Thuật Sĩ Nhỏ Ở Thế Giới Hỗn Loạn

Lượt đọc: 10320 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1359 Phiêu lưu

❊ ❊ ❊

Noãn Xuân cách Bình Xuyên khoảng ba trăm cây số, là một khu du lịch nổi tiếng, hạng mục du lịch chính ở đây là chèo thuyền vượt thác. Vì Đại Manh chủ động trả tiền vé, Vương Bảo Ngọc liền mua cho hai người quần áo và giày đi biển. Sáng thứ Bảy khi trời vừa hửng sáng, hai người đã lái xe xuất phát.

Trên đường đi phóng như bay, đến gần trưa mới tới khu du lịch Noãn Xuân. Chưa vào mùa du lịch cao điểm nên người ở đây không đông lắm, tuy nhiên phong cảnh thì lại vô cùng tuyệt vời.

Những dãy núi xanh trải dài, phóng tầm mắt ra là một màu xanh biếc. Dưới thung lũng, dòng sông cuồn cuộn chảy xiết, uốn lượn quanh co, lúc cao lúc thấp, tạo thành nguồn tài nguyên thiên nhiên cho hoạt động chèo thuyền. Đại Manh vừa xuống xe lại reo hò nhảy cẫng lên, cô dang rộng đôi tay hét lớn mấy tiếng, trông tràn đầy sức sống.

Khách sạn Noãn Xuân nằm ở một bãi cát bằng phẳng phía hạ lưu. Vương Bảo Ngọc và Đại Manh vào khách sạn, đưa phiếu giảm giá tại quầy lễ tân. Được giảm giá hai mươi phần trăm, vậy mà vẫn tốn mấy trăm tệ. Nghĩ đến việc đi xa thế này, tối chưa chắc đã về kịp, Vương Bảo Ngọc định đặt hai phòng, nhưng Đại Manh lại khăng khăng chỉ cần đặt một phòng thôi. Lý do rất đơn giản, tối nay có tiệc lửa trại, ngủ không được bao lâu đâu.

Đại Manh đã không bận tâm thì Vương Bảo Ngọc càng không ngại. Được ngủ cùng phòng với mỹ nữ cũng là một chuyện tốt. Hơn nữa, nơi này cách Bình Xuyên xa như vậy, anh cũng chẳng sợ gây ra ảnh hưởng xấu gì.

Thấy thời gian vẫn còn sớm, hai người vào phòng trước, may là bên trong có hai chiếc giường. Sau khi nghỉ ngơi chốc lát, họ xuống lầu ăn chút cơm canh khó nuốt của khu du lịch, rồi mới lên xe chuyên dụng, thẳng tiến tới ngọn núi phía xa. Họ sắp sửa ngồi trên xuồng cao su, xuôi dòng từ trên núi xuống, trải qua chuyến hành trình chèo thuyền vượt qua ngàn khúc quanh, lách qua bao bãi cạn. Chỉ nghĩ thôi đã thấy phấn khích!

Trên xe buýt có rất nhiều người, phần lớn là nam nữ thanh niên, trong đó không thiếu các cặp vợ chồng và tình nhân. Mọi người xì xào bàn tán, hướng dẫn viên cầm loa giới thiệu phong cảnh dọc đường. Vương Bảo Ngọc và Đại Manh vừa ngắm cảnh vừa trò chuyện.

"Đại Manh, trước đây đã tới đây bao giờ chưa?" Vương Bảo Ngọc hỏi.

"Chưa ạ!"

"Sao lại nghĩ tới chỗ này thế?"

"Người ta vẫn nói chèo thuyền là môn thể thao rất kích thích, em muốn thử một chút mà!"

"Hì hì! Ông nội cô không bảo chỗ này có báu vật gì à?" Vương Bảo Ngọc cười xấu xa hỏi.

"Tất nhiên là có nói rồi."

"Thật sự có báu vật à? Là thứ gì thế? Ngọc trai trong trai sông hay vảy Giao Long?" Vương Bảo Ngọc ngạc nhiên hỏi.

"Ở tận chân trời, mà cũng ở ngay trước mắt đấy." Đại Manh chớp chớp mắt nói.

Xì! Thật mất hứng. Vương Bảo Ngọc biết Đại Manh đang nói tới chính cô nàng, không kìm được hừ một tiếng, cảm thấy thật chán ngắt.

"Vương Bảo Ngọc, anh không thấy em là báu vật sao?" Đại Manh giận dỗi nói.

"Hì hì, để sau này cho người đàn ông của cô nâng niu là được rồi!" Vương Bảo Ngọc không tỏ thái độ gì, anh không hiểu sao con gái đứa nào cũng tự luyến như thế.

Trong số những cô gái Vương Bảo Ngọc quen biết, Đại Manh thật sự không tính là xinh đẹp. Mắt to, mũi to, cùng lắm chỉ được cái đáng yêu thôi. Nhất là Đại Manh lại đeo kính gọng đen, thỉnh thoảng lại nhăn mũi đẩy kính, trông ngốc nghếch hết sức, nhìn thế nào cũng thấy mất mỹ quan.

Đại Manh bị Vương Bảo Ngọc nói cho không vui, bĩu môi nói: "Vương Bảo Ngọc, thật ra anh cũng chẳng đẹp trai gì đâu, nhất là cái chiều cao này, tư liệu ghi một mét bảy ba chắc cũng là khai khống đúng không? Haiz! Đúng là suy dinh dưỡng mà."

"Hì hì, đàn ông không quan trọng chiều cao bên trên, quan trọng là 'cái ấy' ở phía dưới." Vương Bảo Ngọc chỉ vào đũng quần, vẻ mặt cười xấu xa.

"Xì! Chẳng được câu nào tử tế, vậy mà còn là lãnh đạo Cục Giáo dục đấy!" Đại Manh hừ một tiếng.

Hai người dọc đường đùa giỡn, thời gian trôi qua cũng khá nhanh. Chẳng biết từ lúc nào đã tới điểm xuất phát của hành trình chèo thuyền, nằm ở lưng chừng núi. Nhân viên công tác dặn đi dặn lại những lưu ý khi chèo thuyền: không mang đồ quý giá, phụ nữ không được mặc quá mỏng, còn nhấn mạnh không được đùa nghịch trên xuồng cao su, không được cởi áo phao, gặp thác dữ phải chú ý điều khiển phương hướng, v.v...

Đám người tới chèo thuyền ậm ừ qua loa cho xong chuyện, tâm trí họ đã sớm bay tới xuồng cao su rồi, ai mà còn tâm trí đâu để nghe mấy cái đó? Mọi người chạy ùa lên xuồng cao su, mái chèo khua động, kèm theo những tiếng cười nói rôm rả, các chiếc xuồng cao su lần lượt xuôi dòng trôi xuống.

Vương Bảo Ngọc cũng vừa định phấn khích bước lên thì Đại Manh lại dở chứng, buồn tiểu nên phải đi vệ sinh. Thế nên, Vương Bảo Ngọc và Đại Manh bị chậm một chút, trở thành những người xuất phát cuối cùng.

Chiếc xuồng cao su không động cơ cứ thế trôi theo dòng nước, thuận nước đẩy thuyền, cái gọi là mái chèo cũng chỉ dùng để điều khiển hướng đi mà thôi.

"Tôi nghe nói năm nào cũng xảy ra tai nạn do chèo thuyền đấy." Vương Bảo Ngọc biết bơi ở mức trung bình, ngồi trên chiếc xuồng cao su không điểm tựa, cảm giác an toàn không đủ, trong lòng luôn thấy bất an.

"Anh vẫn là thanh niên đấy à?" Đại Manh đảo mắt hỏi, "Anh nhìn xem, ngồi trên thuyền nhỏ, từng cơn gió nhẹ lướt qua mặt, xung quanh cây cối xanh tốt, tiếng nước chảy róc rách nghe thật vui tai, khiến lòng người không khỏi cảm thấy sảng khoái, tạm quên đi những tranh đấu, những loạn lạc trên thế gian. Cơ hội thư giãn hiếm có này, phải trân trọng đi chứ."

Vương Bảo Ngọc hít sâu mấy hơi không khí trong lành, cảm thấy cả người thoải mái, phóng tầm mắt nhìn ra xa, cảnh vật tràn đầy sức sống, quả nhiên khiến tinh thần phấn chấn lên hẳn. Anh không khỏi giơ ngón tay cái lên tán thưởng: "Đại Manh, môn thể thao này chọn tốt đấy, lãnh đạo rất ưng!"

"Hì hì, suốt ngày ngồi lì trong văn phòng hậm hực, chi bằng ra ngoài gần gũi với thiên nhiên đi!" Đại Manh cười nói.

"Thiên nhiên tuy tốt, nhưng không bằng gần gũi với mỹ nữ." Vương Bảo Ngọc chẳng nói được câu nào ra hồn.

"Em là mỹ nữ sao?" Đại Manh cười hì hì hỏi.

"Người phụ nữ đẹp mà không hoàn hảo." Vương Bảo Ngọc cười ha hả nói.

Đại Manh hừ một tiếng, cũng chẳng để tâm, cô chỉ vào một ngọn núi cao phía xa hỏi: "Anh xem ngọn núi kia giống cái gì?"

"Không nhìn ra." Vương Bảo Ngọc lắc đầu.

"Nhìn kỹ xem nào!"

"Hoa loa kèn?"

"Hoa đuôi chó thì có! Đây là núi Kê Quan, ngoại hình rất giống cái mào của con gà trống." Đại Manh nói, rõ ràng là trước khi tới đây, cô đã tìm hiểu rất kỹ về nơi này.

"Thế cái kia gọi là núi gì?" Vương Bảo Ngọc chỉ vào một ngọn núi tròn ủng hỏi, anh không tin Đại Manh có thể nắm rõ tình hình ở đây như thế.

"Thử nghĩ hồi nhỏ xem, thứ gì nuôi anh lớn?" Đại Manh láu lỉnh hỏi.

"Cơm cháo hạt kê."

"Lúc nhỏ hơn nữa kìa?"

"Cao trứng gà?"

"Còn xa hơn nữa?"

"Hồi đó nghèo, làm gì có sữa bột."

"Đồ ngốc, là sữa mẹ đấy, nên cái kia gọi là núi Nhũ Đầu." Đại Manh nói.

"Không giống, trừ khi cô lấy ra đối chiếu một chút." Vương Bảo Ngọc chỉ vào ngực Đại Manh trêu chọc.

"Cút, đừng có lúc nào cũng lấy bổn cô nương ra làm trò đùa." Đại Manh lấy tay che ngực quở trách, rồi phấn khích ưỡn người nói: "Ngồi chắc vào! Sự kinh hiểm và kích thích sắp bùng nổ rồi!"

Vương Bảo Ngọc ngẩng đầu nhìn, mẹ ơi, không biết từ khi nào phía trước đã trống trơn, tiếp đó chiếc xuồng cao su đột ngột nghiêng xuống dưới, kèm theo bọt nước trắng xóa bắn tung tóe, hai người thanh niên hét lên những tiếng phấn khích vui sướng!

Chiếc xuồng cao su xuôi dòng quẹo qua mấy khúc sông, tiến vào một vùng thác dữ đá nhọn lởm chởm, tiếng nước gầm thét, dòng chảy xiết mạnh. Phía trước có một con dốc lớn dài khoảng một cây số, dòng nước đổ thẳng xuống, nhìn thôi đã thấy căng thẳng. Vương Bảo Ngọc không khỏi nhắc nhở: "Đại Manh, cẩn thận một chút."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1304
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.