"Như vậy mới đúng chứ! Lùi một bước biển rộng trời cao." Dương Hồng Quân nói, tỏ ra rất hài lòng trước sự hòa hợp của hai người.
Ha ha! Mạnh Diệu Huy, ông tưởng trèo lên đầu tôi được à, không ngờ tôi còn trèo cao hơn. Vương Bảo Ngọc phấn khích nghĩ thầm, vẻ mặt vui mừng hỏi Dương Nhất Phương: "Dương bí thư, lệnh điều động nói tôi đi đơn vị nào làm việc? Chức vụ gì thế ạ?"
"Phó chủ nhiệm Phòng nghiên cứu chính sách huyện ủy." Dương Nhất Phương vừa gắp thức ăn vừa bình thản nói.
Lòng Vương Bảo Ngọc bỗng lạnh ngắt, tâm trạng cũng không còn vui vẻ như lúc nãy nữa. Bởi cậu cảm thấy cái cơ quan này nghe chẳng giống nơi có quyền lực gì, không khỏi thận trọng hỏi: "Đó là nơi nào, làm được những việc gì?"
"Phòng nghiên cứu chính sách mà còn không biết làm gì sao, cậu làm cán bộ nhà nước kiểu gì vậy?" Dương Nhất Phương khinh khỉnh nói.
Vương Bảo Ngọc bị nói cho đỏ mặt tía tai, lại chẳng tiện phản bác gì, đành ực một hơi uống cạn chén rượu buồn. Dương Hồng Quân vui vẻ nói với Dương Nhất Phương: "Nhất Phương à, thằng bé Bảo Ngọc còn trẻ, chú nhớ chỉ bảo nó nhiều hơn."
Dương Nhất Phương đáp: "Chú, cháu biết chú thiên vị Vương Bảo Ngọc. Có vài chuyện bắt buộc phải đi trước một bước, đợi đến khi chịu thiệt rồi mới quay đầu thì đã muộn. Phòng nghiên cứu chính sách, đúng như tên gọi, là nghiên cứu chính sách của nhà nước, kịp thời đưa ra ý kiến và phương án tốt cho lãnh đạo."
Vương Bảo Ngọc "ừ" một tiếng, trong lòng không hài lòng chút nào với Dương Nhất Phương, ai sinh ra cũng làm quan ngay được đâu. Ông làm cả đời chẳng phải cũng chỉ là bí thư thị trấn sao, cái gì mà chịu thiệt với chả không, đúng là dọa người.
Nghe Dương Nhất Phương giải thích xong, Vương Bảo Ngọc càng thấy không ưng ý với chức vụ này. Cái nơi này nói toạc ra chính là phòng tham mưu, không có quyền quyết định, chỉ có quyền kiến nghị, còn chẳng bằng phó thị trấn có thực quyền, nhìn thế nào cũng giống một chức danh nhàn rỗi!
Dương Nhất Phương nhìn ra sự nghi hoặc của Vương Bảo Ngọc, nâng ly cùng cậu uống một chén, nói: "Tiểu Vương, tôi biết cậu không hài lòng với chức vụ này, thực ra sau chuyện đó tôi cũng đã trao đổi với bí thư Mạnh rồi, ông ấy làm vậy là có dụng ý thâm sâu đấy."
Vương Bảo Ngọc gắp một miếng thức ăn cho Dương Nhất Phương, giả vờ như không để tâm cười nói: "Dương bí thư, cảm ơn sự vun đắp của ngài. Ngài đừng giấu giếm nữa, cứ nói hết ra đi, như vậy mới có lợi cho sự trưởng thành và phát triển của tôi."
"Vậy thì tôi nói thẳng. Nguyên nhân bí thư Mạnh làm vậy rất đơn giản. Cậu chỉ có trình độ văn hóa trung học cơ sở, chỉ dựa vào lá gan lớn, đầu óc nhanh nhạy mà làm được vài việc. Nhưng những thành tích đó đều được xây dựng trên nền tảng chính sách tốt đẹp của nhà nước, nói ra cũng chẳng phải việc gì ghê gớm. Mà nếu muốn trở thành một cán bộ đủ tiêu chuẩn, cái nhà nước yêu cầu không chỉ là thành tích chính trị, mà là tố chất văn hóa chính trị vững vàng, chỉ có nhân tài như vậy mới có thể đoan chính thái độ làm việc, làm việc cho dân lâu dài và bền vững hơn. Vì thế, đưa cậu đến Phòng nghiên cứu chính sách là để bồi dưỡng độ nhạy bén chính trị và kiến thức lãnh đạo của cậu, chỉ có như vậy, cậu mới đi xa hơn trên con đường quan lộ, làm được nhiều việc có lợi cho nước cho dân hơn." Dương Nhất Phương nói với vẻ hơi kích động.
Vương Bảo Ngọc không phải là người không nghe được lời hay ý tốt, cậu nhìn thấu từ ánh mắt của Dương Nhất Phương rằng những lời này là chân thành và rất có lý lẽ. Bản thân cậu vẫn bị cái gọi là thành tích công việc che mờ mắt, đến mức luôn cho rằng mình rất ưu tú.
Thực ra xét cho cùng, mình chẳng qua chỉ là một gã "lưu manh" trình độ trung học cơ sở, cho dù làm được chút thành tích, cũng có phần rất lớn là do cơ hội. Nếu không chịu khó trau dồi văn hóa học thức thực thụ, sớm muộn cũng bị quan trường đào thải.
"Dương bí thư, cảm ơn ngài đã dạy bảo, cũng giúp tôi nhận thức rõ bản thân mình." Vương Bảo Ngọc chân thành nói, hơi do dự một chút, cuối cùng cậu vẫn mở lời hỏi vấn đề mà mình luôn muốn biết: "Dương bí thư, ngài đình chỉ chức vụ của tôi, chắc cũng có dụng ý thâm sâu đúng không ạ?"
Vương Bảo Ngọc ngẫm nghĩ lời lúc nãy của Dương Nhất Phương, nghe thì có vẻ là muốn tốt cho mình, nhưng tại sao chỉ vì một tấm ảnh mà lại đình chỉ chức vụ của mình? Chẳng lẽ chỉ đơn giản là vì người phụ nữ trong ảnh là nhân tình của ông ta sao? Vương Bảo Ngọc lúc này tin rằng mọi chuyện không đơn giản như thế, trong đó chắc chắn còn ẩn tình khác.
Dương Nhất Phương cười thoải mái: "Tiểu Vương, sao cậu lại đột nhiên hỏi câu này?"
Vương Bảo Ngọc thành thật đáp: "Dương bí thư, theo hiểu biết của tôi về ngài, nói thật lòng, ngoài việc đi lại gần gũi với Đặng Lạc Phát và có vài lời đồn về tác phong, ngài không có thói hư tật xấu nào khác, không tham ô nhận hối lộ, công việc cũng hết lòng trách nhiệm, tôi luôn cảm thấy ngài là một người lãnh đạo nghiêm túc và có trách nhiệm. Hơn nữa nghe những lời ngài vừa nói đều là gan ruột, chắc hẳn ngài cũng là người có tấm lòng rộng mở, làm như vậy nhất định có lý do của ngài."
"Tiểu Vương, cậu đoán đúng rồi đấy, dù không phải cậu, chỉ cần là hạt giống cán bộ tốt, tôi đều sẽ làm như vậy. Tuy cậu hiểu lầm tôi, nhưng là một cán bộ lãnh đạo, để bồi dưỡng ra một cán bộ ưu tú, việc phải chịu chút hiểu lầm cũng là bình thường." Dương Nhất Phương nói.
"Nhất Phương, đã là hiểu lầm thì nói ra là xong mà!" Dương Hồng Quân chen lời.
"Tiểu Vương, tuy cậu đã đạt được nhiều thành tích công việc, nhưng là một cán bộ lãnh đạo, chỉ có thành tích thôi chưa đủ, còn phải có hàm dưỡng và kiên nhẫn, nếu không sau này làm sao phục chúng? Nếu không thể phục chúng, triển khai công việc tất sẽ gian nan muôn trùng, chỉ làm lãng phí vô ích. Cây cao trong rừng tất sẽ bị gió quật, cậu quá thẳng thắn, làm việc theo ý mình, không biết đoàn kết, nóng vội hấp tấp, tính cách này sẽ đắc tội với rất nhiều người, nếu không sửa, chắc chắn sẽ là rào cản phát triển. Sau khi lệnh điều động xuống, tôi đã gọi điện cho bí thư huyện ủy Mạnh, bảo ông ấy chờ một chút, tôi muốn tìm một việc để mài giũa cái gai góc của vị lãnh đạo trẻ này, bí thư Mạnh cũng đã đồng ý, còn cho tôi ba tháng thời gian." Dương Nhất Phương không hề giấu giếm.
Hóa ra Dương Nhất Phương lợi dụng chuyện tấm ảnh để đình chỉ chức vụ của mình, lại là cố ý "bới lông tìm vết", ý định ban đầu thực ra là vì tốt cho mình. Về cách làm của Dương Nhất Phương, Vương Bảo Ngọc không biết nên cảm kích hay nên trách ông ta nhiều chuyện.
Thế nhưng những khuyết điểm Dương Nhất Phương chỉ ra đều trúng tim đen, những điều đó đúng là tật xấu của bản thân cậu. Vương Bảo Ngọc thầm hạ quyết tâm, nhất định phải mài giũa tính cách, cố gắng sửa hết những khuyết điểm này, trở thành một lãnh đạo đủ tiêu chuẩn, tốt nhất là một lãnh đạo lớn có thực quyền. Vì vậy Vương Bảo Ngọc chân thành đáp tạ: "Dương bí thư, cảm ơn ngài đã cho tôi cơ hội rèn luyện, chỉ là bây giờ mới hiểu được dụng ý thâm sâu của ngài, thật sự rất hổ thẹn."
Dương Nhất Phương nghe Vương Bảo Ngọc nói vậy, cũng cảm thấy nhẹ lòng, cười nói: "Nói thật, tôi cảm thấy ba tháng này không có tác dụng lớn lắm, ngược lại còn khiến cậu rảnh rỗi bày vẽ ra bao nhiêu chuyện."
Vương Bảo Ngọc cười khan, trong lòng lại nghĩ, thực ra cũng đã nhận được bài học rồi. Sự sụp đổ của Đặng Lạc Phát ở nhà máy phân bón kéo theo hàng loạt vấn đề, khiến mình luôn cảm thấy hụt hẫng. Những lúc đêm khuya thanh vắng, trong lòng luôn có một nỗi đau len lỏi khiến tâm trí không yên. Nếu thời gian có thể quay trở lại, cậu thà ở quê làm ba tháng ruộng đồng, thật đấy.