hứa Chỉ Thiên, đặt nàng lên xe ngựa.

Vừa rồi tiểu manh vật đã nói ra câu hắn muốn nghe nhất, nên tâm trạng Chu Hưng Vân hiện giờ vô cùng tốt.

Hứa Chỉ Thiên quả nhiên thông tuệ, nhìn Chu Hưng Vân ngốc nghếch chờ đợi ngoài Ngự Hoa Viên là biết trong lòng hắn bất an, vì vậy chưa đầy ba câu đã nói rõ nàng đã từ chối đề nghị của Hoàng thái hậu và Hứa Thái phó.

So với việc ở trong hoàng cung, làm một vị Hoàng hậu dưới một người trên vạn người, Hứa Chỉ Thiên càng hy vọng được ngao du tứ hải, càng hy vọng... có thể mãi mãi ở bên cạnh Chu Hưng Vân, khoảnh khắc nào cũng nhìn thấy cái vẻ ngốc nghếch "ngu ngốc mà đại trí" của hắn.

Chiều tối hôm đó, đám tiểu bằng hữu Tần Thọ, Lý Tiểu Phàm, Quách Hằng, Mã Liệu đang định lôi kéo Ngô Kiệt Văn đi "mua vui", thì một toán quan binh ùa vào Chu phủ, dùng thủ dụ của Vịnh Minh công chúa, cưỡng ép áp giải mấy con súc sinh này đi.

Ban đầu Chu Hưng Vân không hiểu mô tê gì, không biết mấy con súc sinh phạm phải chuyện gì mà lại chọc giận Hàn Thu Linh, cho đến sáng hôm sau, Tần Thọ thức trắng đêm được đưa về Chu phủ, hắn mới biết hóa ra Hàn Phong mặt mày bầm tím không thể gặp người, cần hắn vào cung giúp trang điểm...

Hôm nay là ngày hỷ sự, Thái tử điện hạ đăng cơ kế vị, bách tính kinh thành đều tụ tập trên đường phố reo hò.

Chu Hưng Vân ôm Hứa Chỉ Thiên vừa mới trở thành thê tử, vốn muốn ngủ nướng thoải mái một chút, kết quả canh bốn đã bị người đánh thức, buộc phải thay quan phục, đến đài tế thiên chung vui với toàn dân, chúc mừng tân hoàng đăng cơ.

Nói thật, đại điển đăng cơ của Hàn Phong đối với Chu Hưng Vân mà nói, chỉ có thể dùng hai chữ "đau khổ" để hình dung. Cảm giác đó giống như họp đại hội toàn trường, văn võ bá quan đều tụ tập ở đài tế thiên để... phạt đứng, chờ mãi chờ mãi, chờ đến giờ lành tháng tốt, rồi nghe thái giám công công lảm nhảm nói lời vô nghĩa...

Cái may trong cái không may là bây giờ đang là mùa xuân, mặt trời không quá gắt, nếu không thì nắng nóng như đổ lửa, không trúng nắng mới là lạ.

Tóm lại là tóm lại, đại điển đăng cơ của Hàn Phong, Chu Hưng Vân cứ đứng lờ đờ như mất hồn mất vía cả một ngày, cuối cùng làm sao hắn về đến phủ, chính bản thân hắn cũng không nhớ rõ.

May mắn là, Duy Túc Dao và đám mỹ nữ đều biết Chu Hưng Vân hôm nay vất vả rồi, đợi hắn về nhà, tất cả đều tự giác vây quanh bên cạnh hắn, giúp hắn giãn gân cốt, lưu thông khí huyết, mát-xa rửa chân.

Nói thật, đại điển đăng cơ chẳng có việc gì của Chu Hưng Vân cả, hắn hoàn toàn có thể không cần tham gia, chỉ hận lễ tục không thể trái, văn võ bá quan, Quốc cữu đại nhân, bắt buộc phải có mặt để... phạt đứng.

Thân tâm mệt mỏi, buổi tối Chu Hưng Vân đành phải lao vào chốn dịu dàng của các mỹ nữ, cùng nàng Túc Dao thân yêu trải qua đêm xuân.

Ngày thứ hai sau đại điển đăng cơ, tân đế Hàn Phong bắt đầu đại xá thiên hạ, mưu cầu phúc lợi cho bách tính trong thiên hạ.

Giảm miễn thuế lương thực, thuế quan, xá miễn tù phạm, giảm nhẹ hình phạt gì gì đó thì không nói nhiều nữa, Chu Hưng Vân đối với những thứ đó không hề có hứng thú, điều khiến hắn để tâm hơn là...

Kiếm Thục sơn trang, Nhạc Sơn phái, Thủy Tiên các, Kỳ Lân cung, Hạo Lâm Thiếu Thất, Bích Viên sơn trang, Huyền Băng cung, Tinh Đao môn, Hồng Thiên võ quán, chín đại môn phái giang hồ, vì hỗ trợ Vịnh Minh công chúa bình loạn có công, được sắc phong làm chín đại Hộ quốc danh môn của Đại Đường hoàng triều.

Ngoài phần thưởng danh dự này ra, còn có rất nhiều phần thưởng thực chất, ví dụ như tấm biển ngự tứ do chính tay tân đế đề bút, vũ khí tượng trưng cho uy quyền hoàng thất, vàng bạc, gấm vóc, lương thực, vân vân...

Phúc lợi nhiều đến mức khó tin, Chu Hưng Vân lười chẳng buồn đếm, tóm lại chín đại môn phái đều kiếm bộn rồi.

Kể từ sau khi Võ Lâm Minh thảo phạt Chu Hưng Vân, sau trận chiến ở Thanh Liên sơn, Nhạc Sơn phái, Thủy Tiên các và các môn phái khác, uy vọng trên giang hồ có thể nói là rớt không phanh, rơi xuống đáy vực.

Thế nhưng, khi hoàng bảng công bố chín đại môn phái hỗ trợ Vịnh Minh công chúa bình loạn có công, được tân đế sắc phong làm Hộ quốc môn phái, chín đại môn phái vốn danh dự rơi xuống đáy vực, trong nháy mắt đã chạm đáy bật ngược trở lại, chấn động võ lâm, vượt xa lúc trước, trở thành chính đạo hào môn được triều đình công nhận!

Nhìn kỹ đi, "danh môn" đã không đủ để hình dung chín đại môn phái nữa rồi. Là Hào môn! Đế hoàng công nhận! Hào môn võ lâm hàng thật giá thật!

Khi chín đại môn phái theo hoàng bảng công bố thiên hạ, trong mắt bách tính kinh thành, họ trong nháy mắt đã trở nên cao cấp sang chảnh.

Tất nhiên, hiện nay tin tức vẫn chưa lan truyền khắp ngũ hồ tứ hải, nếu không những kẻ tranh nhau gia nhập chín đại hào môn e là sẽ chen lấn đến sập cả ngưỡng cửa núi mất.

Ngoài chín hào môn như Kiếm Thục sơn trang ra, Hồng bang, Lâm Bảo tiêu cục, Võ Đằng môn và đám môn phái từng hỗ trợ bình loạn cũng được nhắc đến trên hoàng bảng. Tuy họ không được phong làm Hộ quốc môn phái, nhưng cũng được triều đình xem là chính đạo danh môn chính thống, các loại phần thưởng đáng có đều có đủ...

Tân hoàng đăng cơ ai ai cũng có thưởng, Chu Hưng Vân liếc mắt nhìn sơ qua văn án phong thưởng khiến người ta hoa mắt chóng mặt, rồi vứt sang một bên, không muốn lãng phí thời gian tốt đẹp vui đùa cùng mỹ nữ nữa.

Đám tiểu đồng bọn đều đang luyện tập buổi sáng trong đình viện, Chu Hưng Vân nở nụ cười thỏa mãn, đôi mắt lần lượt lướt qua Duy Túc Dao, Ỷ Lợi An, Mục Hàn Tinh, Trịnh Trình Tuyết, Mộ Nhã cùng đông đảo mỹ nữ khác, cuối cùng dừng lại trên người Nam Cung Linh.

Nam Cung đại tỷ đang ngồi tĩnh lặng dưới mái hiên chăm sóc ái đao, rõ ràng đã hòa nhập vào cuộc sống của Chu phủ.

Chu Hưng Vân giả vờ ngắm cảnh, đầy ý đồ đen tối tiến lại gần Nam Cung Linh...

Nói thật, trong đầu Chu Hưng Vân toàn mấy thứ đồi bại, mấy ngày gần đây cứ nghĩ đến chuyện "củi khô lửa bốc" với Nam Cung tỷ tỷ, xảy ra chút chuyện không dành cho trẻ nhỏ. Vấn đề là, Nam Cung đại tỷ khí lạnh bức người, hại hắn không dám dễ dàng tiếp cận giai nhân.

Hôm nay cơ hội hiếm có, Nam Cung đại tỷ thế mà lại ngồi trong đình viện phơi nắng, Chu Hưng Vân dứt khoát lén lút tiếp cận nàng, thử "cọ xát" Nam Cung đại tỷ một chút, xem thái độ của nàng đối với hắn thế nào.

Thế nhưng, Chu Hưng Vân vừa đi tới gần Nam Cung Linh, giai nhân liền không mặn không nhạt hỏi: "Rốt cuộc ngươi đang sợ hãi điều gì? Ta là nữ nhân của ngươi, không có quyền từ chối, cũng sẽ không từ chối bất kỳ yêu cầu nào của ngươi."

"Khụ khụ khụ... Ta không có sợ hãi gì. Chỉ là, có chút không tự nhiên thôi." Chu Hưng Vân giả điên giả khờ đáp lại, ngay sau đó đi tới sau lưng Nam Cung Linh, đầy dò xét nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc giai nhân.

Quả nhiên, Nam Cung Linh mặt vô biểu cảm tiếp tục chăm sóc ái đao, mặc cho Chu Hưng Vân động tay động chân với mình.

Phàm là việc gì cũng có quá trình, mặc dù đại tỷ đầu rất thẳng thắn nói với hắn rằng nàng là nữ nhân của hắn, nếu hắn muốn nàng, cứ việc làm là được. Thế nhưng, Chu Hưng Vân vẫn rất biết "tình thú", trước hết bồi dưỡng tình cảm với giai nhân, tránh cho đại tỷ đầu không vui lại rút đao hù dọa hắn.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, kể từ trận chiến cửa thành kinh thành, hắn may mắn thắng được Nam Cung Linh, đại tỷ đầu liền không bao giờ rút đao chỉ vào hắn nữa.

Nếu đổi lại là trước đây, đừng nói là chạm vào Nam Cung Linh, ngay cả đến gần nàng thôi, đại tỷ đầu cũng sẽ vung ngang thanh Đường đao đặc chế, hỏi hắn có phải muốn đánh một trận hay không.

"Ký ức của nàng khôi phục chưa?" Chu Hưng Vân dần dần được đằng chân lân đằng đầu, áp sát người vào lưng Nam Cung Linh, ghé vào tai giai nhân khẽ hỏi.

"Ta đã nhớ lại quá trình bị ngươi cưỡng chiếm." Nam Cung Linh thuận theo động tác của Chu Hưng Vân, chủ động ngẩng đầu lên, mặc cho hắn vùi đầu vào vai nàng, thưởng thức tư sắc của mình.

Chỉ có điều, lời nói ra một cách bâng quơ của Nam Cung đại tỷ lại khiến Chu Hưng Vân rùng mình một cái.

Thế nhưng, ngay lúc Chu Hưng Vân nản lòng thoái chí, trong lòng định rút lui, trong đôi mắt Nam Cung Linh lóe lên một tia hưng phấn, thấp thoáng lộ ra một nụ cười yêu dã: "Khi đó ngươi, so với bây giờ còn khiến ta động tâm hơn."

"Hóa ra nàng thích kiểu cường công, vậy sau này ta sẽ không khách khí với nàng nữa." Chu Hưng Vân hung hăng cắn một cái vào vai Nam Cung Linh...

Nam Cung Linh khiến Chu Hưng Vân hiểu ra rằng, nàng không cần tán tỉnh, dùng cách đàn ông nhất, chà đạp và chinh phục nàng là đúng rồi.

Hơn chín giờ sáng, Tần Thọ, Lý Tiểu Phàm, Quách Hằng mấy con súc sinh phơi phới trở về Chu phủ.

Chu Hưng Vân nhìn thấy mấy người họ, liền như kẻ mắc bệnh lao, không ngừng ho khan: "Khụ khụ khụ... khụ khụ khụ khụ khụ... khụ khụ, khụ khụ khụ, á khụ, khụ khụ khụ..."

"Vân ca! Vân ca! Huynh không khỏe sao? Lại đây lại đây, bọn đệ có thuốc trị ho đặc hiệu đây." Tần Thọ nghe thấy "mật mã Morse" đã lâu không thấy, lập tức nghênh đón, cùng Lý Tiểu Phàm mấy người, ôm lấy Chu Hưng Vân về phòng "uống thuốc".

Tốc độ đó nhanh đến mức ngay cả Y Tiên tỷ tỷ cũng không theo kịp...

Chu Hưng Vân cùng mấy con súc sinh trốn vào trong phòng, lập tức đi thẳng vào vấn đề: "Mấy người tối nay có rảnh không?"

"Vân ca muốn đi mua vui hả?" Lý Tiểu Phàm tò mò hỏi, thứ gọi là "mật mã Morse" đó chính là ám hiệu đặc biệt mà các thành viên Ngọc Thụ Trạch Phương sử dụng khi muốn thảo luận "quốc sự cơ mật" (mỹ nữ).

Trước đây khi Chu Hưng Vân chỉnh sửa Giang Hồ Mỹ Nhân Bảng, cũng dùng ám hiệu tương tự để triệu tập họ thảo luận cơ mật.

"Tối nay ta định..." Chu Hưng Vân vẫy vẫy tay, ra hiệu đám súc sinh cúi đầu lại gần, sau đó kể kế hoạch tối nay cho mọi người.

"Người trẻ tuổi... tư tưởng của huynh rất nguy hiểm, huynh có biết không?" Quách Hằng vô cùng chấn động nhìn Chu Hưng Vân, đối với ý tưởng táo bạo của hắn, vô cùng khâm phục và kinh ngạc.

"Mấy người cứ nói cho ta biết, có làm hay không?" Chu Hưng Vân đập bàn hỏi.

"Làm chứ! Dù sao cũng là lần cuối rồi!" Lý Tiểu Phàm nghĩa vô phản cố gật đầu, Tần Thọ do dự một hồi lâu, cuối cùng cũng bị dụ dỗ, đồng ý với Chu Hưng Vân tối nay làm một vụ lớn.

Khoảng hai giờ chiều, Chu Hưng Vân cùng mấy con súc sinh lén lút chuồn qua cửa sau.

Tất nhiên, tất cả những điều này đều không qua mắt được Duy Túc Dao và các cô gái...

Hoặc có thể nói, Chu Hưng Vân vô duyên vô cớ ho khan, sau đó trốn trong phòng thương lượng "quốc sự cơ mật", các thiếu nữ đã sớm phát hiện đám nhóc này có vấn đề. Chỉ là...

"Để bọn họ đi có được không?"

"Không vấn đề gì đâu. Dù sao Hưng Vân sư huynh cũng không phải đi mua vui."

"Nô gia thật muốn đi xem, sự điên cuồng cuối cùng của bọn họ."

"Tiểu Tuyết, lát nữa chúng ta cũng đến khu phố dạo một chút, biết đâu có thể đụng độ bọn họ." Mục Hàn Tinh hạ quyết tâm, tối nay phải đi xem thử, đám súc sinh Chu Hưng Vân định giở trò gì.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:681
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.