Yusa Hiroko không thể dừng lại quan sát kỹ người đàn ông nọ, bởi lẽ cô đang rất vội.
Thế nhưng phải nói bộ dạng anh ta lạ lùng quá thể. Tomoya thoạt trông thấy anh ta thì reo lên vẻ thích thú lắm “Mẹ ơi, người ngày xưa kìa!”. Nhưng Hiroko chỉ giục con “Rồi, mẹ biết rồi, nhanh chân lên nào con” rồi liếc “người ngày xưa” một cái. Quả thật, trước cánh cửa cuốn hẵng còn đóng kín mít của siêu thị Tomiya, có một người đàn ông đang đứng sừng sững, với lối phục sức ngỡ như vừa bước ra từ một bộ phim dã sử.
Anh ta có một chỏm tóc búi chonmage[1] cột trên đỉnh đầu, mặc chiếc quần ống rộng hakama[2] bên ngoài áo kimono, hình như trên thắt lưng còn đeo hai thanh kiếm. Nói “hình như” không phải bởi Hiroko chẳng hứng thú gì lắm với người đàn ông nọ mà vì cô đang phải mải mốt cho kịp giờ. Cô chỉ kịp liếc anh ta một cái, đáp lại Tomoya một câu cho có “Ơ đúng thật nhỉ, người ngày xưa kìa”, rồi hớt hải kéo tay con chạy đi.
Sáng nay Hiroko phải tất tả như thế, nguyên do chính là bởi cô ngủ dậy muộn. Tối qua cô phải căng mắt đến gần ba giờ sáng để giải quyết mớ công việc mang về nhà, nhưng để đến mức dậy muộn rồi tới trễ vào ngày dã ngoại của nhà trẻ thì đương nhiên không thể biện minh được. Hiroko vội vội vàng vàng làm cơm nắm từ cơm còn thừa hôm qua, rán xúc xích, trứng cuộn cho vào hộp cơm rồi đặt cả vào ba lô. Đáng lý ra cô đã có thể xoay xở đến kịp giờ tập trung tại nhà trẻ, nhưng đúng lúc vừa chuẩn bị bước ra khỏi nhà thì Tomoya kêu toáng lên “Đi ị!”.
“Đến nhà trẻ rồi hẵng đi con?”
“Không được đâu mẹ.”
“Không nhịn được thật à?”
“Ra quần mất mẹ ơi!”
Tomoya đứng ngay tại chỗ, tụt một lúc cả quần dài và quần sịp xuống. Hiroko thẫn thờ nhìn theo cặp mông như hai trái đào của thằng bé biến mất vào toilet.
“Tại sao ban nãy không đi hả con?”
Hiroko rên rẩm như sắp khóc tới nơi trước cửa nhà vệ sinh. Ấy vậy mà Tomoya nói vọng ra, chẳng tỏ vẻ sốt ruột gì: “Nhưng mà bây giờ con mới buồn thì biết làm thế nào được?” Thằng bé ở trong nhà vệ sinh lâu thật lâu. Đến lúc xong xuôi cũng phải mất tận sáu phút, xỏ quần sịp rồi quần dài vào lại mất thêm một phút nữa. Khi hai mẹ con tới được nhà trẻ thì lớp Hoa Ly đã khởi hành tới ga Otsuka mất rồi.
“Nếu nhanh lên khéo vẫn kịp giờ tàu chạy đấy!”
Nghe giáo viên ở lại trực nói thế, Hiroko cúi gập đầu cảm ơn, đoạn cầm tay Tomoya lao ra khỏi nhà trẻ. Cô hối hận vì đã không đi xe đạp, nhưng bây giờ về chung cư lấy xe thì lại muộn quá. Hôm nay bọn trẻ đi dã ngoại tại công viên Otomeyama ở Mejiro. Nếu không bắt kịp tàu ở ga Otsuka chắc Hiroko phải tự đưa con ra tận đó mất. Như thế thì sẽ muộn giờ làm. Dữ liệu phải có trong sáng sớm nay nên tối qua Hiroko thức khuya giải quyết cho xong, chính vì thế cô mới ngủ dậy muộn để rồi mọi sự thành ra nông nỗi này. Nhỡ không kịp giờ họp nữa thì... Cô đúng là kẻ dở hơi điển hình. Tâm trí ngổn ngang nên Hiroko chẳng còn hơi sức đâu để tâm đến người đàn ông kia nữa. Đàn ông có bộ dạng dị hợm bây giờ có phải chuyện hiếm đâu. Nhất là ở cái đất Tokyo này, nếu cứ ngạc nhiên về mấy chuyện con con kiểu đó chắc thần kinh cũng chẳng trụ được lâu. Kể cả có bận đồ như samurai hay hóa trang thành Godzilla đi lại trên phố thì cũng chẳng phải chuyện phạm pháp gì. Có khi anh chàng kia đang đóng phim dã sử ở một ngôi đền quanh đây cũng nên. Mà thực ra Hiroko cũng chẳng biết rõ liệu có đền chùa gì gần đây hay không.
Buồn thay, tất cả những việc Hiroko thầm mong sẽ tránh được đều biến thành sự thực hết. Chỉ có Tomoya cứ nghĩ mẹ cũng đi dã ngoại cùng mình nên hớn hở vui sướng lắm. Chẳng bù cho tâm trạng của mẹ nó bây giờ đang đục ngầu như bùn ở vịnh Tokyo. Bị sếp mắng, Hiroko lại khúm núm cúi đầu xin lỗi, đến giờ nghỉ trưa cũng chẳng thiết ăn uống gì. Nhưng có buồn nữa thì công việc cũng chẳng vơi đi cho. Khi nhận ra thì việc phải xử lý đã lại dồn đống như núi. Mà cũng chẳng làm thêm giờ được vì còn phải đi đón Tomoya. Sao một ngày lại ngắn như thế được nhỉ.
“Đi làm thì muộn mà đi về đúng giờ thế?” Hiroko rời công ty với câu nói mát mẻ của sếp văng vẳng bên tai. Cô lết đôi chân mỏi mệt, một lần nữa đứng trước sân ga Otsuka. Người đàn ông kỳ lạ ban sáng đã hoàn toàn biến mất khỏi tâm trí Hiroko. Trước khi tới ga cô có tạt qua siêu thị Tomiya để mua há cảo, rau diếp, bánh flan hiệu Pucchin và sữa tươi nhưng anh chàng kia đã không còn ở đó nữa. Hiroko cũng chẳng hề nhớ tới anh ta. Trước khi mở cổng nhà trẻ, Hiroko giấu tạm túi đồ cô mới xách về từ Tomiya vào bụi cây rậm rạp gần đấy. Ghé mua đồ trước khi đón con tiện hơn nhiều thật, nhưng vẫn là trái quy định. Nhưng nếu tuân thủ đúng quy định, Hiroko sẽ phải dắt con từ nhà trẻ vòng lại Tomiya. Chưa kể cô cũng không thích thú gì viễn cảnh bị Tomoya vòi vĩnh đòi mua kẹo hình nhân vật yêu thích.
Phát hiện ra mẹ đang đứng đợi trên sân trường, Tomoya liền chạy như bay tới. Thằng bé tíu tít “Con chào mẹ ạ”, rồi ôm chầm lấy cô. Trong giây phút ấy, bao nhiêu mệt mỏi tích tụ trong Hiroko bỗng dưng tan biến hết cả.
“Hôm nay đi dã ngoại có vui không con?”
“Vui lắm mẹ ạ!”
“Vui chừng nào?”
Tomoya dang hai cánh tay ra, hào hứng nói “Mẹ mà đi cùng thì còn vui nữa cơ”. Hiroko chỉ còn biết gượng cười.
Hai mẹ con nắm tay nhau, cùng đi bộ quãng đường từ nhà trẻ về chung cư mất tầm năm phút. Đến nửa đường, Tomoya rủ mẹ chơi trò đuổi bóng[3].
“Để tôi đây làm quỷ mẹ nhé.”
Con trai tuổi này, đứa nào cũng hay tự xưng là “tôi đây”. Mấy đứa lớn hơn nói chữ “tôi” nhẹ hơn rồi dần dần nhấn vào chữ “đây”. Chữ “tôi” của bọn trẻ con tầm tuổi Tomoya lúc nào cũng cao vút lên, đến chữ “đây” thì lại trầm hẳn xuống. Dù có hỏi bọn trẻ tại sao lại như thế thì chúng cũng chẳng giải thích rõ ràng được, nhưng hình như đứa nào cũng nói kiểu đó cả.
Tomoya reo hò sung sướng, đuổi theo chiếc bóng của mẹ đổ dài trên nền đất dưới ánh nắng xế chiều. Hiroko chạy từng bước ngắn, nhưng đến đoạn phải băng qua con đường có nhiều ô tô, cô cố tình để bị bắt, sau khi cùng con đi sang vỉa hè bên kia đường, đến lượt Hiroko làm “quỷ”. Thằng bé hăm hở chạy đi, sau khi vào cửa chung cư, nó cứ thế lao qua sảnh tới chỗ tầng dùng làm bãi đỗ xe nhiều cột. Vẫn còn ham chơi đây mà. Nghe tiếng mẹ gọi “Con ơi chơi thế thôi nào”, Tomoya cười khúc khích rồi lại trốn tiếp.
“Mẹ bắt con đi! Bắt nốt lần này thôi.”
Khi Hiroko chỉ còn một bước nữa là giẫm được vào bóng Tomoya, thằng bé ngồi thụp xuống bên cạnh chiếc xe ô tô ngay gần đấy. Bóng của chiếc xe chồng lên bóng nó.
“Con chơi xấu nhé.”
“Không chơi xấu mà!”
Hiroko nấp đằng sau cột, đợi Tomoya tự thấy sốt ruột mà đi tìm mẹ thì tấn công bất ngờ luôn.
Đúng như dự tính, thằng bé bước ra khỏi bóng chiếc xe ô tô, nhìn dáo dác rồi bắt đầu đi loanh quanh, đoạn chầm chậm tiến lại gần chỗ Hiroko đang nấp. Sàn bê tông sơn màu cam trải ra trước mắt cô. Giờ thì chỉ việc đợi thằng bé đến gần sát rạt rồi nhảy một bước giẫm vào bóng nó là xong.
Đúng lúc ấy, Hiroko nhận ra có gì đó ở giữa hai chiếc xe đỗ phía đối diện. Không biết nó tự rơi xuống hay người ta để đấy. Thoạt nhìn vật đó trông có vẻ khá là to.
“Ôi trời ơi!”
Tiếng la thất thanh của Hiroko vọng lên tới tận trần nhà bê tông. Tomoya nhìn thấy mẹ, hớn hở quay lưng chạy đi, nhưng thấy Hiroko không đuổi theo, thằng bé liền dừng chân, quay đầu lại tựa hồ như thắc mắc chuyện gì đang xảy ra.
Thứ ở giữa hai chiếc xe ô tô nhìn Hiroko chằm chằm. Không phải một “thứ”, mà là một người, đang ngồi thụp trên sàn, hai tay ôm đầu gối.
“A. Người ngày xưa! Cái chú sáng nay mình gặp kìa mẹ!”
Tomoya reo lên, chẳng biết thằng bé đã đứng bên cô từ bao giờ. Hiroko ôm lấy con theo phản xạ, vừa nhìn người đàn ông chằm chằm vừa lùi về phía sau một bước. Đúng là anh ta, kẻ dị hợm đứng trước siêu thị Tomiya sáng nay.
“Anh làm gì ở đây vậy?”
Anh ta không trả lời, chỉ thu người lại, không động đậy.
Đích thực là một gã dở hơi rồi. Cô định bụng báo cho cảnh sát hay quản lý tòa nhà, nhưng sau đó lại tự nhủ, tốt nhất là không dây dưa gì với con người này. Cứ mặc kệ rồi anh ta sẽ đi chỗ nào khác. Mà kể cả không phải thế đi nữa thì chắc cũng sẽ có người làm gì đó với anh ta thôi.
Thấy Tomoya rướn người về phía người đàn ông nọ, Hiroko giục con “Đi thôi nào”, đoạn chầm chậm chuyển hướng.
“Đợi đã, người đàn bà kia.”
Hiroko như đông cứng lại trong tích tắc. Khi cô rụt rè nhìn về phía anh ta, người đàn ông đã ngẩng mặt lên.
Anh ta có lẽ khoảng tầm bốn mươi tuổi. Mắt nhỏ, mũi tẹt và hếch, quai hàm vuông, rắn chắc, trông thô đến mức thời buổi này hiếm lắm mới thấy một gương mặt như thế.
Thế nhưng cách hóa trang của anh ta, càng nhìn càng thấy rất chuẩn. Cái kiểu bẩn và sờn cũ trông rất thật. Chỏm tóc giả của anh ta cũng không chê vào đâu được. Chỗ phần da đầu đã cạo còn đính thêm cả những sợi tóc con mọc lún phún.
“Đây là chốn nào vậy?”
Người đàn ông cất giọng yếu ớt.
“Chốn nào ấy à... Là quận Toshima ở Tokyo. Nếu anh muốn hỏi địa chỉ thì phường 1, Tây Sugamo...”
“Sao cơ, Sugamo ư!”
Hiroko chưa dứt câu, người đàn ông đã thét lên. Giọng to đến giật mình.
“Ngươi có chắc chắn đây là Sugamo không?”
“V-vâng, chắc chắn.”
“Đây là Sugamo ư? Chuyện gì đã xảy ra thế này. Có lẽ nào bỉ nhân đang mơ? Hay đã bị kẻ nào ếm bùa?”
Người đàn ông than vãn, đoạn thở dài. Anh ta chùng vai xuống như thể đã mất hết sức lực.
“Chú ấy nói ‘bỉ nhân’ kìa mẹ. Diễn viên hài cũng có người như thế này nữa mẹ nhỉ.”
Tomoya nói, có vẻ lấy làm buồn cười lắm. Hiroko bụng bảo dạ, chắc phải trình báo cảnh sát thôi.
“Anh ơi, nếu có vấn đề gì thì anh thử nói chuyện với cảnh sát xem thế nào? Kiểu gì người ta cũng đưa anh về đến tận nhà.”
“Cảnh sát? Là cái gì thế?”
“À... thế này nhé. Cảnh sát ấy mà, là những người hay đi bắt kẻ xấu. Nhưng chẳng hạn lúc mình gặp tai nạn hay có chuyện gì đó họ cũng giúp đỡ nhiều. Đúng rồi, họ còn giúp những người bị lạc nữa đấy. Tóm lại những người như anh, tốt nhất nên tới gặp cảnh sát.”
Thấy người đàn ông khoanh tay đăm chiêu suy nghĩ, Hiroko nghĩ nên thúc anh ta thêm chút nữa, đoạn cô lại tiếp tục khuyên anh ta đến chỗ cảnh sát.
“Tôi nói thật đấy, cảnh sát không có gì đáng sợ đâu mà. Chắc chắn người ta sẽ tử tế với anh. Đồn cảnh sát ngay gần đây thôi, tôi đưa anh đến đó nhé.”
“Người đàn bà kia!”
Anh ta bỗng nhiên cất lời, giọng trầm trầm.
“Ngươi là ai?”
“Là ai ấy à? Chỉ là một người bình thường thôi.”
“Không. Ngươi chắc chắn không thể chỉ là một người đàn bà bình thường được.”
Anh ta đứng vụt dậy, tay nhanh như cắt chạm vào phần thắt lưng. Hiroko vừa nhủ thầm “Lẽ nào lại thế” thì người đàn ông đã chĩa mũi kiếm vào cổ họng cô. Thanh kiếm phản chiếu ánh chiều tà, sáng lấp lánh.
“C-cái đó...”
Là đồ chơi thôi nhỉ, Hiroko định nói thế nhưng dừng lại. Trực giác mách bảo cô đó là đồ thật. Khi cô cố đảo mắt nhìn quanh xem Tomoya đang ở đâu, người đàn ông quát lên: “Không cử động!”
“Ngươi là yêu tinh? Hay hồ ly tinh? Hay loài lửng chó? Hay yêu quái phương nào?”
“Chẳng cái nào đúng hết. Anh thôi ngay đi!”
“Nếu thế thì ngươi cũng dừng ngay trò gian trá này cho ta!”
“Cái gì là gian trá chứ?”
“Tất cả mọi thứ. Ở đây tất cả đều quá điên rồ. Nghĩ thế nào cũng không thể tin đây là hiện thực được. Hãy mau trả mọi thứ về nguyên trạng!”
Hiroko hối hận vì đã nghĩ chẳng có gì nguy hiểm mà xem nhẹ tình hình. Cô cầu mong ai đó đi ngang qua đây nhưng lạ lùng thay, bình thường giờ này vẫn đông người đi ra đi vào mà hôm nay tuyệt nhiên chẳng có lấy một bóng người.
Ngay lúc ấy, có gì đó đâm sầm vào chân cô. Là Tomoya. Trời ơi cái gì thế này. Đã mất công chạy thoát thân rồi mà còn quay lại làm gì nữa không biết, thằng bé ngờ nghệch này. Hiroko giận lắm, cô định quát nó một trận. Nhưng nhìn thấy con bám chặt lấy chân mình, cô không còn nói được nên lời. Từng cái run rẩy truyền từ cơ thể thằng bé sang chân mẹ làm Hiroko cảm nhận được nó đang sợ hãi đến thế nào. Hốt hoảng là thế nhưng Tomoya vẫn cố ở lại bên mẹ.
“Đừng động vào con tôi!”
Hiroko hét lên. Người đàn ông giữ nguyên tư thế, nhìn từ Hiroko sang Tomoya và cân nhắc một lúc. Đoạn anh ta hít một hơi thật sâu rồi chậm rãi đút kiếm vào bao. Hiroko ngồi thụp xuống, ôm ghì Tomoya vào lòng.
“Chỉ đường cho ta.”
“Chỉ đến đâu cơ?”
Người đàn ông nhìn lên, vẫn với ánh mắt đáng sợ như ban nãy và nói: “Chuyện đó mà cũng phải hỏi nữa sao.” Tay anh ta vẫn chưa rời chuôi kiếm.
“Đương nhiên là tới chỗ chủ của ngươi rồi.”
“Ở đây không có chủ tớ nào hết. Tôi sống với con trai tôi thôi.”
“Nếu thế thì mau dẫn ta đến nơi ở của ngươi.”
Hiroko còn đang bối rối chưa biết đáp lại thế nào thì người đàn ông đã đập tay vào thanh kiếm hăm dọa. Cô chẳng còn cách nào khác ngoài nghe theo. Hiroko cũng nghĩ đến chuyện lừa dẫn anh ta đến chỗ cảnh sát nhưng tưởng tượng đến lúc bị phát hiện ra, cô sợ quá chẳng dám nữa.
Sảnh chung cư cũng vắng tanh. Thật xui xẻo cho hai mẹ con. Khi Hiroko nhấn nút, thang máy nãy giờ vẫn ở tầng một ngay lập tức mở ra. Người đàn ông hơi giật mình.
“Cái gì thế này!”
Thực tình cái nhà anh này, có mà phải hỏi anh là cái giống người gì mới đúng.
“Anh vào đi. Anh muốn đến nhà tôi mà phải không?”
Hiroko ngán ngẩm nói rồi cùng Tomoya bước vào thang máy trước. Người đàn ông có vẻ không thoải mái. Khi thang máy bắt đầu chuyển động, anh ta rùng mình thảng thốt, hai gò má đanh lại. Cửa mở, anh ta lại một lần nữa hoảng hốt, nhưng Hiroko thôi không nghi ngờ nhất cử nhất động của anh ta nữa.
Người đàn ông dựa vào lan can ban công tầng tám, mặt ngây ra. Anh ta nhìn xuống khoảng sân trong và cảnh vật đằng xa. Hai mẹ con Hiroko mở cửa rồi gọi người đàn ông.
“Anh có vào không?”
“Ta tới đây, tới ngay đây.”
Người đàn ông mải mốt chạy tới, ngó vào cửa căn hộ nhập nhoạng tối.
“Ối!”
Khi ánh đèn điện bỗng dưng ngập tràn cả căn phòng, có vẻ anh ta bị giật mình nên ngồi thụp xuống. Thế nhưng sau đó anh ta vẫn đi trước hai mẹ con Hiroko vào trong nhà. Đoạn anh ta cẩn thận rà soát từng ngóc ngách trong căn hộ 3LDK[4]. Anh ta mở hết những thứ dùng để đựng đồ trong nhà ra, đến cả bồn tắm lẫn nhà vệ sinh cũng tỉ mỉ nhìn ngó không sót chỗ nào. Anh ta mắt tròn mắt dẹt khi thấy nước từ trong vòi chảy ra. Nhìn thấy chiếc ti vi trong phòng khách, anh ta hỏi: “Đây là thứ gì vậy?”. Đến lúc bật công tắc lên rồi, anh ta lại chăm chú nhìn vào màn hình, miệng há hốc.
Cuối cùng, bước vào căn phòng kiểu Nhật truyền thống được dùng làm phòng ngủ, anh ta bật ra một tiếng “Ồ” nho nhỏ. Đoạn anh ta quỳ gối xuống, tay vỗ vỗ lên chiếu. Tìm thấy mấy tấm nệm trong tủ tường, anh ta lại cảm thán: “Ô”.
“Mau ngồi xuống!”
Bị ra lệnh, Hiroko liền ngồi thụp xuống như muốn ôm lấy Tomoya nãy giờ vẫn bám dính lấy mình. Người đàn ông cũng tháo kiếm ra, thẳng lưng ngồi quỳ gối. Cử động của anh ta rất nhịp nhàng. Hiroko nhớ cô giáo dạy mình một chút về trà đạo hồi cấp ba cũng ngồi kiểu này.
“Ta sẽ hỏi lại một lần nữa. Nơi này có đúng là Sugamo không?”
Hiroko gom hết can đảm, nhìn thẳng vào người đàn ông và đáp.
“Đúng thế. Tôi nói dối anh làm gì.”
“Sugamo đã như thế này từ khi nào vậy?”
“Xin anh thứ lỗi nếu tôi có thất lễ, nhưng tôi không thể hiểu nổi từ nãy đến giờ anh nói gì. Chắc chắn anh đang hiểu lầm gì đó. Mà nói thẳng ra anh có hơi...”
“Vô lễ!”
Hiroko rụt cổ lại, nhưng lần này người đàn ông không làm gì nữa. Sau đó anh ta hướng ánh nhìn xuống sàn nhà.
“Có lẽ đúng là bỉ nhân có vấn đề gì đó thật rồi.” Anh ta nói khẽ, giọng buồn buồn.
Lời nói thốt ra từ miệng người đàn ông nọ làm xoay chuyển cảm nghĩ của Hiroko theo một hướng không ngờ tới.
Những kẻ nghi ngờ rằng bản thân có gì đó bất thường thực ra chẳng có gì bất thường cả. Câu nói thường được nghe ấy bỗng hiện lên trong đầu Hiroko. Khi cô nhìn người đàn ông với suy nghĩ đó, ánh mắt cùng cử chỉ của anh ta đều toát lên vẻ đường hoàng đĩnh đạc. Cô có cảm giác anh ta là người có ý chí kiên định, hay nói đúng hơn là không dễ lung lạc. Mà nói gì đi nữa, không thể bỏ qua sự thật rằng anh ta đủ nhạy cảm để không nỡ chĩa mũi kiếm vào một đứa trẻ.
Nhưng quả thực ngoại hình của anh ta rất lạ lùng. Từ nãy đến giờ Hiroko đã nhìn thật kỹ cái đầu của anh ta rồi buộc lòng phải đưa ra kết luận đó không phải tóc giả. Thêm vào đó, cách anh ta nói năng, hành xử cũng không bình thường. Cực kỳ không bình thường. Nhưng chẳng hiểu sao tất cả những nét khác người đó lại rất đỗi tự nhiên.
Trước tiên có lẽ phải tìm hiểu thêm về người đàn ông này, Hiroko tự nhủ.
“Thành thật xin lỗi anh. Có lẽ tôi đã nói những điều không phải và chưa chịu lắng nghe chuyện của anh.”
Hiroko nói, giọng điệu đã thay đổi.
“Thực tình đã có chuyện gì xảy ra với anh vậy? Anh có nhầm lẫn gì về chuyện trước đây anh ở Sugamo không? Nơi này thì chắc chắn là Sugamo rồi. Về ga thì ga Otsuka gần hơn ga Sugamo nhưng nói chung cũng na ná nhau. Mà kể cả thế đi nữa, thì anh biết nơi này mà nhỉ? Đúng chứ? Anh có thể giải thích cho tôi biết tại sao sự thể lại thành ra như thế này được không?”
Thế nhưng người đàn ông lại lấy lại thái độ ngạo mạn, khịt mũi “Hừm” một tiếng.
“Đừng có xấc xược, người đàn bà kia. Hà cớ gì ta phải kể những chuyện như thế với một kẻ như ngươi kia chứ?”
Hiroko cảm thấy bực mình. Cô đã cố gắng trò chuyện thật tử tế, vậy mà...
“Thành thật xin anh thứ lỗi, nhưng tôi cũng có tên tuổi đàng hoàng đấy. Tôi là Yusa Hiroko. Liệu anh có thể gọi tôi bằng tên không?”
“Sao kia. Cô có họ ư? Cô là võ gia à?”
“Gì cơ?”
“Ta đang hỏi cô có phải thuộc võ gia không.”
“Tôi không rõ mấy chuyện kiểu đó đâu.”
“Đừng có giả ngây giả ngô. Làm sao có chuyện cô không biết được.”
“Anh bảo thế nhưng tôi không biết thật thì đành chịu.”
“Trong tên cô có chữ ‘ko’, không lẽ nào là công gia[5] ư?”
“Tôi không biết.”
“Là y sĩ hay người nhà chùa à?”
“Tôi đã nói tôi không biết mà.”
Hiroko to tiếng, cô chịu hết nổi rồi.
“Tên tôi tôi đã nói rồi, giờ anh cũng xưng tên đi. Anh là ai, ở đâu tới?”
“Bỉ nhân sẽ gọi cô là cô Hiroko. Dù có lẽ cô chỉ là bách tính hay lái buôn gì đó...”
Người đàn ông nói, vẻ bất đắc dĩ.
“Đương nhiên bỉ nhân cũng có tên. Bỉ nhân tên Kijima Yasube, là jikisan.”
“Jikisan” là gì nhỉ, Hiroko lục tìm định nghĩa từ đó trong từng ngăn kéo của não bộ. Chắc chắn cô đã học hồi cấp hai hay cấp ba gì đó. À nhớ rồi, hình như cùng nghĩa với từ “hatamoto” đúng không nhỉ? Là người trực tiếp phục vụ cho Mạc phủ, gia tộc Tokugawa.
Càng lúc những lời anh ta nói lại càng hợp lý. Người này ít nhất cũng mang tâm hồn của một samurai đích thực.
“Tên của phụ thân cô là gì vậy, cô Hiroko?”
Hiroko vẫn còn càu nhàu. Anh ta còn hỏi cả cách viết Hán tự của “Yusa”. Có vẻ anh ta rất quan tâm. Được người khác nghĩ mình xuất thân danh giá kể cũng thích hơn thật, thế nên cô lẳng lặng xuôi theo, nhân lúc hỏi lại đầu đuôi sự tình.
Người đàn ông tên Kijima Yasube cuối cùng cũng chịu mở lời.
Tối hôm qua anh ta rời nhà ở Azabu đi tới Itabashi. Sống ở khu Azabu thì cứ như là mấy ngôi sao nổi tiếng ấy, nhưng cô không rõ thời Edo thì thế nào. Gác lại chuyện đó thì về mặt địa lý, Hiroko có thể đồng ý là được nửa đường, anh ta tới khu Sugamo.
Khi ấy màn đêm đã hoàn toàn buông xuống nhưng trăng rất sáng, soi tỏ cả một vùng đồng lúa đã bắt đầu đơm bông bạt ngàn như biển. Hóa ra làng Sugamo thời ấy là nơi như thế sao.
Yasube dừng chân khi nhìn thấy một vật lấp lánh phản chiếu ánh trăng nằm ngay giữa đường, nhìn từa tựa như vũng nước đọng. Khu này vừa nãy đâu có mưa, anh ta nghĩ thế rồi tò mò nhìn xuống thì hóa ra đó không phải vũng nước, mà là một cái hố xem chừng khá sâu.
Vì anh ta nói đường kính của nó khoảng nửa ken[6] nên có lẽ là dưới một mét, có vẻ na ná giống cái giếng nhưng nước đã ngập cả rìa miệng hố. Có lẽ gần với một con suối hơn chăng. Bóng trăng in trên mặt nước tựa như viên ngọc sáng đang chìm dần xuống. Nước trong veo nhưng không thể nhìn thấy đáy. Cảm giác như nó bị chìm trong sắc chàm đang dần đặc quánh lại, nối với nơi nào đó rất xa. Lần trước anh ta có đi ngang qua nơi này nhưng chưa bao giờ thấy con suối nào như vậy. “Quả là kỳ lạ,” Kijima thốt lên.
Ngay lúc đó, bóng trăng trong nước bắt đầu rung rinh. Anh ta cứ ngỡ đó là do mặt nước đang xao động, nhưng không có gió cũng chẳng có gạn sóng nào. Bóng trăng khi nở khi co đều đặn tựa như đang rung chuyển.
“Giống như nhịp tim đập vậy.”
Trên mặt nước xuất hiện gương mặt của chính Yasube. Trong lúc anh ta đang chăm chú nhìn vào đó như bị mê hoặc, cơ thể anh dần dần vươn ra trên mặt nước. Đến khi nhận ra điều đó, anh ta đã rơi vào cái hố mất rồi. Khoảnh khắc anh rơi xuống, nước cuộn xoáy dữ dội. Chẳng kêu lên được tiếng nào, anh cứ thế bị lôi xuống tận đáy, đến giữa chừng thì ngất đi.
“Bởi quá ồn ào nên bỉ nhân tỉnh lại và nhận ra mình đã thiếp đi trên nền đất rất cứng hay nền đá gì đó. Bỉ nhân còn ngỡ mình đang mơ. Mọi người đi đi lại lại, ai nấy dáng vẻ thật kỳ lạ. Rồi còn cả những cái hộp di động nữa chứ. Tiếng ồn chính là do chúng gây nên. Số lượng chúng nhiều chẳng thua số người, vừa chạy tới chỗ này chỗ kia vừa tạo ra những âm thanh kinh hoàng. Khắp nơi đâu đâu cũng thấy lâu đài bằng đá đã khiến bỉ nhân kinh ngạc rồi, vậy mà khi quay người lại bỉ nhân suýt ngất thêm lần nữa. Thiên địa quỷ thần ơi, tòa lâu đài đó phải chạm tới trời. Thứ đó rốt cuộc là cái gì thế?”
Hiroko hiểu ngay thứ anh ta đang nói tới chính là tòa chung cư ba mươi tầng được xây từ mấy năm trước ngay bên cạnh siêu thị Tomiya. Hai mẹ con Hiroko trông thấy Yasube sáng nay khi anh ta đang đứng chôn chân tại đó, hoảng loạn không biết phải phản ứng ra sao với bao điều mới lạ.
Đầu tiên anh ta thử xem xét khu vực quanh đó. Một người đàn ông rón rén bước đi với chỏm tóc đặc trưng của samurai trên đầu chắc hẳn đã thu hút chú ý ngang với gấu trúc, nhưng anh ta chẳng bị ai bình luận gì. Thế nên anh ta cứ đi vơ vẩn quanh cửa Bắc của nhà ga Otsuka. Mọi điều mắt thấy tai nghe đều làm anh ta ngạc nhiên vô cùng tận. Đặc biệt là “con rồng bạc” lướt đi trên cây cầu đá cùng thanh âm rền vang như sấm, hay như tên gọi thông thường là tàu điện tuyến Yamanote. Yasube còn định miêu tả nhiều những điều gây sốc nữa, nhưng Hiroko run run ngắt lời và nói anh ta tiếp tục câu chuyện.
Trong vòng vài tiếng, có vẻ như Yasube đã thám hiểm được thêm một cây số về phía Tây. Vậy thôi cũng khiến anh ta bải hoải cả người. Phải công nhận rằng mệt mỏi về mặt tinh thần đôi khi làm con người ta kiệt quệ hơn nhiều so với mệt mỏi về thể xác. Khi sự căng thẳng vượt qua ranh giới chịu đựng thì đến việc đứng thôi cũng khó. Thế nên anh tìm chỗ nghỉ chân. Chốn này toàn những tòa lâu đài bằng đá kỳ dị chen chúc nhau, đến cả bầu trời cũng dường như bị cắt ra thành từng mảnh, vậy mà thi thoảng đây đó cũng có những nơi từa tựa như khu vườn, cây cỏ xanh tốt, lại xếp nhiều chiếc bục có vẻ ai ngồi lên cũng được. Thế nhưng ngoài những chỗ đó ra, mặt đất quanh thành phố được phủ kín bằng đá đen, hoàn toàn chẳng thấy đất cát gì ráo, muốn tin cũng chẳng thể nào tin được.
Dù vậy công viên cũng không phải nơi anh ta có thể yên tĩnh nghỉ ngơi. Cũng như Hiroko, mọi người đều giả vờ không để ý gì, không ai trách cứ việc anh ta tha thẩn quanh chỗ này chỗ nọ, nhưng họ không ngừng ngoái nhìn tò mò và nghi ngại sau lưng người đàn ông dị hợm kia. Đến cả những người vô gia cư lảng vảng nơi ghế đá công viên sau khi quan sát anh ta cũng nháy mắt ra dấu với bạn bè mình, rồi tụm lại phía xa, xì xầm với nhau những gì không ai nghe rõ.
Yasube lại tiếp tục lang thang. Chó sủa nhặng lên khi nhác thấy bộ dạng anh ta, lũ trẻ cười nhạo chế giễu. Chính lúc đó anh ta băng qua khu chung cư nơi hai mẹ con Hiroko đang ở. Đứng từ vỉa hè có thể nhìn thấy bãi đỗ xe. Ở đó cơ man là những chiếc hộp biết chạy xếp thành hàng. Yasube mơ hồ nhận thức được đó là phương tiện di chuyển của con người, khi không có người trong đó thì chúng sẽ không chạy. Nếu vậy nhân lúc không có ai, tranh thủ ẩn mình đi có lẽ cũng không nguy hiểm gì. Ở đâu không quan trọng, Yasube lúc ấy chỉ muốn trốn đi mà thôi. Nhìn quanh để chắc chắn không ai thấy, anh ta nhanh chóng chạy vào tầng trệt có nhiều cột trụ.
“Bỉ nhân cứ thế ngồi im đó không biết trong bao lâu.”
“Đúng lúc ấy thì hai mẹ con tôi tới nhỉ?”
“Đúng là như vậy.”
Hiroko thở “phù” một tiếng. Vậy là cô đã chăm chú nghe anh ta kể chuyện như nuốt lấy từng lời. Tất nhiên cô chẳng thể nói “Vâng, vậy ư” và tin tưởng hoàn toàn vào những điều Yasube kể, nhưng cách anh ta thuật lại chuyện vô cùng chân thực. Chắc chắn anh ta không hề có ý lừa gạt hay trêu đùa.
Biết làm sao bây giờ?
Bỗng cô nghe thấy tiếng bao tử ai đó sôi ùng ục có phần khổ sở. Khi ngước lên nhìn, cô thấy Yasube mặt đỏ lựng đang cắn răng chịu đựng. Thế nhưng bụng anh chàng thì cứ vô tư réo to hơn nữa.
“Từ sáng đến giờ anh chưa ăn gì mà.”
“T-thật mất mặt.”
“Thôi được rồi.”
Hiroko đứng dậy.
“Tôi sẽ nấu cho anh, nhưng chỉ là có gì ăn nấy thôi. Ăn xong rồi tính tiếp.”
Sau khi nghe ngần ấy thứ, làm sao có chuyện cứ thế tống anh ta ra ngoài đường được. Cô đã xác định tinh thần như vậy.
“Nhưng nếu anh làm gì kỳ cục nhé, anh hiểu ý tôi chứ? Tôi sẽ gọi cảnh sát. Vừa nãy tôi có nói về chuyện bắt người xấu đấy.”
“Giống như Sở Phụng Hành[7] có phải không?”
Anh ta hiểu chuyện nhanh đấy. Nhưng cô nghĩ cùng lắm dọa anh ta một chút cũng chẳng sao. Khi Hiroko nói quá lên rằng cô chỉ cần hét lên một tiếng, ngay lập tức sẽ có người tới, anh ta có chạy trốn cũng không nổi vì những chiếc hộp biết chạy sẽ đuổi theo đến tận cùng thế giới, thì Yasube nghệt mặt ra nghe.
“Còn nữa, anh đưa kiếm cho tôi giữ tạm đi.”
“Thanh kiếm là linh hồn của võ sĩ.”
“Cứ cho là vậy, nhưng nếu có chuyện gì như ban nãy thì tôi xin kiếu. Mới cả anh thấy rồi đấy, đâu có ai ra đường mà mang thứ đó bên người đâu.”
Yasube ngập ngừng. Cứ ngỡ giải thích rằng riêng chuyện mang kiếm theo người đã khiến anh thành đối tượng nằm trong vòng kiểm soát của cảnh sát sẽ hiệu quả hơn, nhưng phải đến khi Hiroko nói nếu không đưa kiếm cô sẽ không làm cơm, anh ta mới miễn cưỡng trao cả trường kiếm và đoản kiếm cho cô. Hiroko đặt tất cả lên nóc tủ rồi bắt tay vào nấu nướng. Thực ra cũng chẳng thể gọi là nấu nướng được. Cô chỉ rán há cảo đông đá vừa nãy mới mua lên, lấy cơm trong ngăn đông ra rồi cho vào lò vi sóng. Trải qua bằng đấy chuyện vậy mà kỳ lạ thay, Hiroko vẫn khư khư giữ túi xách cùng túi đựng thực phẩm từ siêu thị. Chỗ há cảo đó mà chia ra cho ba người kể cũng hơi thiêu thiếu, nhưng trong tủ lạnh vẫn còn trữ bánh khoai tây nhồi thịt, chỉ cần cho vào trong lò vi sóng là được. Thêm ít salad rau diếp vào để trang trí, đĩa đồ ăn trông cũng có vẻ bắt mắt hơn.
“Nào, xin mời.”
“Đây là món gì vậy?”
Yasube ngồi ở bàn ăn, rụt rè cầm đũa gắp miếng há cảo lên, săm soi thật kỹ. Không chỉ thế, anh ta còn đưa nó lên mũi ngửi ngửi, mặt nhăn lại. Nhưng sau khi quyết tâm cho miếng há cảo vào miệng, gương mặt anh ta rạng rỡ hẳn lên.
“Đ-đây là...”
Ấy là gương mặt “Quá ngon” không hề giả tạo của người dẫn chương trình ẩm thực. Thế rồi anh ta vươn đũa tới chiếc đĩa lớn với khí thế kinh hồn. Có lẽ vì anh ta đã đói ngấu, nhưng nhìn cảnh ấy Hiroko thấy vui nên cô lẳng lặng để anh ta ăn luôn hơn nửa phần của mình. Cả với bánh khoai tây anh ta cũng nhiệt tình hưởng ứng.
Có lẽ lơi tay vụ nấu nướng một chút cũng không sao.
Hiroko hơi mâu thuẫn. Vì quá bận rộn nên một tuần cô cũng chỉ nấu được cho Tomoya một bữa ăn tử tế. Nhưng cũng là vì Tomoya thích những món đơn giản. Nói đến đồ ăn khoái khẩu của thằng bé, trước tiên phải kể tới cà ri đóng gói. Phần cà ri cho trẻ con chẳng có gì nhiều nhặn, nhưng bù lại có kèm theo mô hình nhân vật nào đó, nên cứ chìa ra trước mặt Tomoya là thằng bé phấn khởi lắm. Tiếp theo là mì hộp, mì xào ăn liền, cả xúp đặc ăn liền nữa. Nghe mẹ bảo thỉnh thoảng phải ăn cái gì bình thường một chút, nó cũng chỉ đòi trứng luộc, xúc xích, hay khá lắm là đồ đã sơ chế mua từ siêu thị như hôm nay. Khẩu vị của người đàn ông kỳ lạ này, chắc cũng ngang với lũ trẻ con chăng?
Khi đã gần ăn xong, Tomoya đột nhiên hỏi.
“Mẹ ơi, mấy giờ rồi?”
Thằng bé từ khi về nhà đến giờ, cứ bám dính lấy Hiroko miết, hầu như chẳng mở miệng nói câu nào. Chắc bởi Yasube chĩa kiếm ra làm thằng bé sợ quá. Lấp đầy cái bụng rỗng xong, Yasube có phần dễ chịu hơn, không khí đó cũng truyền sang tới Tomoya khiến thằng bé không còn sợ hãi nữa. Cũng dễ hiểu thôi.
“Tám giờ kém mười rồi, hôm nay muộn quá con nhỉ.” Hiroko tươi cười đáp lời như để động viên.
“Trời, lại sao nữa thế con?”
Hai vai Tomoya bắt đầu run rẩy, miệng méo xệch đi. Dấu hiệu thằng bé chuẩn bị khóc đây mà. Dần dần môi nó mở ra nom như hình tứ giác méo mó, sau đó biến thành hình thang cân, rồi tiếng “òa” đầu tiên bật ra.
“Tự nhiên lại làm sao thế?”
Đang lúc Hiroko không hiểu đầu cua tai nheo ra sao thì Tomoya khóc nấc lên: “Lỡ mất Pokemon rồi.”
“Ôi, mẹ xin lỗi, mẹ quên mất. Cũng tại hôm nay có nhiều chuyện quá.”
Thằng bé càng thút thít dữ hơn. Hiroko tặc lưỡi.
“Có chuyện gì vậy?”
“Ti vi ấy mà, có chương trình hoạt hình Pokemon.”
“Ti vi? Pô kê mô?”
“Vừa nãy anh cũng thấy cái hộp bên trong có tranh chuyển động đúng không? Trên đó có chiếu chương trình thằng bé thích, không kịp xem nên nó khóc ấy mà.”
“Không thể xem lại hay sao?”
“Nếu có thu video lại thì được.”
“Đê ô?”
Hiroko cáu kỉnh, bắt đầu rủa thầm trong bụng.
“Xin lỗi anh nhưng bây giờ tôi không thể giải thích cho đàng hoàng được. Tomoya, biết làm sao được bây giờ, con cố chịu đi.”
“Đã không xem được ti vi thì mẹ chơi thẻ bài Pokemon với con đi!”
“Gì cơ, không được đâu con. Mẹ còn phải dọn dẹp nữa mà.”
“Không chịu đâu!”
“Thôi nào con, mẹ cũng mệt lắm.”
Nhìn thằng bé khóc to hơn, Hiroko chỉ còn biết thở dài. Yasube thấy vậy liền ngập ngừng hỏi.
“Liệu bỉ nhân có giúp được gì không?”
“Anh ư?”
Hiroko buông xuôi. Đến cả cơm cô cũng cho anh ta ăn rồi, nhờ chút việc nhỏ như thế chắc cũng chẳng có vấn đề gì đâu. Nói thẳng ra lỗi là do anh ta cơ mà. Tomoya hào hứng với diễn tiến bất ngờ, cùng Yasube đi ra phòng khách. Hiroko rửa bát nhưng không quên để mắt tới hai người họ. Thực ra Pokemon là một trò chơi khá phức tạp. Hiroko không biết bao nhiêu lần suýt điên đầu vì nó. Nếu Yasube có dấu hiệu bất thường gì, cô phải nhanh chóng chạy ngay ra chỗ Tomoya.
“Thế này nhé, đầu tiên cháu rút một thẻ bài.”
“Rồi bỉ nhân áp dụng những chiêu ghi trên đây có phải không?”
“Sai rồi. Mới được có một lượt từ khi xuất bài thôi mà. Chú vẫn chưa tung chiêu được đâu. Bây giờ là lượt của cháu nhé.”
“Xin cậu thứ lỗi.”
Yasube xin lỗi miết, nhưng anh ta không hề bỏ cuộc, trái lại còn hỏi han Tomoya cặn kẽ và tiếp tục chơi.
Chẳng phải anh ta kiên nhẫn hơn Hiroko tưởng nhiều hay sao? Thấy thế cô yên tâm quay lại rửa bát đĩa. Rồi bỗng dưng cô nhận ra mình nhàn hơn hẳn mọi khi. Nếu như bình thường, cô phải làm hết cái nọ đến cái kia, dù để Tomoya xem ti vi đi nữa thì giữa chừng cũng bị cắt ngang bởi những lần thằng bé gọi mẹ hỏi “Mẹ ơi chỗ này là thế nào?”, hay “Mẹ ơi đến đây mà xem này hay lắm”. Nếu từ chối, thằng bé sẽ tự động ra chỗ mẹ làm phiền. Hôm nay lại chẳng hề gặp vấn đề nào như thế. Rửa bát rồi cô vẫn thấy hình như chưa muốn nghỉ tay liền tranh thủ thay luôn cả lưới quạt thông gió mà cô đã để ý có vấn đề từ trước, còn dùng cả nước tẩy rửa đánh bếp ga cho sạch.
Đoạn cô rót trà trong căn bếp đã sạch bong rồi mang ra phòng khách. Bánh flan hiệu Pucchin là cho Tomoya, nhưng do Yasube nhìn có vẻ rất hứng thú nên Hiroko lấy thêm một hộp nữa.
“Lại là thức gì đây?”
Sau khi ăn hết chiếc bánh flan trong hai miếng, Yasube cảm thán như không kiềm chế nổi cảm xúc. Anh ta vừa nói vừa liếm mép vẻ vẫn còn thòm thèm.
“Quả thực như đang thả mình trong tiếng nhạc của thần tiên trên thiên giới. Hương vị ngọt ngào tan chảy trong miệng, bỉ nhân chưa một lần được nếm qua.”
“Chẳng có gì to tát đâu anh.”
Hiroko trả lời với nụ cười gượng gạo trên môi.
“Chơi bài Pokemon xem ra cũng thú vị đúng không?”
Được Tomoya khích lệ, Yasube gật đầu tán đồng và nói thêm: “Nhưng quả thực rất khó. Có lẽ nên gọi cậu Tomoya đây là thần đồng mới phải.
“Nhưng những con quái thú này thực ra là gì vậy? Liệu có phải nơi đây là một thế giới khác? Con người, trừ trang phục ra, thì có vẻ cũng không có gì khác biệt, nhưng những con quái thú như thế này, bỉ nhân chưa một lần nhìn thấy hay nghe qua về chúng.”
Nhìn Yasube vừa thì thầm vừa chăm chú ngắm những thẻ bài trên tay, Hiroko bật cười.
“Anh Kijima à, những con vật đó ở thế giới này cũng không tìm được đâu. Vì chúng là do con người tự nghĩ ra.”
“Thật vậy ư?”
“Đúng thế. Chắc chắn động vật không có gì thay đổi so với thời của anh Kijima đâu. Đây là Nhật Bản mà. Là Sugamo thuộc Tokyo, hay như tên gọi ngày xưa là Edo.”
“Tên gọi ngày xưa là Edo?”
Hiroko gật đầu. Không biết tự bao giờ cô cũng bị cuốn vào mạch suy tưởng kỳ dị của người đàn ông này.
“Nghe tôi nói này, anh Kijima.”
“Chơi tiếp đi chú!”
Tomoya hét lên nhưng lại bị mẹ mắng.
“Mẹ đang nói chuyện với chú cơ mà.”
“Nhưng mà mẹ ơi!”
“Con phải nghe lời mẹ chứ!”
Tomoya phụng phịu ngồi một chỗ nghịch thẻ bài.
Không khóc được thì nó dỗi. Chẳng còn cách nào khác ngoài mặc kệ nó thôi.
“Anh Kijima, năm nay là năm bao nhiêu?”
Kijima trả lời, gương mặt hiện rõ vẻ ngờ vực.
“Đương nhiên là năm Văn Chính thứ Chín. Cô hỏi gì lạ vậy?”
“Năm Văn Chính à?”
Hiroko rút máy tính từ trong túi xách ra và bật nguồn. Cô kết nối vào mạng và mở trình duyệt.
“Đây cũng là một dạng ti vi đúng không?”
“Có hơi khác một chút. Tôi sẽ giải thích sau.”
Sau khi cô nhập từ khóa “niên hiệu” và “Tây lịch”, một vài trang có đăng bảng đối chiếu hiện lên. Hiroko mở đại một trang và tìm chỗ ghi năm Văn Chính.
“Năm Văn Chính thứ Chín. Nghĩa là năm 1826 nhỉ.” Cô giải thích cho Yasube đang bối rối.
“Cách tính năm ấy mà, ngoài cách nói năm Văn Chính hay năm Nguyên Lộc thứ bao nhiêu, còn có cả năm trong lịch phương Tây nữa. Nó là dãy số liên tục nên mình tiện so sánh hơn. Năm Văn Chính thứ Chín là năm 1826 trong lịch phương Tây.”
“Bỉ nhân cảm giác vừa hiểu lại vừa như không hiểu.”
“Rồi nhé, ở thế giới của chúng ta hiện giờ, trong lịch phương Tây đang là năm 2006, có nghĩa là sau năm Văn Chính thứ Chín một trăm tám mươi năm.”
“Quả nhiên bỉ nhân không thể hiểu được. Cô vui lòng đừng đùa nữa được không. Bỉ nhân đúng là có ngất đi một lúc thật, nhưng không thể nào ngất đến những một trăm tám mươi năm được.”
“Đúng như vậy đấy.”
“Vậy những điều cô Hiroko nói là không tưởng?”
“Nhưng chính anh Kijima cũng nói vậy mà.”
“Hoang đường.”
“Tôi cũng cho là vậy.”
Hiroko nói mà cảm thấy nhói lòng.
“Anh Kijima à, anh không phải samurai thời Edo đâu.”
“Thế thì bỉ nhân là gì?”
“Tôi không biết. Đúng là anh nên tới gặp cảnh sát thì hơn. Họ sẽ giúp anh tìm về nhà. Có lẽ gia đình anh đã nộp thông báo tìm người rồi cũng nên.”
“Mẫu thân bỉ nhân sẽ không bao giờ tới chỗ cảnh...” Yasube đang nói dở bỗng dừng lại.
“Cô không tin những lời bỉ nhân nói là thật.”
Giọng điệu anh ta buồn bã.
“Tôi xin lỗi.”
“Không đâu, cô Hiroko không cần phải xin lỗi gì cả.” Yasube chỉnh lại tư thế ngồi, cúi đầu với Hiroko, hai tay đặt xuống sàn.
“Ơn huệ ngày hôm nay nhất định bỉ nhân sẽ không quên.”
“Tôi đưa anh đến chỗ cảnh sát nhé.”
“Cô Hiroko không cần nhọc công vậy đâu. Chỉ đường cho bỉ nhân là được rồi.”
Thế cũng được vậy, Hiroko đáp. Nếu gò ép thêm sẽ thành ra giống như cô không coi anh ta là người lớn, vả lại có lẽ Yasube cũng bị tổn thương. Anh ta đứng dậy, dỡ hai thanh kiếm từ trên nóc tủ xuống và giắt vào thắt lưng. Hiroko cảm giác sẽ có chuyện không hay nếu anh ta mang kiếm tới đồn cảnh sát, nhưng quyết định không nói gì cả.
“Chú ơi, chú về ạ?”
Tomoya nãy giờ ngồi dỗi, ngập ngừng tiến lại gần Yasube.
“Đúng rồi con, chú phải về nhà thôi.”
“Chú có đến nữa không ạ?”
“Ừ, khi khác chú sẽ đến chơi. Nhưng không biết là bao giờ.”
Khả năng Yasube lại tới chẳng nhiều nhặn gì. Kể cả có biết danh tính thực sự của anh ta đi chăng nữa, bệnh đã nặng đến mức này rồi, có lẽ không thể hồi phục dễ dàng. Biết đâu anh ta lại chẳng vừa trốn ra từ một cơ sở gần đây? Biết đâu từ nay về sau anh ta sẽ phải sống trong cảnh bị giam hãm? Thật tội nghiệp...
“Vậy bỉ nhân xin cáo từ.”
Hiroko cùng Tomoya tiễn Yasube ra tới tiền sảnh. Mới hai tiếng trước, cô còn nghĩ hai mẹ con xui tận mạng mới tình cờ chạm trán Yasube. Thế mà bây giờ khi chia tay, cô bỗng có chút lưu luyến. Một người sống tại khu chung cư, trở về trong bộ dạng say xỉn ném vào ba người ánh nhìn khiếm nhã khi đi ngang qua khiến Hiroko thấy bực mình.
“Anh biết đường rồi nhỉ?”
Vâng, Yasube đáp rồi nhắc lại lời hướng dẫn của Hiroko.
“Chú ơi, lần sau mình chơi bài Dual Master nhé.”
Yasube mỉm cười, cúi gập đầu thêm một lần nữa rồi nhanh chóng quay lưng lại, bước đi không nói một lời. Hai mươi giây sau, tấm lưng ấy biến mất sau tòa nhà nằm bên góc đường cong thoai thoải.
“Nào, mình cũng về chuẩn bị ngủ thôi.”
Hiroko giục con, cùng Tomoya bước vào thang máy. Cô tự nhủ với bản thân rằng đây không phải việc mình có thể tự giải quyết. Chỉ còn cách này mà thôi.
❀ ❀ ❀
[1] Chonmage: samurai thời Edo thường cạo đầu phía trước, để lại một búi tóc trên đỉnh đầu để giữ mũ sắt không rơi ra. (Các chú thích trong sách đều của người dịch)
[2] Hakama: một loại quần ống rộng truyền thống của Nhật.
[3] Đuổi bóng: một trò chơi của trẻ em Nhật. Người được giao vai “quỷ” sẽ giẫm vào bóng của người khác. Người bị giẫm vào bóng sẽ là “quỷ” tiếp theo.
[4] Căn hộ 3LDK: căn hộ có 3 phòng ngủ (phòng riêng) và một phòng chung tích hợp chức năng phòng khách, phòng ăn và bếp.
[5] Tiếng Nhật là Kuge, một tầng lớp quý tộc Nhật Bản có chức vị trong triều đình ở Kyoto.
[6] Ken là đơn vị đo chiều dài của Nhật, 1 ken = 1,818 m.
[7] Nơi làm việc của các quan phụng hành (chức quan của các samurai thời kỳ Edo).