“Được, cô nương, tôi đồng ý với cô là được chứ gì.” Vương Bảo Ngọc nói.
“Cánh tay tôi mỏi quá, lại đây xoa bóp giúp tôi.” Đại Manh ra lệnh.
Vương Bảo Ngọc trừng mắt không động đậy, nhíu mày nói: “Để người ta vào nhìn thấy thì không hay đâu.”
“Nhanh lên, sợ cái gì chứ, đằng nào thì cả Cục Giáo dục đều biết tôi với cậu đang yêu nhau, còn ngủ với nhau nữa rồi.” Đại Manh tỏ vẻ không quan tâm nói.
“Cô còn nói nữa, không thấy xấu hổ à?”
“Có gì mà phải xấu hổ, bao nhiêu đồng nghiệp trẻ còn hâm mộ tôi đấy, bảo tôi có mắt nhìn.” Đại Manh đắc ý nói.
Ai, Vương Bảo Ngọc thở dài một tiếng, đứng dậy đi ra sau lưng Đại Manh, xoa bóp vai và cánh tay cho cô ta. Vương Bảo Ngọc vốn từng học mát-xa từ Lý Khả Nhân, thủ pháp đương nhiên không tồi. Đại Manh cảm thấy rất dễ chịu, lại duỗi một chân dài ra bảo: “Đấm bắp chân cho tôi nữa.”
Tôi đấm chết cô thì có, Vương Bảo Ngọc thầm mắng một câu, lại cúi người xuống đấm chân cho Đại Manh. Đại Manh thấy dễ chịu nên nhắm mắt lại, rất tận hưởng, cũng rất nhàn nhã, chỉ là mỗi khi tay Vương Bảo Ngọc hơi di chuyển lên trên một chút, Đại Manh đều không chút khách khí vả cho một phát, đau điếng người.
Nghĩ đến cảnh trước kia Đại Manh từng khúm núm quỵ lụy trước mặt mình, bây giờ bản thân lại phải hầu hạ cô ta, Vương Bảo Ngọc không khỏi cảm thán, đúng là sông có khúc người có lúc, vận mệnh thật khó lường.
Sau giờ làm việc, Vương Bảo Ngọc lấy cớ có việc bận, từ chối đưa Đại Manh về nhà, rốt cuộc vẫn gọi cho cô ta một chiếc taxi, cung kính tiễn cô ta rời đi.
Lái xe đến cổng Thành ủy, Hạ Nhất Đạt đang đứng đó dáng vẻ yêu kiều đợi cậu, thỉnh thoảng lại có đồng nghiệp nam tan tầm chào hỏi cô. Hì hì, đúng là người có duyên, mới nửa ngày đã làm quen với mọi người rồi.
Trước tiên ăn uống qua loa một chút, sau đó cả hai đi tới khu chung cư Đinh Hương Viên. Mở cửa phòng ra, bên trong tĩnh lặng như tờ, những lá bùa dán từ hồi Tết vẫn giăng đầy khắp phòng, tỏa ra thứ khí vị quỷ dị.
“Ha ha, mình về nhà rồi.” Hạ Nhất Đạt đá văng giày ra, phấn khích nói.
“Đừng nói chuyện, có tình huống.” Vương Bảo Ngọc bịt miệng cô lại, cảm thấy trong phòng có chút không đúng. Rõ ràng nhớ lúc đi là ban ngày, đã tắt đèn, sao trong phòng lại bật đèn sáng trưng thế này?
“Đừng dọa mình, mình là người theo chủ nghĩa duy vật đấy nhé.” Hạ Nhất Đạt đẩy Vương Bảo Ngọc ra, nghênh ngang đi tới trước ghế sofa, nhưng lại nghe thấy cô thét lên một tiếng “Á”.
Vương Bảo Ngọc vội vàng lao tới, mặt Hạ Nhất Đạt tái mét, chỉ vào ghế sofa, chỉ thấy trên sàn trước ghế đang nằm thẳng đơ một người phụ nữ trung niên, ăn mặc cũng khá thời thượng, đang nhắm mắt, trông như đã chết vậy.
“Chuyện này là sao, có phải là nữ chủ nhân của căn phòng này không?” Sắc mặt Hạ Nhất Đạt thay đổi lớn, nhanh chóng trốn ra sau lưng Vương Bảo Ngọc.
Thấy sắc mặt người phụ nữ không đến nỗi tệ, Vương Bảo Ngọc đưa tay dò hơi thở, vẫn còn thở, là người sống. Nhìn dáng vẻ có chút quen mắt, nhưng lại không nhớ ra là ai. Dù sao thì cứu người quan trọng hơn, Vương Bảo Ngọc đi ấn vào huyệt nhân trung của bà ta, ấn một lúc lâu, người phụ nữ cuối cùng cũng thở hắt ra một hơi, mở mắt tỉnh lại.
“Vị đại tỷ này, sao chị lại ở đây?” Vương Bảo Ngọc hỏi.
Người phụ nữ chật vật ngồi dậy, dùng ánh mắt hoảng loạn nhìn quanh, rồi lại nhìn hai người trẻ tuổi trước mặt, cuối cùng xác định mình vẫn còn sống, liền thở phào một hơi, ngồi bệt xuống ghế sofa, lẩm bẩm: “Trời đã tối thế này rồi ư.”
Tiếp đó Lữ Nam ngơ ngác hỏi ngược lại: “Các người là ai, sao lại ở đây?”
“Là bạn bảo chúng tôi đến ở.” Vương Bảo Ngọc giải thích.
“Câu này phải là chúng tôi hỏi chị mới đúng, chị là ai? Chị vào bằng cách nào?” Hạ Nhất Đạt lấy hết can đảm hỏi.
Người phụ nữ không trả lời, quay đầu nhìn thấy mấy lá bùa trên tường, sợ đến mức lại vội vàng quay đầu đi chỗ khác, đôi môi hơi tím tái run rẩy. Vương Bảo Ngọc biết bà ta sợ những lá bùa này, nhưng không tin đây là nữ quỷ, vì rõ ràng bà ta là người bằng xương bằng thịt.
“Tiểu Hạ, đi gỡ mấy lá bùa kia xuống trước đi.” Vương Bảo Ngọc nói.
Hạ Nhất Đạt không tình nguyện đi gỡ mấy lá bùa trên tường xuống. Người phụ nữ trên ghế sofa thì dán mắt nhìn chằm chằm vào mặt Vương Bảo Ngọc, ngẩn người một lúc rồi hỏi: “Tiểu huynh đệ, có phải chúng ta đã gặp nhau trước đây rồi không?”
“Hừ, trò cũ thôi.” Hạ Nhất Đạt ở bên cạnh chỉ muốn người phụ nữ kỳ lạ này đi thật nhanh.
“Tôi thấy chị cũng khá quen mặt.” Vương Bảo Ngọc nghiêm túc nói.
“Ha ha, chắc là tôi có khuôn mặt đại trà thôi, nhiều người cũng nói vậy lắm.” Người phụ nữ vô thức xoa xoa má nói.
“Không phải, đại tỷ mày thanh mục tú, nhìn là biết người có phúc.” Vương Bảo Ngọc nhìn qua một chút rồi nói.
Người phụ nữ sững sờ, bỗng nhiên nói: “Tôi nhớ ra rồi, cậu là thầy bói nhỏ ở công viên đúng không?”
Được bà ta nhắc nhở, Vương Bảo Ngọc cũng nhớ ra, đây chẳng phải là người phụ nữ từng đi xem bói cùng Quan Đình hay sao? Liền hỏi: “Chị là bạn của Quan Đình?”
“Ừm, tôi tên Lữ Nam, lúc Quan Đình đi đã đưa cho tôi một chiếc chìa khóa, bảo tôi giúp trông nom căn phòng này.” Người phụ nữ nói.
“Nhưng mà, Quan Đình đã chết rồi, căn phòng này cũng thuộc về chồng cô ấy.” Vương Bảo Ngọc nhắc nhở.
“Tôi, tôi thấy không có ai đến ở nên thỉnh thoảng ghé qua ngồi một lát, bạn bè với nhau, trong lòng luôn cảm thấy không nỡ.” Lữ Nam ngượng ngùng nói.
Xì, nếu thực sự coi Quan Đình là bạn, thì làm sao có chuyện bị bùa dọa ngất xỉu được chứ? Vương Bảo Ngọc mới không tin lời nói dối của bà ta. Nhìn biểu cảm chột dạ của bà ta, chợt hiểu ra, Lữ Nam có chìa khóa căn phòng này, không chừng đã biến nơi đây thành chỗ tư tình rồi.
“Cậu nói cái gì, người phụ nữ từng ở căn phòng này chết rồi ư?” Hạ Nhất Đạt cuối cùng cũng nghe được lời thật lòng, không khỏi lo lắng hỏi.
“Nữ chủ nhân là một người phụ nữ vô cùng lương thiện.” Vương Bảo Ngọc vội vàng nói, sợ Hạ Nhất Đạt sợ hãi.
“Đúng vậy, Quan Đình là một người phụ nữ tốt, vừa xinh đẹp lại vừa dịu dàng, ai, thật đáng tiếc.” Lữ Nam nói, có lẽ lại nhớ về ngày xưa, không kìm được rơi vài giọt nước mắt.
Quan Đình có phải là người phụ nữ tốt hay không thì Vương Bảo Ngọc không tiện đánh giá, nhưng cô ấy lại là người phụ nữ khiến Vương Bảo Ngọc cảm thấy tội lỗi nhất. Nếu không phải cậu can dự vào nhân quả của Quan Đình, có lẽ Quan Đình vẫn còn ở trong căn phòng này, mặc bộ đồ ngủ thoải mái, uống cà phê và trò chuyện cùng bạn thân.
Thấy Vương Bảo Ngọc im lặng hồi lâu, Lữ Nam ngượng ngùng đứng dậy nói: “Tôi, tôi đi trước đây. Đây là chìa khóa, sau này tôi sẽ không đến nữa đâu.”
Lữ Nam tuy đứng dậy, nhưng lại ngập ngừng không muốn đi. Hạ Nhất Đạt không nhịn được hỏi: “Sao còn chưa đi, có chuyện gì à?”
“Cái quần lót tôi làm rơi trong nhà vệ sinh, các người có thể trả lại cho tôi được không?” Lữ Nam cuối cùng cũng đỏ mặt nói ra nguyên do.
Vương Bảo Ngọc lập tức buồn cười, hóa ra cái quần lót trong bồn cầu lại là của Lữ Nam. Dù thế nào đi nữa, hành vi của Lữ Nam cũng là thiếu lịch sự. Có lẽ bà ta cũng nhiều ngày không đến, lần này đa phần là vì tìm cái quần lót.
Kết quả là bộ quần áo vốn phơi trong nhà vệ sinh lại chẳng thấy đâu nữa, Lữ Nam có chút hoảng loạn. Lữ Nam tâm thần bất định vừa ngồi xuống ghế sofa, đột nhiên nhìn thấy những lá bùa quỷ dị dán trên tường, lại liên tưởng đến Quan Đình đã chết, hét thảm một tiếng rồi sợ đến ngất xỉu, may mà Vương Bảo Ngọc và Hạ Nhất Đạt đến kịp, nếu không thì thực sự nguy hiểm đến tính mạng.
Vậy tại sao cái quần lại rơi vào bồn cầu? Cậu liếc nhìn Hạ Nhất Đạt, cũng đã hiểu ra vấn đề.