PV: - Thưa bà, tại sao trong vở “Nghêu, Sò, Ốc, Hến” lại không có tên bà?
Bà Huyện: - Các bà quan không cần tên, chỉ cần danh nghĩa của chồng là đủ.
PV: - Người ta nói bà hay tham gia vào những việc xét xử, luật lệ, có đúng vậy chăng?
BH: - Chẳng đúng. Quan cai trị dân, còn ta cai trị quan, hai thứ ấy chẳng có gì liên can với nhau cả.
PV: - Xin phép phản đối bà, có liên can chứ. Nhưng thôi, xin hỏi, bà quan niệm thế nào là hạnh phúc?
BH: - Hạnh phúc là làm cho mọi người hiểu rằng thiếu ta họ sẽ đau khổ.
PV: - Đâu là sự khác nhau giữa vợ một ông lớn và vợ một ông bé?
BH: - Vợ ông lớn có quyền nhận quà bé, còn vợ ông bé khó hy vọng được tặng quà lớn.
PV: - Quà cáp đóng vai trò ra sao trong cuộc sống gia đình? Bà thường được ông tặng quà vào dịp nào?
BH: - Ta không biết các gia đình khác. Trong gia đình ta, quà cáp đóng vai trò hòa giải. Ông Huyện thường tặng quà cho ta vào những dịp dân trong huyện có tranh chấp.
PV: - Khi bà lấy ông nhà, ông đã là quan chưa?
BH: - Chưa. Ông ấy mới chỉ là trợ lý của một quan nhiều tuổi hơn.
PV: - Tại sao bà lại sợ ma?
BH: - Ta sợ tất cả những kẻ không dưới quyền chồng ta.
PV: - Một ông chồng lý tưởng là gì thưa bà?
BH: - Là có địa vị như quan, dịu dàng như thầy. Dễ tiêu pha như Trùm Sò và coi vợ như Thị Hến. Nhưng đó là những tiêu chuẩn của riêng ta.
PV: - Bà ghét nhất ai?
BH: - Ghét nhất các bà Huyện hàng xóm. Họ không để ý đến quan của mình bằng quan của kẻ khác.
PV: - Bà yêu nhất ai?
BH: - Yêu những kẻ trình báo với chồng ta sau khi đã trình báo với ta.
PV: - Tính cách của bà là có sẵn, hay mới hình thành khi lấy ông nhà?
BH: - Đã là vợ quan thì không cần tính cách, chỉ cần biết tính toán thôi. Khi người ta có địa vị, người ta làm gì cũng thành tính cách hết.
PV: - Nói dại, bà còn yêu ông không, nếu như ông bị mất chức?
BH: - Còn chứ. Bởi vì mất chức chưa chắc đã mất quyền. Và mất quyền chưa chắc đã mất hết.
PV: - Khán giả coi “Nghêu, Sò, Ốc, Hến” có nhận xét rằng bà hơi quá quắt, đanh đá?
BH: - Hừ, họ đâu hiểu bản chất ta rất hiện đại. Ta bắt nạt quan là để quan phải bắt nạt ai đó, nhằm khẳng định giá trị của mình.
PV: - Bà và ông nhà có làm chung việc gia đình không?
BH: - Có chứ. Nhất là những việc gia đình có dính dáng đến việc công.
PV: - Bà có dùng xe hơi của ông nhà đi chơi lần nào chưa?
BH: - Chưa lần nào cả. Bởi vì đi xe hơi mua đồ rất mắc. Dại gì!
PV: - Mơ ước của bà là gì?
BH: - Mọi bà Huyện đều mơ ước thành bà Tỉnh.
PV: - Bà thích người ta coi mình như thế nào?
BH: - Thích được coi như quan vợ chứ không phải vợ quan.
PV: - Tại sao suốt vở diễn, bà chỉ mặc áo dài chứ không mặc đầm hay quần “zin”?
BH: - Bởi vì vở diễn để công chúng coi. Khi nào vào trong hậu trường, ta mặc đủ thứ, bởi hậu trường không sợ khán giả.