Thuật Sĩ Nhỏ Ở Thế Giới Hỗn Loạn

Lượt đọc: 10320 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1323 Chở tới một xe tải

❊ ❊ ❊

Vốn tưởng Trình Tuyết Mạn sẽ cảm động, chạy tới ôm chầm lấy mình mà hôn tới tấp, thề thốt yêu mình cả đời. Thế nhưng Vương Bảo Ngọc đã đoán sai, Trình Tuyết Mạn mặt không cảm xúc lầm bầm nói: "Em muốn nghỉ ngơi một thời gian, đứa bé không còn nữa, chuyện kết hôn để sau hãy nói!"

Vương Bảo Ngọc tưởng Trình Tuyết Mạn tâm trạng không tốt, tiếp tục cười làm lành: "Nếu em vui, anh nghĩ tiệc cưới có thể chia ra làm hai nơi, đồng nghiệp và bạn bè của em đều đến khách sạn Côn Luân, để em được nở mày nở mặt, thế nào?"

"Khách sạn Côn Luân cũng chẳng qua chỉ là cao cấp ở thành phố Bình Xuyên mà thôi, nếu đến tỉnh thành, thủ đô hoặc nước ngoài thì cũng chẳng là gì." Trình Tuyết Mạn khinh khỉnh nói.

Vương Bảo Ngọc đứng hình tại chỗ, bận rộn lo chuyện cưới xin suốt bấy lâu, vậy mà giờ lại dễ dàng đổ bể, hơn nữa người chủ động đề nghị hủy cưới lại là Trình Tuyết Mạn. Chẳng lẽ cô ấy chỉ vì mang thai con của mình nên mới muốn kết hôn với mình thôi sao? Cô ấy đối với mình vẫn cứ lạnh nhạt, không có tình cảm thật lòng ư?

Mang theo một tia nghi hoặc, Vương Bảo Ngọc lại hỏi: "Tuyết Mạn, tuổi tác chúng ta cũng không còn nhỏ, lại quen biết thấu hiểu nhau nhiều năm thế này, sớm có một chốn nương tựa tình cảm thì có gì không tốt chứ?"

"Anh thật phiền quá, đứa bé vừa mất, em không có tâm trạng kết hôn." Trình Tuyết Mạn nói, kéo chăn trùm kín mặt, không muốn nghe nữa.

"Bố em chẳng phải cũng đang giục anh kết hôn sao? Hơn nữa bố mẹ anh cũng đều đang mong đợi..."

"Ôi trời, có phiền hay không hả! Lời bố mẹ anh là thánh chỉ chắc? Sau này anh có thể gọi là bố mẹ được không, cứ gọi là cha là mẹ, nghe khó nghe thật đấy!" Trình Tuyết Mạn khó chịu nói.

"Tuyết Mạn, chúng ta đang thảo luận chuyện kết hôn, không phải chuyện người lớn." Vương Bảo Ngọc lập tức sầm mặt xuống, lão tử có thể nhường nhịn em, nhưng em không thể lấy bố mẹ anh ra mà nói bậy.

"Tạm thời không kết hôn!" Trình Tuyết Mạn từng chữ từng chữ nói.

Đây là do em nói đấy nhé, lão tử vừa vặn cũng chẳng muốn kết hôn đây! Nghĩ tới đây, Vương Bảo Ngọc đột nhiên cảm thấy nhẹ nhõm cả người, mẹ kiếp, khoảng thời gian này vì đứa bé mà sống phải dè chừng cẩn thận, đúng là uất ức thật sự.

Ngay ngày hôm sau tan làm, khi Vương Bảo Ngọc muốn đến đón Trình Tuyết Mạn thì cô lại chủ động đề nghị không đến nhà Vương Bảo Ngọc ở nữa. Lý do rất đơn giản, cô muốn yên tĩnh một mình để nhanh chóng thoát khỏi bóng ma mất con.

Không đến thì thôi, Vương Bảo Ngọc nghe mà phát bực, thế là dứt khoát mặc kệ luôn. Chẳng mấy ngày sau, Lữ Vân Thiên cũng rời đi, lại để lại Lý Khả Nhân đơn độc một mình. Cái câu cửa miệng "nuôi con phòng già" đó, trên người Lý Khả Nhân chẳng hề thấy chút nào. Lý Khả Nhân rõ ràng tiều tụy hơn nhiều, liền mấy ngày đều nhốt mình trong phòng vùi đầu vẽ tranh, nhưng chẳng có nổi một tác phẩm ưng ý nào. Mỗi lần Vương Bảo Ngọc đi vào đều thấy một đống giấy vụn trên sàn.

Vương Bảo Ngọc cũng không an ủi quá nhiều, tình trạng này của Lý Khả Nhân cần nhất chính là sự điều tiết của thời gian. Vả lại cô ấy tính tình cởi mở, tư tưởng đơn thuần, chắc hẳn sẽ sớm thoát khỏi bóng ma thôi.

Trình Tuyết Mạn cũng liền mấy ngày không có bất kỳ tin tức gì. Lúc đầu Vương Bảo Ngọc còn giận dỗi với cô, không chủ động liên lạc. Nhưng nghĩ tới những ngày này Trình Tuyết Mạn chắc chắn sống không dễ dàng gì, Vương Bảo Ngọc vẫn mặt dày gọi điện thoại, muốn hẹn cô ra ngoài chơi, giải sầu. Điện thoại không gọi được, gọi tới đơn vị hỏi thăm thì được biết Trình Tuyết Mạn đã xin nghỉ phép, vài ngày nữa mới tới.

Chắc là trong lòng buồn bã nên về nhà rồi nhỉ? Nghĩ vậy, Vương Bảo Ngọc gọi điện cho Mã Hiểu Lệ. Mã Hiểu Lệ nói Trình Tuyết Mạn không hề về nhà, hơn nữa, Mã Hiểu Lệ nói Trình Tuyết Mạn đã bày tỏ với Trình Quốc Đống rằng đứa bé mất rồi, tạm thời không cân nhắc chuyện kết hôn với Vương Bảo Ngọc.

Xin nghỉ phép đi đâu rồi? Sao lại chẳng nói với lão tử một tiếng, chẳng lẽ đứa bé không còn, tình cảm cũng mất luôn rồi sao? Vương Bảo Ngọc trong lòng uất ức không để đâu cho hết.

"Chị Hiểu Lệ, đứa bé là sảy thai ngoài ý muốn, tình cảm của chúng em không có vấn đề gì." Vương Bảo Ngọc giải thích, cũng muốn thông qua Mã Hiểu Lệ chuyển lời của mình tới Trình Quốc Đống, rằng mình là một người đàn ông có trách nhiệm.

"Khổ cho cậu rồi. Nhưng cậu cũng đừng quá lo lắng, tâm trạng của Tuyết Mạn có vẻ khá tốt, hiếm lắm mới gọi tôi là mẹ đấy nhé. Chắc cũng vì từng có đứa bé nên mới như vậy." Mã Hiểu Lệ nói.

"..."

Vương Bảo Ngọc vô cùng câm nín, Trình Tuyết Mạn rốt cuộc đang giở trò gì đây? Chẳng lẽ là đang trừng phạt mình? Anh một mình đi đến quán ăn nhỏ uống chút rượu, lái xe về nhà trong cơn mơ màng, tới cửa nhà lại chẳng muốn vào. Tâm trạng Vương Bảo Ngọc rất giằng xé, anh thật sự không biết nên tiếp tục mối quan hệ với Trình Tuyết Mạn này như thế nào nữa.

Nhàn rỗi bật radio trên xe lên, nghe những bài hát buồn bã, càng nghe càng thấy bứt rứt, đang định tắt radio đi thì đột nhiên tiếng nhạc ngừng hẳn, bên trong truyền ra giọng nói của một cô gái.

"Đàn ông, mềm nhũn thì làm sao bây giờ? Vợ yêu không thỏa mãn, đó là nỗi bi ai của người đàn ông. Uống Căn Hồng Hoàn, giúp bạn trở thành người đàn ông cứng cáp, đêm đêm hoan lạc. Căn Hồng Hoàn, chuyên trị liệt dương, xuất tinh sớm, nhỏ bé không cương cứng, báu vật của đàn ông, tiếng thét của đàn bà."

Mẹ kiếp, lại còn là bán thuốc kích dục, nói thần thánh hóa như thế, chẳng lẽ còn hiệu quả hơn cả Xuân Ca Hoàn của lão tử? Vương Bảo Ngọc cứ thấy giọng cô gái này nghe quen tai, nhưng nhất thời lại không nhớ ra nổi.

"Chào mọi người, tôi là Kiều Kiều, chào mừng đến với chương trình tọa đàm kiến thức giới tính Căn Hồng Hoàn."

Ha ha! Đúng thật là Kiều Kiều ở đài nhắn tin rồi, sao không làm ở đài nữa mà chuyển nghề đi bán thuốc thế kia? Vương Bảo Ngọc bỗng thấy tinh thần phấn chấn, cảm thấy rất thú vị nên bắt đầu nghe tiếp.

Tuy nhiên, càng nghe Vương Bảo Ngọc càng thấy không đúng. Đây là bán thuốc gì chứ! Toàn nói mấy lời không lọt tai, chính là dụ dỗ mấy gã đàn ông yếu khoản đó mua thuốc để trị cái thứ bên dưới, chắc chắn là lừa đảo rồi.

Vương Bảo Ngọc cầm điện thoại lên, gọi theo số miễn phí 400 trong radio. Rất nhanh đã kết nối, một cô gái ngọt ngào nói: "Thưa ông, có gì có thể giúp ông ạ?"

Vương Bảo Ngọc nghe ra là Kiều Kiều, ban đầu sững sờ, rõ ràng trong radio cô ấy vẫn đang dẫn chương trình cơ mà! Nhưng Vương Bảo Ngọc nhanh chóng hiểu ra, đây rõ ràng là thu âm sẵn, cái gọi là điện thoại tư vấn bệnh nhân bên trong cũng là giả.

"Lão tử bên dưới không xong rồi, Căn Hồng Hoàn của các cô có trị được không?" Vương Bảo Ngọc bóp giọng nói.

"Không vấn đề gì, chỉ cần sáu liệu trình, nhất định có thể khiến ông hồi phục hoàn toàn." Kiều Kiều nói.

"Không hiệu quả thì sao?"

"Không hiệu quả trả hàng hoàn tiền, thuốc của chúng tôi, tỷ lệ hiệu quả là một trăm phần trăm." Kiều Kiều nói một cách khoa trương.

"Vậy thì chở tới cho tôi một xe tải." Vương Bảo Ngọc nói.

"Thưa ông, chúng tôi có trách nhiệm với bệnh nhân, chỉ cho phép mua tối đa sáu liệu trình." Kiều Kiều bất mãn nói, biết đây là đang trêu chọc mình.

"Nếu như, sau khi tôi uống thuốc, làm thủng một lỗ trên cái quần lót, các cô có chịu bồi thường không?" Vương Bảo Ngọc khôi phục giọng thật, cười cợt nói.

Tút tút tút! Điện thoại cúp máy. Chẳng bao lâu sau, một chiếc điện thoại bàn gọi tới, Vương Bảo Ngọc nhấc máy nghe, chính là Kiều Kiều.

"Anh Vương, sao lại là anh?" Kiều Kiều nói nhỏ.

"Kiều Kiều, sao em lại học thói lừa người rồi." Vương Bảo Ngọc khó chịu nói.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1304
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.