Thợ Bánh Samurai

Lượt đọc: 99 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
7

❊ ❊ ❊

Chẳng mấy chốc, Yasube đã củng cố được vị trí của mình ở đài truyền hình. Ít nhất thì ba mươi năm kinh nghiệm trong nghề của nhà sản xuất nọ không vô ích.

Tại chương trình bình luận của đài truyền hình Đông Nhật Bản, ban đầu các bình luận viên thường trực còn làm vẻ mặt “Lần này xuất hiện loại người nào thế này?” Quả thật Yasube trông phát khiếp lên được. Ít ra thì Hiroko thấy thế. Nghe nói trang phục anh ta đang mặc là của một nhà thiết kế nổi tiếng nào đó, nhưng chiếc áo kimono màu kem điểm xuyết những trái dâu rải rác, rồi cả hakama với họa tiết sọc hai màu sô cô la và trà xanh xen kẽ nhìn rất rẻ tiền. Ngoài ra hai thanh đoản kiếm và trường kiếm giả trông quả thực là rởm, còn xa mới toát ra được vẻ trang nghiêm cao quý.

Thế nhưng vẻ mặt của các bình luận viên thay đổi tức thì khi nếm thử một miếng bánh của Yasube. Hơn nữa, trong phần trò chuyện, Yasube đã hoàn toàn chiếm luôn thế mạnh của họ, những kẻ chỉ có sự nhạt nhẽo là nổi bật.

Một nữ diễn viên nghe nói hầu như không còn được mời đóng phim hay đóng kịch nữa song vẫn được coi là ”ngôi sao lớn” trong giới đã bảo Yasube rằng “Đàn ông trên thế giới này ai cũng được như anh thì tốt quá nhỉ”, nhưng anh ta đáp lại mà chẳng hề hé môi cười.

“Đàn ông không cần thiết phải nướng bánh. Nếu ai cũng như vậy thì còn ra thể thống gì nữa.”

Cô diễn viên không quen bị phản biện nghe thấy thế liền tròn mắt ngạc nhiên.

“Anh nói ‘thể thống gì’ ý là thế nào, chẳng phải cuộc sống gia đình sẽ vô cùng êm ấm hay sao?”

“Chuyện hoang đường. Nếu người đàn ông mải mê làm bánh mà lơ là công việc thì sao? Trong trường hợp xấu nhất, anh ta sẽ mất việc, cả gia đình sẽ cù bơ cù bất nơi đầu đường xó chợ. Đến miếng ăn cũng không có, há cảnh nhà vẫn êm ấm được chăng?”

“Có thể đúng như vậy nhưng không phải anh đã làm được những chiếc bánh ngon thế này hay sao? Anh nghĩ rằng bản thân việc đó không có gì tuyệt vời cả ư?”

Cô diễn viên cố đáp trả, hòng vớt vát chút kiêu hãnh. Nhưng việc đó chỉ khiến cho miệng lưỡi không chút kiêng nể của Yasube càng sắc bén hơn.

“Bánh thì ai mà chẳng làm được.”

“Nhưng tôi chịu đấy.”

Yasube lừ mắt nhìn nhà biên kịch trung niên đang vừa cười vừa nói.

“Bỉ nhân chẳng vừa nói rồi đó thôi. Bởi việc đó không cần thiết. Nếu cần làm mà vẫn không làm được, ấy là vì các vị không muốn làm. Bỉ nhân nhiều lần bắt gặp thói xấu đó ở các nữ nhân thời Bình Thành[1].”

“Ý anh là sao ạ?”

Lần này một nữ luật sư cáu kỉnh nói.

“Kết quả điều tra đã chỉ ra, việc mặc định phụ nữ phải biết nấu ăn đang trở thành nguyên nhân dẫn đến căng thẳng ở nữ giới. Bánh của anh quả thực rất ngon, nhưng từ quan điểm muốn giảm thiểu gánh nặng cho phụ nữ, tôi không thể đồng ý với phát ngôn vừa rồi của anh.”

“Thời thế đã đổi thay nên dù miễn cưỡng bỉ nhân cũng phải đồng thuận với việc phụ nữ ra ngoài làm việc. Tuy vậy, bỉ nhân không thể làm ngơ trước sự những nữ nhân không đi làm song chẳng hề dồn tâm sức quán xuyến nhà cửa, chỉ chuyên mơ mộng hão huyền muốn làm cái này, muốn làm cái kia, tiêu tốn năng lượng vào những việc vô bổ. Mỗi người đều có trách nhiệm của riêng mình. Hiểu rõ bổn phận của bản thân chính là cách sống của một con người đàng hoàng.”

Nữ luật sư mặt đỏ như gấc chín, thảng thốt “Ôi trời” nhưng chẳng biết nói gì thêm nữa. Yasube liếc nhìn cô ta rồi bình luận tới cả lĩnh vực giáo dục.

“Một trong những nguyên nhân trẻ hỗn hào là bởi cha mẹ không để chúng giúp đỡ làm việc nhà. Nếu chỉ dạy đàng hoàng, có rất nhiều việc đến trẻ con cũng có thể giúp được. Cha mẹ không chỉ dạy cho trẻ là bởi không muốn phải tiêu hao năng lượng. Nếu trẻ con cũng phải dồn năng lượng vào một việc gì đó, tự bản thân chúng sẽ thấu hiểu những lời răn dạy của cha mẹ. Trong lĩnh vực tề gia nội trợ, nuôi dạy trẻ là một công việc đòi hỏi rất nhiều công sức. Nếu chỉ coi là việc vặt, chắc chắn sẽ không thể hoàn thành tốt. Nhận thức được điều đó là vô cùng quan trọng.”

Yasube hùng hồn phát biểu, đài truyền hình buộc phải kéo dài đáng kể thời lượng chương trình.

Đối với Hiroko, đó là những lời nói đúng kiểu của Yasube mà thường ngày cô vẫn được nghe. Nhưng nhớ lại tác động của những lời ấy với mình trước kia, Hiroko nghĩ hẳn những người lần đầu nghe sẽ thấy rất gay gắt. Nghe có vẻ vô lý, nhưng cũng giống như đối với Hiroko trước kia, những câu nói của Yasube có thể khiến mọi người thấm thía rằng công dân của xã hội hiện đại đã mất đi những gì. Một người đàn ông vẻ ngoài trông rất lỗi thời nói ra những điều ấy mà không kiêng dè ai, chăm sóc con trẻ và quán xuyến việc nội trợ một cách hoàn hảo, còn làm ra những chiếc bánh khiến ai nếm thử cũng mê tơi. Sự kết hợp của tất cả những yếu tố đó quả nhiên khiến Yasube trở nên đầy thu hút.

Ngay sau đó, anh ta bắt đầu nhận được lời mời từ những đài truyền hình khác.

“Người ta nói rằng sẽ thiếu công bằng nếu bỉ nhân chỉ tham gia chương trình ở một đài mà không chịu xuất hiện trên các đài khác.”

Yasube rất dễ mềm lòng khi bị công kích kiểu đó, cuối cùng quyết định nhận lời tất cả các đài. Khi anh rảnh rỗi, các tờ báo hay tạp chí lại lần lượt tới xin phỏng vấn. Thậm chí Yasube còn hợp tác với đài Đông Nhật Bản để xuất bản cuốn sách mang tên “Kijima Yasube: Đời không ngọt ngào như bánh”, tổng hợp những công thức làm bánh được giới thiệu trên chương trình bình luận và những câu nói gây chú ý của anh ta.

Ngày ra mắt cuốn sách, Hiroko ghé qua Ikebukuro để xem buổi ký tặng. Chỉ tính riêng trong hôm đó, Yasube đã tổ chức ký tặng ở tận năm địa điểm. Độc giả xếp thành hàng dài trước cửa hiệu sách, chen chúc đến toát cả mồ hôi hột chỉ để nhìn thấy Yasube. Đáng ngạc nhiên hơn là có mấy người còn mặc đồ y hệt như Yasube khi anh ta xuất hiện trên ti vi. Lúc sau hỏi rồi cô mới biết, trang phục cosplay Yasube hiện giờ đang rất được ưa chuộng, đến độ sản xuất còn không kịp.

Bóng dáng nữ giới, lại còn là các cô gái trẻ nổi bật trong hàng người. Ra mắt sách dạy làm bánh nên có lẽ đây là chuyện đương nhiên nhưng Hiroko hơi bị bất ngờ. Có vẻ như những phát ngôn khiến Yasube dễ bị chỉ trích là khinh thường phụ nữ hầu như chẳng gây ra trở ngại gì tới việc thu hút sự ủng hộ từ các nữ độc giả.

“Nhiều người thích chú Yasube quá mẹ nhỉ.”

Tomoya được mẹ dắt theo, trầm trồ thốt lên đầy thán phục. Nhìn quanh, Hiroko để ý thấy ánh mắt của những cô gái đợi đến lượt được ký tặng đang dính chặt vào Yasube. Chẳng biết cử chỉ nào của anh ta làm các nàng thích thú đến nỗi phải reo lên phấn khích “A a!”. Thậm chí Hiroko còn nghe tiếng ai nói “Đáng yêu ghê!”. Sao có thể phản ứng như thế với gương mặt thô kệch nhường kia cơ chứ, cô thầm phản đối trong đầu, nhưng đồng thời cũng muốn nói “Tôi mới là người đầu tiên phát hiện ra sự đáng yêu ở Yasube đây này”.

Yasube thật đúng là thần tượng. Hoặc ít nhất cũng là một người nổi tiếng được công chúng mến mộ. Lịch làm việc đã kín mít, anh ta đành thuê người quản lý. Sự bận rộn của anh ta đã lệch khỏi quỹ đạo thông thường. Nếu tham gia ghi hình trực tiếp buổi sáng thì sẽ có xe hơi đón tận cửa từ bốn giờ, sau đó sẽ bận rộn đến tận đêm khuya. Không có ngày nào anh ta không xuất hiện trên ti vi. Từ chương trình bình luận, trò chuyện, cho đến tạp kỹ đều tăng lên chóng mặt. Sách đã ra tới quyển hai. Một hãng thực phẩm quyết định chi tiền mở một cửa hàng mang tên “YASUBE’S” ở Shibuya. Lấy lý do phải nghĩ những công thức làm bánh mới cho cửa hàng, ban ngày không có thời gian nên anh ta thuê một căn hộ ở Roppongi Hills ngay bên cạnh đài truyền hình Đông Nhật Bản, nửa số ngày trong tuần anh ta ngủ lại đó.

Hơn một tháng trôi qua từ lúc cuộc thi làm bánh lên sóng. Sau khi Yasube đoạt giải quán quân, Hiroko tưởng như mình đang nằm mơ, nhưng cô dần cảm thấy sợ hãi, tựa như bản thân đang lạc trong khu rừng ma thuật vậy. Càng tiến vào sâu lại càng gặp nhiều loài hoa lộng lẫy đua nở, nhưng đi mãi đi mãi mà chẳng thấy lối ra.

Cô tự hỏi mọi việc sẽ kéo dài mãi thế này sao. Biết đâu lại chẳng có lúc trượt chân rơi xuống từ vách đá hay bị quái vật nhảy bổ ra tấn công?

Chẳng rõ bản thân Yasube đang nghĩ gì.

Hiroko muốn biết. Cô đã cố gắng tìm hiểu. Nhưng điều đó không hề đơn giản về mặt vật lý. Bởi hai người không có thời gian để thong thả chuyện trò.

Đến cả chạm mặt nhau cũng hiếm hoi. Hiroko vẫn phải làm việc như trước nay vẫn thế. Cả những ngày Yasube trở về căn hộ của hai mẹ con, cô cũng không đủ sức thức đợi anh về và dậy trước khi anh ra khỏi nhà. Hiroko lại một lần nữa phải trầm trồ cảm phục, dù mới hai lăm tuổi nhưng chắc chỉ có người ở thời đại Edo hằng ngày vẫn rèn luyện đôi chân một cách tự nhiên mới có thể làm việc ở cường độ như thế.

Dù thế nào thì Hiroko cũng chỉ biết phỏng đoán. Ban đầu cô chắc chắn là Yasube không sẵn lòng dấn thân vào các hoạt động nghệ thuật giải trí. Chính mắt cô đã thấy anh ta muốn rút ra khỏi chương trình bình luận, và suốt một thời gian sau đó, Yasube chỉ làm vì tình thế bắt buộc. Yasube vốn là kiểu người một khi đã nhận lời thì sẽ không có chuyện làm quấy quá cho xong, nhưng thái độ “vì được nhờ nên mới nhận lời” lại quá rõ ràng.

Tuy vậy cô cảm giác gần đây tình hình đã thay đổi. Dù vẫn đang làm việc theo ý người khác như trước, nhưng có vẻ như chính Yasube cũng mong muốn như thế. Những lần gặp mặt hiếm hoi, vẻ mặt anh ta thực sự rất hớn hở.

Rõ ràng đã có gì đó khác xưa. Mới đây thôi, mỗi khi thấy Hiroko, Yasube còn lẩm bẩm.

“Mãi mà chẳng tìm thấy gì cả.”

Nhưng lâu rồi, cô không còn nghe thấy câu nói đó nữa.

Đài truyền hình đương nhiên chưa bao giờ có ý định tìm kiếm. Những người đó có lẽ ngay từ ban đầu đã không định hứa hẹn gì với Yasube. Chắc chắn họ chỉ coi lời bộc bạch chân thành của Yasube là một trò đùa không hơn không kém. Nếu chuyện không phải vậy, Yasube sẽ không còn là nhân vật thích hợp để họ mang lên sóng truyền hình công cộng nữa. Việc tìm kiếm không những không tiến triển, mà còn chẳng được người ta bỏ công sức thúc đẩy. Yasube không lý nào lại không nhận ra điều đó. Vậy mà anh ta chẳng có vẻ gì là phản đối đài truyền hình cả.

Có lẽ Hiroko chỉ đang hiểu nhầm mà thôi. Có lẽ đó chỉ là những nhận định chủ quan của bản thân cô. Thế nhưng nếu quả thật tâm lý Yasube đã thay đổi thì...

Tâm trạng Hiroko rất phức tạp.

Sâu thẳm trong lòng, cô ước gì Yasube cứ ở lại thời đại này mãi mãi. Bởi thế nên nếu Yasube cũng mong muốn vậy, có lẽ Hiroko nên hoan nghênh ý tưởng đó mới phải. Thế nhưng tình hình bây giờ tiến triển tới chỗ chẳng liên quan gì tới nguyện vọng của cô. Mà không, phải nói hai thứ đó càng ngày càng tách xa nhau ra mới đúng.

Như một lẽ hiển nhiên, Yasube không còn thời gian rảnh rỗi để chăm lo cho Tomoya nữa.

Về việc này, đài truyền hình đã giữ đúng lời hứa. Giả như không phải vậy thì cũng chẳng có vấn đề gì to tát. Yasube bây giờ là con ngỗng đẻ trứng vàng đến độ dẫu có thuê mười bảo mẫu và mười người giúp việc cùng lúc cũng không tiếc. Đài truyền hình chỉ gửi tới vỏn vẹn một cô bảo mẫu và một bà giúp việc, nhưng trong bản đánh giá thực lực, cô bảo mẫu được cho là lôi cuốn, nhìn qua đã thấy toát ra vẻ tao nhã, nề nếp. Bà giúp việc lại có kinh nghiệm phục vụ cho một gia đình hoàng gia nào đó. Nghe nói bà ấy còn mở cả lớp dạy nấu ăn nên khách quan mà nói, xét riêng về kỹ năng bếp núc chắc chắn có thể cạnh tranh được với Yasube.

Thế nhưng Tomoya mãi không hòa hợp được với hai người này. “Bé Tomoya không thích đọc sách chị nhỉ”, cô bảo mẫu nói. Khi Hiroko trả lời “Không đâu, làm gì có chuyện đó”, vẻ mặt cô ta như muốn đáp lại “Chị nói xạo ghê”. Theo lời cô kể, mỗi khi cô định đọc sách cho thằng bé, nó lại phụng phịu ngoảnh mặt đi rồi trốn trong nhà vệ sinh. Bà giúp việc cũng phàn nàn. Nào là Tomoya hay cố tình đi giày vào nhà sau khi bà đã lau chùi, hay ném đồ vật, cơm hầu như không ăn, chỉ đòi uống nước ép hoa quả.

Hiroko chỉ còn biết cúi đầu xin lỗi hai người họ. Đương nhiên cô hiểu tâm trạng của Tomoya đến đau lòng.

“Chú Yasube bận lắm. Tomo-chan cũng biết thế mà phải không?”

Thằng bé không trả lời mẹ.

“Con cứ gây phiền hà cho cô bảo mẫu và bà giúp việc như thế là đáng xấu hổ lắm đấy.”

Tomoya định đứng dậy chạy đi nhưng Hiroko kéo thằng bé lại, bắt nó quay mặt về phía mình.

“Chú Yasube mà biết kiểu gì cũng nổi giận cho xem.”

“Chú giận cũng được.”

Cuối cùng Tomoya cũng mở miệng, nói lí nhí như tiếng muỗi vo ve.

“Giá như con không bảo muốn chú ấy đi thi làm bánh. Con thất bại thật rồi mẹ ạ.”

Nước mắt rơi lã chã từ mắt thằng bé, giọt nọ nối giọt kia lăn dài trên má nó. Đến thế rồi mà thằng bé vẫn nói thêm: “Mẹ đừng kể với chú Yasube là con khóc nhé.”

Hiroko hạ quyết tâm.

Cô phải ngăn Yasube lại thôi. Trước hết là vì Tomoya.

Sau đó là vì bản thân cô nữa. Thực ra ba mẹ cô ở Gifu đã biết chuyện Yasube sống cùng với hai mẹ con. Nghĩ đến cường độ xuất hiện dày đặc của anh ta, Hiroko thấy giấu được việc đó đến tận bây giờ đã là kỳ tích. Nhưng khi một đoạn phim từ cuộc thi làm bánh được chiếu trên chương trình trò chuyện phát sóng toàn quốc, vận may của cô đã kết thúc.

“Sao con có thể nói bừa bãi đấy là em họ con được? Con phải nghĩ đến thể diện của ba mẹ chứ.”

Trên điện thoại, từ ngữ của mẹ cô có vẻ giận dữ nhưng giọng bà không hề gay gắt.

“Nếu con có người đó thì phải nói sớm cho ba mẹ mới đúng.”

Hiroko từng phiền muộn vì ngay cả chính mình cũng không rõ Yasube có phải “người đó” hay không. Nhưng nếu giải thích kỹ lưỡng thì rất lằng nhằng, cô sợ ba mẹ sẽ phản ứng giống mấy người ở đài truyền hình.

“Quả thật nhìn có hơi dị hợm, nhưng anh ta không có vẻ giống phường bất hảo. Mà mẹ cũng chẳng ngờ đâu, nhưng bố con xem ti vi xong cứ tâm đắc suốt, người này nói nhiều câu hay quá.”

Dù lảng tránh và cúp điện thoại, nhưng Hiroko đã hạ quyết tâm không thể để mọi chuyện như thế này được nữa. Có vẻ không dễ dàng đưa ra kết luận, nhưng nếu Hiroko không làm gì đó để xoay chuyển tình hình, phiền phức sẽ chỉ tăng lên mà thôi.

Kiểu gì hôm nay cô cũng sẽ nói chuyện với Yasube. Trước tiên cô gửi tin nhắn cho anh ta từ công ty. Nhưng mãi đến tận chiều tối vẫn chưa thấy trả lời. Có gọi điện thoại cũng chỉ có trả lời tự động. Hết cách, cô đành phải gọi cho quản lý.

“Tối nay theo kế hoạch là ở bên này.”

Người quản lý trả lời cụt ngủn. “Bên này” là căn hộ bên Roppongi.

“Vậy lát nữa tôi xin phép làm phiền.”

“Nhưng sẽ khá muộn đấy. Hơn nữa nhân viên của cửa hàng cũng tới ngủ lại.”

Nếu có người khác thì sao nói chuyện được. Khi Hiroko nói cô muốn mượn Yasube một lát, người quản lý tỏ vẻ miễn cưỡng thấy rõ. Một việc chẳng đặng đừng thêm vào bổn phận của cô quản lý nhưng Hiroko vẫn cố gắng nài nỉ.

Tan giờ làm ở công ty, Hiroko về nhà một lát. Không thể cứ suốt ngày nói chuyện Yasube được. Gần mười giờ rồi nhưng Tomoya vẫn còn thức. Cô trông trẻ muốn cho thằng bé đi ngủ nhưng nó không nghe. Hiroko thay phiên, chui vào chăn cùng Tomoya, vỗ nhè nhẹ lên người nó, như cô đã làm trước ngày Yasube tới. Cô có nghĩ tới chuyện nói với thằng bé lát nữa sẽ đi gặp Yasube nhưng lại thôi. Kiểu gì Tomoya cũng muốn đi theo, không biết chuyện sẽ thế nào nữa.

Tomoya hẵng còn phụng phịu, song cuối cùng cũng chìm vào giấc ngủ. Hiroko chỉnh trang lại quần áo, giao việc còn lại cho bảo mẫu rồi lại ra khỏi nhà. Phí trông trẻ vào buổi đêm cao kinh khủng. Việc cô hoàn toàn không cần phải bận tâm đến điều đó chẳng hề cân xứng với tâm trạng buồn bã của cô bây giờ.

Hiroko có mấy lần ghé vào các cửa hàng ở Roppongi Hills, nhưng đương nhiên đây là lần đầu tiên cô đặt chân vào khu chung cư. Đã có vài người ở khu này sa lưới Đội điều tra đặc biệt của Viện kiểm sát Tokyo, nhưng chắc đó cũng là một dạng minh chứng cho thân phận người nổi tiếng. Nghĩ đến những nhân vật sống ở Roppongi Hills, Hiroko hơi phấn khích dù biết là không phải lúc.

Cô lại một lần nữa phải ngạc nhiên trước việc Yasube đã trở thành một phần của nơi ấy, nhưng nghĩ kỹ thì cũng chẳng có gì lạ lùng. Yasube hiện giờ đã là thành viên của cộng đồng Hills kiệt xuất, một người nổi tiếng chẳng kém cạnh ai.

Đứng trước cổng vào chẳng khác gì khách sạn, Hiroko bấm số phòng trên bảng khóa điện tử trước ánh nhìn của nhân viên bảo vệ. Đúng như lời người quản lý đã nói, một nhân viên của tiệm YASUBE’S nghe máy. Cô đã cố tình tới trễ, vậy mà Yasube vẫn chưa về nhà. Cửa mở, cô vào trong, bước lên buồng thang máy lắp gương. Đúng như cô dự đoán, bên trong căn hộ toàn nội thất hàng hiệu. Vài nhân viên trẻ mặc tạp dề in logo cửa tiệm bận rộn trong bếp. Hiroko vào nhà, họ cũng chỉ im lặng gật đầu chứ chẳng hề ngơi tay. Hiroko rời nhà bếp, lùi vào trong phòng khách, thu người ngồi bên mép chiếc xô pha lớn đến độ dễ làm người ta nhầm tưởng là giường. Cô tự cảm thấy may vì đã cầm theo một tờ tạp chí, nhưng rút ra lại chẳng muốn đọc, bèn cuộn tròn nó trên tay, vẩn vơ nghĩ ngợi, khiến bìa tạp chí nhăn nhúm hết cả.

Yasube trở về lúc hơn mười hai giờ đêm. Người quản lý cầm chiếc cặp xách lớn màu đen cũng đi cùng.

“Ôi, cô Hiroko.”

Yasube mặc thường phục, nhưng chiếc áo len anh đang mặc kia có lẽ là len cashmere. Anh khẽ giơ tay, nặn ra một nụ cười và chào Hiroko. Thế nhưng mặt cô quản lý nhìn như thể muốn nói “Vẫn còn đợi cơ à”.

“Hoan nghênh cô tới tệ xá. Hôm nay bỉ nhân có vướng buổi phỏng vấn một chút.”

“Thưa thầy, căn bếp này bao giờ mới được sửa để phục vụ cho cửa tiệm vậy ạ?”

Lần này, một nhân viên đứng bên cạnh chen vào. Yasube quắc mắt lườm anh ta và quát: “Cái gì thế, không đợi sau hẵng hỏi được hả.”

“Vị này có thể coi là ân nhân của bỉ nhân, vậy mà các người không rót nổi chén trà ra mời, chẳng phải quá thất lễ hay sao?”

Cậu thanh niên nhảy dựng lên, vội pha trà mang tới chỗ Hiroko. Người quản lý có lẽ cũng thấy hết cách nên nói như ám chỉ với Hiroko: “Vậy kính mong chị đừng cản trở công việc của anh Kijima ngày mai nhé” rồi ra về.

“Bây giờ bỉ nhân đi giải quyết công chuyện thật nhanh đã.”

Yasube nói, đoạn bước vào trong bếp và bắt đầu chỉ thị cho các nhân viên trẻ làm cái nọ cái kia. Anh ta chủ yếu chỉ nói. Ngay cả bánh kem và rất nhiều loại đồ ngọt khác, anh ta cũng chỉ ăn thử một ít đồ nhân viên làm rồi đưa ra yêu cầu, hoàn toàn không đụng tay vào rây bột, máy trộn hay dao bay gì cả. Rất nhanh, đúng như lời Yasube, khoảng hai mươi phút sau anh ta đã quay lại chỗ Hiroko.

“Đã xong rồi à?”

“Vâng, những việc còn lại không có bỉ nhân các nhân viên cũng tự hoàn thành được. Phải chăng cô Hiroko tới vì có chuyện muốn nói? Chúng ta ra ngoài thôi. Bỉ nhân cũng hơi đói rồi. Gần đây có tiệm này ngon lắm.”

“Tôi không cần ăn đâu...”

“Vậy cô uống rượu thôi cũng được. Ở đó hình như cũng có nhiều rượu ngon.”

Hiroko gượng cười. Nhưng cũng chẳng còn lựa chọn nào khác. Nơi Yasube sắp đưa cô tới chắc hẳn là một nhà hàng sang trọng.

Hai người đi bộ tầm năm, sáu phút trên con phố vẫn tấp nập người dù đã vào giờ này. Trong vài phút ngắn ngủi đó, Yasube bị vài người xì xào: “Nhìn kìa”, “Ơ, có phải Yasube đấy không?”. Thậm chí Hiroko còn nghe tiếng ai nói “Không biết cô kia là ai nhỉ”. Đúng như dự đoán, Yasube dẫn cô tới một tiệm ăn nhỏ không thể sang trọng hơn được nữa, nhân viên khi nhìn thấy mặt Yasube liền kính cẩn cúi chào và dẫn hai người tới phòng riêng bên trong. Đến cả món khai vị người phục vụ mang ra cũng được làm rất kỳ công. Yasube gọi cơm trứng cá vốn là món nổi tiếng của quán cùng trà ô long, Hiroko chỉ gọi bia. Khi đồ uống được mang ra, Yasube giơ cốc lên. Hiroko trong thoáng chốc bối rối không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

“Cạn ly thôi chứ!”

“Tại sao cơ?”

“Không có lý do gì đặc biệt cả. Những dịp như thế này là phải cạn ly.”

Hiroko bất đắc dĩ đành chạm cốc.

“Lâu lắm rồi mới ngồi nói chuyện với anh Yasube như thế này.”

“Cô Hiroko nói vậy bỉ nhân mới để ý, đúng thế thật.”

Bỗng nhiên nhạc nền của phim Vị tướng khiêm nhường vang lên, Yasube rút điện thoại từ túi áo ngực ra.

“Xin nghe.”

Cuộc điện thoại có vẻ liên quan đến công việc, Yasube trả lời ngắn gọn rồi cúp máy. Lúc anh ta gập điện thoại, Hiroko thoáng trông thấy màn hình chờ điện thoại của anh ta là một bức hình cận mặt Matsudaira Heiji.

Đúng lúc ấy Yasube vỗ tay như thể mới chợt nhớ ra điều gì.

“Đúng rồi, hôm nay có tin này tuyệt lắm. Bỉ nhân đã nghĩ nhất định phải báo cho cô Hiroko biết.”

“Là gì thế?”

“Bỉ nhân sắp được diện kiến ngài Matsudaira.”

“Ngài Matsudaira ư?”

“Chính là người cô Hiroko đã từng nói cho bỉ nhân biết đấy thôi. Đó, ngài Matsudaira Heiji trong Tướng quân khiêm nhường ấy. Bỉ nhân mới nhận được lời mời tới buổi trò chuyện của một tờ tạp chí. Tuy chuyện ấy có phần phạm thượng, nhưng bỉ nhân thấy rất may mắn nên đã nhận lời rồi.”

Từ khi biết được diễn viên đóng vai tướng quân khiêm nhường tên Matsudaira có mối liên hệ với gia tộc Tokugawa, lòng ngưỡng mộ của Yasube dành cho ông ta đã vượt qua mức một người hâm mộ. Đến nước này rồi, Hiroko chẳng thể mở miệng nói đó chỉ là nghệ danh mà thôi.

“Vậy ư, hay quá còn gì.”

Hiroko nhoẻn miệng cười, gắng hết sức hùa theo. Yasube nói tiếp.

“Không biết nên tiếp chuyện ngài như thế nào đây.”

“Anh Yasube cứ thích gì thì nói nấy thôi.”

“Bỉ nhân cũng đang băn khoăn về vật phẩm mang biếu ngài ấy, không biết nên tặng gì để ngài hài lòng nữa.”

“Chuyện đó việc gì anh phải lo, có phải tướng quân thật đâu.”

“Bỉ nhân biết, nhưng nếu không làm gì thì vẫn thấy có chút không phải.”

“Vậy anh cứ tặng thứ anh thích là được. Hay là nướng bánh mang đến đó?”

“Không biết có hợp khẩu vị ngài không.”

Để ý thấy Hiroko lặng im không nói gì nữa, Yasube nhìn cô bối rối.

“Cô làm sao thế?”

“Anh không hỏi thăm Tomoya à?”

Hiroko nói, mặt cúi gằm xuống.

“Ồ, cậu Tomoya ư? Có chuyện gì vậy?”

“Thằng bé nó khóc. Ngày nào cũng thế.”

“Thế là không được rồi. Hiện giờ bỉ nhân không thể gặp cậu Tomoya, mong cô Hiroko nghiêm khắc răn đe cậu ấy.”

“Không có anh nên nó khóc đấy.”

Hiroko ngẩng mặt lên, nhìn thẳng vào Yasube. Anh ta tròn mắt ngạc nhiên.

“Vì sao lại thế?”

“Anh không hiểu ư? Vì nó buồn. Không có anh Yasube, thằng bé không chịu được.”

“Nhưng cô có nói vậy...”

“Yasube, tôi xin anh.”

Hiroko ngắt lời Yasube.

“Đương nhiên tôi biết anh rất bận, nhưng làm ơn, hãy dành thời gian cho Tomoya, mỗi ngày một tiếng thôi cũng được. Tất nhiên tôi hiểu cảm xúc của anh Yasube. Tôi biết tôi không có quyền gì mà nhờ vả anh. Chính tôi là người bấy lâu nay vì công việc mà để anh gánh toàn bộ trách nhiệm chăm sóc Tomoya. Tôi đành muối mặt nhờ vả anh thế này. Nếu mọi sự cứ tiếp diễn theo chiều hướng như hiện giờ, Tomoya sẽ có chuyện mất thôi.”

“Cậu Tomoya nghĩ về bỉ nhân như thế ư?”

“Thật đấy. Nó cứ khóc mãi thôi, gầy sọp cả đi. Thằng bé sắp vào tiểu học rồi. Giờ là thời kỳ quan trọng để phát triển cả thể chất lẫn tinh thần của nó. Nếu thằng bé phải trải qua giai đoạn này như thế thì tội nghiệp lắm.”

Yasube khoanh tay lại, khẽ “hừm” một tiếng trong cổ họng.

“Anh Yasube cũng mến Tomoya mà phải không? Anh nói chỉ vì muốn trả ơn mà cố gắng quán xuyến nhà cửa, nhưng thực sự anh cũng rất vui khi chăm sóc thằng bé kia mà?”

Khi nghe Hiroko nói vậy, vẻ mặt Yasube lập tức thay đổi. Anh ta buông tay xuống và ngồi thẳng lên.

“Cô Hiroko hiểu theo cách đó sẽ khó xử cho bỉ nhân lắm.”

“Sao cơ?”

“Bỉ nhân đảm đương việc tề gia nội trợ ở nhà cô Hiroko, suy cho cùng cũng chỉ là để tạ ơn mà thôi. Thân là samurai, bỉ nhân chịu không thấu nỗi hổ thẹn khi chỉ ăn không ngồi rồi. Chuyện chỉ có thế, không hơn không kém.”

“Nhưng mà, anh Yasube...”

Lần này đến lượt Yasube ngắt lời Hiroko.

“Hẵng khoan, hãy để bỉ nhân làm rõ mọi sự.”

Hiroko cắn chặt môi. Cô đã thất bại ở giây phút cuối cùng. Hiroko thầm giận bản thân lẽ ra phải cân nhắc kỹ hơn tới tính cách của Yasube.

“Nghe tôi nói chút đã, anh Yasube. Nếu vậy, thứ anh đang mê mải làm hiện giờ là gì vậy? Không phải làm bánh sao? Chẳng phải đó vốn là việc anh đã bắt đầu làm khi còn ở với hai mẹ con tôi ư?”

“Hiện nay điều bỉ nhân quan tâm chính là công việc. Hơn nữa, bỉ nhân xin được thừa nhận bản thân đã nhận được không ít thù lao. Bản chất công việc đã khác trước nhiều.”

“Vậy là, mọi việc trước đây anh làm ở nhà tôi, nào làm bánh nấu cơm, nào lau dọn nhà cửa, giặt giũ, chơi với Tomoya, dạy kiếm đạo cho thằng bé, đón nó từ nhà trẻ về rồi cho nó đi ngủ, tất cả những việc đó anh đều không muốn làm, nhưng vì không còn cách nào khác nên bất đắc dĩ phải làm à?”

Chẳng biết tự khi nào Hiroko đã lớn tiếng với Yasube.

“Sao nào?”

“Cũng không hẳn là bất đắc dĩ nhưng...”

Yasube thoáng nao núng, Hiroko dồn ép anh ta như thể đang buộc tội.

“Không đâu, chính xác là như thế đấy. Anh không cần giả bộ với tôi đâu. Anh muốn làm rõ mọi chuyện đúng không? Cứ nói đi, không cần khách khí đâu. Tôi hiểu rồi. Cứ tưởng anh làm mọi thứ vì mẹ con tôi, hóa ra là tôi đã lầm. Thật sự thì, nội chuyện sống cùng với chúng tôi cũng làm anh phát ngấy rồi đúng không? Chính vì thế nên từ khi có việc làm, anh không cần ở nhà tôi nữa, rồi cũng chẳng thèm về luôn đúng không?”

“Đã nói không phải vậy rồi mà. Chỉ là, tuy có bất ngờ thật, nhưng bỉ nhân cảm thấy những việc như được lên truyền hình, xuất hiện trên tạp chí, rồi nghĩ xem những loại bánh trái nào sẽ làm mọi người vui lòng đều rất thú vị, việc nọ việc kia, việc nào bỉ nhân cũng muốn thử cả...”

“Xem kìa. Chính là thế đấy. Chính là điều tôi đã nói đấy. Anh muốn được người ta quan tâm chiều chuộng, muốn thành công. Chính vì thế nên anh mới không làm việc nhà nữa. Anh vừa nói rồi đấy thôi. Bây giờ cái anh quan tâm tới là công việc. Đúng thế, một công việc tuyệt vời. Một công việc ngon nghẻ kiếm được nhiều hơn tôi đến mấy chục lần. Anh có tài, tốt quá rồi còn gì. Được công nhận chính là thế này đấy. Địa vị của anh đã cao lắm rồi nhỉ. Thế nên mới có cơ hội gặp Tướng quân chứ. Chúc mừng anh.”

Hiroko biết mình đang tuôn ra những lời khó nghe, nhưng cô không dừng lại được nữa rồi. Cô không thể ngừng trút hết ra những suy nghĩ tiêu cực trong đầu.

“Nhưng anh hãy coi chừng đấy. Bởi anh chỉ là một vật trưng bày mà thôi. Mọi người đều vui sướng vì được coi anh như vật lạ. Người nổi tiếng là như thế đấy. Trong chớp mắt người ta sẽ lại chán anh ngay. Người hiện đại chúng tôi bạc bẽo lắm. Bây giờ có thể anh đang ở trên đỉnh rồi, sau đó sẽ chỉ trượt dốc mà thôi. Bánh của anh không mất vị ư? Đã giao cho người khác làm mà anh lại toàn ra ngoài để mặc họ vậy thì tôi biết sau này sẽ thế nào rồi. Thật sự, không biết anh còn trụ được bao lâu. Một tháng nữa? Hai tháng nữa? Nửa năm chắc hơi quá sức nhỉ. Hay chúng ta cá thử xem nhé?”

“Vậy ư. Bỉ nhân xin đa tạ cô đã chỉ giáo.”

Yasube cũng nổi giận. Giọng anh ta càng lúc càng to hơn.

“Vậy lại càng thêm lý do để bỉ nhân phải làm tất cả những việc mà hiện giờ mình có thể làm. Xin cô Hiroko thứ lỗi nhưng mong cô truyền đạt lại với cậu Tomoya, bỉ nhân sẽ không quay lại đó trong một thời gian.”

“Tôi hiểu rồi.”

“Vì lý do này, bỉ nhân muốn lấy lại hai thanh kiếm cô Hiroko đã giữ giùm. Lần tới bỉ nhân sẽ tới lấy.”

“Anh bận rộn thế không cần phải nhọc công đi lại làm gì. Ngày mai tôi sẽ gửi cho anh. Nhỡ mà kiếm rơi từ trên nóc tủ xuống thì cũng nguy hiểm nên trả lại cho anh tôi càng đỡ lo.”

“Vậy ư. Thế chẳng phải tiện quá sao.”

Yasube nhìn Hiroko chòng chọc và nói: “Cô còn gì muốn nói nữa không?”

“Không. Tới đây là hết rồi.”

Hiroko đứng dậy.

“Bây giờ không còn tàu đâu. Bỉ nhân sẽ đưa vé taxi, cô cứ ngồi đó đợi.”

“Không cần đâu. Bằng đấy tiền thì tôi cũng có.”

Cô quăng tiền bia lên mặt bàn. Khi mở cửa trượt ra, Hiroko suýt đụng phải nữ nhân viên phục vụ đang mang cơm trứng cá vào. Cô vội che đi đôi mắt đang đỏ mọng lên và xỏ giày. Sau lưng còn vọng lên tiếng Yasube hùng hục ăn cơm như thể phó mặc mình cho cơn giận dữ chi phối.

Hiroko bước nhanh như chạy ra khỏi cửa hàng, rồi bắt đầu bước đi vô định, trong đầu không nhớ nổi đường cái ở chỗ nào.

Ôi, mình đã làm cái gì thế này.

Những ác ý trong lời nói Hiroko thốt ra ban nãy làm miệng cô nhơ nhuốc. Cô cảm thấy không thể tệ hơn được nữa.

Chuyện đó có thể xảy ra ở bất kỳ ai. Chỉ là Yasube đang ở trên mây nên quên mất hai mẹ con Hiroko thôi. Anh ta còn động lòng và có vẻ tự vấn bản thân khi Hiroko nói kia mà. Nhưng chính cô đã đập tan tất cả, tự châm dầu vào lửa.

Trong một thoáng, Hiroko nghĩ tới chuyện quay lại xin lỗi. Nhưng rồi có một điều níu chân cô lại.

Quả thật mình đã lỡ lời. Nhưng mình đâu có nói sai. Chính anh ta mới phải chịu trách nhiệm. Tại sao lại ương ngạnh thế cơ chứ. Kiểu nói chuyện cạn tình cạn nghĩa ấy là sao. Đúng là anh ta coi thường phụ nữ nên mới có thể thốt ra những lời như thế. Mà nguồn cơn mọi chuyện ngay từ đầu cũng ở sự thiếu nhạy cảm của Yasube mà ra chứ đâu. Anh ta nào có hiểu cảm xúc của người khác.

Hiroko giận dữ bước nhanh hơn, như thể muốn tiếng giày cao gót xuyên thủng những âm thanh ồn ào huyên náo của phố xá. Nhưng những âm thanh ồn ã ấy chẳng có vẻ gì dao động. Chúng trôi nổi trong không gian, không rõ nhưng không bao giờ ngắt quãng. Chúng đang cười nhạo tâm trạng cáu kỉnh của Hiroko.

Kết cục, cô mất tới mười hai phút mới ra được đường cái. Cô đi sai hướng, quay trở lại nhưng lại lạc đường. Cuối cùng Hiroko cũng bắt được taxi, cô thu mình trên ghế, từng tiếng thở dài nối nhau thoát ra khỏi khuôn miệng cô.

Gương mặt Tomoya bỗng hiện lên trong đầu cô.

Mẹ xin lỗi. Mẹ vô dụng quá.

Lòng hăng hái muốn giải quyết nhanh gọn mọi sự cớ sao đã bay biến cả rồi? Cả Tomoya. Cả bản thân cô nữa. Giải quyết đâu không thấy, chỉ thấy thụt lùi. Tựa như Hiroko đã rơi vào một cái hố không dễ gì thoát ra được.

❀ ❀ ❀

[1] Bình Thành: niên hiệu hiện tại ở Nhật Bản, bắt đầu từ năm 1989 tới nay.

Người dịch: Trần Hà Thương
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.