Thuật Sĩ Nhỏ Ở Thế Giới Hỗn Loạn

Lượt đọc: 904 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
166 Ấm chăn ấm nệm

❊ ❊ ❊

Vương Bảo Ngọc gật đầu, cười hì hì. Lúc này, hắn chợt nhớ tới Cương Đản, gã tội nghiệp đã độc thân bao nhiêu năm nay, thế là liền mở lời với Hầu Tứ: "Tứ ca, có một việc nhỏ muốn nhờ anh, không biết có được không?"

Hầu Tứ vỗ vai Vương Bảo Ngọc, cười ha hả nói: "Huynh đệ, với anh mà còn khách sáo cái gì! Cứ nói đi."

"Người đi cùng tôi là đại cữu ca tương lai, lớn tuổi vậy rồi mà vẫn còn là trai tân." Vương Bảo Ngọc cười hì hì nói.

Hầu Tứ ngẩn ra một lúc, rồi bật cười hỏi: "Huynh đệ, vài ngày không gặp mà đã có thêm một ông đại cữu ca rồi à? Nói cũng phải, đại cữu ca mà dỗ dành tốt thì sau này vợ cũng không gây khó dễ."

Vương Bảo Ngọc cười hì hì: "Tôi thì chẳng sợ vợ, nhưng lễ tiết vẫn phải chu toàn."

Trên mặt Hầu Tứ hiện lên nụ cười xấu xa: "Vậy cậu, vị em rể tương lai này, là muốn để đại cữu ca đêm nay phá thân sao?"

Vương Bảo Ngọc cười hì hì gật đầu: "Phiền Tứ ca sắp xếp cho một người!"

"Cậu thấy ai hợp thì cứ bảo Xuân Linh sắp xếp, giang sơn của Tứ ca này chẳng phải một nửa là của cậu sao?" Hầu Tứ không chút do dự đáp.

Nói xong, Hầu Tứ trở về phòng tiếp tục mật đàm với Hàn Bình Bắc, còn Vương Bảo Ngọc xuống lầu, tìm thấy Phùng Xuân Linh ở đại sảnh, thuật lại sự sắp đặt của Hầu Tứ cho cô nghe.

Tối nay phải hầu hạ Vương Bảo Ngọc, đây là chuyện nằm trong dự liệu của Phùng Xuân Linh, nói thật lòng là cô cũng có chút mong chờ. Nhưng Vương Bảo Ngọc lại còn sắp xếp cho Cương Đản, anh trai Mỹ Phượng một người, khiến Phùng Xuân Linh không nhịn được cười mắng: "Anh đúng là hư hỏng quá đi, sau này Mỹ Phượng mà biết là do tôi sắp xếp thì không đoạn tuyệt quan hệ với tôi mới lạ!"

Vương Bảo Ngọc cười hì hì nói: "Nếu để Mỹ Phượng biết cô và tôi nằm chung một giường, sợ là không chỉ đơn giản là đoạn tuyệt quan hệ đâu!"

Gương mặt Phùng Xuân Linh lập tức ửng đỏ, miệng vẫn cố cãi: "Thì đã sao, nhỡ đâu Mỹ Phượng lại như người thời cổ, kết chị kết em với tôi thì sao!"

Vương Bảo Ngọc cười xấu xa: "Vậy lần tới gặp Mỹ Phượng, cô cứ thử xem sao. Nếu thuyết phục được, tôi sẽ cưới cả hai cô. Lúc ngủ, trái một người phải một người, đến lúc đó hai cô cùng tới, tôi sướng lên tiên mất."

"Đi chết đi! Anh!" Phùng Xuân Linh vô cùng thẹn thùng, giáng cho Vương Bảo Ngọc một cú đấm vào người, khiến hắn kêu oai oái.

Đánh thì đánh, đùa thì đùa, sự sắp đặt của Hầu Tứ thì Phùng Xuân Linh không dám không làm theo. Cô hỏi Vương Bảo Ngọc nên sắp xếp cô phục vụ nào cho Cương Đản, Vương Bảo Ngọc suy nghĩ một chút rồi nói: "Tôi thấy cô phục vụ tên Tiểu Mạnh đó được đấy, Cương Đản có vẻ khá thích cô ta."

Phùng Xuân Linh gật đầu rồi đi sắp xếp. Vương Bảo Ngọc không ngủ ngay mà lên phòng Cương Đản trước. Hắn phải nói trước với Cương Đản một tiếng để tránh gã không hiểu tình hình rồi lại gây chuyện.

Cương Đản được sắp xếp ở một căn phòng cuối hành lang tầng hai. Vương Bảo Ngọc gõ cửa hồi lâu, Cương Đản mới dụi mắt ra mở cửa, ngơ ngác hỏi: "Bảo Ngọc, cậu ngủ cùng phòng với tôi à?"

"Nghĩ linh tinh gì đấy! Tôi có phòng riêng để ngủ." Vương Bảo Ngọc khinh bỉ nói.

Cương Đản cười hì hì hỏi: "Có chỉ thị gì thế?"

"Cương Đản, tôi sợ cậu ngủ một mình buồn chán nên bảo Hầu Tứ sắp xếp cho cậu một người sưởi ấm chăn đệm. Lát nữa người ta tới đấy, mau đi tắm rửa cho sạch sẽ, đừng để người ta cười chê." Vương Bảo Ngọc nghiêm túc nói.

Cương Đản nghe xong, mặt mày rạng rỡ, hào hứng xoa tay nói: "Bảo Ngọc, đi theo cậu đúng là sướng thật. Lão tử hôm nay cũng được nếm mùi đàn bà là như thế nào rồi."

"Không còn chuyện gì nữa, tôi đi ngủ đây." Vương Bảo Ngọc ngáp một cái định đi, nhưng Cương Đản níu hắn lại, cười hì hì, ấp úng như muốn nói điều gì.

"Có rắm thì mau thả đi!" Vương Bảo Ngọc mất kiên nhẫn nói.

Cương Đản nín nhịn hồi lâu mới lấy hết can đảm hỏi: "Bảo Ngọc, tối nay cậu cũng có người sưởi ấm chăn đệm à?"

Vương Bảo Ngọc quay người đấm một phát vào ngực Cương Đản, mắng: "Mẹ kiếp, cậu nghĩ cái gì đấy! Tôi có thể làm loại chuyện đó sao? Hơn nữa ở đây làm gì có ai xinh hơn Mỹ Phượng."

Cương Đản lại ấp úng hồi lâu, kéo Vương Bảo Ngọc không buông, Vương Bảo Ngọc bất mãn thúc giục: "Mẹ kiếp, còn rắm gì thì thả nốt ra đi!"

Cương Đản lấy can đảm hỏi: "Tôi thấy cô quản lý đại sảnh đó thân thiết với cậu lắm."

Vương Bảo Ngọc cảm thấy Cương Đản cũng không phải hoàn toàn vô dụng, tâm tư cũng khá tỉ mỉ, bèn giải thích qua loa: "Ồ, hồi trước lúc trồng mộc nhĩ có tới thôn ta, lại sống cùng Mỹ Phượng nên gặp nhau không thấy xa lạ thôi."

Nghe Vương Bảo Ngọc nói vậy, Cương Đản cười hùa theo: "Bảo Ngọc, cậu đừng giận, tôi chỉ hỏi vậy thôi, không có ý gì khác."

"Tôi đối xử với cậu thế này không phải để cậu làm mật thám! Cứ tận hưởng cho thoải mái đi, những cái khác không cần cậu quản! Còn nữa, chuyện tối nay tôi sẽ không nói với Mỹ Phượng đâu." Vương Bảo Ngọc để lại một câu rồi quay người bỏ đi, để mặc Cương Đản đang kích động tột độ, cứ ngóng trông ra hành lang trống trải, sốt ruột chờ đợi mỹ nữ tới.

Vương Bảo Ngọc lên tầng ba, tới căn phòng mình từng ở. Phùng Xuân Linh đã mở cửa sẵn cho hắn. Vương Bảo Ngọc vào phòng, đi tắm trước rồi châm một điếu thuốc, nằm trần như nhộng trên chiếc giường rộng lớn, tận hưởng sự thoải mái này.

Mọi đồ đạc trong phòng không hề thay đổi, tất cả vẫn quen thuộc như vậy, điều này làm Vương Bảo Ngọc nhớ lại chuyện xảy ra khi lần đầu tiên ở căn phòng này. Phùng Xuân Linh, lúc đó là một nữ phục vụ, cứ thế đột ngột bước vào cuộc đời hắn. Nhớ lại bộ quần áo ướt sũng của Phùng Xuân Linh trong nhà tắm, và chiếc chăn trượt khỏi người cô trên chiếc giường lớn, Vương Bảo Ngọc cảm thấy phần dưới bắt đầu rục rịch.

Đã qua rất lâu, ngay lúc Vương Bảo Ngọc muốn chìm vào giấc ngủ, ngoài hành lang truyền đến tiếng giày cao gót quen thuộc, tiếp đó, Phùng Xuân Linh mỉm cười đi vào.

Vương Bảo Ngọc cười thầm, giả vờ như đang ngủ nhưng mắt lại lén nhìn xem Phùng Xuân Linh định làm gì. Có lẽ vì thấy đã quá thân thiết với Vương Bảo Ngọc, hoặc Phùng Xuân Linh cho rằng mình hiện tại là người của Vương Bảo Ngọc, nên sau khi vào phòng, cô cởi bỏ quần áo, chỉ mặc áo lót và quần lót rồi đi vào nhà tắm, tiếp đó là tiếng nước chảy róc rách.

Vương Bảo Ngọc cảm thấy trong lòng ngứa ngáy, những đường cong tinh tế của Phùng Xuân Linh kích thích khiến cả người hắn nóng bừng. Hắn thực sự muốn cứ thế xông vào nhà tắm, ấn Phùng Xuân Linh vào tường mà tùy ý vuốt ve.

Suốt hai mươi phút đồng hồ, Phùng Xuân Linh vẫn chưa ra ngoài. Vương Bảo Ngọc không nhịn được thầm mắng một câu: "Mẹ kiếp, đúng là lề mề, rửa cái mông thôi mà cũng mất nửa tiếng. Đàn bà đúng là đàn bà, làm việc gì cũng chậm chạp."

Trong sự chờ đợi như dày vò, Phùng Xuân Linh quấn khăn tắm bước ra, vừa lau những giọt nước trên tóc vừa tắt đèn, rồi như một con cá nhỏ chui tọt vào chăn của Vương Bảo Ngọc.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:157
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.