Thợ Bánh Samurai

Lượt đọc: 99 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
6

❊ ❊ ❊

Có lẽ may mắn đang mỉm cười với Yasube.

Ba người gặp phải một chút, à mà không, một rắc rối nghiêm trọng ở vòng sơ khảo diễn ra tại trường dạy nấu ăn.

Ngày hôm đó, Hiroko xoay xở xin nghỉ làm ở công ty, cùng Tomoya đi cổ vũ Yasube. Khi Tomoya đang định cùng Yasube bước vào căn phòng có dán biển “Phòng chờ cho thí sinh”, một nam nhân viên phụ trách trẻ tuổi ngăn thằng bé lại và nói: “Chỗ này chỉ các bố mới được vào thôi nhé.”

“Nhưng chú ý không phải bố cháu.”

Anh nhân viên tỏ ý thắc mắc về câu trả lời thành thực của Tomoya, đoạn quay sang xác minh lại với Yasube. Yasube khẳng định đó là sự thật, anh ta chưa có con, đến kết hôn cũng chưa.

“Nhưng đây là cuộc thi cho các ‘ông bố’ mà.”

Anh thanh niên trẻ tuổi tỏ vẻ khó xử, gọi cấp trên, hình như là đạo diễn của đài truyền hình để trao đổi. Tomoya nghĩ do lỗi của mình mà Yasube không tham gia cuộc thi được nữa, mặt mếu máo như sắp khóc tới nơi.

“Nhưng đâu có thấy chỗ nào viết cuộc thi này chỉ ông bố mới được tham dự?”

Quả đúng thế, quy chế của cuộc thi chỉ có “Trừ những người chuyên nghiệp hoặc có kinh nghiệm làm bánh chuyên nghiệp”, nhưng không có mục nào ghi người dự thi bắt buộc phải có con. Trong vòng lọc hồ sơ có lẽ cũng không kiểm tra nghiêm ngặt gì. Nhưng đúng là có thể nhìn thấy chữ “ông bố” rành rành trên tên cuộc thi.

“Bỉ nhân tuy không phải cha ruột của cậu Tomoya, nhưng đã cùng cậu sống dưới một mái nhà, ngày ngày chăm sóc cậu ấy với tất cả lòng chân thành giống như phụ thân, hay nói đúng hơn là mẫu thân cậu ấy.”

Bị kích động, Yasube quả quyết khẳng định bằng thứ ngôn từ đậm chất Edo quá mức bình thường. Tomoya cũng ra sức khẩn nài: “Đúng vậy ạ. Chú Yasube có thể làm trò máy bay vù vù giỏi hơn bố của các bạn khác, còn dạy cháu cả kiếm đạo nữa.” Những thí sinh khác tò mò không hiểu cặp đôi kỳ lạ này là thế nào bèn ngừng tay chuẩn bị, tiến lại xem.

“Chúng tôi hiểu rồi. Mời anh tham dự cuộc thi.”

Cuối cùng, vị đạo diễn nói. Yasube và Tomoya nhìn nhau, nét mặt nhẹ nhõm hẳn. Nhưng có vẻ như thứ thuyết phục được anh ta không phải là hai chú cháu.

“Đồ ngốc. Sao lại bỏ qua trường hợp như thế cơ chứ?” Ngay sau đó, Hiroko đứng sau tủ đựng đồ, tình cờ nghe thấy đạo diễn nói nhỏ với người phụ trách trẻ tuổi ban nãy.

“Nhân vật đấy quá hợp lên ti vi còn gì nữa? Trước giờ làm gì có người nào được như thế?”

Cô không kể lại chuyện đó cho Yasube, nhưng quyết định không khuyên anh ta hạn chế sử dụng từ ngữ thời Edo nữa.

Hiroko không biết liệu chuyện “hợp lên ti vi” có ảnh hưởng đến kết quả vòng loại không. Nhưng kể cả không ảnh hưởng đi chăng nữa, kiểu gì Yasube cũng được chọn thôi. Chuyện đó Hiroko có thể đảm bảo.

Ngày hôm đó, sau một vài bài kiểm tra tay nghề, kết quả được công bố ở hội trường của trường dạy nấu ăn. Nghe thấy tên Yasube trong những người được chọn, cả Hiroko lẫn Tomoya đều nhảy cẫng lên vì vui sướng. Nói gì đi nữa, số người tham dự vòng loại gần đến cả trăm. Hiroko vô cùng ngạc nhiên vì bên cạnh những người đàn ông không quan tâm đến việc nhà, có rất nhiều người chồng, người cha biết làm bánh. Không biết số lượng tất cả những người đăng ký tham dự là bao nhiêu. Dù sao thì trong những thí sinh đầy tự tin vượt qua được vòng hồ sơ đang đứng chật ních cả hội trường kia, vỏn vẹn chỉ có bảy người được chọn vào vòng chung kết. Vậy mà bản thân Yasube lại vô cùng bình thản.

“Điều đó là hiển nhiên thôi.”

Anh ta nói nhẹ như không.

“Bỉ nhân chỉ quan sát những người trong nhóm của mình, nhưng không có đối thủ nào đáng gờm. Cách đánh kem của họ không hề chuẩn xác, cũng không một ai có thể làm sô cô la bóng lên.”

Yasube có nói thế Hiroko cũng chẳng hiểu gì cả. Nhưng cô hiểu phải có cơ sở về tay nghề thế nào thì anh ta mới bình tĩnh được như vậy. Hơn nữa, nghe Yasube nói: “Vả lại đây chẳng phải là cuộc đối đầu giữa Edo và Tokyo hay sao? Bỉ nhân không thể thua ở một nơi như thế này được,” Hiroko hiểu rằng dù chính cô đã khơi lên ngọn lửa ở Yasube, nhưng anh đang mang một ý chí chiến đấu còn vượt trên cả những gì cô dự tính.

Trận chung kết sẽ được diễn ra một tuần sau. Chủ đề là “Thành phố bánh kẹo”.

Chủ đề này sẽ được thể hiện qua những chiếc bánh. Từ giờ tới trận chung kết, các thí sinh sẽ lên ý tưởng và phải hoàn thành chiếc bánh trong khoảng thời gian quy định trong trận chung kết. Vẻ bắt mắt, sự sáng tạo, tất nhiên cả sự hấp dẫn trong hương vị nữa, tất cả đều là tiêu chí để đánh giá. Dù là thợ bánh chuyên nghiệp đi nữa, việc làm một chiếc bánh mỗi chiều một mét hẳn không phải chuyện dễ dàng gì.

Kể từ hôm đó, Yasube bắt đầu phác họa chiếc bánh cho ngày thi chung kết. Anh ta vò đầu bứt tóc nghĩ ngợi đến mức các bản nháp nhanh chóng chất đầy cả hộp các tông. Sau khi đã quyết định được thiết kế của bánh, Yasube lại tỉ mỉ nghiên cứu từng thứ một, ví dụ như phải làm loại bánh gì cho từng phần, tạo hương vị gì cho các phần bánh ấy, trang trí ra sao. Rồi anh ta ngay lập tức thử nghiệm kết quả nghiên cứu của mình, sửa chữa công thức đến khi hài lòng mới thôi.

Khỏi phải nói, trong suốt quá trình tiến hành những công việc kể trên, Yasube không hề lơ là việc nội trợ hằng ngày. Chính vì vậy anh ta phải đợi đến đêm mới có thể tập trung chuẩn bị cho cuộc thi. Không biết đã bao lần Hiroko thức dậy vẫn thấy Yasube lục đục trong bếp sau cả một đêm không chớp mắt. Nếu cơ thể suy nhược thì thành ra công cốc hết, Hiroko nói thế nhưng anh ta đâu chịu nghe.

Ngoài ra còn một điều nữa làm Hiroko bận lòng. Trong cuộc thi chung kết, phía nhà tài trợ sẽ cử ra phụ tá để hỗ trợ các thí sinh. Nhưng Yasube từ chối. “Có lẽ nào anh ta tính nhờ mình làm không nhỉ”, Hiroko trộm nghĩ và hồi hộp đôi chút. Cô cảm thấy bất an, không biết một người chưa làm chiếc bánh nào kể từ dịp Valentine hồi cấp hai như mình có thể đảm đương việc đó hay không, đồng thời cũng kỳ vọng rằng Yasube muốn thi đấu cùng mình.

Nhưng cả lo lắng lẫn hy vọng đều vô ích. Người Yasube chỉ định là Tomoya.

“Không được đâu. Thế nào cũng sẽ bất lợi cho anh.”

Dù ngại với đứa con trai đang hừng hực khí thế nhưng Hiroko không thể không nói. Song Yasube không hề dao động.

“Không có vấn đề gì đâu. Chính bỉ nhân là người đã chỉ dạy cậu ấy mà.”

Người giới thiệu cho Yasube những điều cơ bản trong việc bếp núc là Hiroko. Nhưng lúc này cô chẳng dám khẳng định điều đó trước mặt anh ta nữa. Yasube chỉ nói với Tomoya: “Cậu cứ hỗ trợ bỉ nhân như bình thường là được.”

Một tuần trôi qua trong chớp mắt.

Tới ngày thi, Yasube mặc lại bộ đồ truyền thống anh ta đã xếp một góc từ ngày gặp hai mẹ con Hiroko. Anh đạo diễn kia chắc hẳn sẽ hài lòng lắm. Trong trang phục đó, Yasube đĩnh đạc bước vào phòng chờ dành cho thí sinh, lần này cùng với Tomoya.

Tuy vẫn thi ở cùng địa điểm như vòng loại, hôm nay mỗi thí sinh đều được trang bị một bàn bếp, bếp ga và lò nướng riêng.

“A, nhìn kìa nhìn kìa!”

Hiraishi Yoshie kêu lên. Nghe nói hôm nay cô phải gửi em bé cho nhà ngoại nhưng vẫn dắt theo Yuuki đến cổ vũ cho Yasube. Song người cô chú ý đến nhất hình như không phải Yasube. Yoshie đang chỉ tay về phía diễn viên hài đảm trách phần dẫn chương trình hôm nay, đang bàn bạc với đội quay phim. Hiroko nhìn thấy diễn viên hài thì cảm nhận rõ đây là một chương trình truyền hình thứ thiệt và càng lúc càng căng thẳng. Cô ngồi thẳng lưng và chợt nghĩ, cái này người ta gọi là bắt chước võ sĩ đây mà. Yasube và Tomoya mới là người tham gia cuộc thi, vậy mà Hiroko cứ cảm giác như mình là thí sinh vậy.

Các thí sinh bước vào, đi qua hàng ghế nơi những thành viên trong gia đình đến cổ vũ đang ngồi.

Tất thảy các thí sinh, nhìn ai cũng hứa hẹn sẽ làm ra được những chiếc bánh cực kỳ hấp dẫn. Rồi cả những phụ tá đang đi sát từng người nữa. Có vẻ như họ là học viên của trường dạy nấu ăn nhưng trông rất đáng tin cậy khi mặc tạp dề giống với thí sinh.

Khi Yasube bước vào, hàng ghế khán giả chợt xôn xao. Hiroko thấy anh ta trông rất tuyệt khi đeo dây tasuki[1] nhưng như vậy vẫn quá khác lạ ở nơi này. Đã vậy anh ta còn dắt theo một đứa trẻ chưa vào tiểu học.

“Anh Yasube!”

Yoshie cất tiếng gọi.

“Tomoya!”

Yuuki vẫy tay với Tomoya. Không kém cạnh, Hiroko gọi tên cả hai người. Lần này ánh mắt của khán giả lại đổ dồn về phía Hiroko và hai mẹ con Yoshie. Người dẫn chương trình cầm chiếc micro, tiến về phía hai người. Máy quay phim theo sát sau, hướng về bọn họ.

“Cô đến để cổ vũ thí sinh số sáu, anh Kijima đúng không ạ?”

Giờ không phải lúc để xấu hổ. Hiroko gom hết can đảm để trả lời: “Vâng.”

“Bộ đồ truyền thống của thí sinh Kijima phải chăng có một ý nghĩa đặc biệt nào đó?”

“Nói ý nghĩa đặc biệt cũng không hẳn đúng, tôi nghĩ trang phục đó đơn giản là thứ Yasube quen mặc nhất...”

Người dẫn chương trình liếc nhìn Yoshie có vẻ như đang muốn nói “Hỏi cả tôi nữa này” rồi vội vàng quay trở lại chỗ Yasube.

“Anh hay mặc đồ truyền thống lắm à?”

“Trước kia bỉ nhân chỉ mặc thứ này thôi.”

“Hằng ngày sao?”

“Đương nhiên rồi.”

Có lẽ không biết phải đối đáp ra sao, người dẫn chương trình khẽ mỉm cười rồi ngồi xuống cạnh Tomoya.

“Nhóc mấy tuổi rồi?”

“Kiểu ăn nói đó là sao!”

Yasube bỗng nhiên quát lên như sấm.

“Dù nhỏ tuổi nhưng cậu Tomoya đây chẳng phải đã bước vào cuộc đấu này với tư cách trợ thủ do chính tay bỉ nhân chọn hay sao? Cậu ấy hiển nhiên xứng đáng được đối đãi như một người đàn ông.”

“Anh Yasube vẫn như mọi khi nhỉ.” Yoshie thầm thì. Hiroko bắt đầu lo lắng, mới đầu đã thế này thì không biết rồi sẽ thế nào.

Các thí sinh mang phần nguyên liệu đã mua bằng tiền ban tổ chức phát tới bên bàn của mình. Trước tiên họ đổ bột vào bát, rồi để bơ chảy ra trong nhiệt độ phòng. Ở đội Yasube, Tomoya lần lượt đập từng quả trứng một.

“Tomoya siêu quá đi!”

Nghe tiếng Yuuki trầm trồ, Hiroko mới bình tĩnh lại đôi chút. Đúng rồi, phải tin tưởng vào hai người họ thôi.

“Các thí sinh đã bắt tay vào nhào bột. Quả là những người xuất sắc lọt được vào trận chung kết, họ đều sở hữu tay nghề đỉnh cao.”

Người dẫn chương trình cũng bắt đầu tường thuật. Hiroko đặc biệt chú ý tới thí sinh số hai, người có thể hình vạm vỡ đến mức bảo anh ta là cầu thủ bóng đá chắc cũng chẳng ai ngạc nhiên. Một người nữa là số năm, thí sinh có chiếc khuyên đung đưa ở một bên tai. Số hai nhào bột một cách thoải mái, số năm nhìn hơi căng thẳng, chầm chậm rây bột rồi trộn đều bột trong bát, nhưng động tác của anh ta rõ ràng toát lên vẻ chuyên nghiệp hơn hẳn những thí sinh khác. Hiroko thậm chí bắt đầu nghi ngờ không biết anh ta có phải là thợ bánh chuyên nghiệp không nữa.

“Số hai và số năm đúng là người tám lạng kẻ nửa cân nhỉ.”

Hiroko khẽ nói như cho mình mình nghe.

Dù thế, Yasube cũng không hề kém cạnh hai người kia. Tác phong làm việc của anh ta ấn tượng tới nỗi không thể tưởng tượng được anh ta mới bắt đầu chính thức làm bánh vài tháng trước.

“Ôi chà, hình như cốt bánh bông lan của số sáu được làm bằng cách không tách lòng đỏ và lòng trắng trứng. Phương pháp này được cho rằng sẽ làm phần bánh mềm mịn hơn là khi ta đánh lòng đỏ và lòng trắng trứng riêng rẽ nhau, nhưng đồng thời bọt sẽ nổi rất nhiều. Chính vì vậy để làm ra được cốt bánh có chất lượng tốt, cần phải có tay nghề cao. Thế nhưng thí sinh đang rất quyết tâm.”

Biểu cảm trên gương mặt Yasube rất tuyệt. Giống như lúc cầm kiếm tre, mắt Yasube tập trung hoàn toàn, không hề xao động. Đôi mắt ấy hợp với gương mặt đanh lại như đá của anh ta một cách kỳ lạ khiến trong khoảnh khắc Hiroko bỗng cảm thấy anh ta cực kỳ điển trai.

“Các thí sinh đang lần lượt tạo lớp nền cần thiết. Bánh to cỡ này nên không thể làm qua quýt được. Nếu so làm bánh với việc xây dựng, có thể nói đây là giai đoạn chúng ta thi công móng nhà. Một công đoạn khá nhàm chán. Thế nhưng nếu lơ là, ta sẽ không hoàn thành được một kiến trúc đẹp đẽ.”

Đối với khán giả ngồi xem, thời gian trôi qua rất chậm. Các thí sinh liên tục làm hết việc nọ đến việc kia không ngơi nghỉ, nhưng vẫn chưa thể hình dung được “thành phố” họ định làm trông như thế nào. Ở hàng ghế cổ vũ cũng bắt đầu thấp thoáng thấy vài người chán quá đứng dậy ra ngoài hay ngủ gật tại chỗ. Hai mẹ con Hiraishi không nói cũng biết thuộc dạng này.

Thế nhưng Hiroko thậm chí còn không cựa quậy. Nhiệt huyết tranh tài tưởng như nghẹt thở của các thí sinh hừng hực truyền đến cô. Hiroko bắt đầu hầu như không hiểu nổi nội dung từng công đoạn. Nhưng cô vẫn không thể rời mắt, như bị hút vào cuộc chơi. Hiroko cảm giác như thể mình cũng đang tham gia thi đấu cùng Yasube và Tomoya.

Ba tiếng trôi qua, cuối cùng khán giả cũng thấp thoáng thấy hình dạng của tác phẩm.

“Số hai từ nãy tới giờ lặng lẽ làm một khối lượng lớn bánh cuộn, toàn bộ đều được phết kem sô cô la. Chà chà, thưa quý vị, thí sinh đã bắt đầu dựng phần trên của cốt bánh, vừa dựng vừa tạo các nếp trên bề mặt bánh. A, đây là cây. Hoặc thứ gì đó nhìn giống như cây. Rồi anh dựng tiếp đến hơn mười cây như thế. Thành phố bánh ngọt mà thí sinh số hai đã lựa chọn để mang tới sân khấu ngày hôm nay là một khu rừng.”

Trên những chiếc bánh cuộn được tạo hình khéo léo trông như thân cây, có những ngôi nhà nhỏ xinh xắn. Có lẽ đó là nơi ở của những cô tiên sống trong rừng chăng? Anh ta dùng hơi nhiều sô cô la thật, nhưng nhìn khu rừng của anh ta sáng bóng sống động đến mức ngồi ở tận hàng ghế xa cũng tưởng như trông thấy làn hương bồng bềnh. Hiroko bắt đầu hiểu ra, chắc đây chính là điều Yasube nói tới khi anh ta đề cập đến việc làm sô cô la bóng lên.

Thí sinh số năm làm bánh với chủ đề cảnh vật dưới biển, vì chắc chắn anh ta đã lên ý tưởng từ trước nên có lẽ không phải vì muốn đối nghịch với khu rừng của thí sinh số hai.

“Chiếc bánh sử dụng nhiều nguyên liệu đa dạng. Cát dưới biển là bột Chiboust, vỏ sò làm từ hoa quả ngào đường rải trên nền cát, trong khi đó, bãi đá được ghép từ bánh hạnh nhân. Mỗi nơi chốn lại có một loại cá khác nhau. Để đếm xem có bao nhiêu loại cũng không phải chuyện đơn giản. Cá tráp sặc sỡ, cá thần tiên khả ái, cá nóc nhím phồng lên đùa giỡn. Những chiếc gai trên mình cá là sô cô la Couverture mà ban nãy ông bố này đã vê lại thành hình điếu thuốc.”

Xuất sắc nhất trong “công trình” của thí sinh số năm là con tôm hùm ngự trên đầu mỏm đá ở chính giữa. Hình dạng phức tạp của con tôm được tái tạo như thật đến từng cái chân hay phần râu dài hơn cả thân hình nó, chỉ nhìn vào đó cũng biết được tay nghề của thí sinh này cao như thế nào.

Rồi đến Yasube.

Thứ anh ta chọn để thể hiện trên sân khấu của xứ sở thần tiên đương nhiên là dãy phố thời Edo. Thành Edo đứng sừng sững ở một góc.

“Thí sinh số sáu, anh Kijima, không biết sẽ làm gì với những chiếc bánh quy hình đá hoa cương mới được nướng xong? A, một bức tường đá. Anh đang từng bước xây một bức tường vững chãi mà không một ninja nào có thể xâm nhập được. Bức tường trắng xóa lấp lánh này, chắc hẳn đã được phủ kem Chantilly. Tên của loại kem này có xuất xứ từ bức tường trắng của lâu đài Chantilly nước Pháp. Trét loại kem này lên thành Edo, niềm tự hào của người Nhật, có lẽ đã thể hiện sự cởi mở bất ngờ của Edo thời bế quan tỏa cảng. Mái nhà được lợp ngói bằng bánh quy ca cao. Thế nhưng...”

Đến đây người dẫn chương trình mở to mắt ngạc nhiên.

“Chủ nhân của thành Edo, tướng quân Seiitai không ở trong tòa tháp canh, thậm chí cũng không phải trong tòa lâu đài. Bên kia con hào, tướng quân đang...”

Trong hội trường có đặt màn hình lớn để tất cả khán giả có thể nhìn thấy. Trên đó đang chiếu con phố buôn bán rộng lớn bao quanh thành. Trên phố có vị tướng quân được làm từ kem bột hạnh nhân. Trang phục của ngài thoạt tiên trông giống như một hatamoto bình thường, nhưng nhìn chiếc áo haori rực rỡ được dát vàng bằng bột màu trên nền xanh, người nào biết sẽ nhận ra ngay đó chính là nhân vật chính của bộ phim Tướng quân khiêm nhường. Nếu nhìn kỹ hơn, gương mặt của hình nhân nặn từ bánh này còn có nét gì hơi na ná Matsudaira Heiji.

Bên giếng nước của dãy nhà chung, tướng quân đang chơi đùa cùng những đứa trẻ cũng được làm từ kem bột hạnh nhân. Mỗi bên ống tay áo của ngài có một đứa trẻ đu lên, xoay vòng vòng. Hai đứa vui mừng quẫy quẫy chân. Một đứa là trẻ con thời Edo với mái đầu cạo trọc chỉ để lại một chỏm tóc ngang trán, đứa còn lại là đứa trẻ thời hiện đại mặc quần soóc. Lũ trẻ xung quanh cũng xen kẽ cả hai thời đại, cứ tưởng chúng đang cùng nhau chơi xoay con quay, hóa ra lại đang xếp hàng nhìn vào màn hình trò chơi điện tử.

Người đưa ra ý tưởng này thật ra là Tomoya. Nói đưa ra ý tưởng có lẽ hơi quá, nhưng đúng là chính câu thằng bé nêu ý kiến “Chú cho cả cháu vào đây đi” khi nhìn thấy bản vẽ phác thảo của Yasube đã trở thành lời gợi ý cho anh ta. Yasube ngẫm nghĩ một lúc rồi khẽ nói “Đó có lẽ cũng là một ý hay”, sau đó số trẻ con tăng hẳn lên so với kế hoạch ban đầu.

Chậm rãi nhưng chắc chắn, tác phẩm của Yasube và Tomoya dần dần được hoàn thành. Hiroko luôn ngưỡng mộ những chiếc bánh của Yasube, nhưng không ngờ anh ta còn có thể làm ra được một thứ tuyệt đỉnh thế này. Cô suýt thì rớm nước mắt. Tác phong làm việc của Tomoya cũng rất tuyệt vời. Tất nhiên không thể làm việc nhanh gọn như người lớn được, nhưng tất cả mọi việc Yasube giao cho, thằng bé đều làm cẩn thận, không có sai sót nào cả, chẳng thua gì những trợ lý khác.

Thế nhưng từng tiếng đồng hồ trôi qua, cuộc so tài bắt đầu trở nên khó khăn với một cậu bé mới sáu tuổi.

Thời hạn cho các thí sinh là năm tiếng. Dù chỉ vừa kịp để hoàn thành chiếc bánh, nhưng nếu đứng liên tục làm việc thì thời gian này không hề ngắn chút nào. Hiện giờ, trong số các thí sinh đã thường xuyên thấy có người liên tục lau mồ hôi, vặn người với gương mặt mệt mỏi, thậm chí có người còn kiệt sức dựa hẳn vào tường. Sự mệt mỏi của Tomoya chắc hẳn không thể so được với người lớn, nhưng sắc mặt thằng bé xấu đi thấy rõ, không phải một hai lần nó lảo đảo khi bưng chiếc bát to. Ngay cả Yasube cũng nói “Cậu Tomoya, nghỉ một chút đi”, rồi nhờ người phụ trách mang ra một chiếc ghế đẩu. Thế nhưng Tomoya tỏ ra kiên định sắt đá còn hơn cả sư phụ nó, nhất quyết không chịu ngồi xuống.

Hiroko bồn chồn dõi theo con trai. Yoshie và Yuuki trở lại chỗ ngồi, có vẻ cũng bị choáng ngợp bởi vẻ nghiêm túc đến phát sợ của Yasube và Tomoya. Hai mẹ con như thể nghe không lọt những câu bình luận hài hước của người dẫn chương trình về thao tác của các thí sinh khi bước vào giai đoạn nước rút, chỉ còn biết dán mắt vào những người chơi trong cuộc so tài.

Thời gian chỉ còn ba mươi phút. Yasube còn phải dùng miếng kim loại được cán siêu mỏng để vẽ mặt cho những đứa trẻ bằng sô cô la và sắp xếp chúng. Tomoya cũng được giao nhiệm vụ tô môi cho những hình nhân bằng xi rô anh đào. Khu rừng bánh ngọt đã sắp hoàn thành, thí sinh số hai bắt đầu kiểm tra và sửa lại các chi tiết nhỏ với vẻ bình thản. Công đoạn cuối cùng của thí sinh số năm là làm tò he bằng đường, công đoạn hiếm thấy ngay cả ở thợ chuyên nghiệp. Anh ta nhẹ nhàng vẩy chiếc đũa nhúng caramel nóng chảy lên tác phẩm của mình, sợi chỉ buông ra từ đầu đũa vừa xoắn vừa đông cứng lại, tạo thành một sợi đăng ten màu vàng nhẹ nhàng bao quanh chiếc bánh. Nhìn sợi dây dưới ánh đèn máy quay lung linh như một món trang sức xứng với công chúa thủy cung, Hiroko ngồi trên hàng ghế khán giả, bất giác thở ra thán phục.

“Hết giờ!”

Người dẫn chương trình nhìn đồng hồ và hô to. Hiroko đến bây giờ mới nhận ra hai tay mình đã nắm vào nhau đến phát đau. Cô định thả lỏng hai tay nhưng không làm được. Yasube chầm chậm tháo dây tasuki, đặt tay lên đầu Tomoya. Thằng bé cứ thế ngồi bệt xuống sàn nhà. Yasube bế Tomoya lên, bắt gặp ánh nhìn của Hiroko hẵng còn tiếp tục vỗ tay. Anh ta cười tươi rói, khẽ gật đầu.

Cô những muốn lập tức đi tới bên hai người. Nhưng phần thẩm định đã bắt đầu ngay, các thí sinh cũng bắt buộc phải đứng đó. Việc thẩm định sẽ diễn ra trong sảnh ngay cạnh nhà bếp bởi các chuyên gia và năm mươi người được máy tính lựa chọn ngẫu nhiên. Đương nhiên, để đảm bảo tính khách quan của chương trình thì thành viên trong gia đình đến cổ vũ không được tham gia chấm điểm.

“Quá tuyệt vời chị nhỉ!”

Cuối cùng cũng hoàn hồn, Hiraishi Yoshie khẽ nói.

“Tomoya cũng giỏi lắm ạ.”

“Cảm ơn cháu nhé.”

Hiroko đáp lại lời Yuuki. Những từ đó cô thốt ra một cách rất tự nhiên. Thế rồi cô giục hai mẹ con Yoshie cùng ra sảnh. Dù không được tham gia chấm điểm nhưng vẫn có thể xem. Cô cũng được chuyền cho một ít bánh để nếm thử. Nhưng quả đúng là tinh hoa của chiếc bánh xuất sắc sẽ được nhiều người nhận thấy, các giám khảo dừng lại lâu hơn hẳn trước bánh của thí sinh số hai, số năm, và Yasube - chiếc bánh được đặt tên là “Vượt thời gian” - và xem xét rất nhiệt tình. Sau đó là phần nếm thử. Hiroko bồn chồn nhìn chính tay Yasube đưa dao vào thành Edo và dãy nhà. Cô những muốn nhắc nhở người quay phim phải cẩn thận ghi lại được nguyên vẹn hình dáng của chiếc bánh. Thế nhưng Yasube rất thân thiện, khác xa với thái độ mọi khi của anh ta, niềm nở chia bánh cho mọi người. Chỉ là bánh ngọt thôi mà, quý vị cứ thoải mái thưởng thức, có lẽ anh ta đang nghĩ vậy cũng nên.

Nhân viên trong đài truyền hình mang bánh tới cho ba người. Ngon tới mức nhảy cẫng lên được, Hiroko nghĩ. Nói thực do cô đang cao hứng quá nên cũng không rõ lắm. Thế nhưng, nhìn vẻ mặt và nghe bình luận của các giám khảo, Hiroko biết được họ cũng rất thỏa mãn với hương vị của chiếc bánh.

Chắc chắn Yasube sẽ thắng. Dù thế nào đi nữa.

Phải chăng Hiroko có chút thiên vị? Không, chắc chắn không. Giờ Hiroko không thể chấp nhận được gì ngoài chức vô địch dành cho Yasube. Nhưng thắng thua cũng còn phụ thuộc vào may mắn. Số hai và số năm, đặc biệt là kỹ thuật điêu luyện của số năm chắc hẳn phải gây ấn tượng rất mạnh mẽ với các giám khảo. Nghĩ đến đó, bỗng nhiên Hiroko có chút bất an.

Sau khi bảy “Thành phố bánh ngọt” biến mất vào dạ dày của ban giám khảo, những chiếc xe đẩy đựng bánh được mang khỏi sảnh. Hiroko sốt ruột nhìn hàng người xếp trước hộp bỏ phiếu. Ít nhất cô muốn giải thích với mọi người Yasube đã nỗ lực đến nhường nào. Thế nhưng, thắng thua chỉ được quyết định dựa vào thành phẩm cuối cùng. Mà thực ra Yasube chắc chắn cũng muốn như thế.

Hộp bỏ phiếu được mang ra ngoài, thay vào đó, một ngọn tháp có treo quả cầu hoa bằng giấy được đem vào.

Các thí sinh xếp hàng theo thứ tự trước ngọn tháp. Yasube chắc cũng căng thẳng lắm, môi mím chặt thành một đường thẳng, nhìn thẳng về phía trước, cả người cứng lại. Như thể anh ta còn chẳng nhận ra Hiroko nữa. Tomoya đứng đằng sau, hồi hộp đến đơ cả người.

“Mọi người đã sẵn sàng chưa ạ?”

Người dẫn chương trình để một khoảng thời gian chờ rồi lên tiếng. Tim Hiroko như thể đập nhanh hơn gấp đôi.

“Vậy tôi xin được thông báo kết quả! Người thắng cuộc là...”

Hiroko chắp hai tay, mắt nhắm chặt lại. Tiếng reo hò và vỗ tay bắt đầu vang lên nên cô không nghe rõ tiếng người dẫn chương trình nói gì. Hiroko sợ hãi mở mắt ra. Một tấm biểu ngữ rơi xuống từ quả cầu.

“Chúc mừng anh Kijima Yasube”

Hiroko không kìm được nước mắt. Nhưng cô quên bẵng mất phải lau đi, đến cả vỗ tay cô cũng không nghĩ tới. Trong giây phút ấy cô chỉ biết dõi theo Yasube và Tomoya đang được chủ tịch hội đồng giám khảo trao cúp.

“Anh Kijima Yasube, việc làm bánh có ý nghĩa như thế nào đối với anh?”

“Bỉ nhân chỉ thi thoảng thử sức mình với việc tề gia nội trợ của phụ nữ thôi. Không có gì đáng nói cả.”

Liếc nhìn tay diễn viên hài đến tận phút cuối vẫn chẳng hiểu mô tê gì, Yasube kiệu Tomoya trên vai và cùng thằng bé đáp lại những tràng vỗ tay của khán giả. Hình như đến tận lúc đó Tomoya mới nhận ra Hiroko. Thằng bé cúi xuống, thầm thì gì đó vào tai Yasube. Anh ta cũng gượng cười và trả lời thằng bé.

Lúc sau khi hỏi hai người, Hiroko biết được nội dung của cuộc hội thoại đó.

“Con bảo là mẹ khóc cũng không sao. Nói phụ nữ không được khóc là bất công lắm.”

“Thực tình, chuyện cũng chẳng đến mức cô Hiroko phải khóc. Bỉ nhân đã biết mình sẽ thắng ngay từ đầu rồi mà. Ha ha ha.”

Yasube nói vẻ đắc ý, nhưng Hiroko nghĩ dù thế nào thì đó cũng không phải tâm trạng của Yasube lúc ấy.

Khoảng gần mười ngày sau, cuộc thi được phát sóng trên truyền hình, phản ứng của khán giả quả thật vượt ngoài tưởng tượng. Chương trình vừa kết thúc, Hiroko đã liên tục nhận được các cuộc gọi dồn dập từ các bà mẹ có con học chung nhà trẻ với Tomoya, nếu không tính Yoshie, hàng xóm cùng khu chung cư, rồi cả những người biết về Yasube nữa.

“Ấn tượng lắm chị ạ!”

“Chị bảo anh ấy làm bánh cho em nhé?”

“Anh ấy tuyệt quá cô Yusa nhỉ.”

Đồng nghiệp ở Eaton cũng có vài người hỏi han Hiroko. Cũng là do nhà đài chiếu phần trò chuyện ngay trước cuộc thi nên Hiroko có lên ti vi một chút. Còn Tomoya đương nhiên được lên hình liên tục. Từ bấy đến nay cô vẫn vô tư chẳng để ý gì nhiều, nhưng bây giờ cô phải tự vuốt ngực an ủi bản thân, rằng cũng còn may chương trình chỉ được phát sóng ở Tokyo thôi.

Nhưng chuyện không chỉ dừng ở đó. Tối hôm sau, đạo diễn đài truyền hình Đông Nhật Bản cùng một nhân viên nhà đài đến tận căn hộ của Hiroko. Trước tiên, họ kính cẩn trao quà “chúc mừng giải quán quân”. Tomoya nhận được trò chơi với các nhân vật hoạt hình được sản xuất bởi đài truyền hình Đông Nhật Bản, đây là món đồ thằng bé muốn có từ trước nên nó phấn khích reo ầm ĩ “Thật không vậy trời!” rồi nhảy cẫng lên.

“Đài chúng tôi cũng liên tục nhận được các cuộc điện thoại hỏi làm thế nào để được thưởng thức bánh của anh Kijima.”

Tay đạo diễn nói. Hiroko và Yasube quay sang nhìn nhau.

“Chuyện đó, nếu chỉ làm cho hàng xóm thôi còn được, nhưng cho số lượng đông đảo thực khách như vậy thì...”

“Dù có gắng sức đến đâu cũng không thể được. Bỉ nhân cũng không có ý định tiếp tục làm bánh như vậy mãi.”

“Vâng, vâng, chúng tôi hiểu mà.”

Tay đạo diễn rối rít xua tay.

“Nhưng một khi khán thính giả đã lên tiếng đến như vậy rồi, cố gắng đáp ứng nguyện vọng ấy cũng là bổn phận của chúng tôi. Vậy nên trước tiên tôi mong anh cân nhắc một chút.”

Người đàn ông còn lại lên tiếng. Người này nhìn có vẻ lớn tuổi hơn tay đạo diễn cả một giáp, trái với phong cách ăn mặc thoải mái với quần jeans của tay đạo diễn, ông ta đóng bộ com lê chỉnh tề.

“Đài chúng tôi có chương trình bình luận vào buổi trưa. À, tôi là người chịu trách nhiệm sản xuất chương trình đó. Chúng tôi sẽ bố trí một phần trong chương trình đó cho anh, không biết anh Kijima có tham gia được không. Không chỉ làm bánh mà còn, nói sao nhỉ, tôi mong anh trò chuyện và chia sẻ nhiều điều với khán giả xem truyền hình. Lý do là bởi, tài năng làm bánh của anh Kijima thì hẳn nhiên rồi, nhưng những phát ngôn của anh trong chương trình gần đây cũng được rất nhiều người hưởng ứng, hay nói cách khác, anh đã tạo được tiếng vang trong lòng khán giả.”

Hiroko lúng túng. Yasube từ chối thẳng thừng.

“Như bỉ nhân vừa nói, bây giờ bỉ nhân cũng đủ bận rộn rồi. Do hoàn cảnh nên bỉ nhân phải nương nhờ cô Hiroko đây, đổi lại, bỉ nhân đảm đương quán xuyến mọi việc tề gia nội trợ.”

“Nếu chỉ có thế thì không có trở ngại gì đâu ạ. Chúng tôi sẽ giúp gia đình chi trả cho người giúp việc hoặc bảo mẫu trông trẻ. Tất nhiên đài truyền hình cũng đủ khả năng cho anh mức thù lao xứng đáng. Xin thứ lỗi nếu tôi có gì thất lễ, nhưng có lẽ số tiền đó đủ để anh Kajima không cần nương nhờ ai nữa.”

“Bỉ nhân rất cảm kích trước đề nghị của các vị, nhưng vẫn còn một điều bỉ nhân phải giải quyết. Xin các vị thông cảm cho.”

“Là việc gì thế ạ?”

“Chuyện này có chút khó nói...”

“Xin anh cứ nói. Biết đâu chúng tôi lại có thể giúp ích được gì cho anh. Mà không, chúng tôi thực lòng muốn giúp anh. Nếu vậy, liệu anh Kijima có bằng lòng tham gia chương trình của tôi không? Tôi đã kiếm cơm bằng nghề này ròng rã suốt ba mươi năm. Trực giác mách bảo tôi rằng chắc chắn anh sẽ thành công vang dội khi xuất hiện trên truyền hình. Thực lòng mong anh xem xét cho.”

Cả người sản xuất chương trình đã quỳ cả xuống lẫn tay đạo diễn cùng cúi gập đầu. Có lẽ Yasube bị lay động trước cảnh tượng này.

“Bây giờ bỉ nhân sẽ nói, hai vị làm ơn ngẩng mặt lên.”

Hiroko vội vã nháy mắt ra dấu với Yasube nhưng không kịp, anh ta đã bắt đầu nói.

“Thực ra bỉ nhân đến từ năm Văn Chính thời Edo.”

Người sản xuất chương trình từ từ ngẩng mặt lên, bật ra một tiếng “Hở”.

“Bỉ nhân rơi xuống một thứ từa tựa như suối hay giếng. Khi tỉnh dậy thì đã đặt chân tới Tokyo này. Sau khi suy nghĩ, bỉ nhân nhận ra rằng có lẽ đó là con đường nối liền hai thời đại xa xôi lại với nhau. Ngày qua ngày bỉ nhân rong ruổi khắp chốn, tìm cách quay trở về, nhưng đến tận bây giờ vẫn chưa có kết quả gì. Chẳng hay liệu các vị có manh mối nào không?”

“Ra vậy, anh tới từ thời Edo và muốn được trở về nơi chốn cũ...”

Hiroko cứ ngỡ người sản xuất chương trình sẽ nổi giận đùng đùng hay sửng sốt quá mà đứng dậy. Nhưng ngạc nhiên thay, ông ta nói tiếp với giọng điệu rất đỗi cảm thông.

“Đó quả thực không phải chuyện đơn giản. Nhưng xin anh hãy giao việc này cho chúng tôi.”

“Giao cho các anh là sao...?”

Hiroko bất giác chen vào cuộc trò chuyện. Người sản xuất chương trình cẩn trọng đáp lời.

“Hiện thời chưa thể nghĩ ra ngay phương án giải quyết, nhưng tôi cũng có chút quan hệ trong giới truyền thông. Chính vì thế tôi có thể điều tra theo cách riêng của mình. Tôi sẽ dốc hết sức và làm tất cả mọi thứ trong khả năng. Vậy nên tôi mong anh Kijima sẽ tham dự chương trình.”

“Bỉ nhân hiểu rồi.”

Yasube nói.

“Bỉ nhân sẽ chấp nhận đề nghị của ngài. Nếu ngài đã nói đến như thế, bỉ nhân không thể cứ mãi từ chối được.”

“Anh Yasube!”

Nhưng người sản xuất chương trình đã cười rạng rỡ, bắt tay Yasube, không để Hiroko có cơ hội được nói thêm lời nào. Giờ thì Hiroko cũng chẳng thể nói với Yasube chuyện sẽ nguy to nếu để bố mẹ cô ở nhà phát hiện ra, cô chỉ còn biết bồn chồn lo lắng dõi theo diễn tiến không ngờ của câu chuyện.

❀ ❀ ❀

[1] Tasuki: một loại băng vải dài, dùng để buộc ống tay áo kimono lên.

Người dịch: Trần Hà Thương
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.