Thuật Sĩ Nhỏ Ở Thế Giới Hỗn Loạn

Lượt đọc: 904 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
129 Không giống người bản địa

❊ ❊ ❊

Mọi người đối với trạm trưởng trạm kỹ thuật nông nghiệp trấn Liễu Hà Hàn Đào không hề xa lạ, lần trước ở hội nghị hiện trường quảng bá Vạn Đao, Hàn Đào chính là một trong những thành viên đoàn khảo sát. Cho nên, Vương Bảo Ngọc và Hàn Đào vừa bước vào phòng, Mã Thuận Hỷ và những người khác liền nhiệt tình mời Hàn Đào ngồi xuống, tiếp tục uống rượu.

Phùng Xuân Linh cũng ngồi xuống theo Hàn Đào, cô gái xinh đẹp như vậy, trà trộn giữa đám đàn ông ăn mặc bình thường, rất bắt mắt. Ngay lúc Vương Bảo Ngọc muốn giới thiệu Phùng Xuân Linh với mọi người, Hàn Đào đã nhanh chân lên tiếng trước.

"Các vị lãnh đạo, bỉ nhân Hàn Đào đến đây là do Hầu tổng của công ty Hằng Thông ủy thác, tới hỗ trợ Vương chủ nhiệm triển khai dự án trồng mộc nhĩ đen, vị này chính là thư ký của Hầu tổng công ty Hằng Thông, cô Phùng Xuân Linh." Hàn Đào chỉ vào Phùng Xuân Linh nói.

Phùng Xuân Linh đứng dậy cúi người chào mọi người, trên mặt mang theo nụ cười mê người. Dáng người cao ráo, dáng điệu thanh tú, đôi mắt to, mũi cao, chút ửng hồng do gió lạnh thổi trên mặt cùng màu son môi trên đôi môi đỏ thắm ánh lên vẻ rạng rỡ, không một điểm nào không cho thấy đây là một mỹ nữ.

Mã Thuận Hỷ nhìn đến đờ đẫn cả mắt, Cung Hướng Quân thì há hốc miệng, chỉ thiếu chút nữa là chảy nước miếng, sau đó, trên bàn rượu bùng nổ một tràng pháo tay nhiệt liệt.

Đợi sau khi Phùng Xuân Linh ngồi xuống lại, Mã Thuận Hỷ trấn tĩnh tinh thần, mặt mày tươi cười nói: "Bản thân tôi thay mặt cho ủy ban thôn Đông Phong, nhiệt liệt hoan nghênh Hàn trạm trưởng và Phùng tiểu thư, sự có mặt của các vị đã mang tới hơi thở mùa xuân cho thôn Đông Phong, để bách tính có hy vọng phát gia làm giàu, tiến tới tiểu khang."

Mọi người thi nhau phụ họa theo, bắt đầu từng người một mời rượu Hàn Đào và Phùng Xuân Linh, không bao lâu sau, Hàn Đào không tửu lượng tốt liền đỏ mặt như gan lợn.

Phùng Xuân Linh cũng cười tủm tỉm uống theo vài chén, dường như không có gì khác lạ, đám đàn ông trên bàn liền bắt đầu không ngừng mời rượu Phùng Xuân Linh.

Vương Bảo Ngọc tranh thủ lúc không ai để ý, nháy mắt với Phùng Xuân Linh, không cho cô uống rượu, Phùng Xuân Linh nói nhỏ: "Tôi không sao." Thấy cô ấy khí định thần nhàn, quả thực không giống bộ dạng có chuyện, Vương Bảo Ngọc lúc này mới yên tâm.

Thế nhưng ánh mắt của Mã Thuận Hỷ và những người khác nhìn về phía Phùng Xuân Linh, vẫn khiến anh ít nhiều cảm thấy khó chịu, từng tên một cứ như mẹ nó tám đời chưa từng thấy đàn bà vậy.

Sự xuất hiện của Phùng Xuân Linh khiến Hồng Hồng vốn rất thu hút sự chú ý trên bàn rượu, lập tức mất đi vẻ hào quang. Hồng Hồng cũng phát hiện ra sự khác lạ từ ánh mắt giao lưu giữa Vương Bảo Ngọc và Phùng Xuân Linh, nhất thời nảy sinh ghen tuông, nói với Phùng Xuân Linh vẫn luôn mỉm cười không nói: "Phùng tiểu thư thật là xinh đẹp nha! Không những xinh đẹp mà còn rất dịu dàng đáng yêu."

Phùng Xuân Linh không quen biết Hồng Hồng, vẫn chỉ khẽ cười một cái, không để ý tới cô ta. Hồng Hồng thấy Phùng Xuân Linh không tiếp chiêu, trong lòng vẫn còn chút không cam tâm, tiếp đó lại đùa giỡn với mọi người: "Các vị xem, Vương chủ nhiệm bây giờ có giống như tả ấp hữu bão không?" Vừa nói, cô ta còn cố ý dựa sát vào bên cạnh Vương Bảo Ngọc, càng là một bộ mặt cợt nhả.

Mọi người lúc này mới thực sự chú ý tới, bên trái Vương Bảo Ngọc là Phùng Xuân Linh, bên phải là Hồng Hồng, quả thực có một chút mùi vị này, huống chi dù là Hồng Hồng hay Phùng Xuân Linh, chẳng phải đều nhắm vào Vương Bảo Ngọc mà đến sao, đều thầm ngưỡng mộ thằng nhãi con này đúng là có diễm phúc.

Trên mặt mọi người chỉ mang theo nụ cười, duy nhất Cung Hướng Quân ngây ngốc nuốt nước miếng rồi nói: "Ừm! Chu y sư nói quả thực là gần đúng."

Lời của Hồng Hồng và Cung Hướng Quân khiến trên mặt Phùng Xuân Linh dâng lên một tia thẹn thùng, cúi thấp đầu, không nói lời nào. Hồng Hồng dường như đắc ý, hai đùi dang ra ngồi một cách tùy tiện, một chân còn không ngừng rung lên, rung đến mức thịt trên người cũng khẽ đung đưa theo. Vương Bảo Ngọc thực sự bị cô ta làm cho chóng mặt, vươn chân dưới gầm bàn đạp mạnh một cái vào cô ta.

Hồng Hồng bị đạp đau điếng, nhìn ánh mắt Vương Bảo Ngọc trừng mình, lầm bầm nói: "Chẳng qua chỉ là nói đùa thôi mà, có cần phải nhìn người như vậy không!"

Vương Bảo Ngọc còn chưa kịp lên tiếng, Mã Thuận Hỷ đã nói: "Đúng thế, đúng thế, Chu y sư cũng là muốn khuấy động không khí, Phùng tiểu thư đừng quá để ý nhé!"

Vương Bảo Ngọc đứng dậy, hơi chút không vui nói: "Mọi người đừng nói bậy, Phùng tiểu thư là đại thư ký của Hầu tổng, tới đây là để hỗ trợ phát triển thôn Đông Phong, đừng có dọa người ta chạy mất, đến lúc đó chúng ta không gánh nổi trách nhiệm này đâu."

"Người nông thôn chúng ta là vậy đó, thích nói đùa, Phùng tiểu thư đừng để bụng." Điền Phú Quý vội vàng đứng ra làm hòa, Mã Thuận Hỷ lại liếc xéo Vương Bảo Ngọc một cái, rất không bận tâm nói: "Không nói không cười không náo nhiệt, Vương chủ nhiệm, cậu đây là đang diễn vở kịch nào thế? Bảo vệ Phùng tiểu thư à? Ha ha."

Ngọn lửa trong lòng Vương Bảo Ngọc bùng lên, anh cười phản vấn: "Vậy Mã bí thư đang diễn vở kịch nào, là bảo vệ Chu y sư à?"

Mắt thấy hai người sắp giằng co, mọi người nhất thời im lặng, không biết nên nói gì. Ngay lúc này, dưới mông Mã Thuận Hỷ lại truyền đến một tiếng huýt sáo rõ ràng, trạm trưởng trạm kỹ thuật nông nghiệp Hàn Đào đang nhìn chằm chằm Hồng Hồng, nhất thời không nghe rõ nguồn gốc âm thanh, vô cùng ngạc nhiên hỏi: "Ai đang huýt sáo thế?"

Lời của Hàn Đào vừa ra, mọi người không ai nói gì, từng người cố hết sức nhịn cười không đáp lời, Hàn Đào thấy mọi người có chút quái lạ, không hiểu nguyên do, cũng không tiện truy hỏi. Mã Thuận Hỷ nén một bụng lửa giận, chỉ không biết là do rượu uống vào bị lạnh, hay là tức giận trong lòng, chỉ cảm thấy trong bụng lại một trận ùng ục, vì vậy gắng sức kẹp chặt không dám cử động, cũng không màng tới việc nói chuyện.

"Mã bí thư, lần trước tới không mời rượu ông, hôm nay bù lại, nào, hai ta cạn một chén!" Hàn Đào loạng choạng đứng dậy, hướng về phía Mã Thuận Hỷ nâng ly.

Đột nhiên, Hàn Đào đã có vài phần say không đứng vững, thân thể nghiêng đi, nguyên cả chén rượu đổ lên người Mã Thuận Hỷ. Mã Thuận Hỷ giật mình thả lỏng, cả bụng rắm thối giống như mở cổng xả, liên tiếp phun ra, dưới tác động của cái chai rỗng, phát ra một tràng tiếng động quái dị lúc có lúc không.

"Ồ? Mã bí thư, nghe giọng ông không giống người bản địa nhỉ!" Hàn Đào say khướt hoàn toàn không hiểu chuyện gì, kỳ lạ hỏi.

Tiếng của Hàn Đào vừa dứt, mọi người không nhịn được nữa, lập tức cười thành một đoàn, Hồng Hồng càng cười đến mức phun cả rượu trong miệng lên bàn, khiến mọi người không thể gắp thức ăn được nữa, làm hỏng cơm canh trên bàn. Vương Bảo Ngọc càng vui vẻ, dùng tay đập mạnh lên bàn cười lớn, ngay cả Giả Chính Đạo cũng không nhịn được mà nghiêng mặt bật cười thành tiếng. Hàn Đào thấy mọi người cười lớn, cũng mơ mơ màng màng cười khan mấy tiếng theo.

"Các người cười cái gì vậy?" Phùng Xuân Linh hoàn toàn không biết tình hình gì, kỳ lạ hỏi.

"Lát nữa nói cho cô biết, tóm lại là rất buồn cười!" Vương Bảo Ngọc tranh thủ lúc hỗn loạn, nói nhỏ đáp.

Phùng Xuân Linh cũng cười theo, hờn dỗi nói: "Chắc chắn là ý xấu của anh rồi!"

Mã Thuận Hỷ tuy da mặt rất dày, nhưng bị mất mặt trước đám đông như vậy, cũng không giữ nổi thể diện, xấu hổ đến mức hận không thể có cái khe đất nào để chui vào, cuối cùng vẫn là Giả Chính Đạo làm dịu tình hình, với tư cách là một bậc trưởng bối, kéo chủ đề trở lại, lại bắt đầu kể về trải nghiệm xem phong thủy thần kỳ của mình.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:126
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.