Thợ Bánh Samurai

Lượt đọc: 99 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
4

❊ ❊ ❊

Chuyện khởi đầu như vậy, Hiroko càng thêm lo không biết rồi đây có thật sẽ ổn thỏa êm thấm hay không, nhưng tất cả lo lắng hóa ra đều thừa. Đương nhiên không có chuyện mọi thứ suôn sẻ ngay từ đầu, nhưng Yasube thành thạo việc nội trợ với một tốc độ vượt xa kỳ vọng của Hiroko.

Trước hết phải kể đến sự nhiệt tình của anh ta. Yasube quan sát kỹ càng khi Hiroko làm mẫu, nếu không hiểu gì đó anh ta sẽ đặt câu hỏi. Những điều vừa học được lập tức anh ta sẽ thực hành ngay, đồng thời ghi chú rất cẩn thận, lúc nào rảnh giở ra đọc lại. Cuốn sổ Yasube ghi chép bằng bút lông nhanh chóng kín đặc chữ, anh ta phải viết sang đến quyển hai, quyển ba song chúng là những cuốn sách giáo khoa hướng dẫn quán xuyến nhà cửa hoàn hảo, như thể nếu người ngoài hành tinh đọc được cũng sẽ thành thạo công việc nội trợ của người Nhật.

Tỉ dụ như, bài học đầu tiên về mua sắm mà Hiroko chỉ dạy được anh ta ghi lại thế này.

“Lấy giỏ ở lối vào, đặt những đồ cần mua vào trong đó. Nhưng khi tới cổng ra phải trả tiền cho đồ trong giỏ. Nếu vung tay quá trán, ví sẽ rỗng không.”

Đây là bài học anh ta viết ra sau khi gây ra một vụ lộn xộn. Trong lúc Hiroko không để ý, anh ta đã chất tầm mười miếng thịt nướng lên quầy thanh toán. Nhìn thấy giá tiền, Hiroko thiếu điều muốn ngã ngửa, nhưng Yasube lại nói “Thân là võ sĩ, không thể đã quyết định mua rồi giờ lại nói không mua nữa được”. Đến khi Hiroko năn nỉ bác bán hàng cho xem hóa đơn, Yasube làm ầm lên “Nếu cô không nghe theo, bỉ nhân sẽ rạch bụng tự sát”. Nhưng sau đó anh ta cũng thể hiện sự tiến bộ trong học tập khi ghi: “Nên mua dự trữ đồ khi có hàng hạ giá. Nhưng giá rẻ như vậy luôn luôn có lý do. Với đồ tươi sống phải chú ý hạn sử dụng. Đôi khi các mặt hàng hạ giá được bày bán là đồ sắp hết hạn.”

“Trong tủ lạnh luôn để trống khoảng giữa. Tốt nhất nên xếp thực phẩm theo hình chữ u nằm ngang. Quan sát một lượt đồ trong tủ lạnh, cố gắng dùng vừa phải nguyên liệu, không để thừa đồ.”

“Để riêng các bộ đồ dính bẩn nhiều vào trong một xô nước, ngâm trong loại dung dịch tên ‘Attack’ và để qua đêm trước khi cho vào máy giặt. Những thứ đồ mỏng và dễ rách phải được đặt vào trong túi lưới. Khi giặt những thứ đồ có kích thước lớn, ví dụ như ga trải giường, nhất định phải ấn nút chọn chế độ ‘đồ lớn’. Việc này đồng thời sẽ giúp cho hơi nước thoát ra khỏi đồ giặt nhanh hơn.”

Yasube vừa học cách thao tác các loại đồ điện gia dụng, vừa tỏ ra thán phục sự tiện lợi của nền văn minh hiện đại. Nhưng cũng giống như lần Yasube phô diễn tuyệt kỹ lau sàn nhà, Hiroko phải ngạc nhiên trước cách làm việc quả thực chỉ có ở người thời Edo hay samurai. Tỉ dụ như, anh ta không hề nói ngoa khi tự nhận mình thạo dùng dao kiếm. Nhìn thấy con dao trong nhà bếp, anh ta buồn bã lắc đầu lẩm bẩm “Vật này đâu gọi là dao được”. Hơn nữa, khi biết Hiroko không có đá mài, Yasube vô cùng sửng sốt. Khi cô mua về, anh ta bắt đầu mài dao một cách điệu nghệ. Lưỡi dao lúc trước vẫn còn hơi mẻ và cong, vậy mà sau khi mài xong đã trở lại trạng thái lấp lánh đến hút mắt. Ngay cả dao gọt hoa quả cũng sắc đến nỗi cảm tưởng như nếu đặt một sợi tóc trước lưỡi dao rồi thổi phù một cái, sợi tóc sẽ bị chẻ làm đôi.

Vốn dĩ việc sử dụng dao cũng có ít nhiều vất vả.

Lần đầu dắt Yasube đi mua sắm ở Tomiya, Hiroko đã mua thịt thăn, bột chiên giòn và bắp cải. Lúc sau, khi tự phân tích lý do tại sao mình lại chọn làm món thịt lạn chiên xù, Hiroko mới nghĩ rằng khi ấy cô đã hơi hy vọng biết đâu Yasube sẽ từ bỏ ý định cáng đáng việc nội trợ, bởi món này khá khó làm. Thực ra với các bà nội trợ giỏi giang, có lẽ làm thịt lạn chiên xù chẳng gọi là khó, nhưng với Hiroko, nó là món ăn được xếp vào mức phiền phức.

Sau một hồi vật lộn, Yasube đã lăn được bột áo cho thịt. Nhưng đến công đoạn chiên, thấy dầu bắn, anh ta liền hét lên và né loạn xạ. Rồi đến thái chỉ bắp cải mới là phần khó nhằn nhất. Cùng là dụng cụ dùng để cắt, nhưng cầm dao nhà bếp như cầm kiếm Nhật thì khó mà thái được rau. Thêm vào đó, cách anh ta đặt tay trái sát lưỡi dao nhìn rất nguy hiểm. Đến khi xong xuôi, bắp cải dày chắc phải đến gần một xen ti mét, khó lòng gọi là thái chỉ được.

Thế nhưng Yasube, dù có vẻ hơi thất vọng với thành quả của mình, vẫn lấy đó làm động lực lao vào luyện tập.

“Cầm cán dao trong lòng bàn tay, mũi dao hướng thẳng. Không nên dồn quá nhiều lực, chỉ cầm dao một cách nhẹ nhàng. Tay giữ rau trên thớt co vào như chân mèo, các ngón tay gập lại, hỗ trợ giúp tay kia thái đúng hướng.”

Chỗ bắp cải còn lại bị băm nát vụn. Kể từ hôm ấy, suốt bao nhiêu ngày trời, đồ ăn trên bàn không phải salad bắp cải thì sẽ là món gì đó xào với bắp cải. Thế nhưng sợi bắp cải mỗi lúc một mỏng hơn, đến khi Yasube hoàn thành quá trình khổ luyện, sợi bắp cải đã mỏng tới nỗi tưởng như có thể xuyên qua lỗ kim. Đồ ăn thời hiện đại, nếu so với thời Edo chắc chắn là sơn hào hải vị, nhưng sau khi biết nếu mình tự tay nấu nướng từ công đoạn chuẩn bị thì có thể làm ra những món ngon và rẻ hơn, Yasube không một lần động tới thực phẩm đông lạnh hay đóng gói nữa.

Sau món thịt lợn chiên xù là thịt hầm khoai tây. Tiếp đó là thịt gà tẩm bột chiên. Rồi cơm rang. Món xào thập cẩm. Trứng cuộn. Danh sách cứ dài ra từng chút từng chút một. Từ tuần tiếp theo, Yasube đã có thể tự đi siêu thị một mình và quyết định thực đơn cho cả nhà. Những món Hiroko dạy được chẳng mấy chốc đã hết. Yasube tự thử thách bản thân với những công thức trong sách nấu ăn, ngoài ra còn hăng hái theo dõi chương trình ẩm thực trên ti vi. Đối với Hiroko, kể cả cô có làm nội trợ toàn thời gian đi chăng nữa, chắc chắn cũng không dốc sức nấu nướng được như Yasube.

“Ôi trời ơi, sao mà nhiều món ăn thế này!”

Có lần Yasube lẩm bẩm như thể thán phục lắm. Anh ta mê mẩn đồ ăn hơn mọi thứ khác có lẽ một phần vì háu ăn, nhưng nguyên nhân phần nhiều chắc hẳn là vì đối với Yasube, ẩm thực trong thời hiện đại này tựa như một mô hình thu nhỏ của thế giới một trăm tám mươi năm sau, nơi mà dù anh đi tới đâu cũng không hết ngạc nhiên.

Dù sao đi nữa, Yasube đã trở thành một người cáng đáng việc tề gia nội trợ khá tháo vát. Sự xuất hiện của “ông nội trợ” đã thay đổi đáng kể cuộc sống thường nhật của Hiroko.

Buổi sáng cô đã có thể ngủ đến sát giờ đi làm. Không còn chuyện hết đồ để thay do bận bịu quá mãi không giặt nổi quần áo. Nhà cửa lúc nào cũng sáng choang.

Hơn tất thảy là sự sung sướng không kể xiết của Hiroko khi về tới nhà có cơm được dọn sẵn. Chỉ cần bước vào nhà và nói câu “Tôi về rồi đây”, cô đã thấy trong lòng ấm áp, nhưng bây giờ khi tiến tới bàn ăn, Hiroko còn được ngồi trước bữa cơm nghi ngút khói, chắp tay lại và nói “Mời cả nhà ăn cơm”.

Đến cả dọn dẹp cô cũng không cần đụng chân đụng tay. Có Yasube rồi, cô có thể cùng xem ti vi, đọc sách với Tomoya. Ngay cả trò Pokemon, cô cũng thấy thú vị nếu chuyên tâm chơi, rồi cả ba còn bắt đầu thi đấu với nhau. Khi phải mang việc về nhà làm, Hiroko có thể giao Tomoya cho Yasube và yên tâm tập trung vào công việc. Cảm giác cáu kỉnh thường trực khi trước cũng không còn nữa.

Ảnh hưởng của việc đó biểu hiện rất rõ ở Tomoya. Trước kia vì không được chơi đùa nên bất mãn cứ tích tụ dần, thằng bé càng ngày càng bướng bỉnh rồi quay sang làm phiền mẹ, thế nên lại càng không được chơi. Vòng luẩn quẩn ấy giờ đã hết, biểu cảm trên gương mặt nó cũng dễ chịu hơn hẳn, còn được cô giáo khen “Tomoya dạo này ra dáng anh lớn lắm rồi nhé”.

Hơn nữa, chắc hẳn không thể nào ngó lơ vai trò “người trợ giúp” của thằng bé. Trước đây, dù Tomoya có muốn giúp mẹ thì Hiroko lúc nào cũng nói không được. Nhưng Yasube kiên nhẫn chỉ bảo thằng bé, không e dè chuyện nó làm hỏng, “Nếu cô không để cậu Tomoya làm cậu ấy sẽ không bao giờ làm được”. Không những vậy, Yasube không hề để Tomoya làm quấy quá cho xong chuyện chỉ vì nó là trẻ con. Hiroko thán phục cách dạy trẻ nghiêm khắc của Yasube và luôn luôn nhìn vào đó để tự xem xét lại phương pháp của bản thân.

“Mẹ ơi, giờ con cọ bồn tắm sạch cực kỳ.”

Tomoya tự hào tuyên bố, tràn đầy tự tin. Vào ngày nghỉ, thằng bé giúp Yasube nấu nướng, không những thế nó còn ăn sạch cơm đến mức đáng ngạc nhiên.

Rất nhiều điều đã bắt đầu xoay chuyển theo chiều hướng vô cùng tích cực. Từ trước đến nay, Hiroko khi nào cũng cảm thấy bản thân bị dồn ép, nhưng giờ đây cô đã có thể thảnh thơi nhìn ra xung quanh. Khi tâm hồn thư thái, cô có thể nhìn thấy những thứ trước kia bản thân chưa hề chú ý tới. Chẳng bao lâu sau, một chuyện đã xảy ra, trở thành minh chứng tốt đẹp cho điều đó.

Việc phát triển phần mềm cho chuỗi cửa hàng dược phẩm nọ diễn ra khá suôn sẻ và đã tiến tới giai đoạn thử nghiệm cuối cùng. Công việc của Hiroko là lập danh sách các hạng mục thử nghiệm và tạo dữ liệu giả để nhập vào làm mẫu. Bình thường công việc cứ rối tinh rối mù, nhưng lần này cô đã có thể nhanh chóng chuẩn bị dữ liệu giả chỉ trong mười hai phút để thử nghiệm.

Hiroko giao dữ liệu cho Tanaka để cậu ta nhập dần vào máy và kiểm tra tính năng của chương trình. Trong vài ngày qua, cô cứ dán mắt suốt vào màn hình máy tính như thế.

“Tại sao lại nhiều thế này chứ. Đâu có phải phần mềm ghê gớm gì cho cam.”

Y như dự đoán, Tanaka than vãn không ngừng. Hiện tại cậu ta còn để sót một vài lỗi, vậy mà lạ thay, không hiểu sao cậu ta vẫn nói năng trịch thượng được. Nhưng Hiroko cũng chẳng nổi cáu, chỉ nhẹ nhàng bỏ qua. Dù công việc có nhàm chán cô vẫn tập trung, chuyên tâm làm. Đó là điều mà cô dư sức thực hiện.

May mắn thay, việc chạy thử chương trình kết thúc vào ngày thứ tư mà không phát hiện ra vấn đề gì đáng kể.

“Ôi, mình đã được tham gia một cuộc thử nghiệm hoành tráng quá cơ.”

Tanaka nói với giọng uể oải quá mức.

“Lần sau chị làm ơn suy nghĩ thêm một chút về cách làm việc đi nhé. Không phải cứ chạy thử nhiều là tốt đâu.”

Hiroko đáp “vâng, vâng” cho qua chuyện, đồng thời lướt qua một lần nữa định dạng của các dữ liệu giả đã được in ra cho chắc ăn.

Có gì đấy là lạ.

Nhìn vào những dãy số xếp thành hàng trên tờ giấy, cô cứ cảm giác có gì sai sai, nhưng đang định nói vậy với Tanaka thì cậu ta đã rời bàn làm việc tự lúc nào.

Với định dạng đó, nhìn một cái cô có thể thấy ngay được dữ liệu của cửa hàng trong vòng một tháng. Nhìn từng tờ một thì chẳng có điểm nào lạ cả. Nhưng Hiroko biết chắc trong bạt ngàn những dãy số đó, mình đã nhìn thấy một vài dãy giống y hệt thế ở một chỗ hoàn toàn khác.

Cô giở lại chồng tài liệu và đối chiếu lần lượt với tờ giấy mình đang cầm trên tay. Thấy rồi. Tên cửa hàng khác nhau, tháng cũng khác nhau, vậy mà doanh thu sản phẩm lại giống hệt nhau. Nếu chỉ có một cặp số giống nhau như vậy, có lẽ còn có thể nói là ngẫu nhiên. Nhưng tới tờ giấy tiếp theo, cô lại thấy một dãy số y hệt. Một tờ nữa. Và một tờ nữa.

Đúng lúc ấy, Tanaka cầm chai nước ngọt có ga bước vào trong phòng.

“Chị làm cái gì thế? Tránh ra chỗ khác xem nào. Đấy là chỗ ngồi của tôi cơ mà.”

Chắc cậu ta lại định chơi game đây mà. Nhưng khi được chỉ cho xem bốn năm tờ định dạng đã đánh dấu bằng bút đỏ, mặt cậu ta cắt không ra một giọt máu.

“Những cái này là sao thế?”

“Tôi không biết. Tôi chỉ nghĩ mấy dãy số này nhìn có vẻ không ổn thôi.”

“Không phải lỗi tại dữ liệu chị làm sao...”

“Không biết khả năng các dãy số trùng lặp được như thế này là bao nhiêu phần trăm nhỉ?”

Hiroko nói.

“Tôi không thông minh đến độ tính toán cho ra được dữ liệu như thế này đâu.”

Nguyên nhân đơn giản là do lỗi lập trình. Phần mềm bị ảnh hưởng chỗ nọ chỗ kia, sửa lại không phải việc dễ dàng gì, nhưng bắt đầu làm từ bây giờ thì hẵng còn kịp.

Vì là lỗi nếu không chú ý kỹ sẽ không thể nhận ra nên khả năng cao là sau khi bàn giao cũng sẽ không phát hiện và đem ra sử dụng. Có thể xảy ra trường hợp khi bị phát hiện thì khách hàng đã phải chịu thiệt hại và sẽ đòi công ty bồi thường. Suýt thì gay to.

Trong lúc ngồi sửa chữa phần mềm, mặt Tanaka vẫn tái mét. Cậu ta làm theo chỉ dẫn của Hiroko như một con rối, nhưng chỉ rời mắt ra một cái là cậu ta lại đờ đẫn như người bị mất hồn.

“Không cần lo đâu. Tôi sẽ không nói với sếp Shirosaki.”

“Tại sao?”

Tanaka hỏi, giọng ngạc nhiên.

“Cậu muốn tôi nói à?”

“Dạ không, không đời nào,” Tanaka lúng búng trong miệng.

“Thế thì tập trung vào sửa phần mềm đi. Lần này mà còn thất bại nữa là xong thật đấy.”

Khi đã biết được đại khái cách khắc phục lỗi, Tanaka khẽ cúi đầu trước Hiroko.

“Cảm ơn chị nhiều.”

Lần đầu tiên Hiroko được nghe những lời như thế từ miệng Tanaka. Không chỉ vậy, cậu ta còn nói tiếp.

“Trước nay đã làm nhiều chuyện không phải với chị, tôi xin lỗi.”

“Tất cả là nhờ công của Yasube đấy.”

Vào bữa cơm chiều, Hiroko kể cho Yasube nghe chuyện ở công ty. Cô cũng bắt đầu học theo Tomoya, gọi anh ta là Yasube.

“Tôi đã chơi rất đẹp. Ôi thoải mái quá.”

“Đúng là rất thoải mái khi chúng ta hoàn thành tốt bổn phận của mình. Dù công việc của cô Hiroko, bỉ nhân không hiểu rõ.”

Yasube nói với vẻ không hứng thú cho lắm rồi đứng lên, đem đồ mà anh ta lấy trong tủ lạnh ra đặt trước mặt Tomoya đã ăn cơm xong.

“Uầy!”

Món bánh flan mà thằng bé hăm hở dùng thìa múc như thể không nhịn được một giây nào nữa, tất nhiên không phải là bánh flan hiệu Pucchin. Ngày đầu Yasube còn cảm động khi nuốt miếng bánh hiệu Pucchin đến thế, vậy mà bây giờ đã có thể tự làm ra một chiếc bánh ngon hơn gấp mấy lần mua ở hàng. Màu sắc ấy, hương thơm từ caramel ấy, tất cả đều khác đến độ người ta còn phải lưỡng lự khi cùng gọi hai thứ đó là bánh flan.

Dạo gần đây, Yasube bắt đầu dốc sức làm đồ ngọt. Mời anh ta uống rượu mấy lần nên Hiroko biết, nhìn vậy nhưng anh ta không phải tạng người có tửu lượng cao, không thể nào đọ nổi với Hiroko, người thời sinh viên được mệnh danh là “nữ hoàng tiệc tùng”. Chẳng biết có phải để bù lại tửu lượng còm cõi của bản thân hay không mà Yasube vô cùng ham mê đồ ngọt, nhất là bánh kẹo kiểu Âu, thế nên việc anh ta bắt đầu tự tay làm bánh cũng là lẽ đương nhiên. Bánh quy và bánh bông lan thì khỏi phải bàn rồi, dạo gần đây anh ta còn bắt đầu dùng kem tươi và sô cô la để làm các loại bánh phức tạp hơn.

“Có vừa miệng cậu không?”

Tomoya chỉ khẽ lắc đầu như thể tiếc công phải trả lời, liên tục xúc từng thìa cho vào miệng. Yasube khẽ nhoẻn miệng cười.

“Chẳng phải anh Yasube cũng thích thú chuyện nội trợ hay sao?”

“Hoàn toàn không có chuyện ấy đâu.”

Yasube nhìn Hiroko chằm chằm như thể kinh ngạc lắm.

“Chẳng qua đó là bổn phận bỉ nhân phải hoàn thành thôi.”

“Nếu anh thấy vất vả quá, khi nào về sớm được tôi sẽ giúp anh.”

“Không cần thiết. Đây là việc của bỉ nhân. Nếu khiến cô Hiroko phải bận tâm thì đâu còn gọi là trả ơn nữa.”

Hiroko thầm cười gượng. Dạo gần đây, khi Hiroko mới chỉ định bước chân vào bếp thôi, Yasube đã biến sắc mặt và nhảy dựng lên rồi. Riêng về vấn đề này, sự trẻ con của anh ta còn quá cả Tomoya.

Nhưng việc Yasube nóng nảy như vậy cũng là có lý do cả. Chỉ nội chuyện sống ở đây như thế này đối với Yasube đã là to tát lắm rồi.

Yasube chẳng mấy chốc đã đến đây được hơn một tháng. Trong khoảng thời gian ấy, cuộc sống của Hiroko đã có nhiều chuyển biến theo hướng tích cực mà trước kia không ai ngờ đến, nhưng ngược lại, dự án tìm đường quay trở về Edo cho Yasube mãi chẳng thấy tiến triển gì.

Không phải do Hiroko lơ là nhiệm vụ. Chuyện đó lúc nào cũng thường trực trong đầu cô, và cô luôn dỏng tai lên nghe ngóng âm thanh xung quanh. Đi đâu cô cũng cố gắng thay đổi đường đi, nỗ lực nâng cao khả năng tìm được manh mối. Ngoài ra Hiroko còn tìm kiếm những câu chuyện của “người đã có trải nghiệm”, vào ngày nghỉ cô tới những nơi đã xảy ra hiện tượng được cho là “thời gian trượt”.

Có lần, ba người cùng đi tới núi Phú Sỹ. Có rất nhiều địa điểm mang hơi hướng tâm linh nằm rải rác quanh khu vực núi Phú Sỹ. Dù nghĩ có lẽ hơi sai sai nhưng... biết đâu hồn ma chính là người từ thời đại khác đến cũng nên, Hiroko miễn cưỡng liên hệ hai thứ với nhau như vậy. Cô lái chiếc xe thuê tới gần chỗ rừng rậm. Nếu đi lạc thì mất cả chì lẫn chài, nên ba người họ vừa đánh dấu lên thân cây, vừa rụt rè tiến vào trong rừng. Chẳng bấy lâu sau, họ nghe thấy một âm thanh kỳ lạ.

“Ơ, tiếng gì thế?”

Hiroko nói, trống ngực đánh dồn dập.

“Con thấy nghe nó giống vù vù hơn là uỳnh đấy mẹ ạ.” Tomoya nhận xét.

“Nhưng cũng nghe na ná tiếng uỳnh mà nhỉ?”

“A, cô Hiroko ơi, đấy là...”

Lời cảnh báo của Yasube được đưa ra hơi muộn màng. Hiroko bước tới phía phát ra âm thanh, và thứ cô nhìn thấy khi vạch bụi tre ra là một tổ ong bắp cày to bằng đầu người. Cả ba cuống cuồng quay đầu chạy.

Ngoài việc đó ra, chẳng còn sự kiện nào nổi bật. Thực sự là chẳng có gì. Càng tìm hiểu cô lại càng thấy hy vọng giảm dần. Nói thẳng ra, cô bắt đầu nghĩ có lẽ chẳng có cách nào tìm được con đường xuyên về thời Edo nữa.

Nhưng vẫn còn một tia hy vọng duy nhất, đó là Yasube, người đến từ thời đại ấy hiện giờ đang ở đây. Mà kể cả thế, thì có khi nào con đường chỉ xuất hiện ở thời điểm ấy không?

Dù không phải vậy, nhưng nếu địa điểm đã thay đổi rồi thì biết làm sao đây? Con đường đã dịch chuyển đi đâu, và làm thế nào để tìm ra nó? Chẳng phải khả năng nơi đó không ở gần đây cũng rất cao hay sao? Giả dụ như không ở Tokyo, thậm chí không phải ở Nhật Bản thì sao? Nhỡ đâu nó lại mở ra ở những địa điểm không ngờ tới như Argentina, đất nước phía bên kia địa cầu, hay Bắc Cực, nơi gấu trắng đi lang thang? Thậm chí còn có trường hợp tệ hơn, ấy là không phải không gian, mà là thời gian đã bị lệch đi.

Câu hỏi này nối tiếp câu hỏi khác hiện ra trong tâm trí Hiroko. Dù cô lật giở lại chỗ tài liệu mình đã thu thập được, cũng không thấy trường hợp nào ghi nhận hiện tượng thời gian trượt xuất hiện hai lần ở cùng một địa điểm. Vậy nên không thể lần theo manh mối đó. Hay nói cách khác có tìm kiếm cũng chẳng thu được gì. Có tìm kiếm cũng vô ích, vậy mà cứ cố gắng như thế này liệu có phải uổng phí không? Chẳng thiếu lý do để cô bỏ cuộc. Dễ chừng cô còn nổi cơn nghi ngờ liệu thực sự Yasube có phải đến từ thời Edo hay không. Việc cố gắng vượt qua nỗi ngờ vực này còn tốn nhiều năng lượng hơn chuyện mày mò tìm kiếm nữa.

Bản thân Yasube vẫn nghiêm túc như mọi khi. Thế nhưng anh ta hẳn cũng mệt mỏi lắm rồi. Hiroko biết thỉnh thoảng anh ta thở dài trong góc bếp. Từ khi có thể tự đi xe buýt và tàu, anh ta mở rộng phạm vi tìm kiếm ra từng nhà ga một, đánh dấu chỗ mình đã đặt chân tới trên tấm bản đồ trống lớn bằng bút lông đỏ. Phạm vi bán kính bốn, năm ki lô mét quanh khu chung cư chẳng mấy chốc đã đỏ rực lên. Vòng tròn đỏ ở giữa ngày qua ngày lại mở rộng thêm nhìn tựa như vệt máu loang lổ.

Thế nên, khi Yasube tìm thấy niềm vui nhỏ bé trong việc làm bánh, phải nói đó là một chuyện rất tuyệt vời. Nếu trêu chọc anh ta chắc sẽ bị trời phạt mất. Nói gì thì nói, cả hai mẹ con Hiroko và Tomoya đều được hưởng lợi từ việc đó.

Ngoài làm bánh, Yasube còn có một thú vui không thể không nhắc đến nữa.

Trước đây Yasube bật ti vi lên cũng chỉ để xem chưong trình nấu ăn, nhưng dạo này anh ta còn thành người hâm mộ phim truyền hình cổ trang. Một điều rất giống với tính cách Yasube, ấy là anh ta đều đặn mỗi ngày cùng xem ti vi với Tomoya đúng một tiếng, nhưng trong một tiếng đó kiểu gì cũng phải có bộ phim Tướng quân khiêm nhường mà Yasube yêu thích.

Tướng quân khiêm nhường cũng là bộ phim đầu tiên anh ta xem. Hiroko tò mò không biết phản ứng Yasube sẽ thế nào, nên đã thu tập phim được chiếu lại vào buổi chiều rồi cho anh ta xem.

“Ôi!”

Khi xuất hiện cảnh Matsudaira Heiji khoác áo haori đính huy hiệu thục quỳ[1], cưỡi bạch mã chạy trên bãi cát phía sau nhan đề, Yasube trố mắt ra.

“Tướng quân, có phải tướng quân đó không? Ở đây cũng có tướng quân sao?”

Yasube nín thở nhìn đăm đăm vào màn hình, nôn nóng hỏi dồn Hiroko đang đi lại phía mình, “Ngài ở đâu? Cô có biết tướng quân đang ở đâu không?”

“Không phải đâu, anh Yasube nhầm rồi. Rất tiếc phải nói với anh đây chỉ là diễn thôi. Diễn viên này đang đóng vai tướng quân. Đây này, anh nhìn kỹ xem.”

Nói đoạn cô chỉ vào mối nối tóc giả thấp thoáng lộ ra trên đầu Matsudaira Heiji khi ông ta được quay cận cảnh.

“Vậy ư. Giờ cô nói vậy bỉ nhân mới thấy, quả là một vị tướng quân rất điển trai.”

Hai bờ vai của Yasube chùng xuống thất vọng. Hiroko vội nói.

“Nhưng mà nhé, điều này cho thấy người hiện đại chúng tôi vẫn rất quan tâm tới thời Edo. Chính vì thích tướng quân và samurai, nên người ta mới nhọc công hóa thân thành các nhân vật thời kỳ đó, còn dựng bối cảnh y hệt để làm phim nữa. Anh có hiểu không?”

Yasube khẽ gật đầu và quay về phía màn hình, nhưng phim vừa mới bắt đầu anh ta lại kêu lên những tiếng kỳ cục.

“Tướng quân, tại... tại sao ngài lại đặt chân tới nơi phường buôn bán, lại không có hầu cận...”

“Đôi khi tướng quân cũng giả dạng thành một hatamoto bình thường đấy.”

“Tướng quân không đời nào lại đi làm những việc đáng hổ thẹn như vậy.”

“Thì tôi đã nói đấy là diễn thôi mà.”

“Kể cả có diễn đi chăng nữa. Tướng quân đáng tôn kính là vậy... quả là vô phép tắc.”

“Anh cứ nghĩ xem, thế trông Yoshimune[2] lại gần gũi với thường dân hơn đấy chứ.”

“Sao cô dám gọi thẳng tên tướng quân!”

Hiroko rụt cổ lại. Từ lúc đó Yasube phàn nàn không ngớt.

“Nơi này là Sở Phụng hành ư? Nhìn y hệt như một ngôi chùa vậy.”

Cảnh được quay ở chùa thật nên biết làm sao bây giờ.

“Gác vườn chứ có phải nghệ nhân nhào lộn đâu? Mà kể cả nghệ nhân nhào lộn đi chăng nữa cũng không thể bay từ cây nọ sang cây kia như vậy được.”

Đương nhiên rồi.

Sau đó anh ta liên tục chỉ ra từng chi tiết, ví dụ như, quan phụng hành mà đi nói chuyện trực tiếp với tuần cảnh thì có chút kỳ cục, hay hoa văn kimono kia phổ biến ở sau thời Yoshimune cơ. Cuối cùng Yasube nhận xét rằng các cô gái lầu xanh đẹp quá mức cần thiết.

Quả thật dù là học giả cỡ nào cũng không có cơ hội vượt mặt được Yasube. Anh ta là chứng nhân duy nhất của thời Edo ở Nhật Bản. Chắc chắn bộ phim đối với Yasube sẽ rặt những điều anh ta thấy vô lý. Phim dã sử dài tập trên kênh NHK có lẽ sẽ đỡ hơn chăng.

Nhưng dù phê bình, Yasube vẫn rất hứng thú với bộ phim.

Một viên quan thông đồng với phường buôn bán bất lương. Tay thuộc hạ bị giết khi định tố cáo việc làm sai trái ấy, ái thê của anh ta liều mình báo thù cũng bị bắt giam, sinh mệnh mong manh như ngọn đèn trước gió.

Bỗng chén rượu hai kẻ gian đang uống bị hất văng ra. Mũi dao nhọn hoắt cắm vào cột nhà.

Khi tiếng nhạc như đã hẹn nổi lên, hai tay Yasube nắm chặt lại thành nắm đấm, mắt không hề chớp, Hiroko còn nghe anh ta khẽ la lên “Tướng quân”. Trong suốt trận đấu kiếm, tay phải của Yasube cử động theo từng đường kiếm của Matsudaira Heiji, vung sang trái rồi lại sang phải. Cùng với lời thoại “Trừng phạt!” kinh điển, tên chủ mưu ngã xuống, Matsudaira Heiji lặng lẽ đút kiếm vào bao. Huy hiệu lá thục quỳ được ánh trăng chiếu vào, sáng lấp lánh.

Phùuu, Yasube thở dài thườn thượt.

“Cũng không tệ lắm nhỉ?”

Hiroko thăm dò vẻ mặt của Yasube và thử hỏi. Cuối cùng anh ta cũng định thần lại, quay sang nhìn Hiroko rồi khẽ gật đầu. Có lẽ anh ta đang cố che giấu sự phấn khích của mình.

“Không ngờ cũng có nhiều thứ đáng xem.”

“Vậy à, may là anh thích.”

Sau đó, Hiroko nói cho Yasube biết giờ chiếu phim buổi chiều. Lúc đầu cô nghĩ, đang bế tắc trong việc tìm được đường hầm xuyên thời gian, vậy mà lại cho Yasube xem phim cổ trang gợi nhớ lại thời Edo, có khi còn làm anh ta thêm buồn. Nhưng bây giờ nhìn đầu DVD được đặt giờ thu phim chuẩn đến từng phút vào những ngày Yasube bận rộn không có thời gian xem, Hiroko nhận ra rằng bộ phim đã trở nên không thể thiếu trong thời gian biểu hằng ngày của anh ta. Thậm chí cô còn nghĩ anh ta đã hâm mộ luôn cả Matsudaira Heiji. Ngay đến “bài thể dục khiêm nhường” có vẻ hơi bị quá đà, Yasube cũng thực hành rất sung sướng.

Khi Hiroko ngước mắt lên, Yasube đã ăn xong và lui vào trong bếp tự bao giờ. Tomoya bưng chiếc đĩa sạch bong tới cho Yasube.

“Dọn dẹp xong rồi bỉ nhân sẽ đọc sách cho cậu nghe.”

Để ý thấy Hiroko đang nhìn, anh ta nói: “Cô Hiroko đừng bận tâm, cứ từ từ dùng bữa.”

“À, còn nữa. Bỉ nhân nghĩ đã đến lúc cậu Tomoya nên đọc Luận ngữ.”

“Vậy cũng tốt, nhưng cứ từ từ hẵng cho nó đọc. Ở đây còn mấy ai đọc cuốn đó đâu.”

“Vậy ư.”

Yasube lẩm bẩm vẻ tiếc nuối.

Cứ như thế, mùa thu về mỗi lúc một rõ nét hơn. Hiroko thầm ước sao ít nhất thì việc phát sóng lại bộ phim Vị tướng khiêm nhường sẽ không kết thúc. May sao còn lâu mới chiếu xong, hiện giờ chưa có gì phải lo lắng.

Nhiệt huyết trong việc làm đồ ngọt của Yasube cứ ngày một tăng lên. Hiroko trang bị luôn máy xay và khuôn làm bánh, còn để anh ta tự do mua nào Cointreau[3], nào xi rô Grenadine[4], toàn những nguyên liệu cô chưa nghe tên bao giờ.

Thành quả đạt được cũng xứng với khoản đầu tư đã bỏ ra. Bánh làm nhiều quá, hai mẹ con Hiroko ăn không hết nên cuối tuần cô quyết định mời cả nhà Hiraishi sang ăn cùng.

“Chồng em hôm nay lại chơi golf chị ạ.”

Yoshie một tay bế em bé, một tay xách chiếc xe nôi đã được gấp gọn, cùng bé Yuuki bước vào nhà. Hai mẹ con cùng khụt khịt mũi cảm thán “Trời ơi thơm quá đi thôi.”

“Anh Yasube làm bánh à, nhìn bề ngoài chẳng ai tưởng tượng được nhỉ.”

Yoshie thì thầm. Hiroko đáp: “Nhưng mà ngon đáo để đấy. Có khi em phải ngạc nhiên ấy chứ.”

“Anh ấy vẫn chưa tìm được việc hả chị?”

Hiroko đã giải thích với Yoshie và những người đã gặp Yasube, rằng anh ta lên Tokyo để tìm việc.

“Tình hình kinh tế nói là đã hồi phục rồi nhưng cũng không dễ gì có việc làm chị nhỉ. Mà anh ấy có bằng cấp gì không?”

Trong lúc Hiroko đang ậm ừ thì mọi người cùng tiến vào phòng khách. Yoshie và Yuuki đều ngạc nhiên đến ngây người.

“Không phải chứ.”

“Uầy, đã ghê!”

Chừng mười loại bánh khác nhau được bày kín trên bàn ăn làm Hiroko liên tưởng tới những kệ đựng đồ tráng miệng trong nhà hàng ba sao. Mà không hẳn, thực ra cô mới chỉ nghe người ta kháo nhau thế chứ chưa được tự mình trải nghiệm lần nào, nhưng chắc là giống như thế này.

“Cảm tạ các vị đã không quản đường xa tới đây.”

Đứng cạnh bàn ăn, Yasube cầm dao và xẻng xúc bánh sẵn sàng phục vụ.

“Không rõ có hợp khẩu vị hay không, nhưng xin mời tự nhiên chọn món các vị thích.”

Tomoya và Yuuki đòi tất cả mọi thứ. Hai mẹ ban đầu chỉ kiềm chế ăn một nửa, nhưng về sau lại lấy cớ nếm thử và ăn luôn cả chỗ còn lại. Đến em bé cũng ăn ngon lành, kem dính đầy quanh miệng và những đầu ngón tay.

Trà đen được phục vụ kèm với những chiếc bánh nướng nhỏ xíu. Quả nhiên, vừa cầm bánh cho vào miệng, Yoshie đã nói, mặt nhăn lại.

“Anh Yasube mở tiệm được đấy.”

“Đa tạ vì lời khen.”

“Tôi không nịnh đâu.”

Vẻ mặt của Yoshie rất nghiêm túc.

“Không thì phí lắm đấy.”

❀ ❀ ❀

[1] Huy hiệu của gia tộc Tokugawa là ba lá thục quỳ trong một vòng tròn.

[2] Tokugawa Yoshimune: vị tướng quân thứ 8 của thời Mạc phủ, cai trị Nhật Bản từ năm 1716 đến 1745.

[3] Rượu hương cam.

[4] Xi rô làm từ tinh chất lựu.

Người dịch: Trần Hà Thương
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.