Thư Của Bà Vợ Gửi Cho Bồ Nhí

Lượt đọc: 1143 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
PHỎNG VẤN HOẠN THƯ

❊ ❊ ❊

PV: - Thưa bà, xin phép hỏi bà...

Hoạn Thư: - Ngồi đó đi!

PV: - Bà là một người nổi tiếng...

HT: - Ta biết. Có kẻ đã từng đề nghị dùng tên ta đặt cho một đường phố.

PV: - Vậy bà không bằng lòng ư?

HT: - Đời nào! Trên con đường ấy đâu chỉ có chồng ta đi qua, còn có những đứa khác nữa. Chúng trẻ, đẹp, biết đánh đàn, biết khiêu vũ, biết ra vẻ u buồn, thương cảm... (nghiến răng)! Đời nào!

PV: - Nhưng dù sao bà cũng đồng ý dùng tên mình đặt cho một nhóm máu?

HT: - À, đó lại là chuyện khác.

“Đàn bà dễ có mấy tay,

Đời xưa ‘máu’ mặt, đời này ‘máu’ gan.”

PV: - Xin bà định nghĩa chữ “ghen”.

HT: - Ta không biết ghen. Ta chỉ biết tức tối, đay nghiến, lôi, kéo, giằng, xé...

PV: - Chết, chết xin bà bình tĩnh! Tôi không phải phụ nữ, và tôi cũng không có ý định gì với ông nhà.

HT: - Ta tin anh, nhưng không tin vợ anh.

PV: - Tôi cũng chưa có vợ!

HT: - Dĩ nhiên. Mọi đàn ông tiếp xúc với đàn bà mới quen đều nói là chưa có vợ. Nhưng ta không phải loại đàn bà bình thường. Ta là Tôn Nữ Hoạn Thư! Đừng hy vọng qua mặt ta.

PV: - Vậy nếu qua lưng?

HT: - Khi người vợ ghen, phía sau họ không phải là lưng, mà là ông chồng.

PV: - Xin bà cho biết ghen đóng vai trò thế nào trong tình yêu?

HT: - Vai trò nhỏ, nhưng rất quan trọng. Tình yêu không có ghen như tô bún bò không có ớt.

PV: - À, bà cũng ăn bún bò!

HT: - Tất nhiên, nhưng do đàn ông nấu.

PV: - Khi bà bắt Kiều gẩy đàn cho Thúc Sinh nghe trước mặt mình, ý bà muốn hành hạ một người hay cả hai?

HT: - Cả ba! Đừng quên rằng những kẻ ghen cũng khổ không kém gì đối tượng bị ghen. Thiên hạ hơi bất công, họ thường lên án ghen là xấu. Song gây ra ghen cũng chẳng đẹp gì.

PV: - Xin lỗi bà, nhưng nhiều khi sự gây ra đó là vô tình.

HT: - Khi anh đã cố tình lấy vợ, thì anh hãy đừng vô tình làm vợ phải buồn.

PV: - Nhưng trong cuộc sống giao lưu ngày hôm nay, điều ấy khó tránh.

HT: - Ta biết. Nhưng nếu chỉ tránh được những việc dễ tránh thôi thì đừng gọi là đàn ông!

PV: - Bà tha lỗi. Chồng bà không đàn ông lắm đâu, khi so với Từ Hải chẳng hạn.

HT: - Thế so với Sở Khanh thì sao? So với Mã Giám Sinh thì sao? Nhưng thôi, thưa các bà vợ, đừng bao giờ so sánh. Chồng mình là Từ Hải của riêng mình.

PV: - Tại sao cô Kiều tha tội cho bà?

HT: - Bởi vì cô ấy cũng là phụ nữ. Trong đáy lòng, cô ấy hiểu được ta. Nếu Hoạn Thư ngồi với Kim Trọng, ai dám chắc lòng Kiều thanh thản?

PV: - Bà nghĩ sao về tình trạng tạt axít hiện nay?

HT: - Nghĩ rất phẫn nộ. Con người ghen, trước hết hãy là con người. Có thể gây tội “tình”, chứ không được gây tội “ác”.

PV: - Nhưng có thể đó là ý nghĩ của ngày xưa. Cuộc sống bây giờ hiện đại, đòi hỏi phải nhanh, mạnh, có hiệu quả!

HT: - Một sự hủy hoại chỉ có kết quả là mang tới một sự hủy hoại nữa.

PV: - Trong tác phẩm của Nguyễn Du, chẳng bao giờ thấy bà khóc, còn cô Kiều thì đổ nước mắt rất nhiều.

HT: - Ta có khóc, tại Nguyễn Du không thấy đó thôi. Những người đàn bà bản lãnh như ta, nước mắt chảy ở trong lòng.

PV: - Tứ đức, bà có đức nào?

HT: - Có đủ hết, thêm một đức kiên cường là năm.

PV: - Bà đòi hỏi gì ở ông chồng?

HT: - Ở chỗ đừng có “... A, đừng ngồi,... đừng ngồi... với ai... ai... ai...”

PV: - Còn chồng bà đòi hỏi gì ở bà?

HT: - Không đòi hỏi gì cả. Tự ta đòi hỏi cho cả hai đủ rồi.

PV: - Một câu nữa...

HT: - Ta ra ngoài một chút. Hình như có tiếng cô nào... Cái chổi đâu rồi? Đâu rồi?...

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.