Thuật Sĩ Nhỏ Ở Thế Giới Hỗn Loạn

Lượt đọc: 8387 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
659 Ai đúng ai sai

❊ ❊ ❊

Vương Bảo Ngọc lúc đầu đứng một bên hơi ngẩn người, không ngờ đường đường là bí thư thị trấn lại có thể bị chú đánh trước mặt mình, không nhịn được mà mím môi cười trộm, chỉ là chưa kịp cười được mấy cái, đột nhiên hai ngón tay cong lại với tốc độ nhanh như chớp đưa tới, Vương Bảo Ngọc không kịp né tránh, trán liền bị Dương Hồng Quân gõ mạnh một cái.

Đau thật đấy, Vương Bảo Ngọc nhe răng trợn mắt xoa trán, thầm nghĩ, bàn tay của Dương Hồng Quân này không giống như người luyện thư pháp, mà giống người rèn sắt thì đúng hơn.

Dương Hồng Quân cau mày, nói: "Các người ai nấy đều có bản lĩnh rồi, nếu thấy ông già cô độc này dễ bắt nạt, thì mau mau cút đi cho tôi! Đi! Cút hết đi!"

"Chú, người đừng giận, con với Tiểu Vương thực ra cũng không có gì, có vài lời đúng là nên nói rõ ràng." Dương Nhất Phương thấy chú thực sự giận rồi, đành phải cười làm lành với Dương Hồng Quân, chú tuổi đã cao thế này, không thể làm người tức giận, ngộ nhỡ tức ra chuyện gì không hay thì hối hận cũng không kịp.

Dương Hồng Quân thở dài, nói: "Nhất Phương à, cháu là do chú nhìn lớn lên, tính cách của cháu cứ như vậy, cứ cắm đầu cắm cổ mà làm. Người biết thì bảo cháu thanh cao, người không biết lại tưởng cháu thế này thế kia, tự dưng chuốc lấy bao nhiêu bực dọc vào mình."

Dương Nhất Phương hơi xúc động, ảm đạm nói: "Chú, từ nhỏ chú đã dạy con phải làm một nam tử hán dám làm dám chịu, con không sợ những chuyện thị phi kia đâu."

Dương Hồng Quân lắc đầu nói: "Chú cũng từng dạy cháu xử thế phải khéo léo mà, sao cháu lại không học được chứ? Cứ phải ép mình vào ngõ cụt, cháu ngày nào chưa nghỉ hưu, chú ngày đó vẫn không thể yên tâm về cháu."

Thấy hai chú cháu uống rượu trầm mặc, Vương Bảo Ngọc cũng cảm thấy không nên ồn ào trong nhà Dương Hồng Quân, liền vội vàng cười làm lành nói: "Đại gia Dương, người ngàn vạn lần đừng giận, nếu nói sai, thì đều là lỗi ở con."

Dương Hồng Quân vẫn giữ vẻ mặt nghiêm nghị, nói: "Đừng chỉ nói suông, ai đúng ai sai, tự có công đạo. Nhất Phương, cháu cũng nghỉ hưu rồi, không cần phải ồn ào bận bịu gì nữa, Tiểu Vương, cậu hiện tại vẫn đang bị đình chỉ công tác, không có việc gì trong tay, cho nên hai người có khối thời gian, bây giờ bắt đầu tĩnh tâm lại mà nói chuyện đi, chú làm trọng tài, tuyệt đối sẽ xử lý công bằng."

Ông lão nói rất nghiêm túc, Vương Bảo Ngọc lại lộ vẻ cười khổ, chuyện loại này, thường là nói không rõ ràng, hơn nữa, mâu thuẫn giữa mình và Dương Nhất Phương thì có gì mà nói cơ chứ! Rõ như ban ngày, Dương Nhất Phương vì nhân tình nhỏ mà nhìn mình không thuận mắt.

"Vương Bảo Ngọc, nói đến lỗi, những chuyện này chắc chắn là lỗi ở cậu." Dương Nhất Phương cũng châm một điếu thuốc, khá nghiêm túc nói.

Vương Bảo Ngọc nghe xong rất muốn chửi thề, lời vừa nãy của mình chỉ là khách sáo, mà Dương Nhất Phương lại được đà lấn tới, cứ như là mình sai thật vậy, xem ra còn muốn phê đấu mình.

"Bí thư Dương, người nói con sai ở đâu? Con xin lắng nghe." Vương Bảo Ngọc đưa tay ra sau tai, làm ra tư thế lãng tai không nghe rõ.

"Ai!" Dương Nhất Phương thở dài, rõ ràng không vui trước thái độ cợt nhả này của Vương Bảo Ngọc, hồi lâu sau mới mở miệng nói: "Tiểu Vương, nói ra thì tuổi của tôi chắc còn lớn hơn cha cậu, đầu tiên cậu phải học cách tôn trọng tôi."

Vương Bảo Ngọc hiểu hàm ý trong lời Dương Nhất Phương, tự biết mình thất lễ, liền vội vàng ngồi thẳng dậy nói: "Bí thư Dương, lần này người có thể nói rồi."

"Vương Bảo Ngọc, đầu tiên tôi nói cho cậu một tin, tin này trong cơ quan chính phủ vẫn chưa có ai biết." Dương Nhất Phương rất trịnh trọng nói.

"Là Mạnh Diệu Huy lên làm thị trưởng rồi chứ gì!" Vương Bảo Ngọc cười nhẹ.

"Tin này cậu đã biết rồi thì không phải bí mật gì, tin này có liên quan đến cậu." Dương Nhất Phương nói, tỏ ý suy đoán của Vương Bảo Ngọc là sai.

"Ồ! Vậy là con được khôi phục chức vụ rồi, Mạnh Diệu Huy đã sớm nói với con rồi." Vương Bảo Ngọc nói.

"Cậu cứ như thế, làm việc trước giờ đều là duy tâm chủ nghĩa, có biết duy tâm chủ nghĩa hại chết người không hả. Nghe cho kỹ đây, là cậu sắp sửa được điều đến làm việc ở chính quyền huyện rồi." Dương Nhất Phương nhìn chằm chằm Vương Bảo Ngọc, rất nghiêm túc nói.

Cái gì? Vương Bảo Ngọc sững sờ, giơ tay ra sức ngoáy ngoáy lỗ tai, không dám tin lời Dương Nhất Phương là thật, lại hỏi: "Bí thư Dương, người nói là thật ạ?"

"Tôi có cần thiết phải lừa cậu không? Thực ra thì! Lệnh điều động đã xuống từ trước khi cậu bị đình chỉ công tác rồi, cứ bị đè ở chỗ tôi đây." Dương Nhất Phương cười hì hì.

Dương Hồng Quân nghe vậy cũng cười ha hả, nói: "Chuyện tốt, chuyện tốt đấy, nào, chúng ta uống thêm chén nữa."

Lần này mọi người đều rất phối hợp, nâng ly uống cạn. Vương Bảo Ngọc lại không cảm nhận được vị rượu trong miệng, nhất thời không biết nên nói gì, buồn vui lẫn lộn, vui là vì Dương Nhất Phương nói là thật, vậy chứng tỏ mình được thăng tiến, không cần làm dưới quyền Mạnh Diệu Huy nữa, buồn là vì Dương Nhất Phương đối với mình lại có ý kiến lớn đến vậy, cứng rắn đè lệnh điều động của mình mấy tháng, còn đình chỉ công tác của mình.

"Bí thư Dương, cảm ơn người, xem ra bây giờ người đã không phản đối con đến huyện làm việc rồi." Vương Bảo Ngọc khách khí nói, trong lời nói vẫn mang theo chút mùi vị khó chịu, điều cậu muốn nói nhất chính là, người muốn phản đối cũng không có tác dụng nữa rồi.

"Tôi quả thực muốn phản đối, vì cá nhân tôi thấy bây giờ điều cậu đến huyện vẫn còn hơi sớm, nhưng mà đã ra lệnh điều động rồi thì nói nhiều cũng vô ích. Vương Bảo Ngọc, vận may của nhóc con cậu siêu tốt đấy, cậu có biết là ai đích thân điểm tên cho cậu đến làm việc ở chính quyền huyện không?" Dương Nhất Phương hỏi.

Vương Bảo Ngọc gãi gãi đầu, thực sự không nghĩ ra, bản thân mình trong chính quyền huyện căn bản không có quan hệ cứng nào, cũng chỉ quen một phó huyện trưởng là Trương Tồn Chí, nhưng trực giác bảo Vương Bảo Ngọc rằng, Trương Tồn Chí giúp mình chỉ là muốn bịt miệng mình, không muốn những chuyện cũ bị phủ bụi kia bị gió thổi bay lên lần nữa.

Còn huyện trưởng Tôn Đại Thành, tuy nói bề ngoài còn coi là khách sáo, nhưng cũng không qua chỉ là vài lần gặp gỡ, không thể nói là có giao tình quá sâu. "Bí thư Dương, con đoán không ra." Vương Bảo Ngọc thật thà nói.

"Nói cho cậu biết đây! Là bí thư huyện ủy đương nhiệm Mạnh Hải Triều đích thân điểm tên cậu đến huyện làm việc, liệt cậu vào danh sách cán bộ lãnh đạo trẻ trọng điểm đào tạo." Dương Nhất Phương không giấu giếm mà nói.

Đây là điều Vương Bảo Ngọc vạn vạn không ngờ tới, bản thân mình lại được bí thư huyện ủy ưu ái, mà người này lại còn là chú ruột của Mạnh Diệu Huy. Vương Bảo Ngọc vô cùng khó hiểu hỏi: "Vậy sao bí thư Mạnh không điều cháu trai của mình về đó ạ?"

"Người tên Mạnh Diệu Huy này, trong đầu toàn là sự khôn vặt, căn bản không làm được việc lớn. Còn thành tích công tác của cậu thì ai cũng nhìn thấy rõ, điểm này bí thư Mạnh không hề hồ đồ. Còn về việc tại sao cho Mạnh Diệu Huy làm thị trưởng, chắc chắn là ông nội của nó lại ra mặt rồi, bí thư Mạnh làm vậy cũng chỉ là kế hoãn binh thôi." Dương Nhất Phương phân tích chi tiết.

Nhất thời như vén mây thấy mặt trời, tâm trạng Vương Bảo Ngọc rất tốt, lại nâng ly, chân thành cảm ơn Dương Nhất Phương, Dương Nhất Phương cũng chạm ly lanh lảnh với Vương Bảo Ngọc, hai người coi như bỏ qua hiềm khích trước đây, vui vẻ uống rượu cùng nhau.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:613
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 26 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.