Tôi Là Lưu Nhảy Vọt

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 44 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 12
Cù Lợi

❊ ❊ ❊

Nghiêm Khắc đã tìm thấy Cù Lợi. Cô ta bỏ nhà, nhưng không đi Thượng Hải hay một nơi nào khác, mà vẫn ở Bắc Kinh. Chuyện này, kỳ thực, Nghiêm Khắc đều biết cả. Nếu thực sự muốn tìm Cù Lợi, Nghiêm Khắc chắc chắn tìm thấy ngay, nhưng gã giả đò không tìm thấy. Vì không tìm thấy nên vẫn giả đò đi tìm. Tìm được Cù Lợi không phải vì Nghiêm Khắc nắm được nhiều đầu mối của Cù Lợi, mà vì lái xe riêng cho Cù Lợi đã bị lái xe riêng của Nghiêm Khắc mua chuộc. Cũng không thể nói là mua chuộc, mà là khống chế. Tài xế của Cù Lợi thực ra là tay trong của Nghiêm Khắc.

Tài xế của Cù Lợi là lão Ôn. Kể ra, lão Ôn còn là sư phụ của Tiểu Bạch – lái xe của Nghiêm Khắc. Hồi Ôn lái xe tải cho nhà máy công cụ Bắc Kinh, Tiểu Bạch còn phụ việc cho lão ta. Tiểu Bạch sở dĩ được lái xe cho Nghiêm Khắc cũng là nhờ lão ta giới thiệu. Nghiêm Khắc có một trại ngựa ở ngoại ô phía nam Bắc Kinh. Hồi Tiểu Bạch mới đến, công việc của y không phải là lái xe cho Nghiêm Khắc, mà là cho ngựa ăn ở trại ngựa. Khi ấy, nhà máy công cụ Bắc Kinh bị đổ bể. Chăn ngựa cho Nghiêm Khắc thu nhập còn cao hơn lương ở nhà máy công cụ. Tiểu Bạch rất khoái chí. Dịp Tết Đoan ngọ 3 năm về trước. Đánh chén xong, Nghiêm Khắc dẫn một đám bạn đến trại ngựa cưỡi ngựa. Nghiêm Khắc nuôi một ả ngựa đua Hà Lan tên là Stephen. Stephen tính tình hiền lành, hiểu ý người, nên Nghiêm Khắc rất thích cưỡi nó. Stephen tỏ ra rất ngoan ngoãn. Chạy nhanh hay chậm đều tuân theo sự điều khiển của Nghiêm Khắc. Miệng Nghiêm Khắc bảo sao, chân Stephen làm vậy. “Bộ đôi” ăn ý đến mức gợi Nghiêm Khắc nhớ lại những lúc mây mưa cùng mấy cô chân dài. Nhưng thực ra, rất hiếm có được cặp người ngựa như thế. Hôm ấy, Nghiêm Khắc đã uống tí rượu. Gã cưỡi Stephen đi lòng vòng trong trại ngựa. Đám bạn của Nghiêm Khắc cũng cưỡi ngựa đi dạo. Vừa đi, vừa nói chuyện gẫu. Ngoại ô phía nam Bắc Kinh có một sân bay quân sự. Máy bay chiến đấu thường bay lượn trên bầu trời. Hôm ấy cũng có vài chiếc máy bay cất cánh, tập nhào lộn trên không, mọi người không mấy để ý. Nhưng đột nhiên, một chiếc máy bay tập lao bổ nhào, bay sát sạt trại ngựa. Đuôi máy bay còn kéo theo một dải khói màu đỏ. Cỏ đổ rạp trên mặt đất. Mọi người giật mình. Những con ngựa khác không hề gì. Chỉ duy nhất con Stephen hoảng sợ. Không phải nó sợ chiếc máy bay, mà sợ dải khói đỏ phụt ra từ đuôi máy bay. Cũng vì Nghiêm Khắc sơ ý. Những con ngựa khác đều đeo băng mắt. Nghiêm Khắc nghĩ con Stephen vốn hiền lành, nên lần này không đeo băng mắt. Nào ngờ, xảy ra chuyện. Lúc đầu, Stephen hoảng sợ, sau đó nó phát khùng, chạy lồng tứ tung trong trại ngựa. Đám bạn của Nghiêm Khắc hoặc chết trân một chỗ, hoặc vội vàng nhảy xuống ngựa, chạy tọt vào chuồng ngựa ẩn náu. Mấy người dạy ngựa cũng chưa từng chứng kiến một cảnh tượng như vậy. So sự việc xảy ra quá đột ngột, bọn họ không kịp phản ứng gì, cứ đứng ngây như phỗng. Chỉ có nhân viên mới đến là Tiểu Bạch đang xắt cỏ trong chuồng ngựa sốt sắng lao ra ngoài, giữ chặt dây cương con Stephen. Stephen cứ thế phăng phăng lôi Tiểu Bạch đi. Tiểu Bạch bị ngã, nhưng vẫn không chịu buông tay, bị con Stephen kéo lê trên mặt đất. Cho đến khi “rầm” một tiếng. Tiểu Bạch bị va vào một thân cây lớn, gãy 4 xương sườn, Stephen mới chịu dừng lại. Tiểu Bạch phải nằm viện mất 3 tháng. Ra viện, y không còn làm nhân viên cho ngựa ăn, mà làm tài xế cho Nghiêm Khắc.

Lão Ôn năm nay 48 tuổi, quê Hồ Bắc, từng đi lính, sau chuyển ngành đến Bắc Kinh sinh sống. Lão Ôn là người trượng nghĩa, không tham tiền tài. Nhưng lại mắc tật háo sắc. Cái tật này không phải bây giờ mới có, mà có từ hồi trẻ. Khi làm việc ở nhà máy công cụ Bắc Kinh, lão Ôn từng can tội lòng thòng với một cô kế toán trong cơ quan, bị chồng cô ta đánh rách môi. Bây giờ, làm lái xe cho nhà Nghiêm Khắc, lại lén lút quan hệ với ả giúp việc người An Huy. Mùa xuân năm ngoái, ả giúp việc ăn trộm một số nhẫn, dây chuyền, khuyên tai… của Cù Lợi. Không phải lấy trộm trong một ngày, mà giãn ra trong khoảng một tháng. Những thứ này không phải đồ trang sức bình thường. Toàn những nhẫn nạm đá sa-phia, dây chuyền đính ngọc phỉ thúy. Ngay như cái khuyên tai cũng lủng lẳng một chiếc nhẫn kim cương. Cộng cả lại, giá cũng phải mười mấy vạn tệ. Nhưng, ả giúp việc lại ở ngay trong nhà Nghiêm Khắc. Chôm đồ xong, không có chỗ giấu, bèn đưa cho lão Ôn. Lão Ôn không đồng tình với việc làm của ả, sợ sẽ xảy ra chuyện. Nhưng ả giúp việc không chịu, bảo đồ trang sức của Cù Lợi đếm không xuể, có trộm một vài cái, mụ ta cũng chẳng phát hiện ra. Lão Ôn bất đắc dĩ mang số trang sức này về nhà, giấu vào trong vỉ chắn lò sưởi. Một tháng sau, Cù Lợi bỗng phát hiện đồ trang sức bị mất, nghi người giúp việc là thủ phạm. Nhưng trong nhà có tới 3 người giúp việc, không biết ai đã ăn trộm. Liền lục lọi kiểm tra phòng ngủ của ba người giúp việc, vẫn không thấy. Dần dà cũng quên. Năm ấy, hôm trước quốc khánh Trung Quốc một ngày, vợ lão Ôn khi dọn dẹp vệ sinh trong nhà, bất ngờ phát hiện mấy món trang sức trong vỉ chắn lò sưởi. Thấy đồ trang sức, lẽ ra phải vui, nhưng vợ lão Ôn không phân biệt được đồ thật giả, tưởng toàn đồ mỹ ký mua ở quầy bán vỉa hè. Đồ trang sức thật giả không quan trọng. Cái chính là những món đồ này là dành cho phụ nữ. Vợ lão Ôn bèn nhận định, chồng mình đang lòng thòng với một con đàn bà khác. Mấy đồ trang sức giả này là của lão ta mua tặng cho con mèo mả gà đồng kia. Bảo lòng thòng với phường mèo mả gà đồng, thật cũng chẳng oan cho lão Ôn. Chỉ có điều vụ lòng thòng này khác với vụ lòng thòng kia. Buổi tối, lão Ôn vừa về đến nhà, bà vợ đã bù lu bù loa. Lão ta nhất thời không biết phải giải thích thế nào. Đang cáu tiết, bà vợ thẳng tay ném văng chỗ đồ trang sức xuống đất. Chưa hết, bà ta còn đập cả tivi. Hằng năm, trước ngày quốc khánh một ngày, Tiểu Bạch đều đến thăm sư phụ. Thói quen này có từ hồi còn làm ở nhà máy công cụ. Hôm ấy, Tiểu Bạch cũng vác một thùng nước ngọt và một lẵng hoa quả đến thăm sư phụ, vừa vặn bắt gặp cảnh tượng này. Nhìn số trang sức vung vãi dưới đất, Tiểu Bạch hiểu ngay nguyên cớ vì sao. Nhưng y giả tảng không biết, chỉ lựa lời khuyên giải sư phụ-sư mẫu rồi ra về. Nhưng ngày hôm sau, khi lái xe chở Nghiêm Khắc ra ngoài, Tiểu Bạch đã kể lại việc này cho ông chủ. Nói xấu sau lưng người khác không phải là bản ý của Tiểu Bạch, huống hồ lão Ôn còn là thầy của y. Thế nhưng, giữa ông chủ và sư phụ, ai có lợi cho mình hơn, thì Tiểu Bạch biết rất rõ. Với lại, Tiểu Bạch sợ ngộ nhỡ vợ lão Ôn làm to chuyện, Cù Lợi và Nghiêm Khắc mà biết được, thể nào cũng liên lụy đến y. Bởi dù sao, y cũng là người do lão Ôn tiến cử. Nếu nói trước sự thể, sẽ giành được thế chủ động. Kể xong, Tiểu Bạch những tưởng Nghiêm Khắc sẽ nổi cáu, rồi tống cổ lão Ôn ra khỏi nhà. Nào ngờ, nghe xong, Nghiêm Khắc lại dặn dò Tiểu Bạch không được để lộ chuyện, cứ coi như việc này chưa từng xảy ra. Thấy vậy, Tiểu Bạch tưởng Nghiêm Khắc là người nhân hậu. Chắc tại lão Ôn làm ở nhà Nghiêm Khắc đã lâu năm, nên Nghiêm Khắc không nỡ cạn tàu ráo máng, muốn cho sư phụ một cơ hội sửa sai. Thực ra, không phải vậy. Nghiêm Khắc muốn Tiểu Bạch nhân cơ hội này vô hiệu hóa lão Ôn, dùng hai chữ “biết rồi” để mua chuộc, tiến tới khống chế lão Ôn. Lão Ôn đang lái xe cho Cù Lợi. Nghiêm Khắc muốn từ giờ trở đi, lão Ôn sẽ làm “tay trong” cho mình. Kể từ bận ấy, qua lão Ôn rồi Tiểu Bạch, Nghiêm Khắc nắm rất rõ nhất cử nhất động của Cù Lợi. Mục đích ban đầu của Nghiêm Khắc chỉ là muốn biết rõ mọi hành tung của Cù Lợi để tạo không gian an toàn cho gã khi đi lại với đám chân dài. Không ngờ, tác dụng của nó không chỉ dừng lại ở đó. Trong những tình huống khác, nó còn giúp Nghiêm Khắc có thêm chỗ để tiến thoái. Lúc này, Nghiêm Khắc cảm khái:

– Người xưa nói thật chí lý: Dễ người dễ ta.

Rồi tiếp:

– Thảo nào, Mạnh Thường Quân khi xưa hay kết giao với bọn chó gà Tề khách1.

Câu nói của Nghiêm Khắc khiến Tiểu Bạch lùng bùng lỗ nhĩ, tưởng hiểu, hóa ra chưa hiểu. Nhưng với y, điều này đếch quan trọng. Chỉ cần ông chủ vui là vị trí của y sẽ vững như bàn thạch. Cù Lợi bỏ nhà, những tưởng ngoài mình ra, chỉ có tài xế riêng biết mình đi đâu. Cô ta đã dặn đi dặn lại lão Ôn là không được nói với bất kỳ ai. Nhưng cô ta không biết rằng, nhất cử nhất động của mình đều bị lão Ôn gọi điện thoại báo cho Tiểu Bạch. Tiểu Bạch ngay lập tức mách lại Nghiêm Khắc. Chỉ có điều, Nghiêm Khắc giả vờ không biết, cứ tiếp tục kiếm tìm. Nghiêm Khắc làm như thế vì hai mục đích. Một là để Cù Lợi tiếp tục đi, để xem rốt cuộc mụ ta định làm gì. Đồng thời, cũng là để cho gã có thêm thời gian. Lần này, thời gian không phải để quan hệ nhăng nhít với các cô chân dài, mà là để xử lý công việc giữa gã với Bộ trưởng Giả và Lận. Theo như lời lão Ôn báo cáo với Tiểu Bạch và Tiểu Bạch báo cáo lại với Nghiêm Khắc, thì 3 ngày nay, Cù Lợi đã lần lượt đi đến 8 nơi, lúc thì ban ngày, lúc thì buổi tối. Nơi đến có khi là khách sạn, có khi là nhà một người bạn, cũng có khi là vùng ngoại ô hay hiệu spa. Nghiêm Khắc hỏi:

– Đã gặp những ai?

Tiểu Bạch:

– Dạ. Lúc bà chủ vào trong, đều bảo lão Ôn đợi bên ngoài, nên lão Ôn cũng không biết bà chủ đã gặp những ai ạ.

Nghiêm Khắc chợt cảm thấy nghi ngại. Nghi ngại không phải vì Cù Lợi bỏ nhà ra đi, gặp người này người kia tứ tung, mà vì mục đích xâu xa của mụ ta. Dường như, không liên quan gì đến chuyện Nghiêm Khắc và cô ca sĩ sao. Lúc mụ ta bỏ đi là vì chuyện này, nhưng sau khi bỏ đi lại không hề vướng víu chuyện này nữa, mà dường như có một mưu đồ khác. Nghĩ thế, Nghiêm Khắc chợt thấy bồn chồn không yên. Gã không đoán ra mưu đồ thực sự của mụ vợ rốt cuộc là gì.

Trong khi chuyện theo dõi Cù Lợi không có kết quả, thì chuyện giữa Nghiêm Khắc với Bộ trưởng Giả và Lận cũng vẫn lửng lơ con cá vàng. Kể từ hôm ăn lẩu với Lận và lấy chiếc USB ra, chơi bài ngửa với Lận, chỗ Bộ trưởng Giả đến nay vẫn chưa có một chút hồi âm gì. Nghiêm Khắc biết, sau khi gặp gã, Lận thể nào cũng báo cáo ngay với Giả về kết quả cuộc gặp. Mặc dù khi ấy Lận quẳng chiếc USB vào nồi lẩu, ra vẻ không thèm bận tâm, nhưng Nghiêm Khắc biết, đấy chỉ là động tác giả. Gớm! Mới chỉ trông thấy ảnh Nghiêm Khắc và cô ca sĩ trên báo, mà Giả đã cuống cà kê như thế. Bây giờ biết có một chiếc USB đang nằm trong tay người khác, Giả chắc hẳn phải sửng sốt lắm. Nào ngờ, sau khi tung chiếc USB ra, Giả lại im lặng. Nghiêm Khắc biết, nếu không phải là sự bùng nổ trong im lặng, thì là sự diệt vong trong im lặng. Nhưng gã cũng biết rằng, sự việc không đơn giản như thế. Chuyện lôi chiếc USB và lôi cô ca sĩ ra là hai chuyện có tính chất hoàn toàn khác nhau. Lôi cô ca sĩ ra chỉ có thể làm tổn thương da thịt Bộ trưởng Giả, giống như Lận nói, cùng lắm là chuyện tình ái lá cải, chứ không thể làm tổn thương gân cốt ông ta. Nhưng khi đã lôi chiếc USB ra thì có thể lấy cả mạng của Giả. Giả sẽ không thể cứ ngồi chờ chết, mặc cho sự việc trôi tuột xuống vực thẳm một cách dễ dàng như vậy. Trước đây, Nghiêm Khắc thường mời Giả đi chơi gôn. Một lần mải đánh, Giả mắc tiểu. Nghiêm Khắc định lái xe điện đưa Giả đến nhà vệ sinh, nhưng Giả bảo:

– Thôi khỏi.

Rồi bước vài bước, quay người lại, cởi phéc-mơ-tuya, lôi “của quý” ra, xả thẳng xuống thảm cỏ. Nghiêm Khắc cũng đành móc “của quý” ra, đi tiểu cùng Giả cho phải phép. Đây là lần đầu tiên Nghiêm Khắc tháp tùng Bộ trưởng Giả đi tiểu. Không đi thì thôi, chứ đi rồi mới thấy hãi. Cũng có thể do nhịn lâu quá, nên tia nước tiểu của ông Bộ trưởng rõ hoành tráng, cỏ bị xối táp đến thảm hại. Mùi khai và độ đục của nước tiểu cho thấy chủ nhân của nó là một ông già. Nhưng nước tiểu của Bộ trưởng giả không giống với của những ông già khác, nó mới uy lực và ngang tàng làm sao. Khiến Nghiêm Khắc có cảm tưởng, đằng sau sự ôn hòa, nhã nhặn của Giả, không những ẩn chứa sát khí, mà dường như còn có cả một thứ sức mạnh thứ ba. Chỉ một bãi nước tiểu cũng đủ để Nghiêm Khắc hiểu rằng, mình hãy còn non lắm, không phải là đối thủ của Giả. Nhưng một khi đã đá bóng sang cho Giả, Nghiêm Khắc chỉ có thể chờ đợi quả bóng được Giả đá lại. Trước khi Giả đá lại, Nghiêm Khắc cũng đành phải bó tay. Gã không muốn đẩy mọi người đến chỗ cùng bị hủy diệt. Lôi ra chuyện cô ca sĩ và chiếc USB cũng chỉ là để cứu vãn mối quan hệ trước đây. Cái sự lửng lơ của câu chuyện với Giả làm Nghiêm Khắc lo lắng hơn nhiều so với sự lửng lơ của câu chuyện giữa gã với Cù Lợi. Những lúc lo lắng, Nghiêm Khắc thường chén rau chân vịt thật lực. Cũng giống Cù Lợi những khi buồn bực thường chén hamburger thật lực. Ăn cho đến khi bụng căng tròn, căng thẳng mới được giải tỏa, lúc ấy mới khoan khoái thở hắt ra. Chỉ có điều hamburger làm người ta béo phì, còn rau chân vịt thì không. Hôm ấy, Nghiêm Khắc đang ăn rau chân vịt. Ăn đã vơi nửa chỗ rau vẫn chưa thấy thoải mái tí nào. Chợt, Tiểu Bạch gọi điện thoại, bảo lái xe của Cù Lợi là lão Ôn vừa gọi điện cho y, mách Cù Lợi bây giờ đang ở ngân hàng. Vừa nghe Cù Lợi đến ngân hàng, Nghiêm Khắc đang ngồi trên sô-pha bật phắt dậy. Ngân hàng đi liền với tiền. Cù Lợi đến ngân hàng khác với việc đến chỗ bạn bè. Cuối cùng, Nghiêm Khắc đã hiểu ra ý đồ của Cù Lợi. Gã không thể tiếp tục tìm giả vờ được nữa, vội bảo Tiểu Bạch lái xe đi thẳng tới ngân hàng. Nghiêm Khắc chặn Cù Lợi ở cửa ngân hàng. Mới ba ngày mà Cù Lợi dường như đã thay đổi. Trước đây, mụ là người cáu bẳn, nóng tính, chỉ vì mỗi chuyện đầu tóc mà cãi nhau òm tỏi với các hiệu tóc xung quanh. Nhưng bây giờ, gặp phải chuyện lớn lao như thế, mụ lại ghìm được cơn nóng giận. Mụ không vì việc này mà thô bạo hơn, trái lại, trở nên ôn hòa hơn, hoặc giả có phần dịu dàng. Mới ba ngày mà Cù Lợi dường như gầy hẳn. So với thái độ của mụ, sự thay đổi hình thể của mụ còn khiến Nghiêm Khắc cảm thấy khó hiểu hơn. Gặp Nghiêm Khắc, Cù Lợi không hề cảm thấy bất ngờ, cũng chẳng tức giận. Nghiêm Khắc nói:

– Tôi muốn nói chuyện với mình.

Cù Lợi chẳng nói chẳng rằng, ngón tay nhẹ nhàng chỉ vào quán cà phê bên cạnh. Hai người vào trong quán. Nghiêm Khắc muốn nói trở lại câu chuyện. Nói trở lại câu chuyện không thể nói như lúc bình thường, không thể nói tiếp những lời giả dối, mà phải có một tí nước đường hoặc ngoại tệ mạnh làm chất xúc tác. Nghĩ thế, Nghiêm Khắc vừa xoa tay, vừa thật thà kể lại cho Cù Lợi mối quan hệ với cô ca sĩ sao kia. Nói xong, còn bổ sung:

– Tôi chỉ văn nghệ tí chút thôi, chứ tuyệt nhiên không có tình cảm.

Lại tiếp:

– Cũng chỉ thi thoảng. Kiểu đánh nhanh, thắng nhanh. Xong là về, chứ không ở lại qua đêm.

Nghiêm Khắc ngỡ Cù Lợi nghe xong sẽ nổi giận. Nếu thế, Nghiêm Khắc đã đạt được mục đích. Hai người sẽ men theo con đường là cô ca sĩ, cộng thêm sự trợ giúp của đôi cánh mang tên phẫn nộ, để nhanh chóng “lối cũ ta về”. Nhưng Cù Lợi không mắc lừa Nghiêm Khắc. Mụ không tức giận, và dường như cũng chẳng quan tâm đến câu chuyện. Cứ như đang nghe chuyện trăng gió của người khác vậy. Xem ra, Cù Lợi đã đi quá xa. Nếu chỉ có thế, biết đâu, sự việc vẫn có thể vãn hồi. Nào ngờ, Cù Lợi cương quyết xé toang màn kịch giữa hai người. Cù Lợi lấy chiếc thìa bạc khoắng cà phê trong tách, cúi đầu nói:

– Nghiêm Khắc, anh đừng lôi tiếp chuyện nam nữ ra đây nữa. Chuyện hai chúng ta còn lớn hơn chuyện nam nữ.

Mắt Cù Lợi rơm rớm. Có thể vì nước mắt giúp vơi đi phiền muộn, nên khi nói xong những câu này, Cù Lợi thở dài, dường như nhẹ nhõm hẳn. Một món đồ đã bị vứt bỏ. Một bát nước đã bị hắt đi. Khi sự việc hoặc con người đã lộ hết chân tướng và cây át chủ bài, thì không gì có thể vãn hồi được nữa. Thấy Cù Lợi ngả bài, Nghiêm Khắc cũng đành phải đổi đề tài để ngả bài, giống như từng làm với Lận và Giả. Nghiêm Khắc chỉ về phía ngân hàng bên ngoài cửa sổ:

– Cô đã chuẩn bị đường lùi rồi, đúng không?

Cù Lợi cũng nhìn ra ngoài cửa sổ:

– Vợ chồng vốn như đôi chim trong một cánh rừng. Khi gặp nạn, con nào bay hướng nấy.

Nghiêm Khắc ngồi ngây như phỗng. Thậm chí, gã nghi ngờ, căn bệnh trầm cảm bao năm nay của Cù Lợi cũng là giả.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.