Vương Bảo Ngọc không muốn để Hồng Hồng nhìn thấy cảnh mờ ám giữa mình và Phùng Xuân Linh, vừa định buông người đẹp trong lòng ra, thì lại thấy nàng ta chỉ trở mình, từ nằm nghiêng đổi sang nằm ngửa, tiếng ngáy khe khẽ lại truyền đến, đồng thời đưa tay vén vạt áo lên, lộ ra một đoạn bụng trắng nõn.
Phùng Xuân Linh ngồi trong lòng Vương Bảo Ngọc, thấy cảnh này, không khỏi khúc khích cười trộm. Dùng ngón tay thon thon như ngọc hành điểm vào chóp mũi Vương Bảo Ngọc nói: "Lúc ở nhà tôi nhắc đến anh còn giận, quan hệ giữa anh và Chu y sĩ rõ ràng là không bình thường."
Vương Bảo Ngọc cười hì hì nói: "Nếu không bình thường, tôi còn dám đưa em đến đây, mà còn ôm em trong lòng sao?"
"Con người anh, nhìn thì ra vẻ thật thà, kỳ thực gan to lắm." Phùng Xuân Linh cười nói.
Vương Bảo Ngọc phà hơi nóng bên tai Phùng Xuân Linh, khẽ nói: "Suỵt, đừng nói." Nói rồi thè lưỡi khẽ liếm hai cái lên vành tai cô.
Thân thể Phùng Xuân Linh run lên, thân mật ngay nơi có người khác cũng thấy kích thích lạ lùng, không nhịn được liền khẽ nép sát vào lòng Vương Bảo Ngọc.
Từng trận hương thơm thiếu nữ thoang thoảng tỏa ra khiến Vương Bảo Ngọc tâm viên ý mã, khó lòng kiềm chế. Nhìn Phùng Xuân Linh thở ngày càng gấp gáp, máu huyết trong người Vương Bảo Ngọc như sôi trào, một bàn tay tội lỗi không nhịn được luồn vào trong áo Phùng Xuân Linh, vuốt ve chốn mềm mại quyến rũ kia.
Nhiệt độ cơ thể Phùng Xuân Linh trong lòng Vương Bảo Ngọc dần tăng cao, hương thơm tỏa ra càng nồng nàn, tay Vương Bảo Ngọc không khỏi tăng thêm lực đạo, dưới sự xoa nắn dùng sức của anh, Phùng Xuân Linh phát ra từng trận thở dốc khe khẽ.
Lúc này, trán Vương Bảo Ngọc cũng rịn ra những giọt mồ hôi li ti, anh không màng đến sự giãy giụa nhẹ nhàng của Phùng Xuân Linh, cởi quần cô ra, tay liền dò về chốn thần bí dưới thân Phùng Xuân Linh, nhưng đúng ngay lúc mấu chốt này, Hồng Hồng lại có động tĩnh.
Hồng Hồng say rượu ngủ say, mắt nhắm nghiền, miệng lại phát ra những âm thanh ư ử, đồng thời dùng tay mò mẫm loạn xạ trên ngực và bụng, rõ ràng đang nằm mơ xuân.
Vương Bảo Ngọc và Phùng Xuân Linh nhìn thấy buồn cười, khúc khích cười trộm. Vương Bảo Ngọc khẽ nói: "Cô gái này tốt nhất em nên tránh xa một chút, không thì sẽ bị hư mất."
Phùng Xuân Linh cười nói: "Chả trách anh hư hỏng như vậy, đều là học từ cô ta cả đấy!"
"Bảo Nhị Gia, mau lên đây đi! Người ta chịu không nổi nữa rồi!" Từ miệng Hồng Hồng bỗng nhiên thốt ra một câu mộng du khiến cả Vương Bảo Ngọc lẫn Phùng Xuân Linh đều kinh ngạc.
Hả? Phùng Xuân Linh kinh ngạc há to miệng, cô nhận ra được Hồng Hồng có ý với Vương Bảo Ngọc, chỉ là loại lời nói như vậy đối với cô mà nói quá mức lộ liễu.
"Mẹ kiếp! Sao nhân vật chính trong mộng xuân lại là lão tử chứ?" Vương Bảo Ngọc vừa nghe, lập tức tức giận nói. Phùng Xuân Linh không nhịn được bật cười, cô nhìn Vương Bảo Ngọc, thấy mặt anh xanh mét, còn mình thì chỉ vào Hồng Hồng đang vặn vẹo trên bàn cười đến không nói nên lời.
Vương Bảo Ngọc nói: "Đừng để ý đến cô ta!" Nói xong lại ôm chặt Phùng Xuân Linh, chỉ là ham muốn đã giảm đi nhiều, chán ngắt. Phùng Xuân Linh cũng cảm nhận được hứng thú của Vương Bảo Ngọc đã tụt xuống, bèn chủ động lại gần, hôn lên mặt anh một cái.
Được khích lệ, Vương Bảo Ngọc đương nhiên lại bắt đầu hưng phấn, hôn hít sờ soạng không ngừng nghỉ, khiến Phùng Xuân Linh đáp ứng cũng không xong, từ chối cũng không được, hai tay chỉ biết ôm chặt lấy cổ Vương Bảo Ngọc không thể buông.
"Ưm, ưm... Bảo Nhị Gia... nhanh lên..." Hồng Hồng lại bắt đầu nói mớ, vừa sờ ngực, vừa dang rộng hai chân, bộ dạng vô cùng khó coi.
"Dám để mắt tới lão tử, chán sống rồi chắc!" Vương Bảo Ngọc và Phùng Xuân Linh không thể tiếp tục được nữa, đối với kẻ đầu têu là Hồng Hồng, anh không cần phải nhẫn nhịn thêm, liền đẩy Phùng Xuân Linh đang trong lòng ra, mấy bước đến trước mặt Hồng Hồng đang mộng xuân, nhằm vào hai bên mông cô ta, "bốp bốp bốp" tay trái tay phải luân phiên, liên tiếp đánh hơn mười phát.
Vương Bảo Ngọc ra tay rất nặng, Hồng Hồng đang mộng đẹp bị đánh thức "ối chao" một tiếng ngồi bật dậy, không thể tin nổi nhìn Vương Bảo Ngọc đang giận dữ trước mặt, ấm ức lớn tiếng nói: "Anh đánh tôi làm gì? Ngủ một giấc cũng không được à?"
"Ngủ thì được, mơ thì không." Vương Bảo Ngọc cười xấu xa nói.
Hồng Hồng vẻ mặt khó hiểu hỏi: "Sao anh biết tôi mơ?"
"Tôi biết bói toán, ngay cả cô mơ thấy gì tôi cũng đều biết." Vương Bảo Ngọc khoa tay múa chân nói.
Hồng Hồng cười hì hì chỉnh lại quần áo, nhìn chằm chằm Vương Bảo Ngọc hỏi: "Khoản này tiểu thư tôi đúng là không phục anh, anh thử nói xem, tôi mơ thấy gì nào?" Nói xong ôm chân, ngửa mặt nhắm mắt, dường như vẫn còn đang thưởng thức lại giấc mộng vừa rồi.
Vương Bảo Ngọc không chịu nổi bộ dạng si tình ngẩn ngơ này của cô ta, liền sáp lại gần, một tay vạch mí mắt cô ra, một tay chỉ vào mũi mình.
"Ối! Đúng thật, tôi đúng là mơ thấy anh đấy! Vậy anh có tính ra trong mơ chúng ta làm gì không?" Hồng Hồng không dám tin nói.
"Làm gì à?" Vương Bảo Ngọc "bốp" một cái đánh lên đầu cô ta, quát: "Một nam một nữ còn có thể làm gì, cô nghĩ đàn ông đến phát điên rồi chắc!"
"Ối chao! Tôi đúng là mơ thấy chúng ta làm chuyện đó thật đấy! Ôi, chỉ thiếu một chút nữa thôi, vậy mà lại tỉnh." Hồng Hồng vô cùng tiếc nuối nói.
"Đừng có 'ối chao' nữa, mau xuống đây, từ nay về sau không cho phép cô để mắt tới tôi nữa, nghe rõ chưa?" Vương Bảo Ngọc nghiêm khắc nói.
Hồng Hồng sợ hãi gật đầu, nghiêng người xuống khỏi bàn khám, vừa chỉnh lại quần áo, vừa xoa xoa mông, oán giận nói: "Đúng là khác hẳn, suốt ngày đối xử với người ta dữ dằn!"
"Cái gì khác hẳn?" Vương Bảo Ngọc có chút nghi hoặc hỏi.
"Đương nhiên là khác với anh trong mơ rồi, vẫn là anh trong mơ tốt hơn, biết thương yêu người khác." Hồng Hồng thở dài nói.
Vương Bảo Ngọc giơ bàn tay lên, làm ra vẻ muốn đánh Hồng Hồng, Hồng Hồng lập tức ôm đầu im miệng. Cảnh tượng của Vương Bảo Ngọc và Hồng Hồng như vậy, khiến Phùng Xuân Linh đứng bên cạnh xem trận chiến không nhịn được che miệng cười trộm.
Phùng Xuân Linh thấy hai người có chút giằng co, bèn lại khuyên Vương Bảo Ngọc: "Chu y sĩ hôm nay cũng rất vất vả rồi, anh đừng làm khó người ta nữa."
Hồng Hồng liếc xéo Phùng Xuân Linh bên cạnh, không hài lòng nói: "Lo chuyện bao đồng!" Phùng Xuân Linh mặt mỏng, bị Hồng Hồng chặn họng một câu, gương mặt hồng phấn lập tức đỏ bừng, cúi đầu cắn môi không nói nữa.
Vương Bảo Ngọc không nỡ nhìn cô ấy cứ quen thói cắn môi dưới, luôn sợ chỗ mọng nước căng đầy kia sẽ bị cắn rách, anh nhăn mày nói: "Từ nay về sau phải khách khí với Phùng tiểu thư một chút, người ta là người văn minh, đâu như cô, đúng là đồ vô lại!"
Hồng Hồng vô cùng bất mãn với lời đánh giá của Vương Bảo Ngọc, nhỏ giọng lầm bầm: "Hừ! Tôi ít nhất cũng không lén lút mờ ám, đừng thấy cô ta mặt mũi xinh xắn trông ra vẻ đứng đắn, kỳ thực cũng chính là một con hồ ly tinh!"
"Cô nói gì?" Vương Bảo Ngọc không vui hỏi.
Hồng Hồng nhanh chóng chạy đến cửa, kéo cửa ra thò nửa cái đầu nói: "Tôi nói là, vị tiểu thư này à, lần sau khi hôn Vương chủ nhiệm, nhất định phải nhớ lau son môi đi đấy. Ha ha!" Hồng Hồng cười ha hả, còn chưa đợi Vương Bảo Ngọc chạy tới đánh cô ta, đã chuồn mất một mạch.