Thư Của Bà Vợ Gửi Cho Bồ Nhí

Lượt đọc: 1142 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
LÃNG MẠN

❊ ❊ ❊

Tan buổi chiếu phim, hai vợ chồng tôi trầm ngâm ra về. Đi bộ một đoạn, bỗng nàng thở dài:

- Lạ thật, sao đời họ hay thế! Mà suy cho cùng, mình có kém gì đâu. Cũng đẹp trai, đẹp gái, cũng có đủ nhà cửa, đồ đạc...

Tôi ngắt lời:

- Đúng. Song họ có một thứ mình còn thiếu.

- Thiếu gì? Chảo điện à?

- Không!

- Thớt nhựa à?

- Không!

Vợ tôi suy nghĩ:

- Hay là máy đánh con?

Tôi buồn rầu:

- Cũng không. Mình thiếu lãng mạn, em ạ.

Vợ tôi ngạc nhiên:

- Lãng mạn là sao?

Tôi thở dài:

- Là thứ khó nói ra lắm: Ví dụ, em thấy trên phim không? Có nhiều lúc, chàng gọi nàng là “Con mèo con của anh”, còn nàng kêu chàng là “Cục đường bé bỏng ơi!”.

Nàng trợn mắt:

- Nhưng anh ta đâu có giống cục đường.

Tôi nhăn nhó:

- Vấn đề chính là ở chỗ ấy đấy. Không giống, mà tưởng tượng ra giống, gọi cho giống. Đấy là lãng mạn.

Nàng reo lên:

- Thế thì em cũng làm được.

Tôi hớn hở:

- Hai ta cùng làm chứ? Rồi em sẽ thấy. Cuộc đời đổi khác cho mà xem.

Hôm sau, tôi đang ngồi trong cơ quan, bỗng thấy bên ngoài ầm ĩ. Rồi ông bảo vệ chạy vào:

- Các anh ra coi, vợ ai đang la hét ngoài kia kìa!

Cả phòng đổ ra xem. Và tôi lạnh người khi thấy vợ mình. Nàng kêu to:

- Họ không cho em vào!

Ông bảo vệ thanh minh:

- Cho sao được. Cô ấy có nói tên anh đâu. Nói rằng tìm chồng tên là “Cục gạch xinh xinh”.

Tôi cáu:

- Em ơi, anh không phải cục gạch!

- Em biết chứ. Nhưng em muốn lãng mạn mà!

Tôi lôi nàng ra một góc:

- Khổ quá! Lãng mạn là thứ không thể hét lên ở chỗ đông người. Em khiến cả cơ quan cười kia kìa.

Nàng ngúng nguẩy:

- Sao anh không dặn trước?

Nàng đùng đùng bỏ ra về. Tôi quay lại phòng làm việc, thấy mấy cô đánh máy đang phùng mang trợn mắt để nín cười.

Tan giờ, tôi buồn bã ra về. Hẻm nhỏ vắng vẻ. Bỗng có tiếng la to:

- Anh ơi, “hòn sỏi trắng muốt” ơi!

Quay lại, vẫn là vợ tôi. Nàng vừa kêu vừa đâm bổ tới. Các cửa sổ mở, các khuôn mặt thò ra nhìn. Tôi bụm miệng nàng lại:

- Đừng kêu thế, kêu tên được rồi!

- Nhưng kêu tên thì còn gì lãng mạn?

- Lãng mạn không nên khoe ở đây.

Nàng nổi cơn tam bành:

- Đông, không cho. Vắng, cũng không cho. Anh cần lãng mạn ở đâu?

Tôi thì thầm:

- Ở trong nhà, chỉ riêng hai đứa thôi. Nhớ đấy. Chỉ xài riêng thôi. Lãng mạn giữa chợ thì không phải nên thơ nữa, mà sẽ là lố bịch.

Hai đứa đi về. Tôi muốn lấy lại không khí vui tươi:

- “Chuột con” ơi, em nấu món gì thế?

Nàng run lên vì cảm động:

- Ngó sen hấp trân châu, đuôi công áp chảo.

Tôi nuốt nước bọt đánh ực:

- Dọn ra đây!

Tung tăng, nàng bưng tới một đĩa rau muống luộc và một tô đuôi tôm nướng, vốn là những thức “cổ truyền” của gia đình. Tôi thất vọng:

- Vậy mà anh cứ tưởng...

- Tưởng ăn tiệc phải không? Anh ơi, em nghĩ ra rồi. Em muốn mang lãng mạn vào mọi lĩnh vực của hai ta, từ tên, đến ăn uống, tắm giặt... mình cần phải hơn xi-nê nữa. Kìa, anh ngự xuống chiếu đi! Anh dùng một ly nước lạnh nhé! Nếu anh cần, em sẽ đáp xích lô ra chợ mua thêm ớt ngay.

Tôi cuống lên:

- Khoan, đừng lãng mạn dồn dập thế! Em để anh thở đã.

Nàng thổn thức:

- Không được dùng chữ “thở”. Nó phàm tục lắm. Anh phải nói là anh “phập phồng”.

Tôi hoảng quá:

- Vâng, tùy em, “con sóc nâu” ạ. Nhưng em cũng cần nhớ, lãng mạn phải kèm theo hoàn cảnh. Chẳng hạn khi hai đứa mình đang ở bên bờ suối, dưới ánh trăng kìa... Còn đây là buổi chiều, trong ngôi nhà chật chội, cúp điện, thiếu nước, muỗi kêu vo vo... Sự lãng mạn cũng phải có chừng mực.

Nàng gào lên:

- Đồ keo kiệt. Đồ hà tiện. Đồ không xứng. Anh phải biết, thật ra sự lãng mạn nhất của tôi chính là việc sống với anh! Tôi muốn kết thúc nó.

Tôi tự ái:

- Cô cứ việc!

- Đừng có thách. Tôi sẽ bỏ anh. Đúng. Nhưng không phải hôm nay, mà vào một ngày nào đấy, trời trong xanh, lá vàng bay lả tả, sương long lanh đậu trên cành, chim líu lo ca hát... Có thế anh mới đau. Song thật không may, sáng nào ở đây cũng mở đầu bằng một khoảng trời đầy mây, tiếng xích lô máy bình bịch, và giọng rao ve chai lanh lảnh. Kết thúc sự lãng mạn trong hoàn cảnh đó thật chả lãng mạn chút nào.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.