Tôi Là Lưu Nhảy Vọt

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 7 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 13
Lưu Nhảy Vọt

❊ ❊ ❊

Lưu Nhảy Vọt bị đánh vỡ đầu. Phải băng bó. Cũng giống như bộ dạng Hàn Thắng Lợi mấy hôm trước đến công trường tìm gã đòi nợ. Nếu là ngày thường bị đánh, Lưu Nhảy Vọt sẽ không đến nỗi suy sụp như thế. Nếu là kẻ khác đánh, Lưu Nhảy Vọt cũng không đến nỗi suy sụp như thế. Đằng này, kẻ đánh vỡ đầu gã lại là người ở lò vịt của Tào đại ca. Nhưng hai việc này cũng đếch quan trọng. Quan trọng là gã phải nhanh chóng tìm cho ra cái túi, chẳng hơi đâu đi đôi co với kẻ đã đánh gã.

Hôm ấy, Hàn Thắng Lợi đưa gã đến lò vịt, nhờ Tào đại ca tìm giúp chiếc túi. Rời khỏi lò vịt, Hàn Thắng Lợi và gã hẹn nhau buổi tối hôm sau cùng đến lò vịt ngóng tin. Nhưng đến chiều hôm sau, Lưu Nhảy Vọt chợt nảy ra ý, muốn qua mặt Hàn Thắng Lợi tự mình đến lò vịt nghe ngóng tình hình. Đã chứng kiến cái uy của Tào đại ca, nên Lưu Nhảy Vọt biết, một khi Tào đại ca đã ra tay thì chắc chắn tìm lại được chiếc túi. Giữa Lưu Nhảy Vọt và Tào đại ca, Hàn Thắng Lợi chẳng qua chỉ là một anh dắt mối vớ vẩn. Bây giờ, mối đã chắp xong, thì Hàn Thắng Lợi chẳng còn tích sự gì. Huống hồ, Tào đại ca cũng bị đục thủy tinh thể y như ông cậu của Lưu Nhảy Vọt. Mắt mũi y cũng lèm nhèm, nhìn không rõ người và vật cách mươi bước chân. Lưu Nhảy Vọt gặp y chẳng khác gì gặp ông cậu ruột. Hôm ở lò vịt, Hàn Thắng Lợi nói lỡ lời, làm Tào đại ca giận. Lúc đưa tiền đặt cọc, Lưu Nhảy Vọt mang không đủ tiền, Thôi Đầu trọc lẽ ra không nhận, nhưng Tào đại ca đã nói đỡ cho Lưu Nhảy Vọt. Nếu Tào đại ca đã tìm thấy túi, mà có Hàn Thắng Lợi ở đó, thì đằng thẳng ra, Lưu Nhảy Vọt phải trả số tiền đã vay của Hàn Thắng Lợi, cộng thêm số phần trăm của khoản sáu vạn tệ. Nhưng Lưu Nhảy Vọt còn muốn dùng số tiền trong túi vào việc khác. Thằng con Lưu Bằng Cử lại điện thoại lên, bảo hết hạn 3 ngày mà vẫn không có tiền đóng học, nên nó đã bị nhà trường tống cổ. Chẳng biết nó nói thật hay nói dối, nhưng nghe khẩu khí của nó, thì rõ là nó đang giận lắm. Số tiền ấy không thể lần lữa thêm được nữa. Lại còn tiền đặt cọc công tìm túi nữa chứ. Thôi Đầu trọc đòi một nghìn, nhưng Tào đại ca khi ấy đã ngăn lại. Bây giờ, tiền tìm thấy rồi, không biết liệu cái tên Thôi Đầu trọc có giở quẻ không? Khi mất túi, Lưu Nhảy Vọt thấy trả cho Hàn Thắng Lợi tiền công tìm túi là phải. Nhưng khi tìm thấy túi rồi, gã lại thấy trả tiền công cho Hàn Thắng Lợi như thế, thì oan uổng quá. Chẳng phải nợ tiền không trả, mà là số tiền này có thể thư thư thêm một thời gian nữa. Tính toán xong xuôi, Lưu Nhảy Vọt không đợi đến buổi tối hôm sau, mà ngay buổi chiều hôm đó đã vội mò đến lò vịt một mình.

Lúc gã đến, đám người ở lò vịt không mổ vịt, mà đang chơi mạt chược với Tào. Tên Tiểu Mập lúi cúi xách ấm trà phục vụ các con bạc. Tính Tào vốn dĩ làm việc gì cũng cẩn thận. Chơi mạt chược cũng vậy. Nên bọn đàn em đành phải cẩn thận theo. Bốc bài xong, Tào dí con mạt chược sát tận mắt để xem. Ra bài chậm nên cả bọn đều chơi chậm. Chậm cũng có nghĩa là cẩn thận. Chiếu bạc không có chỗ cho những lời nhảm nhí. Trên bàn, tiền nong để vung vãi. Lưu Nhảy Vọt thấy cả bọn đang bận, lại có vẻ chăm chú, nên không dám vào trong quấy rầy, chỉ đứng đợi ngoài cửa. Đợi hết ván, bàn mạt chược rổn rảng tiếng tráo bài, Lưu Nhảy Vọt mới dám gọi với vào trong:

– Anh Tào ơi!

Tào ngẩng mặt khỏi bàn mạt chược hướng ra phía cửa. Nhìn không rõ ai. Giọng của Lưu Nhảy Vọt càng không quen. Bèn hỏi:

– Ai đấy?

– Tôi là người mất túi. Hôm qua đến cùng Hàn Thắng Lợi.

Lưu Nhảy Vọt nói, rồi dợm bước vào trong. Tào chợt nhớ ra:

– À, ra chuyện đấy chứ gì. Xin lỗi ông anh. Vẫn chưa tìm ra thủ phạm.

Trên đường đến lò vịt, Lưu Nhảy Vọt lạc quan tin tưởng bao nhiêu, thì giờ đây thất vọng ê chề bấy nhiêu. May mà tay gã vịn vào khung cửa, nên mới không bị ngã. Chưa tìm thấy túi, điều ấy chẳng là cái gì đối với bọn Tào. Nhưng với Lưu Nhảy Vọt, nó như tiếng sấm giữa trời quang, làm đầu óc gã choáng váng. Trong lúc choáng váng, gã vẫn còn suy nghĩ mông lung. Trong lúc mông lung, lại quên phắt mình đang ở đâu, cứ buột miệng nói theo cảm tính:

– Rõ là người của anh, sao lại không tìm thấy?

Câu nói của Lưu Nhảy Vọt khiến Tào hơi phật ý. Cũng giống như hôm qua Hàn Thắng Lợi bảo bọn trộm ngoài phố đều là người của Tào, khiến y không vui. Nhưng Tào không nói gì, chỉ cau mày. Thôi Đầu trọc thấy vậy, liền nạt nộ với Lưu Nhảy Vọt:

– Ông có bị thần kinh không đấy. Tên trộm nó còn có chân. Một chốc một lát, tìm thế đếch nào được.

Đầu óc Lưu Nhảy Vọt trống tếch trống toác. Gã vẫn nói một cách cảm tính:

– Thế thì tiền đặt cọc của tôi hôm qua, coi như mất không à?

Chợt nghĩ ra điều gì, gã liền nói với vào trong lò vịt:

– Hay là tìm thấy rồi, nhưng các người giấu đi?

Lại bảo:

– Giấu tiền, chuyện vặt. Nhưng những thứ trong túi, phải trả lại tôi.

Tào thấy Lưu Nhảy Vọt không biết điều như thế, thở dài. Y không đáp lại Lưu Nhảy Vọt, chỉ nói với đám đàn em:

– Anh lại phạm một sai lầm.

Đám đàn em thấy đại ca nói vậy, có phần không hiểu, lại cũng có phần căng thẳng. Tào nói tiếp:

– Khổng Tử từng dạy, duy có bọn tiểu nhân và đàn bà là khó nuôi vậy.

Bọn đàn em vẫn chưa vỡ hẳn, cứ ngẩn tò te. Tào nói:

– Từ rày, anh không giúp người nữa. Giúp người thành ra lại đắc tội với người.

Câu này thì cả bọn hiểu. Mà hiểu hay không hiểu cũng đếch quan trọng. Cái quan trọng là, Tào đại ca bắt đầu tự kiểm điểm mình, điều ấy chứng tỏ, đại ca tức giận lắm rồi. Mỗi khi tức giận điều gì, Tào không bao giờ trách ai, chỉ tự kiểm điểm mình. Đấy chính là điểm khác nhau giữa Tào với người khác. Thôi Đầu trọc nhảy ra khỏi bàn, xông thẳng đến cửa, đá cho Lưu Nhảy Vọt một phát:

– Đ. mẹ mày chứ, nói thế mà cũng nói được à?

Cú đá trúng giữa ngực Lưu Nhảy Vọt. Bị bất ngờ, Lưu Nhảy Vọt bật ngã ngửa ra đằng sau, làm đổ cả mấy chiếc lồng đựng lông vịt đặt cạnh cửa. Lông vịt bay tứ tung khắp lò vịt. Ngày thường, nếu bị đá như thế, Lưu Nhảy Vọt cũng chẳng dám đôi co với hạng người như Thôi Đầu trọc. Đằng nào, bị đá thì cũng bị rồi. Nhưng bây giờ, túi, tiền và giấy ghi nợ trong túi, tất cả đều vô vọng. Lưu Nhảy Vọt mất hết lí trí. Gã vốn chẳng phải kẻ to gan lớn mật gì, nhưng bây giờ, gã chấp tất. Lồm cồm bò dậy từ đống lông vịt, Lưu Nhảy Vọt vớ luôn con dao trên bàn mổ vịt, nhảy một bước về phía trước, huơ huơ con dao trước đám đông:

– Tao đã khuynh gia bại sản rồi, chúng mày biết không?

Bọn người quanh bàn mạt chược đều sửng sốt. Sửng sốt không phải vì con dao trong tay Lưu Nhảy Vọt. Bởi bọn chúng suốt ngày chỉ biết có giết vịt và thanh toán lẫn nhau, đâm chém không biết ghê tay. Mà sửng sốt vì phản ứng và thái độ của Lưu Nhảy Vọt. Tào đại ca chau mày, gạt tung đống mạt chược, bỏ ra ngoài. Thôi Đầu trọc thấy Lưu Nhảy Vọt đã làm hỏng cuộc chơi và tâm trạng của Tào đại ca, toan xông đến đá cho Lưu Nhảy Vọt phát nữa. Nhưng, y chưa kịp ra đòn, thì một tên mập khác đã xông đến đá bay con dao trong tay Lưu Nhảy Vọt, rồi bồi thêm một cước nữa vào bụng dưới Lưu Nhảy Vọt. Trông hắn ta phục phịch, nhưng động tác nhanh nhẹn lắm, chơi ngay một cú liên hoàn cước. Bị liên tiếp hai cước, thân hình Lưu Nhảy Vọt bị hất bổng lên không trung rồi rơi phịch xuống trước bàn mổ vịt. Đầu gã va vào góc bàn, máu túa ra. Đầu vừa chảy máu là Lưu Nhảy Vọt tỉnh táo ngay. Gã nằm co rúm dưới đất, không dám ho he gì. Sau nghĩ, thấy tủi quá, bưng mặt khóc rưng rức.

Từ lò vịt của Tào, Lưu Nhảy Vọt đi về bếp ăn công trường, lấy băng băng bó đầu. May mà vết rách không lớn, cuốn băng xong là cầm máu. Lưu Nhảy Vọt nằm trên giường, trằn trọc cả đêm không ngủ. Mất túi đã là đen đủi lắm rồi, nào ngờ lại bị một trận đòn. Đã bị đánh thì phải báo thù. Nhưng chiếc túi bị mất còn quan trọng hơn cả việc bị đánh. Càng lần lữa, chiếc túi càng khó tìm. Tạm gác chuyện báo thù lại, phải đi tìm chiếc túi trước đã. Nhưng biết tìm thế nào bây giờ. Lưu Nhảy Vọt lại sầu não. Công an chẳng trông cậy được, đám bọn Tào cũng chẳng nhờ cậy được. Hạng người như thằng Hàn Thắng Lợi coi như cũng vô tích sự. Cửa nào cũng tắc cả. Bất chợt, Lưu Nhảy Vọt đi đến một quyết định: Trông cậy người khác không xong, thì đành phải trông cậy vào chính mình. Người khác không giúp mình tìm trộm, thì đành phải tự mình đi tìm trộm.

Sáng sớm hôm sau, Lưu Nhảy Vọt đến gặp cai thầu Nhiệm Bảo Lương xin nghỉ phép 3 ngày. Nhưng gã không nói chuyện mình bị mất túi. Trước hết, vì sợ Nhiệm Bảo Lương sẽ chê cười. Sau nữa, vì chuyện này không thể giãi bày chỉ bằng vài ba câu được. Nghĩ thế, nên Lưu Nhảy Vọt chỉ nói với Nhiệm Bảo Lương là ra phố bị người ta đánh, phải đi bệnh viện khám xem thế nào. Lúc đầu, Nhiệm Bảo Lương không tin, nhưng thấy mảnh băng đầu của Lưu Nhảy Vọt thấm máu, mở miệng định nói điều gì đó, nhưng lại thôi. Lưu Nhảy Vọt đội mũ lưỡi trai, đạp xe ra phố. Nơi đầu tiên cần đi chính là cửa bưu điện nơi gã bị mất túi. Trước thùng thư góc rẽ vào bưu điện, lão hát rong người Hà Nam vẫn kéo nhị hát ở đó. Có điều, không hát điệu trụy Hà Nam nữa, mà hát nhạc thịnh hành. Không hát “Chị Hai Vương nhớ chồng” nữa, mà quay lại hát bài “Dâng hiến tình yêu”. Nhưng Lưu Nhảy Vọt chẳng tâm trạng đâu mà đôi co với lão ta. Kể từ hôm mất túi, Lưu Nhảy Vọt chỉ trông ngóng tên trộm túi quay lại cửa bưu điện. Thế nên ngày nào Lưu Nhảy Vọt cũng cho lão hát rong hai tệ để lão để mắt hộ đến tên trộm. Cũng vì hôm qua vừa bị ăn đòn, nay lại thấy lão hát rong mắt lim dim, ra sức rống bài “Dâng hiến tình yêu”, cứ như người rỗi việc, Lưu Nhảy Vọt giận lắm. Gã tiến tới chỗ lão hát rong, giật giọng:

– Dừng! Dừng!

Lão hát rong mở mắt, thấy Lưu Nhảy Vọt, liền thôi hát, bảo:

– Người mà ông bảo chưa hề xuất hiện.

Lưu Nhảy Vọt bực mình:

– Ông cứ nhắm tịt mắt mà hát như thế. Nó có đến, ông cũng chẳng biết. Tôi trả tiền hàng ngày cho ông là để ông làm gì?

Lão hát rong thấy Lưu Nhảy Vọt nói thế, cũng bực mình:

– Có hai tệ bọ mà cũng tinh tướng. Thích, tôi trả lại tiền đấy!

Rồi làu bàu:

– Chẳng biết đứa nào dở hơi đâu. Ông tưởng trộm nó ngu chắc? Ăn cắp xong còn đòi quay lại?

Lưu Nhảy Vọt ngẩn người, thấy lão hát rong nói cũng có lý. Nhưng Lưu Nhảy Vọt chẳng thèm lý sự với lão. Có lý sự nữa cũng vô ích, bèn quay người đạp xe đi chỗ khác tìm tên trộm.

Lưu Nhảy Vọt đi lòng vòng tìm mất một ngày. Vốn tưởng đi tìm trộm chỉ đơn giản là tìm. Nhưng khi ra phố rồi mới biết, đi đâu tìm cũng là một vấn đề. Lưu Nhảy Vọt biết, bọn trộm đều có địa bàn hoạt động riêng. Kể cả tên trộm không quay lại chỗ cửa bưu điện thì cũng chỉ có thể quanh quẩn ở khu vực gần bưu điện, chứ không thể đi xa được. Phàm là những chỗ đông người quanh bưu điện như chợ đầu mối, chợ quần áo, bến xe buýt, cửa ga tàu điện ngầm, Lưu Nhảy Vọt đều đã đi hết lượt. Những nơi đông người chính là những nơi bọn trộm dễ xuất hiện. Nhưng đã qua một ngày, gặp không biết bao người, mà vẫn chưa tìm thấy tên trộm. Của đáng tội, cũng tìm được vài người, trông phía sau giống quá, đã mừng. Nhưng khi vòng lên trước mặt, lại không phải, thất vọng tràn trề. Hoặc, phía trước thì giống, nhưng bên mặt trái lại không có vết chàm xanh. Đợi đến khi đèn đường bật sáng, mới nhớ ra, suốt ngày nay chỉ mải tìm tên trộm, quên cả ăn. Nhịn cả ngày, mà bụng cũng không hề đói. Đã định đi về, mai tìm tiếp. Nhưng lại nghĩ, buổi tối cũng là lúc bọn trộm hoạt động mạnh, bèn mua một chiếc bánh nướng bên đường. Ăn xong lại đạp xe đi tìm. Lúc rẽ vào ngã tư ở Bát Vương Phần, trong ga tàu điện ngầm túa ra rất nhiều người. Lưu Nhảy Vọt bèn dựng xe đạp, ngồi thụp bên đường, quan sát thật kỹ đám đông. Tên trộm không có trong đó. Lưu Nhảy Vọt đứng dậy, lại đạp xe đi tiếp. Gã chỉ mải nhìn người đi bộ hai bên đường, không để ý phía trước có một chiếc ô tô đang từ từ dừng lại bên lề đường. Người lái xe mở cánh cửa trước của xe. Lưu Nhảy Vọt mải nhìn hai bên, không để ý đằng trước, nên “rầm” một cái, va vào cánh cửa xe vừa được mở ra. Bị bất ngờ, Lưu Nhảy Vọt ngã quay cu đơ xuống vệ đường. Bánh trước của xe đạp bị bẻ cong như chiếc bánh cuộn thừng, nhưng vẫn đang cố quay tròn trên không. Xe ô tô là một chiếc Lexus. Người lái xe là một gã trung niên béo tốt. Nghe tiếng “rầm”, gã ta giật bắn mình. Sau khi hiểu ra sự thể, gã vội xuống xe. Chẳng ngó ngàng gì đến Lưu Nhảy Vọt, mà sốt sắng đi kiểm tra chiếc xe. Cửa trước của xe bị lõm một vết, cửa sau bị pê-đan xe đạp quệt xước một vệt sơn dài. Gã béo điên tiết, sấn sổ đến Lưu Nhảy Vọt:

– Muốn chết à?

Lưu Nhảy Vọt bị ngã xuống vệ đường, tay chân may không bị gãy, nhưng phần sau hông bị đập vào rìa đường, đau tưởng ngất đi được. Gã muốn bò dậy mà không được. Sau một hồi loay hoay, nhăn nhó, mới ngồi dậy được. Nhưng lại thấy bắp đùi đau nhói. Vén ống quần lên xem, một vệt thâm tím hiện ra trên đùi. Gã béo chẳng thèm quan tâm, cứ rống lên:

– Có biết cái xe này của tôi bao nhiêu tiền không?

Ngoài cái đau, Lưu Nhảy Vọt còn cảm thấy sao mấy hôm nay số mình đen đủi quá thể. Mất túi, vẫn chưa tìm được, thì lại va vào xe của người ta. Đúng là họa vô đơn chí. Toàn những việc chẳng thể ngờ đến thì lại cứ nối nhau xảy ra. Phản ứng đầu tiên của Lưu Nhảy Vọt là:

– Tôi không có tiền.

Gã béo nghe giọng của Lưu Nhảy Vọt, rồi trông cách ăn mặc của gã, biết gã là một anh nông dân ra phố làm thuê, liền huơ nắm đấm, dọa:

– Ông phải đền. Kể cả bán nhà cũng phải đền.

Lưu Nhảy Vọt xoa đùi:

– Nhà tôi ở Hà Nam, chẳng ma nào mua.

Gã béo còn định nói điều gì đó, thì một viên cảnh sát giao thông đi xe mô tô nháy đèn đi qua. Thấy có chuyện, liền đỗ xe lại bên lề đường. Lề đường có mấy chiếc xe ô tô đường dài đi Đường Sơn và Thừa Đức đang đỗ. Đây toàn là xe tư nhân không có giấy phép hành nghề, nhân lúc tối đến đón khách. Có người còn bắc loa mời mọc khách. Thấy cảnh sát giao thông, đám chủ xe vội đánh bài chuồn. Viên cảnh sát không để ý tới chúng, tắt máy mô tô và đèn nhấp nháy, ngó nghía hiện trường sự cố. Chiếc máy bộ đàm trên vai anh ta thỉnh thoảng lại vang lên những tiếng nói từ nơi khác đến, câu được câu chăng. Gã béo đi theo sau viên cảnh sát, giọng phẫn nộ:

– Bắt nó đền, cho nó nhớ đời.

Viên cảnh sát gỡ chiếc mũ bảo hiểm xuống, để lộ ra khuôn mặt chữ điền. Anh ta độ ngoài 20 tuổi, rõ lính mới. Hôm qua, anh ta vừa xử lý một sự cố giao thông ở đường vành đai 4. Do chưa có kinh nghiệm, nên bị hai bên đương sự lừa, khiến cho việc xử lý sự cố có phần rối rắm. Đổ một phần trách nhiệm của bên A cho bên B. Rồi lại đổ một phần trách nhiệm của bên B cho bên A. Làm cả hai bên đều bất bình. Hôm nay, họ kiện lên đội cảnh sát giao thông. Vừa nãy, đội trưởng gọi anh ta vào phòng làm việc, xạc cho một trận. Nên đến giờ, trong lòng vẫn có phần bực bội. Nếu như gã béo nói năng từ tốn, anh ta còn xem kỹ hiện trường sự cố. Nhưng thấy gã ta nói như ra lệnh, anh ta liền cau mày. Chưa hết, khi nói câu đó, gã ta ghé sát mặt anh, mùi chua và hôi của bữa ăn tối chưa tiêu hóa hết từ miệng gã phả thẳng vào mặt anh. Đám có tiền này, mồm miệng toàn mùi chua và hôi cả. Bọn họ thoải mái ngồi trong ô tô bật điều hòa, mưa không đến mặt, nắng không đến đầu. Trong khi làm cảnh sát giao thông như anh, suốt ngày phải rong ruổi trên mô tô, dãi dầu mưa nắng, lại còn phải hít cả bụi bặm và khí thải ô tô. Vốn đang có chuyện không vui, nên giờ càng thấy bực mình. Anh cảnh sát cầm mũ bảo hiểm đẩy gã béo ra xa, rồi cũng chẳng buồn kiểm tra hiện trường sự cố, nói thong thả:

– Cho ai nhớ đời? Tôi thấy anh sai thì có.

Gã béo ngạc nhiên, rồi bực mình với viên cảnh sát:

– Anh trông cho rõ nhé. Xe tôi đứng yên. Còn ông ta va vào tôi.

Viên cảnh sát trẻ nhìn gã béo:

– Đây là đường dành cho người đi bộ, chứ có phải chỗ đỗ xe của anh đâu?

Lúc này, gã béo mới nhớ ra, mình đỗ xe sai quy định. Khi nãy gã còn hùng hùng hổ hổ, bây giờ ỉu xìu như bánh đa ngâm nước. Gã ấp úng:

– Thì tôi cũng chỉ dừng mua bao thuốc thôi.

Rồi đột nhiên nói:

– Tôi có quen biết với đội trưởng các anh đấy

Không nhắc đến đội trưởng còn đỡ. Chứ đã nhắc đến đội trưởng, thì viên cảnh sát trẻ càng không thèm để ý đến gã béo. Anh ta đi lại chỗ Lưu Nhảy Vọt xem xét tình hình. Lúc này, Lưu Nhảy Vọt lại ngã vật ra vệ đường, miệng sùi bọt mép, cơ hồ đã bị ngất xỉu. Thấy đầu Lưu Nhảy Vọt cuốn băng, viên cảnh sát ngỡ gã bị thương nặng, liền ngoái đầu lại nói với gã béo:

– Mau đưa người ta đến bệnh viện đi.

Gã béo hoảng hốt, tưởng mình đã làm người ta bị thương thật. Mà cũng có thể lão ta giở trò ăn vạ để vòi tiền. Tóm lại, chẳng hơi đâu mà dây dưa, quay người định phóng xe chuồn. Nhưng viên cảnh sát đã gọi giật lại:

– Đi đâu đấy?

Gã béo không dám ngo ngoe. Lúc này, Lưu Nhảy Vọt thấy mình đang thắng thế, liền lồm cồm bò dậy. Té ra, gã chỉ giả vờ sùi bọt mép. Lưu Nhảy Vọt nói với cảnh sát:

– Tôi không đi bệnh viện đâu. Anh bảo hắn đền cho tôi chiếc xe đạp là được.

Viên cảnh sát nhìn gã béo. Gã béo nhìn Lưu Nhảy Vọt, rồi nhìn viên cảnh sát, lại nhìn đồng hồ đeo tay, rồi rút từ túi ra hai trăm tệ, quẳng xuống đất:

– Chuyện quái quỷ gì thế này.

Rồi trợn mắt nhìn viên cảnh sát, bước lên chiếc xe bị thương của mình rồi đi mất. Lưu Nhảy Vọt lúc này mới giải thích với viên cảnh sát:

– Không phải tôi không muốn đi bệnh viện, mà vì tôi còn đang có việc, không có thời gian.

Lúc này, viên cảnh sát cũng bực mình với Lưu Nhảy Vọt:

– Ông đừng tưởng ông không có lỗi. Ông đi xe đạp mà không nhìn đường, đầu óc để đi đâu vậy?

Vì viên cảnh sát đã giúp Lưu Nhảy Vọt, nên Lưu Nhảy Vọt bèn coi viên cảnh sát là người đằng mình. Cũng vì mấy hôm nay chẳng có ai nói chuyện. Vừa rồi lại bị va chạm xe cộ, có phần tủi, bèn coi viên cảnh sát như người thân, kể tất tần tật với anh ta chuyện mình mất túi thế nào, trong túi có những gì, đi đến đồn công an trình báo ra sao, đã tìm những ai giúp đỡ, đã tự mình ra phố tìm tên trộm như thế nào. Những gì không kể với Nhiệm Bảo Lương, nay đem ra kể hết với một người lạ. Nhưng, càng kể, chuyện càng rối, viên cảnh sát nghe không hiểu đầu cua tai nheo ra làm sao. Chỉ có điều, khi nghe Lưu Nhảy Vọt bảo mất sáu vạn tệ, thì anh ta có vẻ không tin, ghé sát mặt Lưu Nhảy Vọt nhìn kỹ:

– Người Hà Nam hả? Dối như cuội.

Rồi cưỡi lên mô tô, bật đèn nhấp nháy đi mất. Lưu Nhảy Vọt đứng ngẩn tò te.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.